1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Thân cận sự cố hiện trường / Sự cố tại buổi thân cận

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Esther Valerie, 4/6/17.

  1. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Sự cố tại buổi thân cận


    [​IMG]

    Tác giả: Hạng Lục Qua
    Thể loại: Đô thị tình duyên, 1x1, HE
    Tình trạng: Hoàn
    Edit: Esther
    Beta: Tạm thời chưa có


    Văn án

    Tại một buổi xem mặt quy mô lớn năm ngày bốn đêm, phát hiện bạn cùng phòng chính là đối tượng lý tưởng của mình, nhưng bọn họ lại cho rằng tình cảm của mình chỉ là tình cảm bạn bè hết sức chân thành, nhiệt liệt, nóng bỏng!!!

    Một câu ngắn gọn: Chúng ta cố gắng giả vờ chúng ta không có yêu đương nhau.

    [Chú ý]

    1. 1v1,HE, tuyệt đối là ngọt văn.

    2. Thụ có con gái (nuôi), là cháu gái (con của chị), bốn tuổi, tuyệt không hư.

    3. Công nuôi mèo, một chú mèo đực nhỏ.

    Nhân vật chính: Mạnh Vũ, Chu Dĩ Bạch ┃ vai phụ: Ninh Ninh

     
    Chỉnh sửa cuối: 4/6/17
    MochiNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  2. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Sự cố tại buổi thân cận


    Chương 1: Trước buổi thân cận
    Một ngày nào đó, năm 2014

    Mạnh Vũ đã một tuần không về nhà, vất vả lắm mới xử lý xong công việc, anh cũng không dám thở nhiều vài ngụm, cầm lấy áo khoác liền rời khỏi công ty. Anh hấp tấp chạy đến một cửa hàng hoa mua một bó hoa hồng, lại tới trung tâm thương mại mua một cái túi sau đó vội vã về nhà, một phút cũng không dám chậm trễ. Nhưng mà còn chưa kịp khiến bạn gái kinh hỉ, bạn gái anh lại giành trước tặng anh một kinh hách.

    Trên chiếc giường đôi trong phòng ngủ chính mà anh chẳng mấy lần ngủ qua, bạn gái cùng một thằng đàn ông khác đang nằm cùng nhau, đều không mặc quần áo.

    Mạnh Vũ tay ôm hoa nhất thời sửng sốt, suy nghĩ đầu tiên trong đầu lại là: "Ai u! Bỏng mắt!"

    Ba giây sau, anh mới nghĩ ra đây không phải vấn đề bỏng mắt hay không, hung hăng ném bó hoa qua, một thân tây trang lao lên định đánh người. Hai người này rốt cuộc nên đánh ai, Mạnh Vũ đang nổi nóng cũng không phân được rõ ràng. Nhưng còn chưa đợi hắn nghĩ xong, bạn gái đã động thủ đánh trước, cầm lấy gối đầu hướng mặt anh đập mạnh vài cái. Mạnh Vũ ngay lập tức xác định được đối thủ, đoạt lấy gối định tạp trở lại. Nam nhân đứng bên che ở trước mặt cô gái, mắng Mạnh Vũ

    - Định đánh phụ nữ? Ngươi có phải là đàn ông hay không?

    Mạnh Vũ không trả lời, trực tiếp nện một quyền vào mặt hắn.

    Nửa tiếng sau, trong phòng ngủ chính hỗn loạn. Tây trang của Mạnh Vụ bị xé rách, trên mặt thâm tím, hoa mua lúc trước đã nát cả. Người đàn ông kia đánh nhau chưa kịp mặc quần áo, bởi vậy trên người tảng lớn tảng nhỏ vết bầm, hơn nữa càng xuống phía dưới càng nhiều, có thể thấy quyết tâm muốn phế rụng đối phương của Mạnh Vũ. Trên mặt Mạnh Vũ có vài vết cào rướm máu đều là chiến tích của bạn gái, chính nàng ta khen ngược, trừ bỏ đầu tóc có chút loạn, một chút vết thương khác đều không có, quần áo cũng không làm sao.

    Mạnh Vũ tức muốn chết, đang nghĩ tới dùng câu nào ác độc để mắng chửi người, bị bạn gái giành đòn phủ đầu, cướp lời mắng trước.

