1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Tháng Ngày Trở Thành Võng Hồng Mới Có Thể Ăn No - Kim Phỉ

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Trà tiểu cổ thụ, 12/3/17.

  1. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu


    Tháng Ngày Trở Thành Võng Hồng Mới Có Thể Ăn No ♥


    [​IMG]
    Tác giả: Kim Phỉ
    Thể loại: Nghiệp giới tinh anh, mỹ thực, phát sóng trực tiếp, cường cường, võng hồng, ấm áp thoải mái văn, tiên ma yêu quái, kỳ huyễn
    Tình trạng: Hoàn 148 chương
    Edit: Trà tổng công
    Beta: Chưa thấy mặt ;;A;

    Văn án

    Tui biết tui sai rồi, vì ăn mà đi live stream* kiếm cơm là sai mà

    Nhưng đừng nghĩ tui nông cạn, anh chị chưa biết ăn không đủ no nó khổ thế nào đâu

    Hướng dẫn đọc :


    Một, chỉ muốn viết một quyển đam ấm áp thoải mái , chủ thụ, 1x1, không có pháo hôi chỉ có tình anh em * gõ bảng đen *

    CP : Lục Tề x Kim Thiên ( Tiểu Kim )

    Hai, văn này chỉ có giá trị giải trí, không có giá trị nghiên cứu

    Ba, cảm ơn bạn Hồng Nương gay xinh đã giúp tui tên truyện và văn án ╭(╯3╰)╮ Thông báo nhập V : Sau khi thương lượng xong với biên biên đại nhân quyết định thứ sáu ngày mười tháng tư vào V, đến canh ba sẽ vào nha, mong các bảo bối thân ái vẫn ủng hộ tui, thương mọi người, moa ⊙▽⊙

    Keyword :

    Vai chính : Lục Tề, Tiểu Kim | Vai phụ : | Other : Mỹ thực văn, võng hồng

    1 | 2 | 3 | 4 | 5

     
    Chỉnh sửa cuối: 8/9/17
    1. Bình luận
    2. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Sao tiêu đề bé vậy?
      14/3/17
    3. Trà tiểu cổ thụ
      Trà tiểu cổ thụ
      Từ bữa nay em sẽ nuôi song song hai đứa, Hôn Quân là anh, Võng Hồng là em (*`v´*)
      12/3/17
  2. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu

    C H Ư Ơ N G 1 : QUÝ NGÀI ĂN-KHÔNG-ĐỦ-NO

    “Trật tự đô thị* tới kìa!”

    Không biết là ai tự nhiên hét lên một tiếng, cả con đường lập tức trở nên náo loạn. Quầy bán đồ ăn cuống quýt thu sạp, quán nướng chật vật tắt lò, đến cả tên ăn xin “tàn tật” nằm nhoài ven đường cũng vội vội vàng vàng lượm ca sứ đựng tiền lên rồi chạy biến khỏi hiện trường như một làn khói.

    Chỉ trong nháy mắt, đường phố ngay lập tức sạch sành sanh, nhân viên trật tự đô thị trẻ tuổi hơi mất bình tĩnh, kinh ngạc hỏi: “Đội trưởng, chúng ta đáng sợ đến vậy sao?”

    “Chắc lại nghe đồn bậy bạ rồi, tôn chỉ của chúng ta vẫn là tuân theo quy định văn minh đô thị mà làm” Đội trưởng trật tự đô thị là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mặt mũi quanh năm phơi nắng bên ngoài nên hơi ngăm đen, hắn khom lưng xuống nhặt cọng rau héo dưới chân vứt vào sọt rác, lơ đãng nhìn về phía sau, đột nhiên lên giọng “Tiểu Lục đâu?”

    “Đội trưởng, hình như Lục Tề đuổi theo một tiểu thương rồi….”

    “Hỏng!”

    ~~~~~~~~~~~

    Ở phía Tây gần tường Đông của chợ thực phẩm, có một người đang hoảng loạn chạy tứ tán trong đường hẻm. Ngoặt trái quẹo phải một hồi lâu, hắn mới thở hổn hển dừng lại, quay đầu liếc nhìn, ngõ bên kia rỗng tuếch, chắc là không rượt kịp, hắn nghĩ. Vừa mới thở ra một hơi, hắn mới cảm giác có gì đó không đúng, run rẩy quay đầu lại, lập tức thấy một thanh niên mặc đồng phục nhân viên trật tự đô thị, dựa vào tường nhìn hắn cười.

    Lúc người thanh niên bước về phía này, tiểu thương nọ đang lăn xuống từ xe ba bánh, vì động tác quá mạnh nên làm cho cặp kính dày cộm đeo trên mắt hắn rơi xuống. Tiểu thương phải híp mắt lại, quỳ trên mặt đất tìm cặp kính của mình.

    Thanh niên khom lưng nhặt chiếc kính lên, cầm góc áo tiểu thương lau bụi bám trên đó, rồi nhét vào tay hắn. Tiểu thương run run tay, chật vật đeo kính vào lại, đánh bạo liếc thanh niên một cái.

    Đối phương dáng dấp chừng hai mươi tuổi, ngũ quan tinh xảo, da dẻ trắng trẻo, mái tóc hơi xoăn, thân hình thon gầy mạnh mẽ. Áo của hắn cực kì ngăn nắp sạch sẽ, không có lấy một nếp nhăn. Nếu bình tĩnh mà nhìn thì đây có thể coi là một anh trật tự đô thị đẹp trai, ôn hòa. Chỉ là không biết tại sao, tên tiểu thương kia lại sợ đến vậy, hai tay không kiềm được liên tục cào xuống mặt đường xi măng, như là đang muốn đào một cái động để trốn vào.

    “Này, ta nói” Lục Tề câu khóe môi, cười như không cười nhìn tiểu thương đang quỳ trên đất “ Ngươi đứng lên trước”

    Tiểu thương nghe xong càng khó chịu, thân thể càng run rẩy hơn. Hai cái răng cửa lớn hơn người bình thường va vào nhau, lắp ba lắp bắp nói : “Vợ ta mới sinh một ổ con, cầu….cầu tiên sinh tha cho ta, đừng ăn ta….”

    “Được rồi, ít nói nhảm” Lục Tề hé miệng, đưa tay về phía tiểu thương “Cục giám sát yêu quái kiểm tra hộ tịch, chuột chũi tinh, có giấy phép thành tinh không ?

    “Có, có!” Tiểu thương gật đầu như giã tỏi, vội vàng lục lọi trên người, sau đó móc ra một xấp giấy chứng nhận “Tiên sinh ngài xem, đây là giấy phép thành tinh của ta, đây là giấy giới thiệu ở nhân giới, còn đây là chứng minh thư*….Còn nữa, đây là bằng tốt nghiệp trung học, bằng tốt nghiệp nghề…..”

    Lại là một yêu quái thành tinh hợp pháp.

    Lục Tề khe khẽ thở dài, ra hiệu cho chuột chũi tinh đang ngồi dưới đất đứng lên, sắc mặt nhìn qua thêm vài phần thất vọng. Mặc dù chỉ là một đầu chuột chũi tinh mới hai trăm tuổi, đầu và mỏ lớn, nhọn. Tai nhỏ tay dài. Tuy vóc người hơi béo nhưng nếu khử bớt mỡ thừa xong gác lên lửa nướng lâu một chút, rắc thêm thì là, ngũ vị hương, chắc là ngon cực kì. Nghĩ tới hình ảnh món thịt nướng tinh tế vàng óng ánh, bên ngoài rưới thêm một lớp mỡ, đang tỏa khói nghi ngút, xung quanh như tỏa ra mùi thức ăn thơm ngon a.

    Chuột chũi tinh nhìn Lục Tề đầu óc đã bay đi đâu, có cảm giác y đang nghĩ cái gì đó rất nguy hiểm, chẳng qua nãy giờ y đều nói mình làm ở cục giám sát yêu quái, là nhân viên chính phủ chắc không dám làm gì bậy bạ đâu nhỉ. Nghĩ vậy nên tiểu thương thả lỏng một chút, lau mồ hồi trên ót, cẩn thận từng li từng tí hỏi : “Tiên sinh, ngài xem bây giờ tôi đi được chưa ạ ?”

    Lục Tề lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu một cái, tầm mắt bất chợt rơi vào lò sắt trên xe ba bánh đang tỏa mùi hương thơm ngọt. Hắn dừng một chút, mắt lóe lên hào quang chói lọi : “Khoai nướng ?”

    “Đúng, đúng, đúng” Chuột chũi tinh thành thật cười, vội vội vàng vàng bước qua mở lò bếp, từ bên trong móc ra ba bốn củ khoai nướng, thành thục đóng gói chỉnh tề đưa cho Lục Tề, “Tiên sinh, ngài nếm thử, đây là khoai trong đất đỏ chỗ tôi, thơm, ngọt lắm!”

    “Bao nhiêu tiền?” Lục Tề đối với đồ ăn, chưa từng có năng lực từ chối. Hắn không chút do dự cầm lấy túi, khoai lang nóng phỏng tay, mùi thơm bay ngào ngạt.

    “Này, tiểu yêu làm sao dám cầm tiền của tiên sinh ngài” Chuột chũi tinh thấy có hy vọng, lấy lòng còn không kịp, còn dám mở miệng đòi tiền mới lạ, chuẩn bị đẩy xe ba bánh mở đường chạy “Tiên sinh, vậy ta đi trước!”

    “Ừm” Lục Tề nhìn chuột chũi tinh cưỡi lên xe ba bánh, hai chân tuy bé bé ngắn ngắn cố gắng đạp, nhưng mà cũng rất nhanh. Hắn móc trong túi ra năm sáu đồng xu, tiện tay quăng vào túi treo trên xe của chuột chũi. Đều ra bên ngoài kiếm sống, Lục Tề cũng không muốn làm khó hắn.

    Loại khoai nướng này, ăn lúc còn nóng là ngon nhất. Lục Tề không chút do dự lấy khoai trong túi giấy ra. Đúng như chuột chũi tinh đã nói, quả nhiên là khoai đất đỏ ngon tuyệt đỉnh, lại nướng độ lửa vừa phải. Lúc lấy ra còn thấy lớp dầu ngọt ngọt phủ bên trên. Vừa vào miệng là tan ra ngay. Nóng hầm hập như vậy làm dạ dày thoải mái cực kì.

    Chưa tới 5 phút mấy miếng khoai đã chui hết vào miệng. Lục Tề xoa bụng, trên mặt không có biểu tình gì----

    Vẫn còn đói a…..!!

    Lát sau Lục Tề bị gọi về văn phòng đội trật tự đô thị, mọi người nhìn hắn bằng ánh mắt có chút không tự nhiên.

