1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Tập hợp bệnh án của phòng khám thú y Noah - Live

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Esther Valerie, 20/1/17.

  1. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Tập hợp bệnh án của phòng khám thú y Noah
    Tác giả: Live



    Đây là bìa truyện tui tự làm cho quyển này, dùng tham gia cuộc thi thiết kế bìa cho truyện đam mỹ trên Vnsharing, nay tiện thì đem ra dùng lại, dù sao cũng là hàng độc.


    Thể loại: Hiện đại, truyền thuyết phương Tây, trung khuyển công, thoải mái, 1x1, HE
    Nhân vật chính: Lạc Tái, Orthrus
    Edit: Esther Valerie
    P/S: Lần đầu thử edit một bộ tử tế, mình xài QT là chính, tiếng Trung không biết, nhiều đoạn QT quá khó hiểu thì sẽ phải đoán từ, đoán nghĩa, vì vậy nếu cảm thấy có chỗ nào không thích hợp xin chỉ giáo, nếu thấy sai nghĩa xin tận tình chỉ bảo cho.
    Văn án:

    Hắn tên là Lạc Tái, thân thế không có thâm cừu, khổ hận, bi thảm lớn gì. Đương nhiên cũng không có bối cảnh hào môn, quyền thế, tài phiệt. Hắn chỉ là ở một thị trấn cổ tại Châu Âu mở một phòng khám thú y. Ký khế ước thuê nhà mười năm mới xong mới phát hiện ra chỗ hắn thuê là một chỗ phi thường hẻo lánh! Heo hút giống hệt như tiệm đũa thần của Ollivander trong Hẻm Xéo! Gần đó còn có một bệnh viện thú y rất lớn...

    Không, không, không, cái này còn chưa phải là xui xẻo nhất, không ai mang sủng vật đến khám còn chưa tính, nhưng mà khách tới đừng là quái vật chính mình tìm tới cửa tìm thầy thuốc được không?!
    A, chúng ta cùng cầu nguyện cho bác sĩ Lạc khổ bức sắp gặp phải sự kiện khổ bức đi!

    _o0o_

    Mục lục

    [1]

    Không biết khi nào mới hết lười để lết...


    Bonus: Noah Animal Clinicbản hoạt hình

     
    Người qua đường GiápAdmin đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Yến Yến
      Yến Yến
      Code đẹp quớ cô ạ (๑•̀ㅂ•́)و
      20/1/17
  2. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Tiết tử
    Khởi đầu tốt đẹp

    Đây là một thị trấn nhỏ nằm giữa bảy ngọn đồi ở Châu Âu, bởi vì có lịch sử đã rất lâu đời nên các kiến trúc cổ đều được bảo tồn cẩn thận, mà kiến trúc hiện đại thì được xây xung quanh và bao bọc lấy thị trấn cổ này.

    Tuy rằng các kiến trúc sư có thể bảo lưu được nét thống nhất trong phong cách kiến trúc, nhưng các tòa nhà mới dùng xi măng cốt thép tạo thành luôn có bề ngoài ngăn nắp, bố trí có tâm, cùng với hoa cỏ được cắt tỉa cẩn thận, đèn đường giả cổ đẹp đẽ cao lớn, hết thảy đều toả ra sức sống dồi dào vì vậy mà dân chúng càng nguyện ý ngụ tại loại phòng ở đắm chìm trong dương quang, thoảng hương hoa cỏ này.

    Mà thị trấn cổ bên trong đã trải qua năm tháng cùng chiến tranh, bố cục bất quy tắc, đường đi ngõ tắt có vẻ dầy đặc mà hỗn loạn, phòng ở cũ kỹ lung lay sắp đổ tựa như tấm tiêu bản cũ nát, tản ra một cỗ mùi mốc của lịch sử. Trừ bỏ khách du lịch đến đây thăm quan, và học sinh lựa chọn đề tài lịch sử của thị trấn làm chủ đề luận văn, gần như sẽ không có người nào bước vào nội thành thị trấn cổ này.

    Một người trẻ tuổi một tay cầm tạp chí, tay kia ôm một túi đựng đầy bánh mỳ, đi qua một nhóm du khách đang hưng phấn chụp ảnh. So với những người dân sinh hoạt nhàn nhã trong thị trấn, cước bộ của hắn có chút vội vàng. Tóc đen nhánh cùng với màu da vàng nhạt khác hẳn với nước da trắng nõn của người Châu Âu, biểu hiện đặc thù của người Châu Á.