    - Có loại bạn trai như ngươi sao? Mười ngày nửa tháng không về nhà, còn tưởng ngươi làm đại sự gì đó, kết quả thì sao? Ngươi kiếm được bao nhiêu tiền?

    - Ngươi chỉ biết nghĩ đến mình ngươi! Ngươi một ngày nghĩ ta mấy lần? Có nổi một lần không?

    - Đồ tự kỉ! Keo kiệt! Không cương! Thẳng nam nham! Lại còn thối chân!

    Mạnh Vũ tức giận đến tay run rẩy, nghĩ trong đầu rằng rót cuộc là ai không nhớ đến ai? Hôm nay là ngày kỉ niệm một năm kết giao của họ! Anh tức đến khó thở mà muốn bọn họ cút đi, nhưng mà lúc há mồm định nói "Cút!" (Cổn) thì lại hét thành "Cô!"*

    *呱 : đọc là gū hoặc guā đều là tiếng trẻ em khóc

    Âm cuối còn bị phá âm.

    Một tiếng này, hai người kia đều lăn ra cười.

    Vốn còn đang có khả năng tha thứ mỏng manh, cái này không chia tay không được.

    ------------------​

    Một ngày nào đó năm 2014

    Chu Dĩ Bạch từ nhà tang lễ đi ra, chính trang siết hắn có chút khó thở. Phụ thân Chu Xương theo sau hắn cũng đi ra, phụ tử hai người đứng chung một chỗ không nói lời nào. Qua hồi lâu, Chu Dĩ Bạch mở miệng nói:

    - Đứa nhỏ để ta nuôi đi

    Chu Xương nhìn gương mặt không mấy biểu tình của con trai, nói rằng

    - Các nàng bên kia cũng không phải không có người, ngươi đừng đụng vào việc phiền toái này, lo chuyện của ngươi trước đi.

    Chu Dĩ Bạch nhìn bà lão khóc sắp ngất ở đằng xa, bên cạnh còn có một cô bé, nói rằng

    - Ta sẽ chiếu cố tốt Ninh Ninh, ngài đừng lo lắng.

    Chu Dĩ Bạch nói xong hướng cha hơi cúi đầu, mặt không đổi sắc xoay người rời đi.

    Một buổi chiều nào đó năm 2014

    Chu Dĩ Bạch một tay ôm Ninh Ninh hai tuổi, một tay cầm theo hai túi lớn đồ dùng, trên lưng còn đeo một cái ba lô bự, vất vả bắt xe buýt. Trong xe chỉ còn một chỗ ngồi, một hành khách lên sau nhanh chân đoạt mất, Chu Dĩ Bạch chậm một bước, đành phải đứng.

    - Ba ba. Ninh Ninh dùng bàn tay bé nhỏ của mình sờ mặt Chu Dĩ Bạch. - Chảy mồ hôi

    - Ngoan. Chu Dĩ Bạch nguyên bản làn da khá trắng, mặt đỏ lên liền đặc biệt thấy rõ, giống cà chua nấu chín. Cậu miễn cưỡng dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt, nhỏ giọng nói với Ninh Ninh. - Một hồi về nhà bật điều hòa.

    Thật vất vả đứng qua hai điểm đỗ, rốt cuộc có người xuống xe, để lại một ghế trống. Nhưng ghế trống kia cách chỗ Chu Dĩ Bạch có chút xa, lúc này cửa trước lại có khách lên. Người nọ ôm một cái hộp nhỏ, thấy thế nào cũng nhẹ nhàng hơn Chu Dĩ Bạch vừa ôm con vừa ôm túi, ngồi xuống ghế sẽ nhanh hơn Chu Dĩ Bạch. Chu Dĩ Bạch tiến lên được hai bước liền định từ bỏ, tiếp tục đứng đó bế con. Không nghĩ tới người nọ lại hướng hắn đi tới, bảo

    - Cậu ngồi đi

    Chu Dĩ Bạch lần đầu tiên được người nhường chỗ ngồi, nhất thời không kịp phản ứng. Người nọ thấy Chu Dĩ Bạch đứng sửng sốt, lại nói

    - Cậu ôm hài tử như vậy nguy hiểm

    Người nọ chủ động thay cậu nhấc hành lý lên đem đến chỗ ngồi, tiếp theo liền đứng bên cạnh. Chu Dĩ Bạch ngại ngùng cẩn thận nhìn lại, chỉ thấy người nọ lớn lên rất cao, hơn nữa là một người rất tốt. Người nọ nhìn Ninh Ninh hỏi

    - Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?

