1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Tương Lai Chi Manh Sủng Giới Giải Trí

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi mnha2000, 8/7/17.

  1. mnha2000

    mnha2000 Level 2

    Tham gia ngày:
    4/3/17
    Bài viết:
    11
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]
    Tên truyện: Tương lai chi manh sủng giới giải trí

    Tên gốc: Tương Lai Chi Manh Sủng Vòng Giải Trí _ 未来之萌宠娱乐圈

    Tác giả: Nam Quyển 南绻

    Thể loại: Sinh tử, điềm văn, vị lai giá không, giải trí, tinh tế, công sủng thụ, bề ngoài hiền lành thực tế hơi ngạo kiều thụ X bề ngoài cao lãnh thực tế cực kỳ trung khuyển công, chủ thụ, công sủng thụ

    Tình trạng bản gốc: Hoàn 89 chương

    Tình trạng edit: Lê lết theo từng năm ~~~~

    Chỉnh sửa: Sara Jung Cassie


    Beta: Chưa có ~ T_______T

    Văn án

    Lúc ảnh đế thế kỷ 21 Tạ Dĩ Kiều xuyên đến thế giới tương lai là lúc cậu đang diễn màn diễn đầu tiên của mình, còn sau khi cậu mở mắt ra thì thứ đầu tiên cậu nhìn thấy, là một tiểu bạch hổ mao nhung nhung.

    Tiểu bạch hổ quả thật rất đáng yêu, khiến Tạ Dĩ Kiều hiếm thấy sinh ra một chút yêu thích. Cậu không để ý ánh mắt kinh ngạc của người xung quanh, đưa ra yêu cầu muốn mua con tiểu bạch hổ này.

    Nhưng mà Tạ Dĩ Kiều vạn vạn không ngờ, tiểu bạch hổ cuối cùng lắc mình một cái, biến thành một cường thế tuấn mỹ trung khuyển công….Rồi bẹp bẹp nuốt ăn cậu vào bụng.

    Vì vậy… Đây một quyển thú nhân văn khoác da thú vòng giải trí ?

    Không không không, chân tướng là như vầy——

    Ảnh đế Mạc Lạc Tư thay anh trai kết hôn, vì muốn biết vợ tương lai của mình trông như thế nào nên đành hạ thấp mình diễn một bộ phim nhỏ. Lần đầu tiên nhìn thấy người kia thì anh lập tức cảm thấy đối phương vừa mắt cực kỳ. Song, một nguyện vọng cường liệt xông lên đầu anh: Muốn thuận thuận lợi lợi lừa gạt Tiểu Kiều về nhà, làm cho cậu sinh một đống lớn tiểu thú nhân cho mình.

    Vì vậy, kỳ thực đây là sinh tử sủng văn cái khoác da vòng giải trí .

    Bề ngoài hiền lành thực tế hơi ngạo kiều thụ X bề ngoài cao lãnh thực tế vô cùng trung khuyển công

    *Tiểu kịch trường lần đầu gặp gỡ :

    Đạo diễn / nhiếp ảnh / giám chế / nhóm vai phụ: Vãi chưởng! Tiểu vai phụ đến tên còn chưa biết nói muốn nhận nuôi ảnh đế đại đại lạnh lùng vô tình!

    Tạ Dĩ Kiều: Tiểu bạch hổ, mày có đồng ý về nhà với tao không ?

    Tiểu bạch hổ: Ngao a, moah moah~

    Đạo diễn / nhiếp ảnh / giám chế / nhóm vai phụ: Vãi chưởng! Ảnh đế đại đại lạnh lùng vô tình ngoan ngoãn về nhà với tiểu vai phụ!

    Kim bài đề cử: Lúc ảnh đế thế kỷ 21 Tạ Dĩ Kiều xuyên đến thế giới tương lai là lúc cậu đang diễn màn diễn đầu tiên của mình, còn sau khi cậu mở mắt ra thì thứ đầu tiên cậu nhìn thấy, là một tiểu tuyết cầu mao nhung nhung. Tiểu tuyết cầu quả thật rất đáng yêu, khiến Tạ Dĩ Kiều hiếm thấy sinh ra một chút yêu thích. Cậu không để ý tới ánh mắt ngạc nhiên của người xung quanh, đưa ra yêu cầu muốn mua tiểu tuyết cầu này. Nhưng mà Tạ Dĩ Kiều vạn vạn không ngờ, tiểu tuyết cầu cuối cùng lắc mình một cái, biến thành một cường thế tuấn mỹ trung khuyển công….Rồi bẹp bẹp nuốt ăn cậu vào bụng.

