1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Tình nhân bí mật - Nam Chi

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Quy Linh Cao, 5/3/17.

  1. Quy Linh Cao

    Quy Linh Cao Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    26
    Nơi ở:
    Viện dưỡng lão
    Tình nhân bí mật
    ( Địa hạ tình nhân)

    Tác giả: Nam Chi

    Editor: Quy Linh Cao


    Thể loại: hiện đại, sư sinh luyến, ấm áp ngọt văn, công sủng thụ, ôn nhu đại thúc công x độc miệng thụ, 1×1, HE

    Nhân vật: Khúc Ý x Lâm Lam



    Văn án:

    Khúc Ý là giáo sư học viện, lúc đi tìm học viên tình cờ gặp được Lâm Lam rồi trúng tiếng sét ái tình.

    Tiếc rằng hai người bối phận chênh lệch, đơn phương ba năm mới dám mượn cơ hội bày tỏ tâm ý.

    Lâm Lam không ôm mộng lớn, âm thầm thích bạn cùng phòng của mình, cũng chính là học viên của Khúc Ý – Chung Thư Bác.

    Nhưng Chung Thư Bác lại thẳng như cột điện, sớm đã như keo như sơn với một nữ sinh khác.

    Lâm Lam thất tình chỉ thể chúc họ trăm năm hạnh phúc.

    Khúc Ý tỏ tình khiến Lâm Lam dao động, sau cũng không chống lại được mị lực lẫn thế công dịu dàng ấy của anh.

    Lâm Lam hãm sâu vào mối tình thầy trò này, nhưng cả hai đều là đàn ông, thế nên cậu chỉ thể cẩn thận làm một tình nhân bí mật. . .


    Mục lục

    Chương 1 - Chương 2 - Chương 3

    Chương 4 - Chương 5 - Chương 6

     
    Chỉnh sửa cuối: 5/3/17
    hikkioAdmin đã thả thính cho thớt.
  2. Quy Linh Cao

    Quy Linh Cao Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    26
    Nơi ở:
    Viện dưỡng lão
    Chương 1: Tình huống kinh điển


    Lâm Lam, thuần gay, mục đích sống là ngồi ăn rồi chờ chết, không có chí hướng.

    Từ hồi cấp 3 đã đơn phương không ít những gương mặt ưa nhìn, thế nhưng cho đến giờ vẫn chưa xuất quỹ với ai, kinh nghiệm yêu đương —— 0.

    Đối tượng hiện tại —— bạn cùng phòng Chung Thư Bác – bạn học của cậu.

    Vẫn chỉ là thầm mến, đã hơn bốn năm mà chưa dám tỏ tình, không chỉ không dám tỏ tình, mà thậm chí còn không lộ ra sơ hở.

    Bởi vì Chung Thư Bác vẫn đang bảo vệ luận án thi lên tiến sĩ, vốn cậu có thể bảo vệ đồ án chuyên ngành của mình rồi tốt nghiệp, nhưng do lười biếng nên vẫn chưa đi tìm giảng viên nên giống Chung Thư Bác, ở lại trường bảo vệ luận án.

    Nhưng mà lại không chung một giáo sư, Chung Thư Bác là học viên của Khúc Ý ở tầng mười ba, cậu là học viên của Tiễn Vân Lâm ở tầng chín. Làm nghiên cứu sinh rồi vẫn có thể ở chung phòng với Chung Thư Bác, vẫn được sống cùng nhau, chuyện này đối với cậu mà nói là chuyện rất hạnh phúc, cậu muốn tình cảm của mình đối với Chung Thư Bác sẽ luôn bền vững cho đến ngày hắn có bạn gái.

    Khúc Ý, giáo sư, thầy hướng dẫn của Chung Thư Bác, là nhân vật quan trọng của học viện, chủ nhiệm học viện, người đi đầu bộ môn, đoạt giải thanh niên xuất sắc trong lĩnh vực khoa học kĩ thuật của quốc gia, học giả XX. . . Một đống danh hiệu, lại còn có hai công ty riêng và một bệnh viện. . .

    Khi biết Chung Thư Bác muốn làm học viên của anh ta, Lâm Lam từng đau khổ khuyên nhủ hắn: “Anh ta rất biến thái, rất nghiêm khắc, ngay cả chủ nhật còn bắt đến phòng thí nghiệm, cậu mà đi chắc chắn sẽ phải chịu khổ, hơn nữa sau này cậu mà không muốn vào công ty của anh ta làm việc với mức lương kém, anh ta sẽ chèn ép làm cậu không tốt nghiệp được đâu. Cậu đến lúc đó mới hối hận cũng đã muộn rồi.”

    Đây là tiếng gió mà một đàn chị đồn lại, bởi vì biết mấy tin này nên Lâm Lam chẳng có chút hảo cảm nào với cái vị giảng viên chưa một lần gặp mặt kia.

    Chung Thư Bác vẫn đi làm học viên của anh ta, lời khuyên của Lâm Lam chẳng có tí tác dụng nào, bản thân cậu cũng chọn giáo sư Tiễn Vân Lâm từ trước tới giờ danh tiếng cực kì tốt, thầm nghĩ làm sao tốt nghiệp là được.

    Nhưng mà, sau khi lên nghiên cứu sinh cậu mới biết, chuyện tốt nghiệp không đơn giản như mình vẫn tưởng.

    Khúc Ý là chủ của một phòng thí nghiệm, dưới tay còn có ba giảng viên, lại thêm cả hai nhân viên quản lý phòng thí nghiệm nữa, bởi vì là người đi đầu bộ môn, chuyên hướng dẫn nghiên cứu sinh, cho nên anh mới tham dự giảng dạy một môn rất quan trọng.

    Khóa đầu tiên, anh chỉ nói sơ qua về thực trạng phát triển của trong và ngoài nước, ba khóa lớn, anh chỉ đứng lớp có một tiết nhỏ, đến giờ chuyển tiết thì người cũng đi.

    Lâm Lam nằm dài lên bàn ngủ gà ngủ gật, còn Chung Thư Bác ngồi cạnh lại rất nghiêm túc nghe giảng, lúc hết giờ mới quay sang thầm thì với Lâm Lam: “Gần đây ông chủ của tôi đang chuẩn bị ly hôn với vợ mình đấy.”

    Lâm Lam hé mắt: “À.”

    Mấy cô gái xung quanh đồng loạt quay lại nhìn Chung Thư Bác, có mấy học viên khác chung phòng thí nghiệm với Chung Thư Bác cũng bắt đầu xôn xao. Còn nói Khúc Ý mà li hôn chẳng phải sẽ thành một kim cương vương lão ngũ sao, người ta mới có 36 thôi.

    Có một nam sinh còn to gan khều khều nữ sinh bên cạnh: “Kìa, nếu nhắm người ta rồi thì mau theo đuổi đi.”

    Theo ánh mắt của một thuần gay như Lâm Lam, cậu thấy quả thật Khúc Ý rất đẹp trai, nhưng dù có thế thì người bình thường cũng không dám động vào, bởi anh ta đứng lớp một tiếng mà Lâm Lam chẳng thể nhìn ra nổi một nụ cười trên khuôn mặt đó, nét mặt luôn luôn nghiêm chỉnh không hề thay đổi, cậu còn nghi ngờ không biết dây thần kinh trên mặt anh ta có bị liệt hay không.

    Anh ta quá nghiêm túc, quá cứng ngắc, không hề có thái độ hòa nhã, yêu đương với người như vậy có gì tốt đẹp đâu, chẳng trách vợ anh ta lại muốn li hôn.

    Lâm Lam mặc dịnh như thế, phân Khúc Ý vào hàng ngũ những giáo sư đáng ghét nhất học viện, không muốn nhắc tới nữa.

    Về sau do lười nên Lâm Lam cũng không dự khóa này, chỉ đến để điểm danh chứ không tập trung vào học, mà lúc lên lớp đa phần đều do mấy giảng viên của anh ta dạy thay, đến hết khóa học cũng chẳng gặp Khúc Ý.

