1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Forum đang được xây dựng, có điều gì sơ sót mong mọi người thông cảm <3
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Fanfic [ Truy Lăng ] Say

Thảo luận trong 'Ma đạo tổ sư' bắt đầu bởi Summer, 3/6/17.

  1. Summer

    Summer “Hi. One ticket to Farhampton, please.” Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    14/4/17
    Bài viết:
    29
    Giới tính:
    Nữ


    Tác giả: 一茕二白白
    Editor: Summer​



    Say​



    Lần đầu tiên Lam Tư Truy bước qua cửa lớn Liên Hoa Ổ, là được Ngụy Vô Tiện đỡ vào.

    Lộ trình đến Vân Mộng cần phải ngồi thuyền một thời gian dài, Lam Tư Truy từ nhỏ rất dễ say sóng, lúc tới Vân Mộng, thời điểm có thể xuống thuyền, đã choáng váng đến mức không phân rõ phương hướng.

    Ngụy Vô Tiện tiếc hận nói: “Ây da, thật vất vả xa nhà đi chơi một chuyến, cũng không cần săn đêm, còn muốn mang ngươi đi dạo, mà tình hình này thì chỉ có thể để ngươi nghỉ ngơi thôi.”

    Lam Tư Truy nghiêng nghiêng ngả ngả xuống thuyền, rõ ràng đi trên đất bằng, vẫn cảm thấy bước chân lảo đảo, cửa ở Liên Hoa Ổ được xây dựng trên mảnh đất vô cùng bằng phẳng, mà vào lúc y thần trí không rõ, lại trở nên mềm mại tựa sóng nước trên mặt hồ.

    Ngụy Vô Tiện cứ như vậy mang theo người bệnh vào cửa Liên Hoa Ổ, một đường hô to gọi nhỏ kêu Giang Trừng ra cửa.

    Giang Trừng sớm nhận được tin tức nói thuyền đã cập bến, thấy Lam Tư Truy vẻ mặt mệt mỏi, kêu môn sinh dẫn y đi an bài phòng để nghỉ ngơi trước, chính mình tóm lấy Ngụy Vô Tiện mắng: “Biết hôm nay mở gia yến ngươi còn tới đây? Bận rộn muốn chết, ai rảnh mà tiếp đón ngươi!”

    Ngụy Vô Tiện cười hì hì nói: “Vì là gia yến, ta mới tới đó nha. Tiểu Kim Lăng đâu? Mang lại đây cho ta chơi đùa chút!”

    Giang Trừng trừng mắt nhìn hắn, rồi hiếu kỳ nói: “Vì sao là hai người các ngươi? Lam Vong Cơ chịu thả cho ngươi đi sao?”

    Ngụy Vô Tiện chắp tay sau lưng giả bộ thở dài: “Lam Trạm bị kêu đi nghe giáo huấn, ta chán muốn chết! Thúc phụ của hắn đã nói, Thanh đàm hội lần này hắn nhất định phải đi. Hại ta ba ngày năm ngày buồn bực trong phòng một mình, còn không bằng ra ngoài chơi.”

    Ngụy Vô Tiện nhìn quanh một lần, chờ không nổi nói: “Tiểu Kim Lăng đâu? Ta đã tới, còn không biết điều mà ra đây gặp ta. Không gặp ta thì thôi đi, không phải hắn và Tư Truy quan hệ rất tốt sao? Cũng không chịu ra gặp một lần?”

    Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi vào trong, nhìn thấy một đám môn sinh gia phó bận trước bận sau chuẩn bị cho yến hội sắp diễn ra. Kim Lăng có lẽ là nhàn rỗi nhàm chán, cũng ở đằng sau chạy tới chạy lui không biết đang làm gì.

    Ngụy Vô Tiện hưng phấn tiến lên trước chọc ghẹo cậu, ghẹo đến khi Kim Lăng nóng nảy, mới ôm Kim Lăng nói: “Đói bụng đói bụng, tới ăn cơm.”

    Kim Lăng bĩu môi: “Ngươi đói bụng, tự mình đi nấu cơm đi! Ta không muốn ăn, không phải ngươi nói Tư Truy bị bệnh sao? Ta đi xem.”

    Ngụy Vô Tiện véo mặt cậu: “Không cần ngươi nhọc lòng tới thăm, để Tư Truy nghỉ ngơi một chút là được rồi. Còn nữa, kêu ta đi nấu cơm? Ngươi suy nghĩ kỹ chưa?”