    Ngõ nhỏ phức tạp của thị trấn cổ nhiều khi rắc rối như mê cung, kể cả có bản đồ cũng không nhất định tìm thấy phương hướng chính xác, nhưng dường như dưới chân người trẻ tuổi lại như có vô số dấu hiệu chỉ đường được đánh dấu sẵn. Hắn dừng lại trước một căn nhà cổ không biết đã bao nhiêu tuổi. Phòng ở mang hơi hướng thời Victoria này có lẽ đã từng phi thường xinh đẹp, ở cửa còn có một cái đèn dầu cổ bằng đồng đen, đáng tiếc theo dòng lịch sử, nó đã bị lão hóa, tường cũ nát, dây leo xanh rì bám theo các kẽ nứt, giống như là nếp nhăn trên mặt người cao tuổi.

    Người thanh niên cầm chìa khóa từ trong túi áo, tra vào trong ổ, xoay vài cái, không thể mở ra, lại dùng lực xoay thêm vài cái, hiển nhiên bên trong ổ khóa đã rỉ sắt nên không linh hoạt. Nhớ tới trước đó không lâu rõ ràng từng tìm thợ sửa khóa , nhưng mới không quá một tuần lại không đâu vào đâu, người thanh niên không khỏi hối hận lúc trước sao không dùng thêm hai bảng Anh trực tiếp đổi luôn khóa mới...

    Tuy rằng hắn rất muốn trực tiếp một cước đem cửa đá văng. Nhưng suy xét đến hậu quả...khẳng định phải bỏ thêm hai mươi bảng Anh để sửa lại cửa, người thanh niên đành tiếp tục kéo kéo, đẩy đẩy, lại dùng sức xoay khóa cửa. Gần mười phút sau, rốt cuộc cũng đem cửa mở ra.

    Khi người thanh niên biến mất sau cửa trong bóng đêm, cửa sổ thủy tinh đồng thời bị rung lên kéo trở lại, mà trên khung cửa không xa nơi treo một cái biển đồng đen bị chấn động mà hơi nghiêng đi . Trên đó, chữ viết bằng đồng phi thường nghệ thuật qua loa ghi: "Noah Animal Clinic" - Phòng khám thú y Noah.

    Được rồi, như vậy trước khi chúng ta vì hắn cầu nguyện, trước hết giới thiệu tình huống của vị thanh niên tại dị quốc tha hương mà sinh sống một mình này đi!

    Hắn tên là Lạc Tái, thân thế không có cái gì cừu thâm,khổ hận hay bi thảm . Đương nhiên cũng không có bối cảnh hào môn tài phiệt quyền thế gì cả, ba mẹ là công chức phổ thông vẫn còn tại thế, ông bà nội ngoại càng già càng dẻo dai, trên có ba tỷ tỷ, hai ca ca, đến hắn thì gia đình đã muốn bão hòa nên địa vị trong nhà cũng không có gì đáng nói. Khi rộ lên mốt xuất ngoại, trong một lần đóng cửa tổ chức hội nghị gia đình, hắn vì trọ ở trường nên không thể tham gia . Rất nhanh sau đó liền nhận được thông báo toàn gia đã bỏ phiếu thông qua quyết định cho hắn đi nước ngoài du học. Chưa đợi hắn phản ứng thì đã bị đóng gói ném lên máy bay, vượt qua biên giới giữa châu Á và châu Âu, thời điểm phục hồi được tinh thần thì chỉ nhìn thấy đủ loại tóc vàng, nâu, đỏ, hắn mới ý thức được mình đã ở nước ngoài!!

    Tại trường học, Lạc Tái cũng không có cơ hội biểu hiện tài năng kinh tài diễm diễm gì, mà thật ra hắn cũng không có. Càng không có khả năng Phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ [1], coi giảng viên đều là đồ ngốc, sinh hoạt trong trường một tay che trời. Cũng tuyệt đối không có bị công chúa quý tộc, thiếu gia nhà giàu vây quanh, trải qua một đoạn tình cảm kinh thiên địa, khiếp quỷ thần. Đương nhiên người Đông Phương như hắn cũng không phải không có người quan tâm, nhưng hắn là một người Trung Quốc cực kì truyền thống, rất khó quen thuộc với các buổi phái đối khoa trương, hắn cũng biết nhà hắn cũng không giàu có, dù lão ba vỗ ngực rất vang, nhưng sổ tiết kiệm của lão mụ trong ngân hàng có bao nhiêu, hắn vẫn biết cả.