    Học kỳ này cậu cũng chẳng vào phòng thí nghiệm nửa bước, thời gian rảnh đều nằm bẹp trong ký túc xá chơi game rồi ngủ nướng, không thì đọc một vài quyển sách linh tinh, phòng thí nghiệm của họ phải vào năm hai mới bắt đầu triển khai đề mục nên cậu cũng không vội vàng làm gì.

    Qua đợt thi bắt buộc, cậu thi thêm CPA, bất ngờ là ba môn chính đều qua, ngay cả bản thân cậu cũng không ngờ kết quả của mình lại tốt như thế, cậu cũng chỉ là đi thi cho vui thôi, bởi ở nơi mà xung quanh đều nhân tài thế này thì cần cù học tập có khi mới chỉ qua được hai môn mà thôi. Lúc ăn cơm nhắc đến chuyện này, Chung Thư Bác phải nhìn Lâm Lam với cặp mắt khác xưa.

    Lúc về kí túc xá còn khen Lâm Lam: “Cậu trâu bò thật đấy.”

    Lâm Lam còn chưa kể, lúc thi khoa chính quy, cậu cũng đăng ký thi công chức, hơn ba trăm người tranh nhau một vị trí mà cậu đứng thư hai, nhưng về sau cũng không tham gia phỏng vấn.

    Với mấy cuộc thi, cho dù là cuộc thi gì đi chăng nữa cậu đều ở hạng xuất sắc. Chẳng qua là do quá lười biếng.

    Do Lâm Lam chẳng bao giờ tới phòng thí nghiệm nên Chung Thư Bác rất hay mắng cậu, giờ nhìn thấy chứng nhận kế toán và bằng CPA mới không mắng cậu nữa, chỉ bảo: “Nếu cậu muốn làm kế toán thì sao cần học lên tiến sĩ, lấy bằng thạc sĩ là ổn rồi mà.”

    Lâm Lam chỉ nói: “Tôi thi chơi thôi, không muốn ra trường làm kế toán đâu.”

    Chung Thư Bác thuộc thành phần cuồng học, rất chăm chỉ làm thí nghiệm, chỉ cần không có tiết là thể nào cũng ở phòng thí nghiệm, mới năm đầu nhưng đã được Khúc Ý mắt cao hơn đầu đánh giá cao.

    Lâm Lam là bị tính cách nghiêm cẩn của hắn cuốn hút, nhìn qua Chung Thư Bác cũng chẳng đẹp trai cao ráo, là loại người khi đi giữa đám đông sẽ chẳng được ai chú ý, hơn nữa hắn còn rất thích quản lý Lâm Lam, liên miên cằn nhằn suốt. Thường xuyên bị Lâm Lam trêu là bác gái Chung cũng không tức giận.

    Lần đầu tiên nhận thấy Khúc Ý là lạ là lúc Lâm Lam cầm luận văn cuối khóa trình của lớp đi nộp, cậu là lớp trưởng bộ môn, mà trở thành lớp trưởng là do hướng dẫn viên thiên vị, ai bảo cậu lớn lên lại thành kiểu hình trong mắt các chị em đâu.

    Đứng trước phòng 1307 tầng 13, Lâm Lam chần chừ một lúc vẫn không dám gõ cửa.

    Chung Thư Bác bê một khay chuột sơ sinh đã thí nghiệm đi nghang qua ngó vào, hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”

    Lâm Lam vừa quay lại, thiếu chút bị thối chết, mắng: “Cậu cầm cái gì đấy?”

    Chung Thư Bác mặc áo blouse, bịt khẩu trang, đeo găng, vũ trang đầy đủ, còn thiếu cái mặt nạ phòng độc thôi, tiếng cũng không rõ, nói: “Đang thí nghiệm chuột sơ sinh, đàn chị còn đang phẫu thuật, tôi đem mấy thứ không dùng nữa vứt đi, không thì mùi úm lên thối lắm.”

    Lâm Lam một tay ôm xấp A4 dày, một tay bịt mũi, nói: “Biết là hôi rồi còn cố tình vòng qua đây, không thấy tôi đang nộp luận văn sao? Đi đi, đi đi. Rảnh lắm sao mà làm mấy trò này.”

    Chung Thư Bác cười cười bỏ đi.

    Lâm Lam hừ một cái với bóng lưng của hắn mới quay lại gõ cửa, cửa không khóa trái, bên trong có người nói ra: “Vào đi.”

    Lâm Lam xoay nắm cửa, đi vào phòng làm việc, không dám nhìn ngó xung quanh, nói: “Đây là luận văn cuối khóa trình của chúng em mang đến nộp.”

    Bên trong chỉ có mình Khúc Ý, chỗ làm việc của anh ta mãi tít bên trong, có một cái bàn lớn, bên trên có rất nhiều văn kiện, bên cạnh còn có một giá sách, sát cửa cũng có hai cái bàn, bên cạnh cũng có một cái giá sách, còn có một ghế salon loại lớn và một bàn trà.

    Mắt Lâm Lam lướt nhanh một lượt rồi trở về người Khúc Ý, trong khoảnh khắc đó cậu còn cảm thấy ánh mắt Khúc Ý lúc nhìn mình cứ là lạ, nhưng mà chưa kịp phản ứng, Khúc Ý đã hỏi cậu: “Là thạc sĩ hả?”

    Lâm Lam vội gật đầu: “Vâng. Năm đầu.”

    Ánh mắt Khúc Ý luôn dán lên người cậu, nét mặt không còn nghiêm túc như khi ở trên lớp nữa, nhưng cũng không tươi cười, chỉ mang vẻ ung dung.

    Anh bảo Lâm Lam: “Mang tới đây đi.”

    Lâm Lam còn tưởng anh ta sẽ bảo mình để trên bàn trà, không ngờ là phải cầm đến chỗ làm việc, cậu lấy làm sợ, trong bụng còn hơi khẩn trương, mặc dù cậu không có ý với Khúc Ý, nhưng mà là một thuần gay, cậu chẳng bao giừo có sực chống lại sắc đẹp, vừa đi còn vừa tụng, mình thích Chung Thư Bác, cố gắng vượt qua mấy cái tưởng tượng linh tinh trong đầu mình.

    Cậu biết cậu đang đỏ mặt, đặt luận văn lên bàn làm việc của Khúc Ý, căng thẳng ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt của Khúc Ý, đó là ánh mắt thâm sâu không đoán được, chỉ biết đôi con ngươi đen láy.

    Khúc Ý bảo cậu: “Đặt ở đây rồi ra ngoài đi.”

    Lâm Lam vội vàng chạy ra ngoài, lúc ra đến cửa vẫn cảm thấy tầm mắt của Khúc Ý trên người mình, nhưng khi quay lại đóng cửa thì Khúc Ý lại đang nhìn máy tính xử lý công việc. Cậu nghĩ, vừa nãy nghĩ rằng ánh mắt anh ta luôn nhìn mình là ảo giác sao.

    Lâm Lam cũng không dám YY giáo sư của Chung Thư Bác, nộp luận văn xong cũng quên chuyện này luôn, mà khi nhớ đến chuyện này cũng đã đến học kì mơi rồi, kết quả học kì trước cũng có, luận vặn mà câu viết bừa đương nhiên điểm cũng không cao, chỉ có tám mốt điểm, mà thấy Chung Thư Bác được chín mươi sáu, cậu cũng không ghen tị.

    Lôi kéo Chung Thư Bác tiện thể sờ mó vài cái, hỏi: “Sao điểm cậu cao thế, chắc chắc là do Khúc Ý thiên vị. Bài cậu làm cũng rất sơ sài, tôi vừa xem rồi, cậu chỉ viết bài vài cái thôi.”

    Chung Thư Bác đáp lại: “ Ông chủ Khúc rất bận, căn bản sẽ không chấm mấy bài thế này đâu, đây là do giáo sư Lưu chấm, tôi khá thân với giáo sư, mới lại lúc chấm bài tôi cũng ở đó nên giáo sư chấm bài tôi điểm khá cao.”

    Lâm Lam đẩy Chung Thư Bác một cái, tức giận trách hắn: “Nếu cậu năn nỉ giáo sư Lưu cho mình điểm cao, sao không tiện thể giúp tôi luôn, má nó có còn là anh em với nhau không đấy?”