    Kim Lăng kinh hãi nhớ tới một chén cháo gạo nếp lúc trước: “Ta nói giỡn thôi!”

    Ngụy Vô Tiện ha ha ha nói: “Vậy nghe lời đi ăn cơm. Ăn cỏ nhiều ngày như vậy, ta sắp biến thành thỏ rồi. Để ta coi, hôm nay có canh sườn không?”

    Kim Lăng và Giang Trừng ngồi một bên, trên hai gương mặt tuấn tú một lớn một nhỏ hiện ra thần sắc chán ghét y chang nhau, khiến Ngụy Vô Tiện vui cười đến nỗi chén rượu trong tay cũng bị đổ.

    Ngụy Vô Tiện đau lòng nói: “Ôi chao, đổ rồi, đáng tiếc đáng tiếc.”

    Kim Lăng liếc hắn một cái: “Uống ngon vậy sao.”

    Ngụy Vô Tiện: “Đương nhiên, ngươi nếm thử thì biết!”

    Giang Trừng cả giận nói: “Ngụy Vô Tiện!”

    Ngụy Vô Tiện: “Đừng nóng giận nha! Hắn bao nhiêu tuổi rồi, còn muốn nuôi như trẻ nhỏ? Ngươi ngẫm lại ngươi mấy tuổi thì bắt đầu uống rượu? Hắn sau này phải làm tông chủ, tuổi này còn chưa uống rượu, thiệt hết nói nổi a!”

    Giang Trừng không trả lời, chỉ lo nhìn Kim Lăng có chút mới lạ rót đầy chén rượu, thử nếm một ngụm.

    Ngụy Vô Tiện chờ mong nhìn cậu.

    Kim Lăng cân nhắc nhíu mày: “Chẳng ra gì.”

    Rót thêm một ly, nếm thêm một ngụm: “Ừm…… Vẫn chẳng ra gì.”

    Ngụy Vô Tiện bèn mặc kệ cậu, chuyên tâm uống rượu múc canh, không ngừng đấu võ mồm với Giang Trừng.

    Đợi hai vị đại nhân cãi nhau đã đời rồi, lúc quay lại nhìn bạn nhỏ nhà mình, mới phát hiện cái chén nhỏ trước mặt Kim Lăng đã đổ, hai tay cậu thì đặt trên đầu gối, cúi đầu bất động không nói lời nào.

    Giang Trừng vỗ vỗ vai cậu nói: “A Lăng?”

    Kim Lăng nghe thấy người kêu, thình lình ngẩng đầu, mê mang nhìn về phía Giang Trừng, hai mắt mang theo hơi nước, trực diện đón nhận ánh trăng chiếu qua cửa sổ.

    Kim Lăng mơ mơ hồ hồ vỗ vỗ khuôn mặt nóng bừng của mình, thấy không rõ thứ gì trước mắt, cho nên nhìn về phía Giang Trừng rồi đột nhiên nở nụ cười thật tươi.

    Ngụy Vô Tiện sờ sờ cằm: “Nhìn là biết đứa nhỏ do ngươi nuôi. Gì mà ‘chẳng ra gì ’, rõ ràng thích uống chết đi được. Lựa lúc chúng ta không đề phòng, hắn uống đến không biết trời trăng mây nước gì luôn.”

    Kim Lăng mơ hồ gian không biết nghe được bao nhiêu, lúc nghe thấy từ nào đó đột nhiên ngồi dậy , nhìn nhìn bốn phía, không biết đang tìm cái gì, sau khi tìm khắp nơi không thấy mới nhích lại gần Giang Trừng mà cậu quen thuộc nhất, đưa tay nhẹ nhàng nắm tay áo cữu cữu.

    Giang Trừng: “???”

    Ngụy Vô Tiện nghiêm túc nói: “Theo kinh nghiệm nhiều năm uống rượu của ta, Giang Trừng, ngươi được lợi rồi, đứa nhỏ này muốn cho ngươi biết một bí mật mà bình thường hắn tuyệt đối sẽ không nói.”

    Vừa nói xong, Kim Lăng liền phối hợp mà ngoan ngoãn mở miệng: “Cữu cữu! Ta nói ngươi nghe!”

    Bàn ghế trước mắt Kim Lăng bắt đầu lung lay, gió đêm thổi qua cửa sổ, ôn nhu tựa như người nào đó không có mặt ở đây, phớt nhẹ qua đôi gò má cậu.