    Bổn văn kể chuyện nhẵn nhụi động lòng người, tình tiết trôi chảy tự nhiên. Trên giả thiết xảo diệu kết hợp vòng giải trí và dưỡng thành manh sủng với nhau, giữa những hàng chữ có thể đọc được tiểu tuyết cầu manh manh ngây thơ. Tiểu công ở trước mặt người ngoài lạnh lùng băng sơn, ở trước mắt tiểu thụ lại biến về trạng thái thân thú khoe tài làm nũng, công thụ hỗ động tú ân ái ấm áp. Toàn văn chủ yếu ung dung thoải mái, ngọt ngào hỗ sủng tú ân ái xuyên qua toàn văn, tiểu công manh sủng mỗi thời mỗi khắc đều bán manh mất tiết tháo, độc giả yêu thích động vật nhỏ lông xù xù không thể bỏ qua thiên hảo văn này.

    Link: https://mnha1210.wordpress.com/2017/06/04/tuong-lai-chi-manh-sung-vong-giai-tri/
     
  2. mnha2000

    mnha2000 Level 2

    Tham gia ngày:
    4/3/17
    Bài viết:
    11
    Giới tính:
    Nữ

    Tương lai chi manh sủng giới giải trí


    Chương 1: Nơi này không phải thế giới cậu quen thuộc
    EDIT: SARA

    Tạ Dĩ Kiều chợt mở mắt ra, đập vào mi mắt là một mảng rừng lớn màu xanh biếc tươi tốt.


    Cậu sững sỡ ngẩn người ra, qua hai giây mới nhớ tới mình đang ở trong trường quay phim, lần này lấy cảnh ở dã ngoại cho nên mới có thể nhìn thấy mỹ cảnh tự nhiên thuần túy như thế. Chỉ là… Bốn phía hình như có hơi yên tĩnh quá?



    Cậu híp đôi mắt hoa đào xinh đẹp, chậm rãi đánh giá bốn phía, lấy tay chống xuống đất ngồi xổm xuống. Lúc ngồi xổm đầu gối không cẩn thận đụng phải cái gì đó, bây giờ cậu mới phát hiện ra trên cổ mình đang treo một chiếc máy hình chữ nhật.


    Cậu nhấc tay nắm chặt chiếc máy, nhanh chóng lục lọi một chút. Dưới đáy chiếc cơ khí này viết “Scenezone đời thứ hai mô phỏng từ camera”



    Không ổn, tất cả đều không ổn. Bốn phía không có ai cả, đạo diễn, diễn viên, nhà sản xuất, người phụ trách, một người cũng không nhìn thấy. Cái camera kỳ lạ trong tay cậu cũng khác so với bình thường, phải cẩn thận nghiên cứu mới được. Tự dưng bụi cỏ phía trước vang lên tiếng vang.

    Tạ Dĩ Kiều lập tức ngẩng đầu, ngón tay thon dài trắng noãn nhẹ nhàng đẩy bụi cỏ cao che chắn tầm mắt cậu ra. Sau đó cậu bất ngờ không kịp phòng bị mà đối diện với một đôi con ngươi màu xanh lam.



    Nhìn bề ngoài thì hình như là đầu của một con ấu hổ be bé, thân hình chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút. Sau khi hơi hoảng loạn xong, trong mắt Tạ Dĩ Kiều lộ ra khen ngợi. Quả thật tiểu hổ này vô cùng đặc biệt, bộ lông toàn thân cư nhiên thuần trắng đến không có một tia tạp chất, dài và rối hơn so với con hổ bình thường, cả người thoạt nhìn mao nhung nhung, phối hợp với tròng mắt màu băng lam trừng lên tròn vo, đang nghiêng đầu nhìn kỹ cậu, quả thực manh cực kỳ.

    Biu một tiếng, ngay chính giữa hồng tâm.