    Chung Thư Bác bị cậu mắng xong mới ngượng ngập nói: “ Được rồi, tôi sai rồi, lần sau, lần sau chắc chắn sẽ giúp cậu.”

    Lâm Lam xụ mặt: “Không có lần sau. Vệ sinh phòng tuần này cậu làm, tự lấy nước giặt quần áo đi, đừng mong bố đây làm hộ nữa.”

    Có lẽ nếu là người khác thì Lâm Lam cũng sẽ không tức giận, nhưng trong lòng Chung Thư Bác chẳng nghĩ đến cậu làm cậu điên muốn chết.

    Sau đó Chung Thư Bác có liên tục xin lỗi Lâm Lam cũng vô dụng, hết cách hắn đành bao cậu một chầu lớn, còn hứa sau này có việc gì cũng nhớ tới cậu, Lâm Lam mới hòa hoãn.

    Lên thạc sĩ là hai người chung một phòng, Lâm Lam ở chung với Chung Thư Bác, cậu thích dọn dẹp phòng ốc, ngoài việc không biết nấu cơm ra thì chẳng khác nào một gia đình bình thường. Thâm chí cậu còn mua mấy chậu cảnh trồng ngoài ban công, bàn uống nước còn có cả khăn trải bàn, đồ đạc trong phòng cũng được xếp rất gọn gàng, ngay cả chăn ga cũng hai tuần đổi một lần, hơn nữa có dịp còn dọn chung với Chung Thư Bác.

    Chung Thư Bác nghĩ rằng tìm khắp trái đất cũng không kiếm nổi một bạn cùng phòng tốt như Lâm Lam, nên vẫn luôn tôn trọng tình bạn của hai người.

    Mà Lâm Lam, vỏ ngoài là một thỏ nhỏ lạnh lùng khiến cho mọi mọi người lầm rằng cậu rất tốt, tính tình lạnh nhạt, đôi khi lại hay giận dỗi. Nhưng mà trước mặt bạn bè, cậu vô cùng hung hãn, ít nhất là Chung Thư Bác cũng không dám động vào cậu, tính cậu sáng nắng chiều mưa, lúc mà tốt thì quá tốt, cơ mà đã điên lên thì sẽ khiến cho người ta sống không bằng chết.

    HẾT CHƯƠNG 1.
     
    Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  3. Quy Linh Cao

    Quy Linh Cao Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    26
    Nơi ở:
    Viện dưỡng lão
    Chương 2: Cảm giác như có như không.

    Lên năm hai, Lâm Lam xin phê duyệt những tiết bình thường được vào phòng thí nghiệm, mỗi lần cũng chỉ ở trong một lúc, cậu tiếp thu rất nhanh, xác định trọng tâm xong bắt tay vào thực hành ngay.

    Cứ thế, số lần đụng mặt Khúc Ý cũng tăng cao.

    Đa số là gặp nhau trong thang máy, đôi khi lên tầng 13 tìm Chung Thư Bác sẽ tình cờ gặp nhau, có lẽ nếu là người khác sẽ cảm thấy bình thường nhưng Lâm Lam lại thấy vô cùng lo sợ.

    Bởi vì mỗi khi gặp nhau Khúc Ý mặt than rất hay nhìn cậu, hơn nữa ánh mắt của anh ta còn rất có ý vị,

    Cứ vài lần như thế, Lâm Lam còn không dám bắt chuyện với giáo sư của Chung Thư Bác, cậu thấy mình làm mấy chuyện xấu nhiều thành ra giờ nhìn ai cũng nghĩ người ta giống mình. Ông chủ Khúc học rộng hiểu nhiều, thân mình liêm chính, sao lại có thể dùng ánh mắt ấy nhìn mình được.

    Chắc chắn là do mình tưởng tượng.

    Với lại, sao cậu có thể nghĩ ngợi lệch lạc như vậy, thế này làm sao còn có thể đối mặt với bạn học Chung Thư Bác đây.

    Đên cuối tháng mười một, thời tiết đã rét đậm, cây cối xung quanh học viện cũng đã rụng hết lá.

    Lâm Lam luôn thích ăn diện, bản thân cậu cảm thấy điều này chẳng có gì xấu, có câu danh ngôn gay là khổng tước, không thể không yêu cái đẹp.

    Trời lạnh như thế mà bên trong chỉ mặc mỗi một cái áo, một áo khoác lông ngắn, thêm một cái áo gió cũng không dày lắm, bên dưới mặc một quần jean bó, ở phòng thí nghiệm đến muộn mới ra, cậu run lập cập vì lạnh, cố xốc lại tinh thần, còn có tâm trạng ngắm cây ngồ đồng Pháp trước mặt, dưới ánh đèn sáng rực của dãy thí nghiệm cây ngô đồng như phủ thêm ánh vàng, lá cây lưa thưa bay trong gió, nếu không vì trời quá lạnh Lâm Lam đã ca một bài trước cảnh đẹp này.

    Cậu nhảy chân sáo đi về phía trước, mắt nhìn lên tầng cây, chân trượt một cái đổ người xuống cửa xe bên cạnh, cậu vội chống tay lên kính xe ổn định lại, chuẩn bị đi tiếp thì cửa xe bất chợt hạ xuống, cậu ngơ người.

    Cửa xe hạ xuống, bên trong là giáo sư của Chung Thư Bác.

    Khúc Ý mặt không đổi sắc, hỏi cậu: “ Muộn thế này mới về?”

    Lâm Lam ngơ ngẩn, không biết phải trả lời thế nào, ngây ngốc nhìn anh, mãi mới ngập ngừng nói: “Chào. . .Chào thầy Khúc.”

    Khúc Ý nói: “Em là bạn cùng phòng của Chung Thư Bác phải không?”

    Lâm Lam không ngờ anh ta biết chuyện này, gật đầu.

    Khúc Ý nói: “Vậy tiện đường lên xe đi, thầy cũng đang định đi về, muộn thế này rồi đi một mình không an toàn.”

    “Không, không cần đâu ạ.” Lâm Lam vội từ chối, cậu không dám tiện đường với ông chủ Khúc đâu.

    Khúc Ý cũng chẳng để ý tới lời từ chối của cậu, bật chốt, ra hiệu cho Lâm Lam lên xe, bản mặt của Khúc Ý vừa uy nghiêm vừa cứng ngắc, rất có sức uy hiếp, Lâm Lam không dám từ chối, chỉ đành ngồi vào xe.

    Xe từ khu thí nghiệm vòng về kí túc xá, đoạn đường này cũng không xa lắm, chỉ mất khoảng 20 phút đi bộ, cơ mà đi xe thì cùng lắm là hai ba phút.

    Dù chỉ có hai ba phút, Lâm Lam lại cảm thấy thời gian còn dài hơn so với khi đi bộ, cậu nhìn chằm chằm khung cảnh ngoài cửa xe, không dám ngó Khúc Ý đang lái xe đằng trước, Khúc Ý cũng không nói gì, không khí trầm lặng trong xe càng làm Lâm Lam căng thẳng hơn, cậu không dám nghĩ đến nữa, Khúc Ý để ý cậu sao?

    Có lẽ chỉ là cậu làm quá lên thôi.

    Lâm Lam nghĩ như vậy.

    Xe dừng cạnh kí túc xá của cậu, Lâm Lam vội mở cửa xe bước xuống, không dám nhìn Khúc Ý, lúng túng nói: “Cảm ơn thầy Khúc ạ.” Rồi nhanh chóng chạy mất. Giờ cậu đã chẳng cảm thấy lạnh nữa, khẩn trương và luống cuống đã thổi hết những cảm xúc khác đi.

    Cậu chạy đến chỗ rẽ, thoáng quay đầu lại nhìn, phát hiện xe Khúc Ý giờ mới bắt đầu chuyển bánh.

    Sự mập mờ của Khúc Ý đối với cậu tất nhiên Lâm Lam không dám kể với người khác, thậm chí ngay cả bản thân cậu cũng rất hoài nghi, chẳng lẽ Khúc Ý thật sự có ý với cậu, Khúc Ý cũng là gay sao.

