1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Review Thiên thu - Mộng Khê Thạch

Thảo luận trong 'Giới thiệu - review đam mỹ' bắt đầu bởi Tổng Thụ Đại Nhân, 3/3/17.

  1. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Thiên thu - Mộng Khê Thạch

    Cổ trang - giang hồ - võ hiệp - cung đình (yếu tố phụ của phụ phụ phụ) - chính kịch - siêu chậm nhiệt - 1x1 - tâm ngoan thủ lạt, lạnh lùng khắc bạc, bệnh thần kinh, quỷ súc, không tin vào thiện niệm, thâm sâu khó dò, võ công tuyệt đỉnh ma đầu công x thánh phụ, thông minh, lòng dạ rộng lớn, ôn nhuận, kiên cường, mỹ nhân, đạo sĩ thụ

    Convert: Hạ Nguyệt

    Mình là fan não tàn của chị Mộng Khê Thạch >///< Truyện của chị là mình đồng ý nhảy hố hết, đến cả cái bộ Quyền trượng (3P) mà mình còn chấp nhận đọc khi mà đã rơi vào thời kỳ tôn sùng 1x1.

    Chủ yếu là do chị viết rất chắc tay, từ logic, tình tiết đến giọng văn, nên đọc truyện của chị không thấy bức bối vì: "Mẹ nó, cái này vô lý bỏ cha!!!"

    Mộng Khê Thạch rất giỏi viết về mấy thời kỳ lịch sử, có nghiên cứu và có lý giải của riêng mình.

    Bộ này là quá trình lội ngược dòng của một thiên chi kiêu tử bị tước bỏ hết vị thế, võ công, bị đẩy từ vị trí cao cao tại thượng xuống đáy, chịu cảnh thê thảm.

    Bộ này cũng là quá trình trưởng thành, mở mang đầu óc của một người vốn chỉ ru rú trong núi, tuy thông minh nhưng còn chút ngây ngô, ngây thơ khi không tiếp xúc nhiều với cuộc sống.

    Bộ này cũng cho chúng ta biết là hai người - tam quan đối nhau chan chát - làm thế nào để phải lòng nhau. Không phải là nhất kiến chung tình, cũng chẳng phải ngọt ngọt ngào ngào dính lấy nhau suốt ngày, cũng chẳng cần nói rõ thành lời. Hai người ngầm hiểu với nhau, cùng làm bạn, vậy là được rồi.

    Công là ma đầu võ công tuyệt đỉnh, mới chui ra khỏi quá trình bế quan dài suốt 10 năm. Tình cờ thấy thụ rơi từ vách núi xuống do thất bại trong trận đấu võ - bỗng nổi lên hứng thú liền nhặt về.

    Đừng hiểu nhầm rằng hai người sẽ mau chóng có gì đó lãng mạn.

    Công là một kẻ lạnh lùng, khắc bạc, tin rằng "bản chất của con người là cái ác", tráo trở, lắm thủ đoạn. Nhặt thụ về chẳng qua vì thụ là chưởng giáo của một giáo phái đứng đầu đạo giáo, lại là đệ tử chân truyền của vị tông sư truyền kỳ, công muốn thử vò nát tam quan, tinh thần bạn thôi :buc:

    Nói chung là công có nhiều lần lợi dụng thụ, lừa thụ, còn tìm cách đẩy thụ đến bước đường cùng để thụ hoàn toàn sụp đổ. Nói chung là tự đào hố chôn mình :thaomai: Cái hố to nhất là khi thụ coi công là bạn, công lại nhẫn tâm giao thụ cho kẻ thù :thaomai: Nói chung là từ vụ đó, thụ nghi ngờ công lắm, chẳng dễ tin công nữa :haha:

    Nói chung là công điên bỏ cha đi ấy, có lúc anh này bị vây đánh, đập cho nứt sọ, tạm thời phân liệt thành mấy nhân cách nữa thì còn tàm tạm đáng yêu. Nhất là cái nhân cách Tả Lăng - một bé đáng yêu, quan tâm và ỷ lại thụ vô cùng.