    Tạ Dĩ Kiều từ tiểu minh tinh lần mò đến cấp bậc ảnh đế, nắm giữ tài phú đủ để chống đỡ và bồi dưỡng một hai lòng ham muốn thiêu tiền, nhưng gần như không ai không biết, Tạ Dĩ Kiều không thích nước hoa không thích người chưng diện, chỉ kiềm lòng nổi loại động vật nhỏ mao nhung nhung như thế này.


    Tim cậu khẽ run, trong mắt tóe ra vẻ vui mừng, đồng thời thần tình nghiêm túc âm thầm nhắc nhở bản thân mình, động vật dã ngoại rất có thể có tính chất công kích. Tuy rằng tiểu nãi hổ trước này mắt trông có vẻ vô hại, nhưng cũng không thể khinh thường. Lại nói tiếp, bạch hổ nhỏ như vậy, nên bên người chắc chắn có mãnh thú cha mẹ to lớn làm bạn, nguy hiểm rình rập bất cứ lúc nào. Xem tình huống mình hiện giờ, có lẽ đang thất lạc đoàn kịch, cần phải liên lạc với trợ lý, mới có thể đảm bảo an toàn.


    Một người một hổ giằng co với nhau hai giây, đột nhiên trên trời truyền tới một đạo thanh âm có chút kích động: “Cắt! Cảnh này qua!”


    Tạ Dĩ Kiều sững sờ, theo bản năng ngẩng đầu hướng lên trời, đồng thời khóe mắt nhìn thấy tiểu bạch hổ lười biếng nằm sấp xuống, cái đuôi hơi rung nhẹ, nhìn có vẻ không có ý công kích.


    Chỉ thấy ngay trên không trung cậu vốn cho là trời xanh mây trắng lại có ước chừng mười mét vuông đất trời dần dần trở tối, hóa thành một chiếc… phi thuyền màu xám bạc?


    Phi thuyền hình bầu dục rất nhanh chậm dần lại, rồi ba người tướng mạo quái dị từ trong đó đi ra. Người đó đầu hình vuông lùn ngắn run rủn, nơi hốc mắt lóe lên hai luồng ngân quang, hình như là…. Người máy trong điện ảnh khoa huyễn? Nhưng động tác sao lại linh hoạt như vậy nhỉ, không hề có chút máy móc đông cứng nào.


    Ba người máy sau khi hạ xuống thì thẳng thừng đi về phía Tạ Dĩ Kiều. Tạ Dĩ Kiều theo bản năng nở nụ cười ôn hòa, kết quả ba người này trực tiếp đi qua cậu, đi thẳng đến trước con hổ lông trắng kia rồi ngồi xổm xuống, lấy ra khăn mặt mềm mại và đồ ăn. Đương nhiên, so với người sống sờ sờ như Tạ Dĩ Kiều, thì con ấu hổ kia có đãi ngộ cao hơn không chỉ một chút.



    …Cho nên tiểu hổ trắng như tuyết này là động vật minh tinh?

    Ánh mắt Tạ Dĩ Kiều di chuyển theo ba người máy, mãi đến tận khi đối diện với con mắt màu băng lam của tiểu bạch hổ.



    Nếu như có thể lừa gạt về nhà thì tốt rồi… Trong lòng Tạ Dĩ Kiều đột nhiên hiện lên ý nghĩ như thế.



    Không biết tại sao, rõ ràng chỉ là ấu hổ không lớn hơn bàn tay bao nhiêu, Tạ Dĩ Kiều lại nhìn thấu một lọai khí thế mãnh liệt từ cái nâng cằm mạnh mẽ của đối phương. Cậu cảm thấy ánh mắt tiểu bạch hổ dừng trên người mình vài giây, mãi đến khi ba người máy làm động tác ngồi xổm người chặn lại tầm mắt của nó.



    Ba người máy đó bị con tiểu bạch hổ không chút lưu tình đẩy ra, lúc này một người bình thường lập tức vội vã chạy ra từ phi thuyền, trong miệng nhỏ giọng oán giận: “Đám người này làm ăn thế nào không biết, thậm chí ngay cả nếp sống đại thần cũng không đi thăm dò! Không biết Mạc đại thần chưa bao giờ để người phục vụ đến gần à!