    Cậu nằm dài trên giường, nhớ đến những lần tình cờ gặp Khúc Ý, ánh mắt anh ta nhìn mình luôn có ẩn ý, Lâm Lam nghĩ mình chắc chắn bị điên rồi mới cảm thấy ánh mắt của Khúc Ý như vậy, chắc chắn thế.

    Thậm chí Lâm Lam còn không dám kể cho Chung Thư Bác chuyện mình đi nhờ xe Khúc Ý về, cậu cảm thấy nếu kể cho Chung Thư Bác, Chung Thư Bác sẽ nghĩ cậu với giáo sư của hắn có gì đó mập mờ.

    Trong lòng Lâm Lam tuy đã nổi bão, nhưng bên ngoài vẫn là một sinh viên bình thường.

    Qua một thời gian, Lâm Lam khi đang thí nghiệm thì thiếu một loại thuốc thử, cậu đành phải đi mượn Chung Thư Bác, lúc đến phòng 1307 thì dừng lại liếc vào bên trong một cái, thấy Khúc Ý đang ngồi sau bàn làm việc, trước bàn làm việc còn có hai nam sinh.

    Cậu không dám nhìn lâu, nhanh chóng đi tiếp, tìm thấy Chung Thư Bác, hạ giọng mượn hắn một ít thuốc thử: “Tôi chỉ dùng một lần thôi, cho tôi xin một ít đi.”

    Chung Thư Bác khoanh tay nói: “Bốn ngàn bảy mới có hai mươi hộp, cậu lúc nào cũng tới mượn.”

    Lâm Lam đen mặt: “Thế giờ cậu có cho tôi mượn không, tôi bảo ông chủ mình mua rồi, nhưng không biết lúc nào mới tới nơi, tôi mượn trước, khi nào có sẽ trả cậu mà. Mà có phải của cậu đâu, nghiêm trọng thế làm gì.”

    Chung Thư Bác kéo cậu đến cuối hành lang nói: “ Đợt trước đàn anh nói với tôi hồi trước lấy một hộp từ chỗ ông chủ chưa được vài ngày đã hết, ông chủ đã hỏi anh ấy rồi. Lần trước cậu tới mượn, giờ cũng tới mượn, cậu mượn nhiều lần rồi. Giờ tôi cũng không thể không biết ngại mà trích ra được.”

    Lâm Lam tâm cao khí ngạo sao có thể chịu được chuyện năn nỉ người khác mà người ta không đồng ý, cậu khó khăn lắm mới mặt dày đi nhờ đấy. Hơn nữa hồi trước lúc Chung Thư Bác đến mượn cậu cái gì chẳng phải cậu đều cho mượn sao.

    Cậu im lặng quay người rời đi.

    Chung Thư Bác không nhịn được vội vàng kéo cậu lại, xuống nước: “Được rồi được rồi, tôi cho cậu mượn, nhưng mà chìa khóa tủ lạnh ở ngăn kéo trong phòng làm việc của ông chủ, ông ấy giờ tâm trạng rất tệ đang mắng người, cậu phải chờ một chút.”

    Thí nghiệm của Lâm Lam làm đến đây đã rất khó rồi, công việc của tháng sau rất cần đến thuốc thử này, không muốn cũng phải đợi.

    Mặc dù sắc mặt đã đen xì nhưng vẫn đứng đây chờ Chung Thư Bác.

    Chung Thư Bác đi đến phòng 1307, ngó vào bên trong xem ông chủ dạy bảo xong chưa, Lâm Lam đứng cạnh nhỏ giọng hỏi Chung Thư Bác: “Xong chưa? Cậu thử vào lấy đi.”

    Chung Thư Bác lắc đầu: “Chưa xong, giờ vào thể nào cũng chịu trận chung.”

    Lâm Lam nói: “ Tính tình anh ta sao mà khó chịu thế, mắng gì mà giờ vẫn chưa xong.”

    Chung Sách Bác ngăn: “Đừng nói linh tinh, cẩn thận bị nghe thấy đấy.”

    Lâm Lam nói: “Anh ta còn đang bận mắng mỏ, sao mà nghe thấy được.”

    Vừa dứt câu, Khúc Ý đã mở cửa, ánh mắt của anh nhìn về phía Lâm Lam và Chung Thư Bác, mặt Lâm Lam thoáng cái đã đỏ bừng, đầu cũng không dám ngẩng, vẫn do Chung Thư Bác cố giữ bình tĩnh nói: “Thầy Khúc ạ.”

    Khuôn mặt không chút thay đổi vừa nãy còn rất sắc bén không hiểu sao giờ đã nhu hòa hơn, nói: “Đứng ở đây làm gì?”

    Chung Thư Bác vội kéo Lâm Lam muốn tránh đi, không ngờ Khúc Ý gọi hắn lại: “Tìm tôi có việc gì sao?”

    Chung Thư Bác vội nói: “Không có, không có gì đâu ạ.”

    Khúc Ý không cho hắn đi, hỏi: “Việc gì?” như đã chắc chắn là có chuyện.

    Chung Thư Bác đành cúi đầu ỉu xìu nói: “Là muốn lấy chìa khóa để mở tủ lạnh ạ.”

    Khúc Ý “À” một cái: “Vậy lấy đi, đứng thập thò ngoài cửa làm gì.”

    Anh ta nói xong rồi quay về phòng làm việc, hai nam sinh vừa bị mắng cũng đi ra ngoài.

    Thấy Chung Thư Bác đang đứng ngoài cửa thì cười với hắn một cái, như cảm ơn hắn đã cứu bọn họ.

    Chung Thư Bác mặc dù đã được phép vào lấy chìa khóa, nhưng hắn vẫn chưa đi vào mà nói thầm với Lâm Lam: “Thuốc thử dùng nhanh quá, vừa nãy không báo cáo được gì đàn anh lại bị mắng, ông chủ sẽ biết tôi cho phòng thí nghiệm khác mượn mất, làm sao giờ?”

    Lâm Lam cũng biết đây không phải chuyện nhỏ, trước phòng thí nghiệm của bọn họ cũng vậy, mỗi tuần mở seminar* một lần, mỗi khi kết thúc quản lý phòng thí nghiêm đều nhấn mạnh, không được phép cho phòng thí nghiệm khác mượn thuốc, không được phép cho người chưa đăng ký vào phòng thí nghiệm sử dụng những dụng cụ đắt tiền, không được phép mang cây đột biến ở phòng thí nghiệm cho người khác. . .

    * Seminar: (/¸semi´na:/ Xêmina) là một dạng hội thảo, nghiên cứu chuyên đề, có thể hiểu đơn giản là một hình thức học tập, mà trong đó người học chủ động hoàn toàn từ khâu chuẩn bị tài liệu, trình bày nội dung đưa dẫn chứng, trao đổi, thảo luận với các thành viên khác và cuối cùng tự rút ra nội dung bài học hay vấn đề khoa học cũng như đề xuất các ý kiến để mở rộng nội dung.

    Lâm Lam nói: “Tôi thử vào hỏi ý kiến anh ta xem sao, hôm nay tôi rất cần nó, giờ mà đợi thuốc về thì muộn mất.”

    Chung Thư Bác không kịp kéo Lâm Lam lại, nhìn Lâm Lam đã bước vào phòng làm việc rồi, đành phải đi theo cậu, đứng trước bàn làm việc của Khúc Ý.

    Khúc Ý đang đánh máy, ngẩng đầu lên nhìn hai người, tầm mắt lại dừng ở trên người Lâm Lam: “Chuyện gì?”

    Ánh mắt ta đã nhu hòa hơn nhiều, đã không còn nổi giận như vừa nãy, Lâm Lam vội nở nụ cười nói mình muốn mượn một ít ChIP KIT, lại nói thêm phòng thí nghiệm của mình đã đặt hàng rồi nhưng chưa về tới nơi, nhưng hiện thí nghiệm của cậu đang cần gấp, hết cách đành phải đến đây xin một ít.

    Khúc Ý cũng không nhiều lời, nói: “Nếu cần gấp thì bảo Chung Thư Bác đi lấy cho cậu đi.”