    Bước vào văn phòng, đội trưởng cầm một xấp giấy vỗ lên bàn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Lục Tề quở trách : “Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, không được dùng bạo lực để giải quyết công việc, phải hành xử văn minh! Thằng nhóc cậu coi lời ông chú này nói thành gió bên tai sao ? Người bên ngoài đối với trật tự đô thị chúng ta đã có thành kiến, cậu còn không nhớ hả ? Bây giờ ở trên mạng đều vỡ lở ra, người ta nói trật tự đô thị khu Tây tường Đông làm việc bạo lực, dư luận chỉ trích sắc bén! Nhóc con cậu nói thử bây giờ phải làm sao ?

    Lục Tề duỗi tay cầm sấp giấy kia lên, nhìn lướt qua. Đơn giản chính là có người chụp được cảnh chuột chũi tinh quỳ trước mặt hắn, còn đưa khoai lang cho hắn đăng lên internet. Người đăng còn thề thốt rằng, hắn ta rất tiếc vì không chụp được rõ mặt nhân viên này, nhưng đồng phục trên người với biểu tình của tiểu thương nói rõ tất cả.

    “….Nhìn thì thấy tiểu thương kia đặc biệt sợ nhân viên trật tự đô thị, cuối cùng phải dùng khoai lang hối lộ đối phương mới được thoát thân. Lúc đó tôi nhìn thấy thì rất phẫn nộ, dùng vũ lực cưỡng ép, ngang nhiên lấy đồ của dân. Tôi không chỉ trích cá nhân, tôi nói tất cả nhân viên trật tự đô thị đang ngồi trên kia, đều là rác thải!” Bình luận bên dưới tăng lên đến 10 ngàn cái, hầu hết đều phụ họa theo người đăng mắng chửi trật tự đô thị

    “Tiểu Lục ơi là Tiểu Lục, cậu nói xem, cậu,” đội trưởng nhịn không được vỗ lên bàn “Vì mấy củ khoai nướng mà đem chuyện làm thành như vậy! Cậu có biết lấy đồ của người khác giữa ban ngày ban mặt là chuyện phạm pháp, đáng thất vọng như thế không!”

    Lục Tề thả xấp giấy trên tay xuống, nhếch miệng, giải thích : “Đội trưởng, tôi đã đưa tiền rồi, chỉ là hắn ta không chụp được thôi”

    “Ai, tôi cũng biết, cậu không phải là người như vậy. Nhưng mà Tiểu Lục à, chuyện bây giờ nháo lớn như vậy, tôi cũng muốn bảo vệ cho cậu, chỉ là cấp trên họ muốn cho người dân một đáp án thỏa mãn. Chỉ sợ là cậu phải…nghỉ việc….”

    Lục Tề ra khỏi văn phòng trật tự đô thị, trên người mặc áo thun trắng và quần bò. Dù sao cũng đã làm việc chung hơn hai tháng, mọi người ở cùng với nhau rất vui vẻ. Đồng nghiệp đều rất nhiệt tình, hỗ trợ tìm túi nhựa và hộp giấy đến giúp Lục Tề thu dọn đồ đạc. Thông thường, có người nghỉ việc thì mọi người sẽ cùng nhau đi ăn một bữa tiệc chia tay, nhưng ai cũng biết rõ lượng cơm ăn của Lục Tề, nên các đồng nghiệp ngấm ngầm hiểu cùng nhau im lặng. Sau khi Lục Tề ra khỏi cửa, đội trưởng hơi băn khoăn : “Các cậu nói xem, chúng ta đều không mời Tiểu Lục đi ăn như vậy, có hơi quá không ?”

    Mấy tên đàn ông to lớn sợ hãi ra mặt, chỉ lo đầu óc lãnh đạo nóng lên chạy đi mời Lục Tề ăn cơm, liền nhanh chóng tạt nước lã : “Đội trưởng, anh suy nghĩ một chút, nhớ lượng ăn của Tiểu Tề chứ, chút lương tháng này của chúng ta, đủ cho nó nhét kẽ răng sao ?”

    Hình như là nghĩ đến hình ảnh nào đó rất kích động, đội trưởng bất chợt run lập cập.

    Hay là thôi đi. Thật sự là mời không nổi.

    Lục Tề vào làm trong đội trật tự đô thị chưa lâu, một cái túi nhựa loại vừa là đủ chứa hết gia sản của hắn. Đi tới chiếc ghế dựa ven đường, Lục Tề bước tới ngồi xuống, nghĩ xem tiếp theo nên làm như thế nào.

    Lục Tề từng làm qua đầu bếp, thợ mộc, và đủ loại việc khác. Hắn tìm việc không quan trọng lương bổng hay có yêu cầu gì, chỉ cần kham đủ ba bữa ăn mỗi ngày. Có mấy lần đi làm, hắn không cần trả lương, mấy người chủ quán vốn rất vui vẻ, còn nghĩ đã nhặt được bảo bối. Nhưng đến khi thấy được sức ăn của Lục Tề, những người đó đều suy sụp, khóc lóc xin Lục Tề mau kiếm việc khác đi.

    Nghĩ nghĩ một hồi, trật tự đô thị này là công việc hắn làm lâu nhất trong tất cả các việc. Còn nửa tháng nữa là được làm nhân viên chính thức, đáng tiếc, cuối cùng vẫn là dã tràng xe cát

    Lục Tề suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn móc điện thoại di động ra, nhấn số điện thoại cục giám sát yêu quái. Tiếng chuông kêu những một phút, bên kia mới có người bắt máy, trong lời nói lộ ra chút bất đắc dĩ : “Tiểu Lục à, đừng nói là cậu lại bị đuổi đó”

    “….” Lục Tề im lặng, lúc sau mới kinh ngạc hỏi : “Cục trưởng, sao ông biết ?”

    Đầu bên kia cũng im lặng một hồi, sau đó mới dời đề tài : “Báo cáo một chút, tình hình trật tự yêu quái ở nhân giới thế nào rồi ?”

    “Rất tốt, tạm thời chưa phát hiện ra sai phạm. Đa số đều là yêu tinh hợp pháp, yên phận ở nhân giới công tác học tập, chẳng khác gì người thường” Lục Tề báo cáo đơn giản để kết thúc giờ làm việc, sau đó hắng giọng “Cục trưởng, tôi không còn dư dả mấy, ông xem….”

    “Tiểu Lục à, cục giám sát yêu quái chúng ta cũng nghèo đói lắm! Chuyện này cậu không phải không biết, lúc toàn bộ yêu giới rối loạn, ông già này phải cùng cháu ta ngày nào cũng bận tối mặt, phía trên cấp xuống kinh phí ngân sách cho bộ ngành còn không đủ duy trì hoạt động bình thường. Không giấu gì cậu, lương của các cậu hiện tại đều là do ta cắn răng lấy tiền chỗ vợ ta ứng trước cho các cậu. Tiểu Lục, tổ chức phái cậu đến nhân giới duy trì trật tự, là đã rất tín nhiệm cậui, mới đem toàn bộ kỳ vọng phó thác cho cậu, còn cho cậu ở lại nhân giới làm việc khác. Cho nên, cậu nghĩ xem, có phải nên tự lực cánh sinh một chút, ít ra phải tự ăn no được chứ….”

    Lục Tề nghe lãnh đạo bắt đầu giở lại màn rót canh gà* mỗi tuần, ngán ngẩm lấy một tờ báo trong túi nhựa ra. Ngay trang bìa in hẳn một mẩu tin quảng cáo to rõ chính giữa, Lục Tề liếc sơ một cái, lúc nhìn thấy loại đãi ngộ nào đó, lập tức có hứng thú.

    Bên đầu dây bên kia, lãnh đạo còn đang lải nhải về việc dốc lòng vì chúng yêu, Lục Tề đương nhiên cắt gãy lời hắn, nói qua điện thoại : “Lãnh đạo, ông nói đúng rồi. Để thực hiện chí hướng vỗ no bụng bản thân, tôi quyết định, sẽ trở thành live idol! *




    · Thành quản : ( Urban management and law enforcement bureau – hay còn kêu là thành quản, dựa theo tên tiếng Anh nên tớ sẽ để là Trật tự đô thị nhé )

    · Chuẩn sinh chứng minh : …. mình search thì nhảy ra một loại giấy là giấy kế hoạch hóa gia đình ._. giống kiểu cam kết sinh sản…. mà thấy khi không xét thằng chồng mà đưa giấy của vợ thì nó kì, với có thêm cả đoạn chứng minh, nên ai biết chỗ này góp ý hộ mình nha

    · Rót canh gà : này theo baidu thì là từ lóng chỉ những bài diễn thuyết kiểu tình cảm, nhẹ nhàng, chán nản =)) thấm từ từ í, ám chỉ anh già Jack Canfield, người viết cuốn Chicken Soup for the Soul. Đại để ở đây muốn nói là bác lãnh đạo nhiêu sự, nhai đi nhai lại cái bài kể khổ đó nên anh Tề ảnh mệt =))


    · Võng hồng : Lại theo baidu, đây một mạng xã hội dành cho giới trẻ trung quốc, hình như gọi là Qủy đỏ =)) tính chính xác không cao vì editor không biết tiếng bông, em chỉ nhờ gg-sama hỗ trợ =)) mà đại để thì là mấy bạn làm cái này phải phát trực tiếp, giống dạng dạng như bigo hay muvik gì của VN mình ấy =)) mà ở đây anh thụ ảnh đi casting lai trym dạng mấy chị gái xinh xinh mà ăn chục cái trứng, hay ăn mấy tô mì gì đấy =))

     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/17
    Hồ ly tinh ghét tiểu tamLinh Milo đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Trà tiểu cổ thụ
      Trà tiểu cổ thụ
      Hồi đầu cũng nghĩ vậy, nhưng baike không ra thế =)))) và anh thụ này ảnh chưa nổi, ít ra là ảnh phải đi phỏng vấn để được nổi =))
      23/4/17
    3. Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Khụ, không chắc chắn lắm nhưng theo suy nghĩ của yêm thì võng là mạng internet, hồng là chỉ mức độ nổi tiếng trên internet (TQ dùng thang màu để chỉ độ nổi tiếng) ==> bạn thụ rất nổi tiếng trên mạng, vietsub thì là blogger nổi tiếng ạ .___.
      17/4/17
  3. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu



    C H Ư Ơ N G 2 : HẮN KHÔNG CHỈ CÓ KHUÔN MẶT

    Phòng họp số 2 cao ốc Hương Trừng ngồi đầy người trẻ tuổi chờ được phỏng vấn.