    Thế là cùng với vô số du học sinh khác, giống như đạo sĩ tu đạo mà cố gắng học tập, hắn miễn cưỡng thi qua ba năm đại học , lấp đầy học phần và giờ thì bắt đầu lựa chọn ngành. Bạn học Lạc phi thường tự hiểu lấy mình, hắn không đảm đương được mấy ngành cao cấp như tài chính, kinh tế, nhân lực, tài nguyên, công thương, quản lý... Người Trung Quốc có câu “Công tác ngụ vu giải trí” [2], nghĩ đến chính mình thích động vật nhỏ, cho nên hắn quyết tâm chọn một ngành không tính đứng đầu nhưng cũng không quá kém cỏi là ngành thú y. Lại học thêm bốn năm, cuối cùng hắn cũng tốt nghiệp đại học, lấy được bằng thú y, ra trường lại may mắn nộp lý lịch đến phòng khám thú y chính quy làm việc vài năm.

    Cuộc sống qua rất không tồi, đáng tiếc từ khi ông chủ mang vợ con hướng về sự lãng mạn của nước Pháp , bác sĩ Lạc thất nghiệp.

    Sau khi tìm hiểu trong phạm vi trăm dặm trong tân thành (thành mới xây ngoài thành cổ), các bệnh viện thú y đều có số lượng bác sĩ đã bão hòa, không có chỗ nào để hắn chen chân, thế là hắn nhìn số tiền gửi kha khá trong tài khoản ngân hàng thời gian qua, bỗng nhiên hạ quyết tâm.

    Hắn muốn mở phòng khám!!

    Nhưng hắn hiển nhiên xem nhẹ việc chỉ có một mình tha hương làm khách, tuyệt đối không thể chỉ dựa vào nhiệt huyết đến làm việc, thân thể gầy yếu kia chính là điển hình của việc huyết lượng không đủ.

    Chờ đến khi hắn tìm được chỗ có thể gánh được tiền thuê nhà thì liền một lúc kí luôn hợp đồng mười năm, rồi gần như dùng hết tiền tiết kiệm đem nội thất trang hoàng cho giống bệnh viện chính quy, mua đầy đủ cả đồ dùng chữa bệnh. Nhưng khi hắn mở cửa, phấn chấn khai trương đại cát thì chợt phát hiện chỗ hắn thuê nằm ở vị trí vô cùng hoang vu, tựa như cửa tiệm đũa thần của Ollivander trong Hẻm Xéo!

    Chỗ hắn không chỉ chim cũng không thèm ị, mà ở ngay đầu ngõ, điều hắn hoàn toàn không chú ý tới là đã có một bệnh viện thú ý cực kì ngăn nắp như từ thành phố chuyển tới! Tuy rằng cùng không khí trong thị trấn cổ không hợp nhau, nhưng cũng không thể ngăn cản lực hấp dẫn của nó với các chủ nhân sủng vật! Dù sao ai cũng sẽ nguyện ý tin tưởng một nơi bề ngoài như bệnh viện chính quy, mà không phải một cái phòng khám rách nát ở góc nào đó!

    Hắn từng hưng phấn mà báo cáo với ba mẹ ở quê rằng chính mình mở phòng khám và làm ông chủ , khiến ba mẹ cùng thân thích bốn phía tuyên truyền một phen, biến hắn trở thành tấm gương điển hình trong mắt mọi người, vì vậy hắn càng không có khả năng bỏ việc. Đồng thời nếu huỷ hợp đồng mười năm , tiền bồi thường cũng có thể bức tử hắn. Dưới tình huống không thể làm gì khác, tiểu bác sĩ Lạc bi đát của chúng ta bắt đầu kiếp sống thú y bi đát không có hồi kết.

    Chú thích

    [1] “Phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ” (翻手为云、覆手为雨). Ý nghĩa của thành ngữ này là chỉ sự thay đổi như chong chóng, không biết đâu mà lần. Nghĩa bóng chỉ những người hay thủ đoạn, phản phúc, lèo lái, đảo điên. Nó có xuất xứ từ bài thơ “贫交行” [Bần giao hành] của 杜甫 (Đỗ Phủ)
    [2] Ý là làm việc cũng cảm thấy như đang giải trí