    Nói xong lại quay trở về làm việc, Lâm Lam còn đang nhìn anh đã bị Chung Thư Bác véo một cái, vội vã nói: “Cảm ơn thầy Khúc.”

    Tay áo bị Chung Thư Bác kéo đi, hai người cầm chài khóa, nhanh chóng ra khỏi phòng làm việc.

    Đến lúc mở tủ lạnh lấy đồ rồi Chung Thư Bác vẫn còn vui mừng: “Hai đàn anh vừa nãy bị mắng do làm ô nhiễm mấy gốc cây ông chủ vất vả vận chuyển trái phép từ bên Mỹ về, vốn là anh ta định mắng luôn cả chúng ta đấy. May là không sao, vừa nãy tôi sợ phát khiếp.”

    Thấy người khỏe mạnh như Chung Thư Bác than suýt bị dọa chết, Lâm Lam cười cười, nói: “ Giờ trái tim nhỏ có phải đang đập bình bịch bình bịch không?”

    Chung Thư Bác nghe thấy giọng điệu này, biết ngay là cậu đang cười nhạo mình, chẳng để ý tới cậu, tìm thấy thuốc rồi mang bảo quản trng hộp băng đưa cho cậu.

    Vì chuyện không bị Khúc Ý mắng mà Lâm Lam có chút vui vẻ, vẫn không quên chuyện ấy.

    Trước kia, thỉnh thoảng ở trong thang mấy gặp Khúc Ý cậu đều giả đò như không biết, giờ cũng không làm vậy nữa, còn chào Khúc Ý: “Chào thầy Khúc.”

    Khi đó anh chỉ gật nhẹ một cái, mà một thoáng đó, Lâm Lam cảm thấy ánh mắt Khúc Ý như cái móc, câu mình lên, thậm chí còn có lúc cậu không kiềm được mà mặt mày đỏ lựng.

    Nhưng dù có thế cậu vẫn không tin vào suy đoán của mình, một mực phủ nhận chuyện Khúc Ý thích cậu, chỉ do mình phóng đại lên mà thôi.


    HẾT CHƯƠNG 2
     
    Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  4. Quy Linh Cao

    Quy Linh Cao Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    26
    Nơi ở:
    Viện dưỡng lão
    Chương 3: Ngày càng mập mờ.

    Lúc Lâm Lam phát biểu trên SCI, Chung Thư Bác hận không thể nhai cậu luôn.

    Không phải do thuyết trình tồi tệ, cơ mà, vì 5 vạn mà cậu âm thầm không để giáo sư hà tiện nhà mình biết.

    Cậu dùng thuốc thử của phòng thí nghiệm Chung Thư Bác, chứng minh thuốc phản ứng được trên những chất kiệu khác nhau, báo cáo nhanh chóng được duyệt, cầm thư mời đến công ty đại diện lĩnh tiền rồi mới đi thông báo cho Chung Thư Bác.

    Chung Thư Bác giận khôn nguôi, Lâm Lam đành dụ: “Nghỉ hè đến Lệ Giang, đi không?”

    Chung Thư Bác nói: “Miễn bàn chuyện viển vông thế đi, tôi mà đi thể nào ông chủ Khúc cũng xắt tôi thành thịt.”

    Lâm Lam chế nhạo: “Đáng đời, trước cứ chọn anh ta đi, ai bảo không nghe tiền bối chỉ dạy cơ, thiệt cậu thôi.”

    Chung Thư Bác rất muốn banh cái vẻ tươi cười kia ra, lại chỉ hừ một cái, nói: “Thí nghiệm là cậu lấy đồ của bọn tôi đấy, giờ không phải chú nên chia anh đây ít tiền sao?”

    Lâm Lam nói: “Mời đi Lệ Giang chơi rồi đó thôi, là do cậu không đi. Tôi có thể làm gì đây?”

    Chung Thư Bác nghiến răng nghiến lợi.

    Vì thế nghỉ hè Lâm Lam vác balo đi du lịch một tháng, còn chưa kịp về nhà đã bị thầy Tiền nhà cậu triệu hồi đến trường, về kí túc còn thông báo cho Chung Thư Bác đã xài hết tiền rồi.

    Cậu còn chu đáo kể cho Chung Thư Bác cậu đã vung tiền thế nào, 80% là vào đồ lưu niệm và ăn uống chơi bời. Chung Thư Bác thèm đến nỗi muốn quẳng cậu ra khỏi phòng luôn.

    Nghỉ hè xong, hai người lên khóa trình một.

    Còn được đổi cả phòng, phòng mới tốt hơn nhiều, có ba buồng gồm phòng khách, phòng bếp và ban công. Lâm Lam không muốn ai chuyển vào ở cùng, dù khoa đã xếp thêm một nam sinh vào mà Lâm Lam cứ xụ mặt không thích, về sau Chung Thư Bác đành cùng Lâm Lam đi xin phòng cho bạn kia. Kí túc xá này cuối cùng chỉ có hai người ở, thế nên Lâm Lam phải trả phí hai suất, chỗ trống thì để đồ đạc.

    Qua việc này, Lâm Lam thấy có lẽ Chung Thư Bác đã rõ lòng cậu, nhưng lại không dám ngả bài, có bạn nữ đến mượn đồ trông thế còn đùa hai người sống với nhau như vợ chồng ấy, Chung Thư Bác nghe vậy chỉ cười cười, Lâm Lam lại càng không rõ hắn có hiểu cái gì không, thầm mắng đúng đần, chỉ giỏi cười thôi.

    Khóa trình một lượng học không nhiều, nhưng tất nhiên là sẽ phải gặp Khúc Ý.

    Tiết một, Khúc Ý dự cả lễ khóa nên dự định trốn về ngủ bù của Lâm Lam bay theo gió luôn, cậu cảm giác tầm mắt của Khúc Ý cứ rơi xuống chỗ mình làm cậu không dám ngủ gật.

    Hết khóa, Lâm Lam thầm hô vạn tuế.

    Khúc Ý lại bất chợt nói: “Lâm Lam, em thống kê lại danh sách sinh viên khóa này rồi phân tổ đi. Bốn người một bài thuyết trình, mỗi tổ một bài, đề thì đến văn phòng của thầy lấy, mọi người trao đổi với nhau, ai chọn đề nào thì ghi lại tiết sau nộp lại cho thầy.”

    Lâm Lam nghe xong sững sờ, sinh viên tận tụy bên giáo sư Khúc đâu rồi, sao lại đẩy chuyện này cho mình.

    Lâm Lam vội đứng lên, chưa nghĩ gì đã bật hỏi: “Sao lại là em ạ?”

    Khúc Ý bị cậu hỏi thế cũng ngơ ngẩn, vừa khép máy tính vừa nói: “Không phải em là lớp trưởng sao?”

    Lâm Lam lướt qua cả lớp, trả lời: “Lúc học thạc sĩ em là lớp trưởng nhưng giờ đã không làm nữa rồi, lớp mình vẫn chưa bầu phiếu nữa, em không tài cán gì mới chỉ vào được một tuần thôi ạ.”

    Khúc Ý cười, khóe môi nhếch lên: “ Vậy em cứ làm tiếp đi. Tối nay đến văn phòng lấy đề, cuối tuần nộp danh sách cho thầy.”

    Nói xong khóa cặp máy tính, nói với cả lớp: “Hôm nay dừng lại tại đây. Việc còn lại mọi người bảo Lâm Lam báo lại là được.”

    Lâm Lam thổ tào, sao không cho Chung Thư Bác làm đi, anh mà cứ thế chắc chắn Chung Thư Bác sẽ rất thất vọng, thấy rằng anh không coi trọng cậu ấy.

    Khúc Ý đi rất nhanh, lúc Lâm Lam và Chung Thư Bác ra khỏi dãy học đã thấy Khúc Ý lấy xe bên bãi đậu.

    Lâm Lam giận dữ nói với Chung Thư Bác: “Sao anh ta không để việc cho cậu chứ, mấy chuyện này cứ đẩy tôi đi làm.”

    Chung Thư Bác buồn cười nhìn cậu: “Sao tôi biết được.”