    Bọn họ khoảng trên dưới 20 tuổi, ngoại hình đẹp đẽ, đều đến đây để xin làm thần tượng mạng. Công ty TNHH Truyền Thông Cẩm Giang được xem là công ty có tiếng lâu đời trong giới truyền thông, nâng đỡ không ít nghệ sĩ tiếng tăm, người trẻ tuổi muốn nổi tiếng cũng không ít, vì thế, thông báo vừa phát ra, ngay lập tức hấp dẫn những thanh thiếu niên ôm mộng trên toàn quốc.

    Trong đó có Lục Tề.

    Lục Tề rời khỏi nhà từ rất sớm, nhưng khi đến được địa điểm phỏng vấn mới phát hiện người chờ đã đông như mắc cửi. Lục Tề cũng không vội, tìm một chỗ, đem balô để ở bên cạnh, sau đó kiên nhẫn chờ thông báo phỏng vấn. Dù sao, mình cũng là đi cạnh tranh với người ta, Lục Tề cuối cùng vẫn quan sát bốn phía một lần, nhìn xong mới phát hiện, mình có chút mù mặt*

    Mắt to, mũi cao, môi đầy, cằm nhọn. Trông bọn họ chẳng có vẻ gì đặc biệt, Lục Tề thậm chí còn lo rằng, nếu mấy người này cúi đầu xuống, không biết cằm có đâm phải cổ hay không. Xung quanh tràn ngập một mùi hương hỗn độn thơm nồng, làm Lục Tề muốn ăn hết vào bụng, hắn giơ tay vuốt bụng, nhẹ nhàng liếm môi một cái.

    Chờ đến lượt Lục Tề vào phỏng vấn thì đã đến giờ cơm trưa. Liên tục phỏng vấn hơn trăm người, mặt mấy nhân viên phỏng vấn đều có vẻ mỏi mệt. Vốn tưởng lại phải thấy thêm một hot face* nữa, nhưng khi Lục Tề bước vào, người phỏng vấn lại không tự chủ mà ngồi thẳng dậy, ánh mắt cũng trở nên hòa nhã đi. Cả ngày nhìn cả trăm cái hot face, giờ nhìn thấy Lục Tề không khác gì được một dòng nước trong vắt rót qua.

    “Cậu giới thiệu bản thân một chút đi”

    Lục Tề để balô qua một bên, lễ phép mỉm cười với người phỏng vấn nói : “Chào các anh, tôi là Lục Tề, năm nay 21 tuổi. Hôm nay đến đây là muốn xin làm thần tượng mạng*”

    Xong rồi ?!

    Người thanh niên này giới thiệu bản thân quá ngắn gọn, thậm chí còn không nêu lên được ưu thế của bản thân. Nhưng lại làm cho trưởng nhóm phỏng vấn Trương Đống cảm thấy hứng thú. Nguyên nhân không gì khác, người này lợi thế lớn nhất nằm ở khuôn mặt, rõ ràng rất chói mắt nhưng vẫn không mất đi vẻ hài hòa. Ở thời cái đẹp là trên hết này, cho dù chỉ có khuôn mặt thôi, người này cũng sẽ đi rất xa.

    “Cậu nói đến đây muốn xin làm thần tượng mạng, xin hỏi, cậu có tài nghệ gì không ? nói cách khác, cậu muốn làm thần tượng mạng, thì cậu có thể cho người ta xem cái gì ?”

    “Ăn” Lục Tề hơi kéo kéo khóe miệng, bắt đầu nghiêm túc trình bày “Tôi muốn live stream* ăn uống”

    Trương Đống nghe vậy thì nhíu mày, nhịn không được mở miệng : “Cậu nói muốn live stream ăn uống, thế cậu có biết việc này yêu cầu tố chất thân thể thế nào không?” Live stream ăn uống trước đây không phải không có, thế nhưng không phải chỉ ăn cho người ta thấy ngon miệng là được, dạ dày còn phải lớn nữa. Tuy rằng người trẻ tuổi này dung mạo rất đẹp, thế nhưng nghĩ dựa vào khuôn mặt mà đòi live ăn uống thì không đủ.

    “Tôi không có ưu điểm gì cả, nhưng có thể cho tôi chút thời gian tôi có thể cho mọi người xem ?”

    Nhân viên phỏng vấn thoáng nhìn nhau, sau đó bảo Lục Tề cứ tự nhiên.

    Lục Tề đi qua bên vách tường, tiện tay nâng cái bàn làm việc nặng hơn trăm cân như không qua để giữa phòng. Sau đó, trước con mắt ngạc nhiên của các vị nhân viên phỏng vấn tự lấy đồ trong balo ra. Đầu tiên là nước tương, tiếp tới là rượu gia vị, sau lại đem ra một cái chảo không dính loại vừa.

    Cậu cầm chai cồn đặt lên bàn làm việc. Sau đó dọn tất cả nguyên liệu, gia vị cần thiết ra bàn. Trước tiên, rửa sạch thịt bò đã xắt miếng mỏng vừa ăn cho vào trong tô, sau đó cho nước tương, rượu gia vị, rắc tiêu và tinh bột vào khuấy đều, vừa làm vừa nói : “Để tiết kiệm thời gian, tôi đã xắt sẵn thịt bò, ớt chuông và hành tây, bây giờ chỉ cần ướp thịt bò một lúc là có thể bắt lên bếp xào”

    Lục Tề bật lửa ( hẳn là ảnh có đem lò theo, em hổng biết ) đổ dầu vào chảo, thành thục dùng đũa gắp thịt bò cho vào chảo bắt đầu xào. Xào đến khi thịt bò chín 7, 8 phần bắt đầu tỏa hương thơm, mới cho ớt chuông, hành tây vào xào chung. Toàn bộ căn phòng trong nháy mắt ngập tràn mùi thịt xào thơm lừng, cổ họng mấy vị nhân viên phỏng vấn bắt đầu trượt lên trượt xuống, chỉ cảm thấy thèm ăn vô cùng. Lục Tề bỏ thêm muối, một ít hạt nêm gà, sau đó đổ thịt bò ra đĩa.

    “Đây là món thịt bò xào ớt chuông tôi vừa làm, món này có ưu điểm là chất thịt non mềm, thịt bò thơm ăn kèm với ớt chuông giòn, đây là một món khai vị đơn giản.” Lục Tề nói xong, kéo cái ghế tựa qua, từ tốn dùng bữa. Người lớn lên đẹp trai, dáng ăn lại hòa nhã, nhìn vô cùng thích mắt.

    Trương Đống nhìn Lục Tề nuốt xuống miếng thịt bò cuối cùng, nội tâm suýt thì hư luôn. Tuy nói là đã đến giờ cơm, nhưng hắn vốn không đói. Nhưng mà cái món thịt bò xào ớt chuông của Lục Tề này hương vị mê người như vậy, thật sự đã đánh thức con sâu thèm ăn của Trương Đống. Lên phòng phỏng vấn biểu diễn nấu ăn đã rất kì lạ rồi, thí sinh nấu xong còn tự ăn xong luôn, càng kì dị hơn. Thậm chí còn không có ý cho nhân viên phỏng vấn nếm thử.

    Tôi nói cậu đó, làm vậy không sợ bị đánh giá hả ?!

    Lục Tề tranh thủ lúc thịt bò còn nóng ăn một bữa no căng diều xong, quay về phía nhân viên phỏng vấn cúi đầu một cái, nói đã biểu diễn xong. Trương Đống nhìn thiếu niên tinh tế trước mặt, bỗng dưng cảm thấy mình giống như vừa nhìn thấy một ngôi sao mới của giới thần tượng mạng. Tuy không ai đoán trước được ngôi sao này sẽ bay cao bao nhiêu, thế nhưng chỉ cần có tiềm lực, hợp đồng này kí tuyệt không lỗ.

    Nghĩ vậy, Trương Đống lập tức ra quyết định, đi tới trước mặt Lục Tề vươn tay ra : Tiểu Lục đúng không ? Hoan nghênh gia nhập Cẩm Giang.

    Hôm nay, Từ Như như thuờng ngày ngồi lướt weibo, nhàm chán lướt qua mấy cái video hài chẳng buồn cười chút nào, xem vài cái tin tức thật thật giả giả, lại xem thêm vài hot boy, hot girl live stream linh tinh. Ngay lúc cô nàng đang buồn chán ngán ngẩm, weibo nhảy lên một cái thông báo push. Từ Như hiếu kì click vào đường link, sau đó không dứt ra được -----

    Trong video, một chàng trai đưa lưng về phía ống kính đang gọt hành tây. Ống kính chuyển một cái, quay đặc tả bàn tay của anh. Làn da của anh trắng nõn, ngón tay nhỏ dài, khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay mềm mại, trông rất đẹp mắt. Hành tây màu tím trên thớt được cho vào cùng ớt chuông xanh đỏ bên trong chảo, màu sắc tương phản mãnh liệt, không giống nấu ăn, mà giống một tác phẩm nghệ thuật hơn. Ống kính xoay một cái, đã thấy chàng trai cho thịt bò thái mỏng vào chảo tiếp tục xào.

    Đợi món thịt bò xào ớt chuông hấp dẫn kia được đổ ra đĩa. Từ Như đã hận không thể chui luôn qua ống kính mà nhai nuốt đĩa thịt kia. Bàn tay bưng cái đĩa càng hiện ra xinh đẹp hơn, Từ Như bắt đầu thấy tò mò, người sở hữu đôi bàn tay như ngọc đó rốt cuộc là người như thế nào ?

    Như thể cảm nhận được ý muốn của cô, ống kính từ bàn ăn chậm rãi hướng lên trên, lộ ra khuôn mặt của chàng trai. Mái tóc hơi xoăn, đồng tử tối màu như thể được phủ một lớp sương mù, bên trong như có đại dương bao la, nơi chứa đựng bí mật hoàn mỹ nhất của loài người. Từ Như vô thức bị ánh mắt đẹp đẽ này hấp dẫn, tim đập ầm ầm.

    Cô vô thức đưa tay ra, muốn chạm vào người thanh niên đang nhẹ nhàng tiêu diệt đĩa thức ăn kia. Ngay lúc đó, chàng trai bên trong màn hình ngẩng đầu lên nhìn thẳng ổng kính, mày mắt cong cong, nụ cười này, như khắc sâu vào tâm trí Từ Như.

    Video tới đây thì đột nhiên ngừng lại, không nhìn thấy mặt người ta nữa, suýt chút nữa thì Từ Như đâm thủng luôn màn hình điện thoại. Cô mở lại video lần nữa, tham lam nhìn người con trai bên trong, một lần lại một lần. Mãi tới khi điện thoại báo pin yếu Từ Như mới lấy lại tinh thần, ngay lập tức kéo xuống phần bình luận, hầu như tất cả mọi người đều hỏi chàng trai đẹp như hoàng tử cổ tích này là ai.