    Kim Lăng cười ngu ngơ, nói: “Ta, ta thích……”

    Liên Hoa Ổ nhiều hồ, môn sinh và gia phó để trang trí cho mặt hồ, trời vừa tối, sẽ đi thả từng chiếc từng chiếc đèn hoa đăng hình bông sen lên mặt hồ. Làm nổi bật ánh trăng khuyết cong cong phản chiếu trên mặt nước, lẳng lặng toả sáng tựa ánh sao trời.

    Kim Lăng đã uống rất nhiều rượu, tim đập nhanh đến mức lồng ngực nóng lên, ấm áp khiến cậu nheo mắt lại.

    Kim Lăng lẩm bẩm nói: “Ta đặc biệt, đặc biệt thích……”

    Giang Trừng dỏng tai nghe thật lâu cũng chưa nghe được tên tuổi gì, hiếu kỳ nói: “Thích cái gì?”

    Thích Liên Hoa Ổ?

    Thích cữu cữu?

    Thích canh sườn Vân Mộng?

    Giang Trừng suy đoán. Bất luận Kim Lăng muốn nói gì, Giang Trừng cảm thấy hắn có lẽ sẽ không uổng công đi đau lòng tiểu tử thúi này đâu.

    Kim Lăng ngây ra khi bị hỏi, mê mang nhìn xung quanh một lần nữa: “…… Không nhớ rõ.”

    Ngụy Vô Tiện nhìn mà buồn cười, tới sờ sờ đầu Kim Lăng.

    Kim Lăng đột nhiên giữ chặt cánh tay Ngụy Vô Tiện, nhìn chằm chằm vào cổ tay áo của hắn.

    Giang Trừng đen mặt, bất mãn thầm nghĩ, không phải là thích Ngụy Vô Tiện đấy chứ.

    Kim Lăng không thèm quan tâm cữu cữu của mình nghĩ gì, vươn ngón trỏ bắt lấy miếng vải trắng trên cổ tay áo của Ngụy Vô Tiện, dùng sức kéo ra.

    Ngụy Vô Tiện: “???”

    Ngụy Vô Tiện: “Ai ai ai! Cái này không phải để chơi! Buông ra buông ra!”

    Kim Lăng tiếp tục ngoan bướng kéo miếng vải kia ra.

    Chờ Kim Lăng kéo ra hết, Giang Trừng lại gần xem thử, nhìn Ngụy Vô Tiện khiển trách: “Ngươi thật là……”

    Ngụy Vô Tiện không quan tâm, nói: “Lam Trạm ra ngoài, ta lẽ nào không thể mang theo đai buộc trán để nhìn vật nhớ người? Dù sao cũng là hắn cho ta chứ bộ!”

    Kim Lăng ôm lấy đai buộc trán đã bị vo tròn kia vào lòng: “Không phải của ngươi, của ta.”

    Ngụy Vô Tiện: “Không thể bởi vì ngươi uống nhiều, liền không nói đạo lý nha, đây là của ta, lấy ra từ tay áo của ta.”

    Kim Lăng không nghe: “Của ta.”

    Ngụy Vô Tiện không biết moi từ đâu ra một chiếc khăn tay: “Đổi cái này cho ngươi được không? Ngươi xem chiếc khăn này thiệt là đẹp, còn có thêu hoa, cái trên tay ngươi quá đơn điệu, khó coi.”

    Kim Lăng nhìn khăn tay, rồi nhìn đai buộc trán trong tay, vậy mà vẫn nắm chặt: “Không cho ngươi! Của ta!”

    Ngụy Vô Tiện: “Ai, vậy làm sao bây giờ, cho ngươi, Hàm Quang Quân sẽ tức giận nha.”

    Kim Lăng nghe được ba chữ “Hàm Quang Quân”, run run một chút, suy nghĩ thật lâu, vẫn kiên trì: “Của ta.”

    Ngụy Vô Tiện: “Được rồi, ngươi nói là của ngươi, vậy ngươi làm sao chứng minh?”

    Kim Lăng mở đai buộc trán ra, lật qua lật lại sờ tới sờ lui, thần thần bí bí tới gần một chút, chỉ vào một góc, say khướt nói với Ngụy Vô Tiện: “Nơi này có thêu, thêu……”

    Kim Lăng nói: “Thêu cây trúc!”

    Ngụy Vô Tiện kinh ngạc: “Không có đâu!”

    Kim Lăng nỗ lực giơ đai buộc trán lên xem xét kỹ càng hồi lâu.