    Nói xong, như nhớ ra cái gì còn bổ sung: “Vừa rồi cậu có thấy ông chủ Khúc cười không?”

    “?” Lâm Lam không nhận ra.

    Chung Thư Bác nói: “ Có cười một cái, rất hiếm đấy.”

    Lâm Lam thấy vừa nãy chắc mình khẩn trương quá không quan tâm nhiều, hoặc không có sức chú ý chuyện khác.

    Trong lớp mình cũng không phải sinh viên của anh ta, vậy mà anh ta lại để mình quản lý công việc, thật là, không muốn nghĩ bậy cũng khó.

    Trong lòng cậu rất rối bời, đương nhiên, cậu biết chỉ là do mình phóng đại mà thôi.

    Ấy vậy mà cậu lại chẳng dừng mấy cái suy này lại được.

    Mặc dù không muốn cơ mà trước giờ cơm tối, cậu vẫn phải cầm usb tới văn phòng của Khúc Ý.

    Trong phòng còn có hai giáo sư nữa, Lâm Lam thấy vậy thầm thở phào rồi chẳng hiểu sao lại thấy hơi thất vọng.

    Khúc Ý đang thảo luận với một giáo sư khác, thấy Lâm Lam đến thì nói: “Em ngồi ở sô pha chờ thầy một lát.”

    Lâm Lam vội thưa vâng, nghiêm chỉnh ngồi trên sô pha, lật qua tập san hội nghị bên cạnh, đây là hội nghị năm ngoái phòng thí nghiệm của Khúc Ý chủ xị, lại nhớ trong này còn có cả bài tổng hợp của Chung Thư Bác nữa, cậu lật lật, còn chưa tìm thấy thì hai giáo sư xong việc cũng đi ra ngoài, giờ trong văn phòng chỉ còn cậu với Khúc Ý.

    Khúc Ý hỏi Lâm Lam: “Em qua đây, có cầm usb theo không?”

    Lâm Lam thầm nghĩ, tôi tới đây để sao đề sao lại quên được usb chứ.

    “Có mang ạ.” Cậu đáp lại, vội đi qua.

    Bàn làm việc của Khúc Ý còn có một máy tính để bàn, Khúc Ý tìm tệp tin trong đó, Lâm Lam đưa usb cho anh, Khúc Ý cũng chẳng chú ý mà cầm lấy, không biết do cố ý hay vô tình mà chạm vào tay Lâm Lam.

    Dù chỉ trong nháy mắt nhưng đối với Lâm Lam, nó lại như sao chổi xẹt qua địa cầu tạo thành mưa sao băng.

    Lâm Lam không kìm được vô lễ rụt tay về, Khúc Ý như nhận ra điều gì, nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt Khúc Ý sâu thẳm, vẻ mặt lại bình tĩnh, làm Lâm Lam cũng không rõ lòng mình giờ thấy tủi thân hay gì nữa, nhưng mà, có là cảm giác gì thì tuyệt không được để lộ ra. Cậu đưa cái usb ra, Khúc Ý cầm lấy, lần này cũng không chạm phải tay Lâm Lam nữa.

    Đó là tệp 400M FDF, Khúc Ý sao lại vào usb của Lâm Lam xong thì mở tệp lên giảng lại cho cậu, mỗi tệp nhỏ lại có một đề khác nhau, mỗi người một đề tài, bài tham khảo có trong đây, bắt soạn thêm mười trang trở lên so với bài mẫu, mỗi người thuyết trình nửa tiếng. . .

    Lâm Lam vội ghi nhớ, Khúc Ý nói xong tháo usb ra trả lại Lâm Lam, lúc nhận lấy, có một thoáng cậu thấy tay Khúc Ý ngập ngừng, như muốn cầm lấy tay cậu nhưng lại kìm lại.

    Cơ mà đây chắc chỉ là tưởng tượng của cậu thôi, cậu nhận lại usb thì Khúc Ý lại cúi đầu làm việc tiếp, lạnh nhạt bảo cậu: “Ra ngoài đi, nhớ đóng cửa lại luôn nhé.”

    Lâm Lam không hiểu sao thấy lòng hơi mất mác, đi ra ngoài.

    Lúc đóng cửa cậu quay lại thì mới nhận ra Khúc Ý đang nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm của Khúc Ý làm trái tim Lâm Lam đập bình bịch, vội đóng cửa lại, quay đầu đã thấy Chung Thư Bác đằng sau.

    Chung Thư Bác hỏi: “Cậu tới lấy đề hả?”

    Lâm Lam nói: “Không thì đến làm gì. Khi nào xong việc rồi đi ăn cơm không?”

    Chung Thư Bác: “Ok.”

    Thế nên Lâm Lam ngồi trong phòng nghỉ chờ hắn.

    Cạu đang nghịch laptop Chung Thư Bác thì cửa phòng mở, có người hỏi: “Lưu Hàng đâu rồi?”

    Là tiếng Khúc Ý.

    Một sinh viên khác ngồi trong phòng lễ phép nói: “Vừa nãy đàn anh đến khu trung tâm protein rồi ạ.”

    Khúc Ý nói: “Bảo cậu ta tới văn phòng tôi có chút việc.”

    Sinh viên kia vội chạy đi, nhưng Khúc Ý cũng không đi luôn mà đứng lại nhìn Lâm Lam, Lâm Lam đành đành ngồi dậy nói: “Em ở đây chờ Chung Thư Bác đi ăn cơm ạ.”

    Cậu không biết sao mình lại phải trung thực báo cáo kế hoạch của mình cho anh ta thế, quái lạ.

    Khúc Ý cũng gật đầu, bảo: “Em gầy lắm, phải chú ý dinh dưỡng nhiều vào.”

    Nói xong thì đi mất.

    Hai nữ sinh trong phòng suýt nữa rớt hàm vì câu kia của Khúc Ý, quay sang ngó Lâm Lam, đúng là Lâm Lam rất gầy, giờ đang là cuối thu nóng bức, Lâm Lam mặc áo sơ mi ngắn tay với quần dài, cẳng tay bé tí.

    Nhưng mà dù có thế đi chăng nữa, lời này của Khúc Ý đúng là làm người ta kinh ngạc.

    Thế nên chuyện này nhanh chóng truyền khắp phòng thí nghiệm, Chung Thư Bác khi ăn cơm với Lâm Lam còn nói: “Ông chủ Khúc bảo cậu chú ý dinh dưỡng, nhanh, ăn mạnh lên.”

    Lâm Lam cứ thấy kì kì, tức giận mắng Chung Thư Bác: “Đừng có hấp dở nữa.”

    Chung Thư Bác đành ngượng ngùng thanh mình : “Lạ thật mà, lần đầu tiên ông chủ Khúc nói mấy câu thế này luôn.”

    Lâm Lam nói: “Nhỡ ngày nào anh ta cũng bảo con mình thế thì sao.”

    Chung Thư Bác nói: “Thầy ấy chưa có con.”

    Lâm Lam sửa: “Vậy thì vợ.”

    Chung Thư Bác: “Thầy ấy không có vợ.”

    Lâm Lam: “. . .”

    Chung Thư Bác nói: “Thầy và vợ mới kết hôn hai năm đã li hôn rồi, chưa kịp tạo người.”

    Lâm Lam còn thấy kì hơn, nói: “ Phòng thí nghiệm mấy cậu suốt ngày bát quái chuyện thầy mình hay sao hả.”

    Chung Thư Bác nói: “Nào có, không ai dám nói trong phòng thí nghiệm đâu.”

    Lâm Lam: “Vậy sao cậu biết mấy cái này?”

    Chung Thư Bác nói: “Lúc liên hoan ấy, có người biết chuyện của thầy ấy mà, này chưa là gì. Nghe nói hồi trước vợ thầy còn tới tận phòng thí nghiệm, nghe bảo đi bắt gian ấy.”

    Lâm Lam: “. . .”

    Ánh mắt khiếp sợ cảu Lâm Lam truyền động lực cho Chung Thư Bác, bắt đầu ra rả: “ Bảo là bắt thầy với giáo sư Lưu, nhưng mà giáo sư Lưu còn hơn thầy mấy tuổi, cũng không xinh lắm. Chắc là tin vịt rồi, mới lại giáo sư Lưu với chồng cũng không sứt mẻ gì, tình thoảng còn mang con tới chơi mà, sao ông chủ Khúc lại ngoại tình với cô được.”