    Ai cũng nói hoàng tử nhỏ thật đẹp trai thật đẹp trai, ai cũng nói muốn làm em gái của hoàng tử nhỏ. Nhưng tất cả đều không biết hoàng tử nhỏ là ai.

    Từ Như cứ như vậy đi tìm danh tính hoàng tử nhỏ, tìm lâu như vậy cũng không ra được một cái tin nhỏ nào về anh, Từ Như đã cuống đến muốn khóc rồi. Cuối cùng quyết định quay trở lại post gốc có 50k bình luận để spam bắt chủ thớt phải giao danh tính nam thần ra, mãi chủ thớt mới chậm rì rì reply lại một em gái rằng hoàng tử nhỏ là thành viên mới của Cẩm Giang, tên Lục Tề, còn mention weibo @quý_ngài_ăn_không_đủ_no một cái

    Cũng trong buổi chiều đó, một topic tên #quý_ngài_ăn_không_đủ_no# đột nhiên xuất hiện, nhảy lên nằm chễm chệ trên trang nhất.

    Lục Tề, phát hỏa rồi.



    Mù mặt : Kiểu không phân biệt được ai với ai ấy

    Hot face : gốc của cái này là “võng mặt đỏ”, đỏ là nổi tiếng, cụm này là loại mặt nổi tiếng trên mạng, mà mình thấy kiểu đấy khá giống mấy anh mấy chị hot girl nước mình nên chọn từ này luôn, hy vọng các bạn không khó chịu.

    Thần tượng mạng : từ này giống ở trên, gốc là “hoạt náo viên”, cái này khá gần với MC hay VJ gì đó, nhưng nghĩ lại thì thấy anh thụ sau này làm chả giống với MC hay VJ nên gom lại thành thần tượng mạng

    Live stream : từ này gốc là “phát sóng trực tiếp”

     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/17
    Hồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.
  4. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu



    C H Ư Ơ N G 3 : HẮN CÒN CÓ CÁI DẠ DÀY

    Chiều hôm đó, không ít người mở app livestream rất sớm, chờ xem nam thần tay đẹp

    Đúng 7 giờ tối, live tour của “Quý ngài ăn không đủ no”- Lục Tề chính thức bắt đầu. Ống kính vừa mở ra, mọi người đã thấy gương mặt tuấn tú của Lục Tề kề sát màn hình, đang nghĩ cách chỉnh ống kính. Mặc dù ở khoảng cách gần như vậy, da dẻ của Lục Tề vẫn trơn bóng như ngọc, sống mũi thẳng tắp, đôi môi dụ hoặc nhạt màu, làm cho mọi người nhìn đến rối cả tim.

    Thông thường, người mới khi live phải quay cùng với người có kinh nghiệm, nhưng Trương Đống lại không cắt người quay cùng Lục Tề. Một phần cũng do nội dung hắn live có chút đặc biệt, cũng không thể để người ta đứng hát trong lúc Lục Tề ngồi ăn cơm chứ; Phần Trương Đống cũng khá xem trọng Lục Tề nên quyết định lên kế hoạch makerting chạy quảng cáo weibo cho hắn. Mặc dù sớm đã dự đoán Lục Tề thế nào cũng nổi nhanh, nhưng không ngờ kết quả lại vượt ngoài dự đoán của mọi người đến vậy.

    Trương Đống hạ quyết định tận dụng mọi thời cơ, thương lượng với Lục Tề về việc bắt đầu live luôn. Lục Tề không có ý kiến về việc này, hắn chỉ nghĩ phải bàn bạc lại khoản lợi tức một chút. Theo luật của bộ lao động, lương khởi điểm của VJ, MC là lương căn bản cộng thưởng. Hoa hồng hoặc tiền thưởng của fan trên mạng sẽ được quy đổi thành tiền mặt, công ty sẽ khấu trừ phần trăm, phần còn lại sau đó mới đưa cho VJ, MC. So với lương, Lục Tề quan tâm đến khoản thức ăn dùng lúc livestream sẽ do ai phụ trách hơn.

    Chỉ là một cậu trai thôi, cho dù có ăn nhiều đi nữa thì ăn hết bao nhiêu chứ. Trương Đống không do dự nói thức ăn tiêu tốn lúc Lục Tề livestream sẽ do công ty chi trả. Lục Tề nhíu mày nhìn Trương Đống, mặt vui vẻ, hỏi liên tiếp ba lần “Nói thật chứ?” Trương Đống trực tiếp cho người bổ sung mục này vào hợp đồng luôn, hắn sẽ kí tên sau. Lục Tề vội vội vàng vàng đem tờ hợp đồng còn lại cất cẩn thận vào túi, cười sâu xa.

    Thời điểm Lục Tề bắt đầu live lần đầu tiên, Trương Đống và nhân viên công tác đều đứng hai bên, đề phòng lần live này xảy ra vấn đề. Lục Tề nhìn ống kính, tự giới thiệu ngắn gọn bản thân mình : “Này, mọi người khỏe chứ, tôi là “quý ngài ăn không đủ no” Lục Tề, hôm nay là lần đầu tiên live. Cảm ơn mọi người đã đến ủng hộ, sau này xin chiếu cố tôi nhiều hơn nha.”

    Đáp lại Lục Tề là bình luận, quà tặng và hiệu ứng pháo hoa tràn ngập màn hình. Nhưng ngoài ý muốn lại không nghe thấy Lục Tề nói cảm ơn, ngược lại mọi người lại nghe thấy Lục Tề mờ mịt lẩm bẩm trước ống kính: “Kì quái, sao lại bị che mất mặt rồi? Tôi không thấy mình, các bạn thấy được tôi sao?”

    Âm thanh của Lục Tề trầm ổn, như châu ngọc rót vào tai ( tôi chém đấy OTL ), nghe cực kì hay. Lúc nói “không thấy mình” có chút ngố ngố, bộ dáng đàng hoàng nghiêm trang lại trái ngược hẳn. Các cô bé fan đến ôm mặt gào thét, đập bàn phím bồm bộp bảo có thể thấy hắn chứ. Đầu bên kia không biết có ai nói gì, Lục Tề khẽ thốt lên hai tiếng “À à”, tỏ vẻ mình biết rồi.

    Hắn đứng lên, cầm dụng cụ vào bếp, cố định ống kính lại, bắt đầu buổi live stream hôm nay.

    Bếp của Lục Tề rất lớn, dụng cụ làm bếp sạch sẽ. Trên thớt gỗ đã bày sẵn mấy cọng hành xanh mướt và mấy củ gừng màu vàng đất. Bên cạnh đặt một cái tô sứ trắng đựng ớt tươi bên trong, màu đỏ tươi của ớt cùng với sắc trắng của tô hòa hợp lẫn nhau. Lục Tề rửa sạch tay, đầu tiên là múc một nửa đĩa gạo trắng cho vào nồi cơm điện. Sau đó từ trong thùng gỗ, lấy ra một khúc đầu cá, kéo kéo khóe miệng hỏi mọi người có đoán được món ăn sẽ nấu hôm nay hay không.

    Trên khung bình luận tràn ngập “Đầu cá hấp ngâm ớt”* và quà lại được tặng liên tục. Lục Tề đem đầu cá rửa sạch, dùng dao cắt đôi phần đầu cá thành hai nửa, dùng rượu gia vị và muối ăn sát lên hai nửa đầu cá để ngâm một bên. Xắt nhỏ hành lá và thái lát gừng để riêng làm gia vị tẩm ướp. Sau đó Lục Tề lại vội vàng xoay qua xắt lát ớt trái. Tay hắn vốn đẹp, dùng dao điêu luyện. Đây là lần đầu tiên, mọi người phát hiện, xem người ta xắt thức ăn cũng có thể vui mắt vui tai như vậy. Làm nóng nồi hấp xong, Lục Tề đặt đầu cá đã tẩm ướp xoay mặt da lên trên để vào trong đĩa, cẩn thận cho vào nồi hấp, bắt đầu hấp cá.

    Lục Tề nói muốn cá mềm cần để lâu, món này hấp càng lâu sẽ càng ngon miệng, tranh thủ lúc chờ hấp cá, Lục Tề cầm hai trái khổ qua ( mướp đắng ) đến, dùng dao nhỏ thái lát mỏng, trụng qua nước sôi một lần sau đó đem bỏ vào chén sứ, cho thêm chút dầu mè và gia vị. Trong ấn tượng của mọi người, khổ qua vốn là thứ chả ngon lành gì, nhưng sau khi thấy Lục Tề làm khổ qua trộn lại nhìn ra phong vị khác hẳn. Khổ qua xanh mướt óng ánh, nhìn qua như phỉ thúy trong suốt, Lục Tề bưng chén khổ qua để xuống trước máy quay, cười nói đầu cá hấp ngâm ớt hơi nóng trong người, ăn thêm chút khổ qua để hạ nhiệt cũng không tồi.

    Trong lúc đợi cá chín, Lục Tề mở tủ lạnh lấy ra một bình sữa uống. Trông thấy cả một bình sữa 1.5 lít đều rót hết vào bụng Lục Tề, các em gái không khỏi lo lắng nam thần có khi nào bị rối loạn tiêu hóa không. Lục Tề cười cười cảm ơn mọi người đã quan tâm, sau đó nói đây chỉ món khai vị nhẹ thôi.

    Thời gian trôi qua từng phút một, Lục Tề nhìn đồng hồ canh giờ tắt lửa, để nước sôi thêm một lúc nữa. Hắn quay sang múc đầy cơm tẻ vào một thố sứ lớn bưng qua bàn ăn, sau đó mới rảnh tay quay lại bưng cá ra. Lục Tề khử hành tỏi, cho hành cọng thái sẵn và gừng lát vào đảo đều, sau đó nhanh chóng tưới lên phía trên đầu cá. Lần này, mùi thơm phân tán khắp nơi, từ phòng bếp bay ra đến gian ngoài, khắp phòng đều tràn ngập mùi hương khiến người ta phải nhỏ dãi.

    [​IMG]

    Bọn người Trương Đống mặc dù đã dùng bữa từ sớm rồi, nhưng mùi cay này đúng là kích thích vị giác quá mà. Lúc đầu khi Lục Tề bảo bọn họ mua 5 cân đầu cá, Trương Đống đã nghĩ Lục Tề cố tình phung phí, nhưng khi thấy hắn nấu cơm nhiều như vậy, lại nghĩ có lẽ hắn muốn mời mọi người dùng cơm chung. Mặc dù có chút mượn hoa hiến phật lấy cớ nghi ngờ nhân viên. Nhưng ngửi được mùi thơm như vậy, Trương Đống tỏ vẻ, lần này Lục Tề nên biết làm thế nào cho đúng.

    Chỉ là sự thật thường quay lưng lại với tưởng tượng.