    Bấy giờ trong phi thuyền truyền đến tiếng quát của một người đàn ông trung niên: “Tạ Dĩ Kiều tiến vào! Tôi bảo diễn với cậu rồi cơ mà!



    Tạ Dĩ Kiều đầy bụng nghi ngờ, mà trên mặt chỉ bất động thanh sắc. Cậu cất bước đi tới phía trước, bước chân không nhanh không chậm, mặc dù hoàn cảnh bên trong hoàn toàn xa lạ, nhưng cậu vẫn vênh váo như đang ở hậu hoa viên nhà mình vậy.


    Bước vào bên trong phi thuyền, trông thấy tất cả đều được trang hoàng tinh xảo. Không gian trong thuyền rất lớn, xung quanh rải rác vài chiếc bàn tròn nhỏ tùy ý trưng bày và ghế salon đơn rộng rãi thoải mái, ngồi trong đó còn lẻ tẻ chừng mười mỹ nam mỹ nữ, chỉ có một người đàn ông đàn ông ngồi trên ghế sô pha là bụng phệ. Ông ta giương mắt liếc Tạ Dĩ Kiều một cái, không quá coi trọng, chỉ ngoắc ngoắc tay bảo cậu lại đây: “Biểu hiện của cậu lần này so với ngày thử diễn ngược lại tốt hơn nhiều, nhưng ánh mắt cậu vẫn hơi quá mức linh động. Nhân vật cậu đóng vai là một nhiếp ảnh gia khá nhiệt tình với nghệ thuật, nhưng phản ứng lại hơi trì độn đối với vật khác.”



    Người đàn ông mập mạp nước miếng văng tung tóe nói gần mười phút, thấy trên mặt Tạ Dĩ Kiều không có nửa điểm không kiên nhẫn, ngược lại nghiêm túc nghe ông chỉ bảo, thì liên tục gật gật đầu dường như vô cùng vừa lòng. Người đàn ông mập mạp bây giờ mới dừng lại, cuối cùng tổng kết đúng một câu, “Biết chưa? Nhân cơ hội bây giờ hảo hảo cân nhắc lại kịch bản, cũng đừng đập phá chiêu bài của tôi.”

    Đối với tình cảnh của mình bây giờ, trong lòng Tạ Dĩ Kiều mơ hồ có chút suy đoán, mà cậu không để người nào nhìn ra đầu mối, khóe miệng tự nhiên câu lên một ý cười trúc trắc, gật đầu tán thành, “Tôi đi nghiên cứu bây giờ đây.”



    Thanh âm như ngọc bích đụng vào nhau, mang theo vài phần lanh lảnh của người trẻ tuổi, lại hơi phiếm chút cảm giác thông suốt tang thương sau khi trải qua chìm nổi, khiến người ta sau khi nghe chỉ cảm thấy trong lòng như bị đôi móc câu nhẹ nhàng câu một cái, hơi ngưa ngứa.



    Sắc mặt người đàn ông mập mạp liền tốt hơn mấy phần, ông nhấc ngón tay chỉ một góc, “Đi nhanh lên.”

    Tạ Dĩ Kiều nhìn về chỗ xó xỉnh kia, trống rỗng, ngay cả cái ghế cũng không có. Nhưng cậu vẫn từ từ đi tới, đồng thời đôi mắt xinh đẹp thanh nhuận trong suốt không dấu vết quét nhanh bốn phía… Lúc đi đến chỗ cách vách tường hai mét thì vách tường đột nhiên chuyển động, máy móc nghiêm chỉnh vận động trong miếng tường, cư nhiên trong nháy mắt liền biến thành một bộ ghế salon và bàn tròn một người ngồi, lại còn bóc ra từ trong vách tường kia.


    Tạ Dĩ Kiều nhíu mày ngồi xuống, ánh mắt quét qua bốn phía, ngoại trừ người đàn ông trung niên mập mạp kia thì những người còn lại đều đang ngồi. Cái bàn tròn trước mặt họ bay lên một màn hình màu xanh xanh lam, trên màn ảnh có vài đồ vật và mấy người cậu không nhìn ra. Còn có hai người khác đang nhìn màn hình cái cảnh cậu giằng co với tiểu bạch hổ, hai người thấp giọng thảo luận, thỉnh thoảng còn nhấp tới nhấp lui trên màn hình, khiến Tạ Dĩ Kiều nhất thời nghĩ đến bốn từ: Chế tác hậu kỳ.