    Kim Lăng: “Ồ, không có.”

    Kim Lăng vụt một phát ném đai buộc trán đi.

    Ngụy Vô Tiện đau lòng nhặt đai buộc trán lên: “Ta chỉ mang theo một cái…… Á? Tiểu Kim Lăng ngươi vừa nói gì? Cây trúc gì?”

    Kim Lăng: “Của ta, có cây trúc…… Không có, không phải của ta.”


    Vẻ mặt Ngụy Vô Tiện như là đã biết bí mật gì đó kinh thiên động địa lắm.

    Giang Trừng lúc đầu chỉ coi như Kim Lăng uống say phát điên, thấy thần sắc Ngụy Vô Tiện không đúng, hỏi: “Có vấn đề gì?”

    Ngụy Vô Tiện gian nan nói: “Cô Tô Lam gia…… Mặt sau đai buộc trán của đám tiểu bối đều có thêu một gốc cây trúc xanh, không phải…… người Lam gia, hẳn là, không biết.”

    Giang Trừng nheo mắt: “Trừ phi……”

    Ngụy Vô Tiện: “…… Trừ phi người nào đó cho hắn xem đai buộc trán.”

    Giang Trừng một tay đỡ trán.

    Ngụy Vô Tiện xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, bổ sung: “Nữ tu là hoa lan, nam tu mới là trúc xanh.”

    Kim Lăng sau khi uống rượu thái độ ngoan khác thường, ngồi ở một bên nghe người lớn nói chuyện, không có vẻ nôn nóng gì cả.

    Giang Trừng xoay người phân phó: “Gọi Lam Tư Truy tới đây.”

    Ngụy Vô Tiện ngăn cản: “Ây da, gấp gì chứ, chưa chắc là Tư Truy mà, hơn nữa, hai đứa nhỏ một đứa say một đứa bệnh, ngươi có thể tra hỏi được gì?”

    Giang Trừng hung hăng trừng mắt nhìn hắn, đưa tay nhấc Kim Lăng lên, mang theo cậu đi về phía phòng nghị sự.


    Ngụy Vô Tiện ung dung đi theo sau, lúc vào cửa, Lam Tư Truy đã bị môn sinh được Giang Trừng phân phó lôi từ trong chăn ra.

    Giang Trừng lạnh mặt nói: “Lam Tư Truy.”

    Lam Tư Truy còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì, ngốc ngốc hành lễ nói: “Giang tông chủ.”

    Giang Trừng nói: “Đai buộc trán của ngươi…… có thể đưa ta mượn xem một chút không.”

    Ngụy Vô Tiện đúng lúc bước vào cửa, ngắt lời nói: “Chuyện này…… không tốt lắm đâu, Giang tông chủ.”

    Lam Tư Truy cũng là vẻ mặt hoảng sợ nhìn hắn.

    Giang Trừng mặt càng lúc càng đen, Kim Lăng lại giống như đột nhiên nhìn thấy Lam Tư Truy, kinh hỉ bước tới gần, đứng yên bên cạnh Lam Tư Truy, kéo đuôi đai buộc trán nhìn một chút, xác định có thêu một cây trúc xanh, vui mừng giang tay ôm y, khuôn mặt thuận thế cọ cọ gò má Lam Tư Truy.

    Vẻ mặt đầy mệt mỏi của Lam Tư Truy tựa hồ ngay lúc này tiêu biến sạch sẽ, y nở nụ cười không khác gì ngày thường, tựa như trúc xanh sức sống mạnh mẽ, nhỏ giọng nói bên tai Kim Lăng: “Ngươi vừa làm gì đó? Đã bàn là cùng nhau nói, nhịn không được nói trước cho cữu cữu của ngươi rồi sao?”

    Kim Lăng vặn vẹo, tìm một tư thế thoải mái hơn để dựa vào, đầu óc vẫn mơ hồ, không nghe rõ Lam Tư Truy nói gì, cho nên cũng không trả lời.

    Giang Trừng giận tím mặt nói: “Kim Lăng! Ngươi qua đây cho ta!”

    Nếu Kim Lăng thanh tỉnh, đã sớm rụt cổ, hoặc là ngoan ngoãn đi qua, hoặc là quay đầu chạy. Nhưng cậu bây giờ đang rất say, cho nên chỉ rút vào lòng Lam Tư Truy, nhỏ giọng từ chối: “Không qua.”