    Thành thật mà nói, nhân viên công tác mua cái đầu cá đã tương đối lớn rồi, nhưng Lục Tề vẫn còn cảm thấy quá nhỏ, thôi, chỉ có thể chờ sau khi live xong, kiếm thứ gì ăn khuya sau. Lục Tề bưng món đầu cá hấp ớt lên bàn, lại đem thố cơm lớn hơn mặt hắn mấy lần để ra trước mắt, cầm lấy đũa, hướng mặt về ống kính, cười cười mời mọi người: “Bây giờ, mọi người cùng tôi ăn cơm nha.”

    Thanh niên bên trong ống kính quần áo ngăn nắp, mắt mày cong cong, hắn nhìn bạn, như nhìn cả thế giới. Từ thiếu nữ đến thiếu nam, đến hội chị em ai cũng xoắn xít tỏ vẻ nháy mắt cái đã yêu luôn em trai nấu ăn giỏi này rồi. Lúc Lục Tề mới bắt đầu live, trong phòng live chỉ có 5.000 người, chờ đến lúc hắn bắt đầu ăn, lượng người xem đã tăng vọt lên 30.000 người, đôi đũa làm từ sứ thanh hoa nhẹ nhàng đẩy ớt lát che bên trên, lộ ra thịt cá trắng nõn mềm mại. Thịt cá được chọn lọc kĩ càng, mềm mại, dai dai, nhìn qua trông tươi mới cực kì. Phối hợp với màu đỏ của ớt trái, làm người ta thấy đói bụng, tưởng tượng như đang được ăn món cá hấp ngâm ớt thật vậy.

    Có người nhanh chóng phát hiện ra --------------------

    【Cá chép bờ ao】: Cái đầu cá kia ít cũng hai, ba kí, thố cơm cũng phải một, hai kí đi. Nam thần đều bày trước mặt, ung dung thong thả ăn như vậy, đừng nói là muốn ăn hết một lần nha Σ(っ °Д °;) っ

    【Dưa hấu nhỏ】: Lầu trên nói giỡn hả? Ăn nhiều như vậy, dạ dày nào chịu nổi =))))))))))

    Bên dưới lại thêm mấy bình luận phụ họa vào, tỏ vẻ nam thần chắc chắn sẽ không tìm đường chết như vậy. Nhưng thấy thức ăn mỗi lúc một ít, mà nam thần vẫn chưa có ý định ngừng lại, khung bình luận lại sôi sục lên -----------

    【Khanh Cửu】: ĐM, ĐM* Tôi mới vừa thấy cái gì vậy?! Nam thần ơi, anh mau dừng lại đi, chúng em không cần anh liều mạng như vậy!!

    【Tuệ Tâm Tâm】: Tôichuẩn bị sẵn điện thoại di động rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi 120 OTL

    Lục Tề ăn xong mất nửa tiếng đồng hồ, đĩa cá hấp chỉ còn lại ớt xắt, khổ qua trộn cũng hết, chậu cơm cũng được thanh lý sạch sẽ. Lục Tề lấy khăn ăn lau lau miệng, đứng dậy vọt vào nhà bếp.

    Ngay lúc mọi người đoán rằng nam thần đây là ăn no quá phải vào ói ra rồi thì Lục Tề lại bưng một mâm trái cây ra, vừa ăn vừa phổ cập khoa học: “Sau khi ăn xong, trong vòng nửa giờ không nên ăn thêm trái cây nha, rất dễ bị khó tiêu….À, thể chất tôi không giống mọi người, cho nên có thể ăn được nha….”

    1 tiếng đồng hồ livestream thoáng cái trôi qua nhanh chóng, Lục Tề nhón một quả cà chua bi thả vào miệng, nhìn ống kính cười cười nói hẹn gặp lại, tỏ vẻ mong ngày mai mọi người sẽ lại ăn cơm cùng hắn. Mấy cái bụng đói ngấu nghiến còn đang đắm chìm trong nhan sắc của nam thần vội vã đáp lời, nói rằng ngày mai sẽ tiếp tục ăn cơm cùng đại thần, mong đại thần chú ý giữ gìn sức khỏe.

    Lúc đang logout, có người thuận miệng hỏi giờ Lục Tề định làm gì. Lục Tề liếc nhìn đồng hồ, nói mình vẫn còn đói, giờ định đi kiếm đồ ăn khuya. Không chỉ một đám người xem livestream bị dọa, đám người Trương Đống cũng khủng hoảng không kém.

    Không một từ ngữ nào có thể hình dung ra tâm trạng Trương Đống lúc này, sống ba mươi mấy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên hắn thấy người có khẩu vị lớn đến vậy. Uổng hắn còn tưởng Lục Tề làm nhiều như vậy là muốn mời cả ekip bọn hắn, uổng hắn còn lo phòng live của Lục Tề không ai vào xem.

    Thấy Lục Tề bước lên phía trước, tầm mắt Trương Đống không tự chủ được mà rơi vào bụng đối phương, chỗ đó vẫn bằng phẳng như thường, làm gì có bộ dáng của người vừa ăn gần 3 kí thức ăn đâu. Trương Đống gian nan động động môi, lên tiếng hỏi: “Cậu có thấy khó chịu chỗ nào không?”

    Lục Tề theo tầm mắt của hắn, sờ sờ bụng mình, nhếch miệng, thành thật nói: “Cảm thấy bên trong vẫn trống trống thế nào, đói quá”

    Trương Đống: …..

    Mọi người từ trong nhà Lục Tề bước ra, có người nói Lục Tề không cần ra tiễn bọn họ. Lục Tề móc ra chìa khóa cửa, hơi vô ý nói: “Thật ra, giờ tôi muốn đi tìm chỗ ăn khuya”

    Trầm mặc một hồi, Lục Tề chào tạm biệt nhóm người Trương Đống, quay sang hướng khác mà đi. Nhìn thân ảnh gầy gò* của thiếu niên, có người nhịn không được hỏi Trương Đống: “Trưởng phòng, chúng ta có cần liên hệ bệnh viện hôm nào đưa Tiểu Lục đi khám sức khỏe được không?”

    Trương Đống suy nghĩ một lúc liền gật đầu: “Cũng được, chuyện này anh giao cho cậu”

    Tuy rằng khẩu vị lớn hơn người khác, nhưng khẩu vị của Lục Tề lớn như thế này cũng hơi bất thường đi.

    Gía trị nhan sắc siêu cao, khả năng nấu bếp tinh xảo, thi thoảng còn có thể bắn ra mấy lời chúng ta mỗi ngày cùng ăn cơm nha hường hường phấn phấn. Chỉ trong khoảng một tuần ngắn ngủi, tài khoản weibo của “Qúy ngài ăn không đủ no” đạt đến một triệu người follow, nhiều hơn so với một vài nghệ sĩ khác. Mà số người xem livestream của Lục Tề có hôm còn vượt lên con số một trăm nghìn người. Lục Tề như một chú ngựa ô*, nhảy vọt một cái lên đến hạng ba trong bảng xếp hạng quà tặng. Ngoài ra còn trở thành chàng trai duy nhất đứng trong top 10 bảng xếp hạng idol mạng.

    Ngay lúc Lục Tề mỗi lúc một nổi tiếng thì một bài post của nick name “Lúa mạch thích bóc phốt” đặt ra nghi vấn--------

    @Lúa mạch thích bóc phốt: Vô tình xem được livestream của @Qúy ngài ăn không đủ no, thấy anh ấy ăn hơn hai trăm viên takoyaki, lại thêm một nồi lẩu hải sản tươi. Tôi không phải nghi ngờ chuyện đây có phải live thật hay không mà tôi nghĩ đây là một chiêu trò pr ác ý. Tôi nghĩ rằng @Công ty truyền thông Cẩm Giang đây vì doanh thu mà không thèm để ý đến sự an toàn của người livestream. Mọi người cũng biết chuyện dạ dày có thể bị căng nứt đúng không, hy vọng người đó không phải là anh Lục [hẹn gặp lại].


    - Đầu cá hấp ngâm ớt : Gốc món này là “Chặt tiêu đầu cá”, trong bài cũng có nói nó là món ăn truyền thống nên tớ có search công thức làm món này trên wikipedia và dựa trên nó để edit đoạn sau, các bạn thấy có sai sót gì có thể góp ý thêm giúp tớ nhé.

    - ĐM ĐM : hai chữ này gốc là ngọa tào, mà nói chung là muốn thuần việt thì cứ thế này đi =)))))

    - Gầy gò : cái này tính là đơn bạc, cơ mà từ này nghe nó thê thảm thế nào ấy …. Mạn phép sửa lại từ ….

    - Ngựa ô : từ này trong thành ngữ TQ, có nghĩa là vượt qua khó khăn ấy.



    Mãi mới xong chương 3.... em vĩ đại quá :giaroi:
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/9/17
    Hồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Trà tiểu cổ thụ
      Trà tiểu cổ thụ
      Uầy phụ hoàng già cả quá..... thật ra thì quên xừ mất cái game.... coi như Vivi mồ côi cha nhé OTL
      25/7/17
    3. Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Tui chỉ muốn nói là sao phụ hoàng không reply YWSC? =.,=
      24/7/17
  5. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu


    C H Ư Ơ N G 4: ĐỨA TRẺ KÌ QUÁI
    Người đời có câu “không có lửa làm sao có khói”.

    Một người đặt ra nghi vấn, những người khác sẽ nhào vào phụ họa theo. Thiếu niên gầy gò như vậy, đêm nào live stream cũng phải ăn khẩu phần của mười mấy người, bình thường sao ?

    Gần đây lại có những nhóm lợi ích* ép buộc người live stream phải ăn những loại thức ăn nhìn rất buồn nôn để câu view từ người xem hòng trục lợi. Không ít cư dân mạng tưởng tượng ra cảnh tiểu vương tử Lục Tề bị người ta ép ăn thật nhiều đồ ăn, có người còn mất bình tĩnh gấp gáp vọt tới trang weibo của Truyền thông Cẩm Giang đòi giải thích. Không biết từ khi nào, cư dân mạng bắt đầu mắng chửi weibo chính thức của công ty, khung bình luận như muốn nổ tung. Ban đầu vốn chỉ là phỏng đoán, sau đó càng lúc càng nhiều người cho là thật.

    Bộ phận quan hệ xã hội nhìn thấy bình luận trên weibo tay chân đều run lẩy bẩy, lập tức phát weibo đính chính rằng không hề xảy ra vấn đề cho người live stream ăn uống quá độ để kiếm lợi. Đính chính này vừa được đăng lên, ngay lập tức bị phản công. Chuyên viên phân tích thị trường chỉ có thể chạy đi tìm Trương Đống bàn bạc phương pháp quan hệ xã hội, Trương Đống giải thích sơ bộ tình huống, bình tĩnh bảo chuyên viên thả tin công ty sẽ mang Lục Tề đi bệnh viện ra, lúc đó sẽ quay trực tiếp quá trình lại.