    - Hai tuổi. Chu Dĩ Bạch xoa đầu Ninh Ninh, nhỏ giọng bảo. - Chào chú đi

    - Cháu chào chú. Ninh Ninh sợ hãi tựa vào vai Chu Dĩ Bạch, chỉ dám lộ ra một con mắt nhìn anh.

    - Thật ngoan. Lại đây, chú làm ảo thuật cho cháu xem. Người nọ một tay ôm hộp, một tay lấy ra từ trong túi một đồng tiền xu để trong lòng bàn tay, quơ quơ trước mặt Ninh Ninh. Sau đó anh nắm tay lại, gõ vào họp hai cái, rồi lại đem nắm tay đưa đến trước mặt Ninh Ninh. Ninh Ninh đầy mặt dấu chấm hỏi, không hiểu có chuyện gì vừa xảy ra.​

    Lòng bàn tay mở ra. Đồng xu biến mất.

    Ninh Ninh trừng to mắt không dám tin. Lúc này người nọ lại nắm tay lại, lại gõ vào hộp hai cái.

    - Bây giờ có gì nào? Cháu đoán thử xem.

    Ninh Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, người nọ cười, lần thứ hai mở bàn tay ra, lúc này trong lòng bàn tay là một viên kẹo sô cô la.

    - Woa! Ninh Ninh cùng Chu Dĩ Bạch đồng thời ngạc nhiên, biểu tình quả thực giống nhau như đúc.​

    Người nọ bị biểu tình giống nhau như đúc của hai cha con làm buồn cười, đem kẹo đưa cho Ninh Ninh

    - Cho cháu đấy.

    Ninh Ninh không dám nhận, Chu Dĩ Bạch bảo

    - Muốn lấy thì nhận đi, đừng quên nói cám ơn chú.

    Ninh Ninh vươn tay nhận lấy, nhỏ giọng nói

    - Cám ơn chú.

    - Ngoan quá. Người nọ cười đến thực thỏa mãn, thoạt nhìn là một người cực kì thích trẻ con.​

    Xe bus tiếp tục đi về phía trước, nhất thời không người nói chuyện. Đột nhiên, cái hộp trên tay người nọ phát ra một tiếng "Meo" mềm nhẹ.

    - A! Chu Dĩ Bạch cùng Ninh Ninh lần thứ hai đồng dạng làm ra biểu tình ngạc nhiên, song song đều ló đầu ra muốn nhìn vào trong hộp.​

    Người nọ thấy bọn họ muốn nhìn, liền ngồi xổm xuống. Vừa nhìn vào, thấy bên trong cái hộp mà một con mèo nhỏ, nhìn qua mới sinh ra không bao lâu, lông vẫn còn lưa thưa, nằm úp sấp ở trên cái khăn lông nhỏ.

    - Mao Mao! Ninh Ninh tuy rằng phát âm không rõ, nhưng nét vui sướng trên mặt hiện ra rất rõ ràng. - Mao Mao!

    - Hôm nay vừa mới nhặt được

    Ninh Ninh nắm chặt áo của Chu Dĩ Bạch, lại một lần nhỏ giọng mà hưng phấn nói với Chu Dĩ Bạch

    - Mao Mao! Tiểu Mao!

    Chu Dĩ Bạch cũng khó dấu hứng thú, cùng Ninh Ninh cùng nhau nhìn con mèo nhỏ trong hộp ngây ngô cười.


    Còn tiếp.....
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/6/17
    Mochi đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Trà tiểu cổ thụ
      5/6/17
  3. Mochi

    Mochi Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    5
    Giới tính:
    Nữ
    Nội dung truyện có vẻ khá hấp dẫn, nên mình sẽ lót dép hóng.
    Có vài chỗ góp ý nho nhỏ, có vài chỗ xưng hô ta - ngươi đọc không hợp lý lắm.
    Như đoạn này:
    có thể đổi thành "anh-tôi"
    Đoạn này
    có thể sửa lại xưng hô "bố - con" nghe sẽ hợp lý hơn nhiều.
     

Chia sẻ trang này