    Ngụy Vô Tiện hoà giải nói: “Ngươi so đó với mèo con đã xỉn làm gì! Ngày mai hỏi lại, ngày mai hỏi được chưa? Ngày mai ngươi muốn động thủ, ta cũng mặc kệ.”

    Giang Trừng nhìn Kim Lăng, dù không cam lòng cũng cảm thấy tối nay không hỏi được gì, vì thế căm giận phất tay đuổi một đám người ra ngoài.

    Kim Lăng không biết cậu vừa mới tránh được một kiếp, gắt gao ôm lấy Lam Tư Truy không buông tay, cũng không chịu quay về phòng, một đường đi theo Lam Tư Truy đến khách phòng.

    Lam Tư Truy ra khỏi cửa mới cảm thấy không đúng, cẩn thận ngửi ngửi, ngửi được mùi rượu, dở khóc dở cười nói: “Ta nói ngươi sao có thể đột nhiên to gan như vậy, hôm nay Ngụy tiền bối cho ngươi uống bao nhiêu chén?”

    Kim Lăng uống nhiều, người khác nói đều không nghe lọt, vậy mà có thể nghe được lời của Lam Tư Truy, lập tức buông hai tay, bẻ đầu ngón tay tính nửa ngày, từ đầu đến cuối không tính được chính mình rốt cuộc uống bao nhiêu chén.

    Lam Tư Truy nắm ngón tay cậu: “Đừng tính nữa, cũng không nhất định phải biết. Nghỉ ngơi đi.”

    Lam Tư Truy trực tiếp cầm miếng vải tới lau tay cho Kim Lăng, đỡ cậu nằm xuống giường.

    Kim Lăng nhìn Lam Tư Truy, vỗ vỗ cái gối đầu ngay bên cạnh.

    Lam Tư Truy cẩn thận nằm xuống.

    Lam Tư Truy dịch góc chăn của cậu, thở dài nói: “Uống nhiều quá mới…… ngoan như thế, lúc bình thường, ôm một chút sẽ thẹn thùng hờn dỗi cả đêm, hôm nay vậy mà…… ngày mai ngươi nhớ lại, không biết sẽ tức giận cỡ nào nữa.”

    Kim Lăng vốn dĩ đã nhắm mắt ôm cánh tay Lam Tư Truy sắp ngủ, đột nhiên mở mắt ra như thể đồng ý, nói: “…… Nhớ ra rồi.”

    Lam Tư Truy: “A Lăng, ngươi nói gì?”

    Kim Lăng cười híp mắt: “Nhớ ra rồi!”

    Kim Lăng nói: “A Nguyện, là a Nguyện……”

    Kim Lăng dán hai gò má đã bị rượu làm cho ửng đỏ lên vai Lam Tư Truy, chậm rãi nhắm mắt lại tưởng chừng đã ngủ, rồi lại giống như đứa nhỏ ham chơi bướng bỉnh không chịu ngủ, nỉ non nói: “A Nguyện……”

    Rượu Vân Mộng mang chút hương thơm của hạt sen.

    Lam Tư Truy trước khi thiếp ngủ, quẩn quanh trong không gian, tất cả đều là mùi hương thanh đạm này.

    Giống như những năm tháng đằng đẵng sau này, y cùng người trong lòng, mỗi năm sẽ đến Liên Hoa Ổ, ngắm hoa hái sen, khi cao hứng sẽ ủ rượu chôn dưới tàng cây.

    Giống như trong tương lai, hương thơm ngửi được đều là hương thơm này.


    -END-


    “Ta thích……”

    “Không nhớ rõ.”

    “Nhớ ra rồi!”

    “A Nguyện, là a Nguyện……”





     
    Chỉnh sửa cuối: 28/8/17
    1. Bình luận
    2. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Khụ!! Không ngờ Lam Tư Truy lại ...ờm...nam tính vậ, đọc truyện vẫn thấy như cậu bé nhỏ nhỏ, ai dè...
      4/6/17
  2. auroradream

    auroradream Level 1

    Tham gia ngày:
    5/6/18
    Bài viết:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Bạn dùng font gì viết tiêu đề thế?
     
  3. Lam Tư Truy

    Lam Tư Truy Level 1

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Bài viết:
    2
    Giới tính:
    Nữ
    Lúc trước đu thuyền Ninh Truy, đọc xong fic này ngay lập tức muốn lật thuyền lội qua thuyền Truy Lăng
     

Chia sẻ trang này