    Lục Tề cảm thấy mình thật vô tội, chỉ là quay live stream ăn uống thông thường, công ty vì muốn dẹp loạn, lại bắt hắn phải đi chụp x-quang. Sáng sớm, nhân viên công tác đã đến nhà Lục Tề, toàn bộ quá trình đi bệnh viện kiểm tra đều được quay trực tiếp lại. Lục Tề ngái ngủ ngồi trên xe, cảm thấy bụng đói cồn cào, muốn ăn cái gì đó, thế nhưng công ty lại bắt phải để bụng rỗng. Kỳ thực đối với Lục Tề mà nói, hắn ăn bao nhiêu thì bụng vẫn cứ rỗng thôi. Nhưng cho dù hắn có nói ra đi nữa chắc cũng chẳng ai tin.

    Đoàn người hấp tấp đến bệnh viện, cầm phiếu khám bệnh của bác sĩ đến thẳng phòng chụp CT. Để tiện việc so sánh, truyền thông Cẩm Giang mời tới một nhân viên công chức trẻ tuổi ngoại hình tương đương Lục Tề để cùng làm kiểm tra. Đầu tiên là kiểm tra trạng thái dạ dày khi bụng rỗng, hai người đều có kích thước dạ dày bằng nhau, không khác biệt mấy. Sau đó là kiểm tra trạng thái dạ dày sau khi ăn, công ty đặc biệt chuẩn bị hai mươi cái hamburger, yêu cầu mỗi người ăn mười cái, sau đó sẽ kiểm tra lại.

    Nhân viên công chức lúc đầu vẫn ăn bình thường, nhưng đến cái thứ năm thì bắt đầu nuốt không trôi. Ăn đến cái thứ tám thì bưng bụng tỏ vẻ ăn không nổi nữa. Lục Tề thì ngược lại, bình bình thản thản, từ tốn ăn từng cái hamburger trước mặt, một cái, hai cái, ba cái…. Sau khi ăn xong mười cái của mình, Lục Tề tràn trề hy vọng nhìn về phía đồng nghiệp, cười hỏi có thể cho hắn xin hai cái còn thừa được không.

    Nhân viên nọ nhìn quản lý không phản đối thì ôm bụng phất phất tay, ra hiệu Lục Tề cứ ăn tự nhiên. Hắn bây giờ một tiếng cũng không dám phát ra, chỉ sợ vừa mở miệng thì sẽ phun luôn hamburger vào mặt người đối diện. Lục Tề hài lòng cầm hai cái hamburger còn lại qua tiêu diệt sạch sẽ, sau đó còn không quên nhìn ống kính cười một cái thật chuyên nghiệp.

    Sau khi kết quả X-quang được mang ra, toàn bộ y bác sĩ và tất cả mọi người trong phòng đều sợ ngây người. Dạ dày của nhân viên nọ lớn hơn gấp 3 lần so với trước khi ăn có thể xem như biến hóa bình thường. Thế nhưng dạ dày của Lục Tề - người vừa ăn 12 cái hambuger KFC lại hoàn toàn không-thay-đổi.

    Những người đang theo dõi trực tiếp qua mạng cũng ngây người tại chỗ, anh nói dạ dày anh to ok tôi chuẩn bị tâm lý rồi. Thế nhưng ăn thức ăn vào mà dạ dày không có động tĩnh là tình huống gì? Bỗng dưng có một người đặt nghi vấn có khi nào bệnh viên và truyền thông Cẩm Giang thông đồng với nhau, nhưng Cẩm Giang chưa kịp lên tiếng, thì đã có vài người đang xem ngay lập tức bác bỏ ý kiến này : Xin thưa đây là bệnh viện đứng hạng 3 trong nước đấy ạ, không biết thì đi tra baidu nhá, tưởng muốn lạm quyền thế nào thì lạm quyền à*!

    Cầm phiếu chụp CT đến phòng khám riêng của chuyên gia, lão chủ nhiệm theo nghề y đã năm mươi năm tinh thần quắc thước hăng hái cầm phim chụp của Lục Tề tìm thêm n chủ nhiệm nữa đến hội chẩn. Dưới con mắt của mọi người, ăn nhiều đồ như vậy mà dạ dày vẫn không có bất kì biến hóa nào thì chuyện này quả thật là ngoài sức tưởng tượng.

    Một đám chủ nhiệm cấp chuyên gia nghiên cứu nửa ngày cũng không tìm ra được nguyên nhân, lại không thể đem Lục Tề ra phẫu thuật, đành nói Lục Tề có thể là gen đột biến. Tuy sức chứa dạ dày của Lục Tề vẫn là một bí ẩn nhưng các vấn đề sức khỏe khác đều được kiểm tra bằng các phương pháp thông thường, chứng minh Lục Tề vẫn là một cậu chàng khỏe mạnh bình thường. Ngoại trừ ăn nhiều hơn người khác một chút, chỗ khác đều bình thường.

    Trương Đống đại diện cho truyền thông Cẩm Giang và Lục Tề ra mắt người hâm mộ, đầu tiên ngay lập tức bày tỏ mình hiểu rõ nghi vấn của cư dân mạng, đồng thời biểu thị bản thân rất phản đối vấn đề cyberbully*. Sau đó còn tỏ ra quan tâm đến thân thể của những VJ, MC đang hoạt động trong công ty, cũng xin mọi người tiếp tục ủng hộ truyền thông Cẩm Giang và quan tâm “Quý ngài ăn không đủ no” Lục Tề nhiều hơn.

    Người bị hại Lục Tề ngược lại chỉ híp híp mắt, nói live stream buổi tối vẫn lên sóng như cũ. Một đám fan lại nhao nhao sẽ chuẩn bị thật nhiều đồ ăn để ăn cơm với nam thần.

    Ra khỏi phòng, Trương Đống phải trở về công ty nên ngỏ ý muốn sắp xếp nhân viên đưa Lục Tề về nhà, Lục Tề nói còn chút việc cần xử lý. Trương Đống nói vài câu chú ý an toàn, chú ý hình tượng này nọ xong mới cho Lục Tề đi. Lúc xoay người đi còn nghiêm túc nghĩ hẳn là nên cho Lục Tề một người trợ lý sinh hoạt mới được.

    Lục Tề đứng ở cửa sổ nhìn theo bóng đồng nghiệp* rời đi. Tầm nhìn rơi vào khúc rẽ ở hành lang, một bộ không chuyện gì xảy ra câu khóe môi, Lục Tề nhàn nhã tản bộ xuống lầu. hắn cũng không vội rời khỏi bệnh viện, mà quay bước vào vườn hoa. Là một bệnh viện đã có bề dày hơn trăm năm lịch sử, khu phòng bệnh hiện tại đã trở thành tòa nhà 36 tầng nhưng vườn hoa ở đây vẫn giữ nguyên được không khí cổ xưa năm nào của nó. Bên trong vườn hoa, dây leo quấn quanh, theo tường mà bám. Chòi gỗ nhỏ bên trong vườn được sữa chửa lại, bên trên xanh mát xum xuê, bên kia chòi có một giàn nho dây leo quấn khắp, bên trên đã kết một chùm nho xanh nhạt, lay động theo gió.


    Lục Tề đứng dưới giàn nho, tính tính thời gian nho chín, nghĩ lúc nào đó sẽ dạo qua nếm thử. Tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần. Lục Tề vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục đi sâu vào trong vườn hoa, đến một khúc cua, thì biến mất.

    Người theo sau Lục Tề nóng nảy, chạy qua chạy lại, tìm xem Lục Tề rốt cuộc đã đi đâu. Ngay lúc hắn chuẩn bị bước về phía trước, bất ngờ bị một người túm lấy cổ áo xách lên. Lục Tề nhìn đứa nhỏ tầm 5, 6 tuổi trong tay, nhíu nhíu mày, hỏi: “Nói, theo ta làm gì?”

    Đứa nhỏ này da rất trắng, mái tóc xù xù, tai thính, mắt lớn, miệng lại nhỏ. Nó quơ loạn hai tay hai chân, ánh mắt sợ sệt nhìn về phía Lục Tề. Lục Tề không chút thương hương tiếc ngọc đưa tay nắn nắn cái má non mềm của thằng nhóc, a, chất thịt không tồi.

    “Chứng nhận thành tinh đâu?”

    Đứa nhỏ hơi chần chừ nháy nháy mắt, móc giấy chứng nhận trong túi tiền đưa cho Lục Tề, cũng không giãy giụa nữa. Lục Tề nhìn lướt qua xong thì đặt thằng nhóc xuống, trả lại giấy chứng nhận cho nó, còn giúp nó sửa sang cổ áo lại, sau đó nói: “Nếu đã thành tinh hợp pháp, thì ở lại nhân giới sống cho thoải mái đi.” Nói xong lời này, Lục Tề chắp tay* sau lưng quay lưng định trở ra.

    Đứa nhỏ đứng yên tại chỗ, nháy mắt mấy cái, cuống quýt chạy theo. Lục Tề đi nhanh, nó cũng nhanh, Lục Tề đi chậm, nó cũng giảm tốc độ lại. Lục Tề xoay đầu lại, nó liền hóa thành một làn khói trốn ở chân tường, chờ Lục Tề xoay người, lại chạy theo.

    Lục Tề không biết con chuột tai to này đang muốn cái gì. Nếu nó thành tinh bất hợp pháp thì còn có thể giới thiệu nó với cái dạ dày một chút. Đằng này lại là yêu quái được cái thứ luật bảo vệ yêu quái bảo kê, ăn cũng không được, quan tâm làm gì.

    Quý ngài Lục Tề theo chủ nghĩa thực dụng leo lên xe buýt*, đứa nhỏ kia chạy chậm, rốt cuộc cũng không đuổi kịp, Giờ này không phải giờ cao điểm, trên xe không nhiều người. Lục Tề lật túi xem số tiền còn dư, xuất thần, nghĩ xem buổi tối nên kiếm chút gì ăn.

    Bạn nhỏ ngồi bên cạnh ôm bà nội bi ba bi bô: “Thỏ bà ơi….. có thỏ xám kìa bà….”

    Bà nội của bạn nhỏ nhìn theo hướng tay bé thì chỉ thấy mỗi cây xanh và nhà cửa hai bên đường, không nhịn được chọt chọt cái trán của thằng bé cười nói: “Bé ngoan không được nói dối đâu”

    “Thỏ kìa….thỏ kìa” nhóc con không thèm nghe bà nội nói, vẫn cố chấp chỉ vào cửa sổ cạnh Lục Tề.