    Cậu giương mắt chậm rãi quan sát, nhìn thấy có người giơ tay gảy một chút lên chỗ đồng hồ bỏ túi trên cổ tay, màn hình màu xanh lam nọ lập tức biến mất, lúc này họ mới sờ mò cánh cửa, rồi nhìn về phía cổ tay mình.



    Trên cổ tay là chiếc đồng hồ đeo tay dây trắng xanh, nhưng mặt đồng hồ lại bị một vật hình khuy áo đen thui thay thế. Cậu thử lấy tay đụng một cái, trước mặt quả nhiên bay lên màn hình, so với màn hình toàn màu xanh nhạt lúc trước thì cái trước mặt câu lại có thể thấy rõ nội dung.


    Hình ảnh vừa hiện lên tương tự màn hình máy vi tính, xuất hiện mấy dòng chữ trên cao nhất——



    Tinh kỷ ngày mùng 1 tháng 4 năm 1675.

    Định vị: tổ A ở tinh cầu nhân tạo Daulle số 6 đã xanh hóa.



    Tọa độ: 157: 080: 023



    Tất cả những thứ này làm cho cậu liên tưởng đến một ít công nghệ cao trong điện ảnh khoa huyễn, trong nước không nói, mà phóng tầm mắt cả thế giới cũng không có kỹ thuật như vậy. Với lại những người này tập mãi thành quen ở đây, cảnh này khiến cậu gần như không chần chờ mà ngay lập tức đoán ra một sự thật —— nơi này đã không còn là thế giới cậu quen thuộc.


    Mặc dù trong lòng có gợn sóng bao nhiêu thì thân là ảnh đế cũng làm cho Tạ Dĩ Kiều phải khống chế từng tấc cơ mặt đến mức độ tinh chuẩn, không có người nào biết, ngay lúc cái ảnh diễn đầu tiên kia, Tạ Dĩ Kiều ban đầu đã thay đổi linh hồn.


    Tạ Dĩ Kiều đầu tiên mở ra một cột “công tác”, bên trong quả nhiên còn có kịch bản đóng kịch và vài ghi chú đặc biệt nhằm vào nhân vật cậu diễn. Đầu tiên cậu nhanh chóng xem qua một lần, phát hiện kịch bản này được làm vô cùng tinh tế, gần như có đẳng cấp cực cao, dựa theo tiến độ công tác hiện trường thì thời gian bên trong kịch bản khác với thời gian bây giờ. Màn diễn kế tiếp của cậu là ba tiếng sau, thừa dịp khoảng trống đó vừa vặn có thể tìm đọc một ít tài liệu, tìm hiểu xem mình cuối cùng đã đi tới nơi nào.


    Những thứ cậu tra được trên internet đều là kiến thức thông thường, Tạ Dĩ Kiều hiểu rõ, so với địa cầu cậu sinh sống thì nơi này kỷ nguyên tinh kỷ đã tương đương với xuyên đến tương lai. trong một quãng thời gian lịch sử, các loại sinh vật bắt đầu tiến hóa, mâu thuẫn giữa loài người và những chủng sinh vật khác không thể điều hòa, do đó loài người đã thăm dò tinh tế. Trải qua thời gian khá dài, loài người đã trải qua kỷ công nguyên đến kỷ nguyên tinh chiến, rồi đến kỷ nguyên tinh kỷ lại xảy ra hai lần thay đổi lớn, chiến tranh khói thuốc súng đạn đã tiêu tan, bây giờ chính là thời đại vũ trụ thống nhất phồn vinh và phát triển.


    Trải qua tập kích khói thuốc súng đạn, sau khi yên ổn loài người cực kỳ cần sinh hoạt giải trí để bổ sung cho cuộc sống của mình, nhân công tinh cầu giải trí to to nhỏ nhỏ như măng mọc sau mưa mà dựng lên, chỉ truyền hình tinh cầu thôi đã có tới mấy trăm cái.



    Tạ Dĩ Kiều hơi híp mắt, câu lên một nụ cười thỏa mãn. Không thể nghi ngờ, đây là một thời gian vô cùng thích hợp cho phát triển giới giải trí.






     

Chia sẻ trang này