    Lâm Lam nghĩ thầm chắc không phải giáo sư Lưu của mấy người đâu, có khi là giáo sư Dịch kia ấy, mới làm phó giáo sư hai năm, mặt mày nhẵn nhụi, vừa men vừa đẹp trai. Khúc Ý với thầy ta có khi còn dễ thành hơn.

    Chung Thư Bác tiếp tục: “ Hai quản lí đều là đàn chị của thầy, nhưng cũng kết hôn hết rồi, mấy cô mới gọi là tận tâm với ông chủ Khúc, hận không thể làm tốt mọi việc làm thầy vui lòng nữa chớ. Hồi trước một đàn em vì quên bảo dưỡng hộp súng mà bị mắng đần người luôn. Nếu mấy cô mà không kết hôn có khi mấy cô còn muốn làm sư mẫu của chúng tôi luôn ấy.”

    Lâm Lam ngồi nghe hắn tán dóc đến nỗi cơm nguội ngắt mà vẫn chưa xử lí hết, ăn xong Chung Thư Bác quay về phòng thí nghiệm, Lâm Lam cũng về kí túc xá ngồi gửi mail bài tập cho mọi người.

    HẾT CHƯƠNG 3.
     
    Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  5. Quy Linh Cao

    Quy Linh Cao Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    26
    Nơi ở:
    Viện dưỡng lão
    Chương 4: Hiểu lầm?



    Tuần thứ hai đến khóa của Khúc Ý, trước khi lên lớp Lâm Lam đã làm xong danh sách nộp lại cho anh, thống kế số người đăng kí, thời gian thuyết trình, đề tài rõ ràng mạch lạc.



    Khúc Ý nhìn sơ qua, nói: “Rồi. Tốt lắm.”



    Lâm Lam quay về chỗ, cậu không cao lắm, chỉ khoảng 1m74, nhưng dáng rất đẹp, eo thon chân dài. Giờ đang lúc trời nóng mặc mát, ngắm bóng lưng của cậu thôi cũng là một loại hưởng thụ.



    Lâm Lâm ngồi cùng hàng với Chung Thư Bác, bởi vì là khóa của thầy hướng dẫn mình không dám lơ là nên Chung Thư Bác chọn ngồi ở hàng thứ hai. Đây là vị trí chí mạng, Lâm Lam không dám ngồi gà gật, đành phải lôi vở ra chép bài.



    Dự khóa của Khúc Ý là một loại hưởng thụ, thứ nhất, anh ta đẹp trai, ngồi ngắm thôi cũng rất bổ mắt; thứ hai, giọng của anh ta thuộc loại khàn khàn êm tai, là kiểu nghe vào là ngứa ngáy, đương nhiên, đây chỉ cảm nhận riêng của Lâm Lam thôi, Chung Thư Bác và bạn học của hắn độc nghe tiếng anh ta là đã căng thẳng rồi; chưa hết, anh ta giảng bài rất hay, anh đang giảng về tế bào ung thư, từ lúc phát hiện rồi đến các tính chất, các phát hiện liên quan, cuối cùng mới đến nghiên cứu thuốc kháng, v.v.. Như một câu chuyện cao trào đầy đủ làm cho ta bị cuốn vào trong đó.



    Nhưng mà dự xong khóa này, tan lớp, Khúc Ý lại thông báo: “Cuối tuần tôi phải đi công tác, sẽ có một giáo sư khác cũng rất xuất sắc về phương diện này tới dạy thay, thời gian giảng chỉ có nửa tiếng, về sau sẽ do các nhóm tự hoàn thành phần việc của mình. Kết quả cuối kỳ của mọi người 60% sẽ nằm trong bài này.”



    Anh thông báo cho mọi người xong, khóa tiếp theo không lên dự nữa.



    Lâm Lam cũng vậy, cậu vốn đã lười biếng sẵn, cứ vậy mà trốn tiết luôn, đến lúc phải thuyết trình mới lên lớp.



    Cậu nghĩ lần này chỉ có cấp dưới của Khúc Ý tới dự khóa, không ngờ cả Khúc Ý cũng đến.



    Cậu và Chung Thư Bác là một nhóm, Chung Thư Bác lên trước, đề tài mà hắn thuyết trình không mấy thiết thực, bị Khúc Ý vặn lại những vấn đề rất sắc bén, may Chung Thư Bác gặp chiêu phản chiêu, không trả lời được sẽ hỏi ngược: “Xin thầy Khúc hãy giảng về vấn đề này đi ạ.”



    Đến lượt Lâm Lam, mỗi học kì đều có rất nhiều bài thuyết trình nên Lâm Lam cũng không căng thẳng, nhưng bị ánh mắt thăm thẳm của Khúc Ý theo dõi khiến đầu óc cậu rối loạn, chính cậu cũng không rõ vì sao mỗi lần anh ta nhìn cậu lại khẩn trương như thế, hít sâu, mở PPT, cậu làm báo cáo về một , vì đề tài của cậu có tính thực dụng khá cao nên xem như OK, Khúc Ý cũng không làm khó cậu, chỉ hỏi mấy vấn đề đơn giản rồi đánh qua, chỉ là lúc cậu đi xuống Khúc Ý lại nói: “Lại đây, thầy xem thử tư liệu của em nào.”



    Lâm Lam đành phải bước qua, đưa giấy tờ và tư liệu trong tay cho anh xem, Khúc Ý ra hiệu cậu qua ngồi cạnh anh, Lâm Lam chớp mắt, đầu óc lại bắt đầu miên man, im lặng ngồi cạnh anh.



    Giờ người tiếp theo đã lên bục giảng, Khúc Ý đang lật tài liệu của Lâm Lam lại không ra hiệu bắt đầu làm Lâm Lam lại phải nhắc tới: “Thầy Khúc. . . .”



    Khúc Ý hồi thần, nói với sinh viên đang trên bục: “Bắt đầu đi.”



    Nhưng cũng không trả tập tài liệu lại cho cậu, Lâm Lam chỉ có thể nóng ruột ngồi cạnh anh.



    Khúc Ý mặc áo polo trắng tinh, quần tây dài, giày da, Lâm Lam ngồi cạnh anh có thể ngửi được hương quế thoang thoảng, trước cậu cũng không để ý Khúc Ý có dùng nước hoa.



    Một nam nhân bận rộn không có người phụ nữ chăm sóc hẳn là sinh hoạt rất lộn xộn, nhưng mà nhìn từ trên xuống dưới chắc là chỉ mình cậu lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.



    Lâm Lam lơ đãng đánh giá bàn tay anh, rồi lại nhìn cánh tay, tóc anh, gần như không chú ý đến bài thuyết trình trên bảng.



    Sinh viên trên thuyết trình xong, Khúc Ý mới đưa tài liệu cho Lâm Lam, Lâm Lam đưa tay đón lấy, đứng dậy mới nhớ tới Chung Thư Bác bên cạnh. Chung Thư Bác cũng tò mò mượn tập bài của hắn lật xem.



    Tan học, Khúc Ý đi lấy xe, Chung Thư Bác và Lâm Lam đi về phòng thí nghiệm, nói: “Sao tôi lại thấy thầy hướng dẫn của tôi còn tốt với cậu hơn cả tôi ấy.”



    Lâm Lam cười: “Đương nhiên, ai bảo tôi đẹp trai cơ.”



    Chung Thư Bác buồn cười kéo vai cậu: “Chưa thấy ai tự luyến hơn cậu đâu.”



    Lâm Lam đúng là rất tự luyến, hơn nữa giờ cậu còn rất hài lòng, cậu chắc chắn Khúc Ý là gay, còn thích cậu nữa.



    Nhưng mà, báo ứng đến rất nhanh.