    Lục Tề nghiêng đầu, quả nhiên là có thứ gì đang bay thật. Thật ra thì cũng không phải thỏ, mà là nhóc chuột tai to hiện nguyên hình. Thân thể nó nhỏ nhắn, mặt giống chuột, tai to, bay nhờ vào cái đuôi đằng sau. Nếu không nhìn kỹ sẽ nhìn nhầm thành một con thỏ xám lông xù biết bay thật.

    Thấy cuối cùng Lục Tề cũng chú ý tới mình, tai chuột của nó phẩy phẩy ra vẻ mừng rỡ, nó giật giật lỗ tai, nhếch miệng nhìn Lục Tề cười một cái. Lục Tề còn chưa kịp làm gì, nhóc chuột đã tông phải cột điện ven đường, mất bóng. ┐(´∀`)┌

    Lục Tề chần chừ ngồi thẳng người, câm nín chúc chuột tai to may mắn lần sau, nếu não nó còn bình thường. Bất quá mới ngồi được 2 phút, cậu bé ngồi cạnh lại kêu lên “Thỏ”. Lục Tề quay đầu thì thấy nhóc chuột tông cột điện ban nãy. Nó kéo một bên tai xuống, trên trán còn có một cục u to tướng, bên trong đôi mắt nhỏ xinh tràn ngập ánh nước, trông cực kì oan ức.

    Lần đầu gặp được kẻ sợ mình thế nhưng vẫn cứ cố chấp đuổi theo không ngừng như vậy. Lục Tề không biết cảm giác này là gì. Tuy vậy, vẫn đưa tay kéo mở cửa sổ xe ra, Chuột kia thấy thế thì thuận thế bay vào, chui vào lồng ngực Lục Tề.

    “Thỏ!” Bạn nhỏ ngồi cạnh vùng vẫy thoát ra, cứ chỏ chỏ vào người Lục Tề kêu “Thỏ thỏ”. Bà nội nó lúng túng nhìn Lục Tề nói thật ngại quá, đôi khi thằng bé ở nhà cũng nói vớ vẩn như vậy. Lục Tề mỉm cười tỏ vẻ không sao, tới trạm dừng thì xuống xe luôn. Chỗ này cách nhà hắn một đoạn, trên đường thỉnh thoảng vẫn có xe cộ qua lại. Vì không để người ta nhìn thấy con “thỏ” biết bay này, Lục Tề chỉ có thể lén lút ôm nó đi một mạch về thẳng nhà.

    Vừa vào huyền quan, Lục Tề ngay lập tức lôi chuột tai dài ra. Chuột tai dài vừa rơi xuống đất, lập tức biến thành một đứa bé. Vẫn là đứa nhóc Lục Tề gặp trong bệnh viện, trừ cái trán sưng hồng ra.

    Hai tay thằng bé quy củ đặt trước ngực, nó cung kính hướng Lục Tề bái một cái, sau đó lễ phép nói: “Mạo muội quấy rầy tiên sinh, ta biết chuyện này rất phiền. Thế nhưng, ta thực sự rất cần sự trợ giúp của tiên sinh”

    Lục Tề tìm một đôi dép lê ném cho chuột tai dài mang vào, vừa đi vừa tháo bỏ cà vạt, lấy bình nước trái cây trong tủ lạnh rót vào hai cái ly, bảo nhóc chuột ngồi xuống rồi nói. Nhóc chuột kéo đôi dép to đùng qua, nghiêm chỉnh ngồi trước mặt Lục Tề. Nó nâng ly nước trái cây lên, cái miệng nhỏ cẩn thận nhấp một chút, sau đó thở dài nói: “Ngọt quá a”

    Lục Tề nhìn đồng hồ, quay sang chuột tai dài: “Ngươi muốn ta giúp cái gì?”

    Chuột tai dài nghe vậy thì mừng rỡ, cắn môi nhỏ giọng nói: “Ta muốn tiên sinh đem ta nấu thành thức ăn!”

    Chú thích:

    - Nhóm lợi ích: https://vi.wikipedia.org/wiki/Nhóm_lợi_ích

    - Lạm quyền: chỗ này trong QT là uy quyền, mình chưa nghĩ ra được từ gì khá hơn để tạm

    - Cyberbully: từ này là bạo lực mạng, từ tiếng việt thì chưa kiếm được cái gì để thay nên để luôn tiếng anh, đại loại là hành vi như xâm phạm đời tư, đăng tải thông tin cá nhân hoặc đơn giản là kiểu body-shaming của mấy đứa vô học hay comment ấy..

     
    Hồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.
  6. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu


    C H Ư Ơ N G 5 : CHẤP NHẤT CỦA CHUỘT TAI DÀI*​


    Lúc đầu Lục Tề chỉ cảm thấy con chuột này hơi quái dị một chút, nhưng tới khi nghe nó nói muốn được nấu thành món ăn thì Lục Tề lại nghĩ có nên kiếm bác sĩ thú y tới coi thử đầu nó một chút không.


    Mặc dù Lục Tề rất dứt khoát từ chối nhưng chuột tai dài vẫn không chịu bỏ cuộc, cứ quanh quẩn cạnh Lục Tề, nài nỉ hắn trao đổi với nó.


    “Tiên sinh, chất thịt của ta rất tươi mới, mềm mà không ngấy, chẳng phải người ta đều nói, ngài thứ gì cũng có thể ăn sao? Tại sao ta ngon như vậy, ngồi trước mặt ngài, ngài còn không động lòng? Tiên sinh, ngài ăn một miếng thịt của ta, có thể trị bách độc. Rất nhiều yêu tinh khác muốn ăn ta, ngày hôm qua còn được hẳn một con lang yêu đuổi theo nữa đấy….”


    Lục Tề liếc nhìn đồng hồ, còn không được năm phút nữa là tới bảy giờ. Cả một buổi trưa đều bị cái con tai dài này lẽo đẽo theo giới thiệu thịt nó ngon cỡ nào đối với Lục Tề đúng là một kiểu tra tấn. Nếu nó chưa thành tinh thì tốt rồi. Lục Tề nghĩ vậy, lại tiếp tục từ chối nó, sau đó nói mình bận việc, đây chính xác là đang uyển chuyển hạ lệnh đuổi khách đấy (tiễn dzong…)


    Đáng tiếc chuột ta mang dáng dấp con nít, nên đương nhiên tâm trí cũng chỉ như một đứa bé. Nó vốn rất sợ Lục Tề, nhưng hiện tại, chẳng biết vì sao nó lại thấy Lục Tề rất đáng tin, đuổi cách nào cũng không chịu đi. Thấy sắp tới giờ live stream, Lục Tề đành dặn nó phải yên lặng, có việc gì đợi live xong lại nói.


    Chuột tai dài một mặt bé ngoan gật đầu, một mặt đứng dậy ôm lấy chân Lục Tề. Thấy Lục Tề nhíu mày, nó nhanh chóng biến về nguyên hình, hai cái tai to rủ xuống treo trên đùi Lục Tề, ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ sợ Lục Tề bỏ trốn. Đối với con chuột hơi tí không đúng ý nó lại đu lên chân này, Lục Tề biểu thị hắn cạn lời rồi. Ống kính live stream đã mở, hắn không muốn chú ý tới chuột tai dài nữa, chỉ có thể làm khẩu hình, bảo nó thành thật một chút.


    Lúc Lục Tề làm cơm, chuột tai dài quả thật ngoan ngoãn treo trên đùi hắn, không nhúc nhích.

    Live stream bắt đầu, đầu tiên Lục Tề gửi lời cảm ơn đến các fan đã quan tâm. Có người hỏi Lục Tề, có phải hồi nhỏ đã ăn rất nhiều hay không. Lục Tề nói chuyện lúc nhỏ đã qua lâu lắm rồi, nhưng từ lúc hắn có ký ức đến bây giờ, chưa từng được ăn no.


    “Tôi rất muốn được như mọi người, được ăn no, hoặc chí ít là có cảm giác no.”


    Lục Tề nói thật, hắn cũng chỉ là thuật lại, cũng không đưa tình cảm hay gì vào, nhưng làm sao chịu nổi công lực mạnh mẽ của fan não bổ. Một nam thần trời sinh quyến rũ, chỉ bởi vì cơ thể cấu tạo sinh lý khác người [dạ dày lớn vượt quá mức tưởng tượng] mà từ nhỏ đã phải nhẫn nhịn chịu đói, chỉ cần nghĩ đến cũng thấy đau lòng a.


    Lục Tề vội vàng sơ chế nguyên liệu nấu ăn ngày hôm nay: Sách bò*, chỉ là cúi đầu xuống rửa nguyên liệu một lúc, ngẩng lên đã thấy một đống quà tặng đập vào mắt. Lục Tề có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn là cảm ơn quà tặng của các fan trước, sau đó mới giải thích rằng hôm nay có chút việc, chưa kịp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, vừa hay trong nhà còn một ít sách bò, liền lấy ra làm luôn.


    Vẫn như cũ, vo qua gạo thơm, đổ nước sạch vào, cắm điện, bấm nút nồi cơm. Tiếp đến là món chính hôm nay “Sách bò trộn sa tế”*


    Lục Tề rửa sạch sách bò, cắt miếng nhỏ gọn. Luộc trong nước sôi một chút rồi cho vào mâm. Rắc thêm một ít ớt trái xắt sợi lên trên rồi mang đi hấp . Lúc hấp xong, Lục Tề cho thêm ít gia vị, nghĩ nghĩ lại cầm chai dầu vừng rưới thêm vào đảo đều.


    Chuột tai dài vốn đang im lặng bâu trên đùi Lục Tề bỗng dưng giật giật lỗ tai, sau đó bụng bắt đầu réo bản giao hưởng ục ục. Lục Tề mang sách bò đã hấp chín cho vào tô trộn chung với dấm, dầu vừng, muối, sau đó còn vắt thêm ít nước cốt chanh.


    Lục Tề bưng sách bò đã làm xong để lên bàn, sau đó đi xới một tô cơm. Cúi đầu nhìn xuống nhóc chuột đang bâu trên đùi mình, do dự nháy nháy mắt, cuối cùng vẫn lấy cái đĩa nhỏ cho một ít cơm vào trong.


    Sách bò trộn sa tế làm rất đơn giản, ăn ngon miệng. Màu trắng của sách bò phối hợp với sa tế, dùng chung với cơm rất ngon. Lục Tề khi live stream không có nhạc nền, vì thế nên có thể nghe rõ tiếng nhai thức ăn của hắn. Hiệu ứng thị giác lại kèm thêm âm thanh vờn quanh càng khiến người ta thèm nhỏ dãi.