    Mình thấy thực ra công cũng có tình cảm với thụ, nhưng không chịu nhận ra, cũng không nhận ra. Khi hai người gặp nhau, công đã trải qua bao chuyện, đã hoàn toàn mất niềm tin vào cái tính "thiện" của con người, đã hoàn toàn chai sạn, nên chẳng dễ hòa tan được. Nói thật, chẳng phải thụ thì chẳng ai có thể khiến công tan được.

    Trước đây công quan niệm rằng: thế gian có hai loại người: đối thủ và con kiến. Thụ thuộc về một phạm trù đặc biệt, một người đặc biệt. Cơ mà đến tầm 70% truyện rồi công mới nhận ra điều này, và thừa nhận điều này :trammac:

    Thụ là thánh phụ. Thực ra thì cái tính thánh phụ này không hẳn là xấu, mà ngược lại, khiến người ta kính nể và tôn trọng. Vì chẳng mấy ai có thể làm thánh phụ thực sự, nhân từ, lòng dạ rộng lớn, thông minh, hiểu rõ mọi chuyện, làm việc tốt không cầu hồi báo chỉ cầu cho mình an lòng, luôn giữ vững bản tâm. Nói thật ấy, thụ luôn là người đứng ở vị trí đạo đức cao nhất trong truyện.

    Thụ nhìn thấu mọi chuyện, cũng hiểu mọi chuyện, nhưng vẫn quyết định làm vì nghĩ rằng đó là việc mình cần làm, cũng lường trước khả năng của mình và những trường hợp có thể xảy ra.

    Chẳng trách được cái thánh phụ của thụ, cũng ngưỡng mộ cái thánh phụ của thụ, vì mình chẳng thế như thế được. Haiz.

    Nói chung là mình cũng nể bạn thụ lắm. Bị mất hết võ công, mắt tạm thời mù (mất thời gian khá dài mới khôi phục lại được), trúng độc, bị thương nặng, danh dự bị hao tổn, bị lừa gạt, phản bội, bị người đời hiểu nhầm, bị coi khinh,... trải qua bao điều khó khăn rồi lại đạt được danh vọng như thế mà bạn vẫn có thể giữ vững bản tâm. Dù có bị phản bội, lừa gạt, gặp phải những mặt tối tăm xấu xa của thời cuộc thì vẫn tin tưởng vào cái thiện trong lòng người, và quả thật là bạn có gặp được những hồi báo.

    Diễn tả thì khó lắm, mọi người cứ đọc và cảm nhận vậy.

    Truyện này còn kể về giang hồ thời loạn thế, các quốc gia phân tranh, tuy không dính nhiều đến triều đình lắm, nhưng cũng có chút liên quan. Nội dung hấp dẫn =v= Tình tiết nhanh, nhiều sự kiện, có yếu tố bất ngờ,...

    Tuy có vài chỗ mình hơi lấn cấn (VD như chuyển đổi tình cảm của nhân vật), nhưng đây cũng là một truyện đáng đọc.

    Thực ra thì mối quan hệ giữa công với thụ cũng khó nói lắm. Từng lừa gạt, nhưng cũng nương tựa, trải qua sinh tử, cứu nhau rất nhiều lần. Nó không đơn giản là bạn bè hay thù địch. Cái kiểu gì mà cứ chú ý, dây dưa rồi quan tâm nhau ấy :dechiu:

    Thực ra thì cái hồi công bị vây công, thụ chạy đến cứu, nếu như anh không bị đánh nứt sọ thì chắc cả hai chẳng dây dưa nữa đâu. Thụ khi đó đã mất niềm tin vào thằng bạn đểu rồi :camdong: Cơ mà ông trời không cho phép nên hai người lại dây dưa tiếp.
     
  2. Randy nguyễn

    Randy nguyễn Level 2

    Tham gia ngày:
    26/4/17
    Bài viết:
    5
    Giới tính:
    Nữ
    Cám ơn bạn đã review!
    Thấy truyện nì lâu rồi mà chưa dám đọc *sợ lọt hố*
    giờ thấy bạn review thấy hay wá *chạy đi kiếm truyện thôi*
     

Chia sẻ trang này