    Lâm Lam đến phòng với Chung Thư Bác, sáng sớm thang máy chật ních người, ai bảo cậu thấp lại gặp một nữ sinh còn cao hơn, cậu biết người này cùng lớp với mình, cũng thuộc phòng thí nghiệm với Chung Thư Bác luôn, nhưng khong phải sinh viên của Khúc Ý mà là dưới trướng của cấp dưới anh ta. Lâm Lam không nhớ tên, vì người này khá kiêu ngạo, cả phòng thí nghiệm của Chung Thư Bác cũng không mấy quan tâm nên dù Lâm Lam có hay đến tìm cậu ta cũng không thân thiết với cô ta mấy.



    Cậu vừa vào thang máy đã bị nữ sinh này chắn trước, người đằng trước di chuyển, giày cao gót của cô ta liền đè lên chân Lâm Lam, cậu đau đến thiếu chút nhảy lên, vội đẩy người ra, cô ta đứng sang bên cạnh nhường đường, dẫm nốt lên cái chân còn lại của cậu.



    Lâm Lam thấy mình thật xui xẻo, cả hai chân đều bị dẫm phải.



    Thang máy đến tầng 7 thì dừng lại, cậu vội chen ra ngoài, dù không phải tầng của mình cũng kệ luôn, Chung Thư Bác thấy mặt cậu xám xịt, vội đi theo hỏi: “Sao thế?”



    Lâm Lam víu lấy tay hắn, đứng cũng không vững, thang máy giờ cũng đi tiếp, cậu đau khổ nói: “Vừa nãy bị nữ sinh đứng trước tôi đi giày cao gót dẫm phải, Đậu má, quá đau đớn.”



    Chung Thư Bác nhìn xuống chân cậu, ai bảo Lâm Lam đi bata trắng, giầy mỏng dính còn ịn cả vết, khong đau mới là lạ.



    Chung Thư Bác hỏi: “Là Đào Nhiên hả? Cô ấy lúc nào cũng đi cao gót, làm thí nghiệm mà như trình diễn.”



    Lâm Lam nghe hắn nói xong, nhớ ra cô gái kia đúng là Đào Nhiên, vội gật đầu nói: “Quên đi, chỉ trách hôm nay ra ngoài không xem hoàng đạo thôi.”



    Chung Thư Bác đi thang bộ cùng cậu, bởi vì không ai đi nên hắn băt đầu tám chuyện: “Nghe đồn ông chủ Khúc còn có một chân với Đào Nhiên đấy, nhiều người phát hiện họ thường xuyên khóa trái cửa khi làm việc với nhau.”



    Lâm Lam – vẫn mặc định Khúc Ý thích mình – trợn mắt, đơ người, thấy mặt cậu quái lạ, Chung Thư Bác còn nói thêm: “Không tin hả?”



    Lâm Lam hỏi: “Thật không đấy? Người yêu là học sinh cũng không kị hả.”



    Chung Thư Bác nói: “Dù có kị nhưng cũng không phải không có. Như giáo sư Phương kìa, vợ thầy ấy giờ từng là học sinh đấy; trước có thầy Phùng từng dạy mình ấy, chẳng phải ly hôn với vợ để đến với học sinh mình sao? Lúc kì một, quy tắc ngầm thịnh hành lắm. . . .”



    Lâm Lam vội xen vào: “Người khác thế nào tôi không quan tâm, nhưng mà Khúc Ý yêu cái cô Đào Nhiên kia cậu không thấy mắc ói hả?”



    Chung Thư Bác bình tĩnh nói ngược Lâm Lam: “Đều là đàn ông cả mà, mắc ói cái gì.”



    Lâm Lam thấy mình hơi quá, nói: “Coi như tôi chưa nói gì đi.”



    Vốn đã không ưa Đào Nhiên, biết tin xong Lâm Lam càng có ác cảm với Khúc Ý hơn. Bởi vì cảm giác hụt hẫng mà cậu hiểu YY của mình cứ thế thất bại rồi, thật ra thì mỗi lần đơn phương của cậu không phải cũng kết thúc thế nào.



    Hai ngày sau, Chung Thư Bác còn kể nốt, đây còn là do hắn mắt thấy tai nghe, lúc đó đã hơn 11 giờ đêm, ông chủ Khúc vẫn còn đang làm việc, trùng hợp hắn có việc muốn hỏi, gõ cửa xong, người ra mở là Đào Nhiên. Hắn còn chắc chắn rằng lúc hắn gõ cửa khóa trái.



    Đào Nhiên mở cửa xong cũng đi luôn, lúc Chung Thư Bác đi vào trong phòng chỉ có mình Khúc Ý, hắn còn kể với Lâm Lam: “Ông chủ Khúc chắc chắn trách tôi gõ cửa không đúng lúc, tâm trạng rất tệ, lúc tôi nói chuyện với thầy ấy toàn nặng mặt, cực kì chính xác.”



    Lâm Lam đang đọc tài liệu, nghe xong rất muốn bịt cái mồm còn đang ra rả của Chung Thư Bác, nghĩ thầm, cậu đừng có xát muối lên vết thương của tôi nữa.



    Cơ mà, cái này còn chưa bết nhất, thảm hơn là vài hôm sau, Chung Thư Bác rơi vào lưới tình.



    Phòng thí nghiệm của bọn họ đi karaoke, một đàn em còn dẫn bạn học cấp ba của cô đi cùng, sau bạn học này được đàn em mối cho Chung Thư Bác, được một cô gái tán tỉnh y như mèo vào xuân, nhanh chóng dán nhau.



    Cô gái này, cũng là bà xã tương lại của Chung Thư Bác, tên là Lý Diễm, tên bình thường, người cũng bình thường, đang làm kế toán.



    Lần đầu hẹn hò đã kiss luôn, lập tức cho trai tơ 25 năm như Chung Thư Bác vào tròng. Về nhà, Chung thư Bác vừa hào hứng vừa thẹn thùng kể lại cho Lâm Lam, còn tuyên bố: “Người anh em, tôi chắc chắn sẽ cưới cô ấy về làm vợ.”



    Lâm Lam phiền muộn nói không nên lời, mặt vẫn bình tĩnh nhìn hắn, miệng chua chua: “ Ờ được, thật chẳng có tiền đồ, không phải mới hôn thôi hả, giờ đã muốn kết hôn rồi. Muốn cưới là phải có quả đã, cơ mà thông báo trước, cấm chỉ mang Lý Diễm về đây làm. Mấy người mà về đây hú hí với nhau là tôi cho cả trường biết đấy.”



    Chung Thư Bác nghe xong ngượng mặt, nhưng lại thấy có thể thông cảm: “Yên tâm, tôi không làm vậy đâu. Cơ mà cậu chua thế làm gì, cậu tức thì cũng sớm tìm bạn gái đi. Lắm cô theo đuổi cậu thế còn gì, là mắt cậu cao quá, gì cũng không vừa ý. Tôi thấy tiêu chuẩn của cậu có vấn đề rồi, vừa muốn đẹp, vừa muốn học vấn cao, gia cảnh còn phải tốt nữa, thế thì ai chờ cậu được.”



    Lâm Lam đen mặt, quát: “Ai cần cậu lo, cút ngay, ra ngoài !”



    Cậu đuổi Chung Thư Bác ra ngoài, sập luôn cửa phòng.



    Chung Thư Bác thấy mình cũng hơi quá, mà Lâm Lam vốn đã nhỏ mọn sẵn. hết cách đành gõ cửa xin lỗi. Nhưng Lâm Lam cũng chả quan tâm hắn, hắn cũng đành quên đi, về phòng nấu cháo với bạn gái.



    Lâm Lam tựa vào cửa, hốc mắt cũng ẩm ướt, ngẩng đầu ngăn nước mắt không tràn ra.



    Cậu nghĩ, cậu thất tình chắc đều là do cậu cả, lầ do cậu không nghiêm túc, khi người này, lúc thấy người khác tốt hơn lại quay qua.



    Cậu nghĩ, nếu cậu nghiêm túc hơn, chắc hẳn cũng sẽ có người yêu cậu như thế.



    Cứ khi nào tưởng rằng đối phương cũng thích mình thì cuối cùng người đó lại thẳng như cột điện. Trên thế giới này, còn ai thảm hơn cậu không đây.



    END CHƯƠNG 4
     
    Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.

Chia sẻ trang này