    Có người kêu thảm vừa tan tầm đi về nhìn thấy Lục Tề ăn như này, quả thực ác quá đi mất. Mà các bạn fan ở nhà đã chuẩn bị sẵn thức ăn để ăn cùng Lục Tề thì lại kiêu ngạo, tỏ vẻ thán phục bọn chế thiệt là thông minh quá đó mà



    Đã biết nhìn kiểu gì cũng đói bụng, còn không biết chuẩn bị đồ ăn trước, đây chẳng phải là nhiễu sự à?


    Lục Tề ăn xong, cúi đầu xuống thì thấy hai cái tai dài của nhóc chuột rũ xuống, móng vuốt nho nhỏ níu níu quần Lục Tề, nhịn không được nuốt nước miếng. Nói cho cùng dù gì thì cũng là khách trong nhà, Lục Tề cầm đĩa cơm quơ quơ bên tai chuột nhỏ, sau đó để xuống trước mặt nó, bảo nó muốn thì có thể tới ăn.


    Chuột tai dài do dự chốc lát, cuối cùng vẫn nhảy lên một cái ghế khác, nhìn Lục Tề nói cảm ơn.


    Có fan nghe thấy Lục Tề nói chuyện, liền hỏi: “Nam thần a, anh đang lẩm bẩm cái gì thế?”


    Lục Tề mặt không đổi sắc nói em họ của mình đến chơi, liếc chuột tai dài ra hiệu, sau đó đem ống kính xoay qua. Chuột tai dài đã sớm biến thành dạng người, cầm cái muỗng nhìn ống kính chớp chớp mắt. Trẻ con mềm mại đáng yêu vẫn luôn được rất nhiều người yêu thích, đặc biệt là nhóc con này lại đẹp như một tinh linh bé vậy.


    n bạn fan đều nói dễ thương đến chết người rồi, còn nói gien nhà nam thần quả nhiên mạnh mẽ, bản thân đã soái nghịch thiên rồi, không ngờ em họ cũng đáng yêu đến thế.


    Lục Tề cười cười không lên tiếng, liếc mắt nhìn chuột nhỏ đang vùi đầu vào ăn cơm không, bất giác mỉm cười. Hắn gõ gõ ngón tay lên bàn, bảo chuột nhỏ đẩy cái dĩa đến đây, bé ngoan chuột nghe theo. Lục Tề cầm đũa gắp một nhúm sách bò bỏ vào đĩa cơm của chuột nhỏ. Mắt của nhóc chuột lóng lánh ngập nước nhìn Lục Tề. Nó không biết dùng đũa gắp, chỉ có thể cầm muỗng đâm đâm, chật vật mãi mới xúc được sách bò ăn vào, mắt liền kinh hỉ mở to.


    “Ăn ngon không?”


    “Cực kì ngon ạ” Chuột nhỏ gật đầu không ngừng, sau lại hít lấy hít để “Nhưng mà cay quá nha”


    Miệng thì nói thế, nhưng cái tay cầm muỗng thì vẫn xúc không ngừng, Lục Tề rót cho nó một cốc nước trái cây, chuột tai dài vừa ăn vừa uống để giảm cay, một lúc sau, bụng đã tròn vo. Đây là lần đầu tiên từ lúc Lục Tề bắt đầu live stream, hắn bỏ đũa xuống giữa bữa ăn. Được nam thần đối xử ôn nhu như vậy, thật muốn trở thành em họ của nam thần a ;A;;


    Live stream kết thúc, Lục Tề tắt máy, xoa xoa bụng nghĩ xong rồi phải kiếm cái gì đó ăn thêm, lại phát hiện nhóc chuột kia đã hiện nguyên hình nằm ngửa mặt trên bàn ăn, bụng tròn vo, no căng, bất động (´v`∗)


    Lục Tề sợ nó no quá bội thực, không nhịn được lên tiếng hỏi xem nó có cần đưa đi bác sĩ thú y không. Nhóc chuột gian nan nhấc cái móng vuốt lên lắc lắc, tỏ vẻ nó nghỉ một lúc là khỏe ngay. Lục Tề thấy vậy cũng không hỏi nữa, đứng dậy dọn dẹp bàn ăn.


    Tối đó chuột tai dài không trở về, thật ra nó cũng không muốn ở lại nhà Lục Tề. Chỉ là, no quá không cử động được. Lục Tề cầm hai cái khăn lông ra trải trên bàn ăn, làm cái ổ tạm cho nó nằm.


    Nửa đêm đói quá không ngủ được, Lục Tề ngồi dậy đi rót sữa uống. Đến phòng khách chợt phát hiện chuột tai dài đang ngồi trước cửa kính, hai cái tai dài rũ xuống, ngẩng đầu nhìn trăng. Ánh trăng rơi trên người, làm bóng lưng nó có vẻ ảm đạm.


    Yêu quái đối với tình cảm có phần lãnh đạm. Lục Tề cũng vậy. Chỉ là giữa đêm tẻ nhạt, hắn cầm bình sữa, ngồi xuống bên cạnh chuột nhỏ, ngắm trăng cùng nó.


    “Tiên sinh, ngài có thấy cô đơn không?” Chuột tai dài bỗng nghiêng mặt sang, hỏi Lục Tề.


    “Cô đơn?” Lục Tề suy nghĩ một lúc, sau đó lắc đầu, “Ta không thấy cô đơn, chỉ thấy đói bụng”


    “Thật tốt a” Chuột tai dài xoay đầu, nhìn mặt trăng, “Ai cũng là yêu quái, tại sao chỉ có ta cảm thấy cô đơn”


    Lục Tề không biết “cô đơn” là thứ gì, không trả lời nó được. Hắn uống một ngụm sữa, đột nhiên mở miệng hỏi chuột tai dài: “Trước đây ngươi nói muốn ta đem ngươi nấu thành một món ăn, tại sao phải làm vậy?”


    Chuột tai dài nghe thấy, đáp: “Vì ta muốn cứu một người”


    Chuột tai dài thành tinh cũng đã lâu, tuy ba trăm tuổi ở yêu giới vẫn chưa trưởng thành, thế nhưng ở trần gian cũng đủ để trở thành lão tổ tông sống rồi.


    Vì thịt có công hiệu trị bách độc, nhiều năm như vậy số người muốn ăn thịt nó không phải ít. Tộc chuột tai dài càng ngày càng thưa thớt, số chuột thành tinh được, càng ít hơn.


    Để không phải làm thức ăn cho kẻ khác, được cục bảo vệ yêu quái che chở, chuột tai dài rất muốn thành tinh. Ngày nhận được chứng nhận thành tinh, nó mừng như điên.


    Nhưng sau đó, lại cảm thấy mờ mịt.


    Trước đó, vì để thành tinh mà nó nỗ lực rất nhiều. Nhưng thành tinh rồi, mất đi mục tiêu, chuột tai dài đương nhiên là không thích ứng kịp.


    Chuột tai dài rũ hai lỗ tai, lẻ loi bước trên đường. Xe cộ qua lại rất đông. Chẳng biết từ khi nào nó đã ra tới giữa đường. Đèn xe chói mắt cùng tiếng thắng xe sắc bén vang lên. Chuột tai dài mở mắt ra, liền thấy một khuôn mặt kề sát.


    Đó là một bé trai cỡ bảy, tám tuổi. Vì cứu nó mà bị ngã sang một bên, trầy tay. Nó nhìn vết thương của đứa bé đang chảy máu. Chắc đau lắm nhỉ. Nhưng khi đứa bé nhìn thấy chuột nhỏ không bị thương gì, liền nhếch miệng nở nụ cười. Chuột tai dài thề, đó là là người đẹp nhất nó từng gặp qua.


    Đứa bé đem chuột tai dài đặt ở ven đường, chơi với nó một hồi. Trước khi đi, còn lưu luyến không rời nhìn chuột nhỏ, mất mát nói ba mẹ nó không cho nó nuôi thú cưng.


    Chuột tai dài đưa mắt nhìn đứa bé rời đi, trong lòng có cảm giác không nói thành lời. Ngày thứ hai, chuột tai dài lại chạy tới khu nhà này, đứa bé ngồi một mình trên ghế dài, ngẩn người nhìn xe cộ qua lại. Chuột tai dài dựa theo dáng dấp đứa bé mà biến thành người, kéo kéo quần áo trên người xong mới không tự nhiên bước ra.


    Đây là lần đầu tiên chuột tai dài biến thành người, cũng là lần đầu nó đến gần con người đến vậy. Đứa bé rất hiền lành, cũng rất thích “bạn” mới đến. Hai đứa nói rất nhiều thứ, chơi những trò chơi đơn giản. Lúc tách ra, còn hẹn ngày hôm sau gặp lại.


    Chuột tai dài lần nữa lại có động lực, mỗi ngày lúc gặp được đứa bé là khoảng thời gian vui vẻ nhất. Nó thích đứa bé loài người này, ngày nào hai đứa cũng gặp nhau. Cho đến tận một tháng trước. Bé trai phải vào viện.


    Đây là lần đầu tiên chuột tai dài đến nơi công cộng, con người đi qua đi lại náo nhiệt ồn ã làm nó sợ hãi. Nhưng khi nó gặp được đứa bé, những thứ này đều vô cùng nhỏ bé không đáng kể.


    Nhìn thấy bạn mình, bé trai rất vui vẻ, sắc mặt thằng bé tái nhợt, xanh xao. Bé nói có thể mình sẽ phải chết, chỉ sợ ba mẹ sẽ rất buồn, nên mới giả vờ như không biết gì.


    Chuột tai dài không biết ung thư máu có nghĩa là gì, bên ngoài nó nghe bác sĩ nói, bé trai là do không khí bị ô nhiễm mới sinh bệnh. Chuột tai dài nghĩ, có thể làm cho loài người sinh bệnh, chắc là khí độc nhỉ.


    Như vậy, nếu để bé trai ăn thịt có thể trị bách độc của mình, có khi nào sẽ khỏe lại không?


    Chú thích:
    Sách bò: là một bộ phận, một túi trong dạ dày bò. Thường được dùng để chế biến các món ăn phục vụ trong đời sống sinh hoạt hàng ngày. Sách bò ngon và có vị đậm hơn thịt bò nên nhiều người ưa thích và sử dụng sách bò để thay đổi bữa ăn trong gia đình cho thêm ngon miệng.
    Sách bò trộn sa tế: món này thì gốc nó là món xào mới đúng, cơ mà edit mãi không thấy anh hai này xào chỉ thấy ảnh hấp nên sửa lại chút cho hợp lý. Dưới là hình sách bò xào =)) tìm không thấy version hấp

    [​IMG]

    Tựa chương: đọc xong chương sau hiểu được nghĩa rồi nên sửa lại tí
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/9/17
  7. mnha2000

    mnha2000 Level 2

    Tham gia ngày:
    4/3/17
    Bài viết:
    11
    Giới tính:
    Nữ
    cầu chương mới.... :bantim::bantim::bantim:
     

Chia sẻ trang này