     
    Chỉnh sửa cuối: 13/2/17
    1. View all 5 comments
    2. Đĩa Bay Hết Xăng
      Đĩa Bay Hết Xăng
      Thanh niên lười bây giờ mới mò mặt lên update và mới phát hiện truyện mới OTL tát bó hoa trước nà~ :hoa: :hoa:
      17/2/17
    3. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Huhuh em đã check lại lỗi một lần nữa, sửa lỗi diễn đạt, huhuh
      2/2/17
    4. Admin
      Admin
      Truyện hay, vote chủ thớt tiếp tục cần mẫn cố gắng ra chương đều <3 Btw, cần beta lại vì nhiều lỗi lắm nha <(") Vd: "Hắn tại một căn nhà đã muốn không thể xác định được tuổi dừng lại" hông hiểu gì luôn :D
      2/2/17
  3. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Hồ sơ bệnh án số 1
    Vương tử bé nhỏ
    Căn nhà cũ kỹ nằm phía sau con hẻm này có một loại cảm giác đặc biệt yên tĩnh, vì tường gạch khá dày ngăn cách nên ánh sáng trong phòng không nhiều lắm, làm người ta dễ sinh ra cảm giác lười biếng.

    Bác sĩ thú y trẻ tuổi khoác áo blouse trắng ngồi trước phòng khám, phòng khám mới mở cửa nên Lạc Tái cũng không dám thuê thêm y tá, nhất là lao động ở đây không hề rẻ, thuê nhân công xong tiền làm bao nhiêu đều dùng trả lương cho y tá hết.

    Nhà ở đã cũ, phòng bên trong cũng không nhiều lắm, nhưng sảnh chính khá rộng rãi, vì muốn cách ly không để khách khứa ra vào ảnh hưởng đến động vật nghỉ ngơi nên hắn dùng mành ngăn ra một khu khám bệnh riêng, phía sau trừ bỏ nhà vệ sinh có thêm hai phòng nhỏ nữa, một dùng để cất dụng cụ y tế và vật dụng linh tinh, phòng còn lại rộng hơn một chút, dùng đặt lồng sắt và hộp thủy tinh các loại.

    Vì tiết kiệm tiền thuê nhà, Lạc Tái đã trả lại phòng thuê lúc trước, chuyển đến tầng trên phòng khám làm phòng ở, dù gì đi làm cũng thuận lợi hơn.

    Bên ngoài cửa treo biển “Open” [Mở cửa], nhưng hắn ngồi suốt một buổi sáng ở đây, cũng không có bóng người nào bước vào. Tình trạng này đã kéo dài gần một tháng nay rồi.

    Hắn chống cằm, đôi mắt mở hé, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ đang ùn ùn kéo đến

    Này giống như người Quảng Đông hay nói là ngồi “ngáp ruồi” đó hở ?

    Nhưng mà bây giờ đến ruồi nó còn không chịu bay vào …. suy sụp quá, tiền nhà tháng này tính sao đây….?

    Đang lúc Lạc Tái sắp chịu hết nổi uể oải nằm bẹp lên bàn tiếp tân, oán khí ngập trời thì chuông đồng khảm trên cửa kêu “Đinh đương” một tiếng.

    Qua tai Lạc Tái, tiếng này không khác tiếng máy tính tiền là bao đâu nha

    “Xin chào! Hoan nghênh ghé qua”

    Hắn nhanh chóng từ bàn tiếp khách đứng thẳng lên, vì bị ngược sáng nên không thấy rõ mặt ngừơi đến, chỉ thấy thân hình khôi ngô vĩ ngạn đứng trước khung cửa hoàn toàn che hết ánh sáng, thậm chí đầu còn vượt quá khung cửa.

    Người Châu Âu thân hình cao lớn, Lạc Tác nhìn nhiều thành quen, đặc biết đối với người Châu Á thấp bé như hắn mà nói độ cao như vậy còn lâu mới vượt qua được, bởi đây là vị khách đầu tiên hắn gặp nên có chút luống cuống tay chân, rõ ràng phiếu đăng kí khám và bệnh án đã cầm trên tay thế nhưng vẫn mở ngăn kéo ra cuống quýt tìm đồ.

    Bất quá vị khách này cũng khá kiên nhẫn, cũng không thấy hắn kích động luống cuống mà quay đầu bỏ đi.

    Cuối cùng cũng tìm được đầy đủ vật dụng cần thiết, Lạc Tái có chút ngượng ngùng đem giấy đăng kí khám cùng cây bút bi xinh xắn hình bò sữa đưa đến trước mặt khách : “Phiền ngài điền vào phiếu đăng kí trước a”

    “Được” Thanh âm đối phương vang vọng, trầm thấp đầy từ tính “Bút của cậu thật đáng yêu”

    “Cảm ơn” Bởi vì vị khách này thân hình thật sự cao lớn, tầm mắt Lạc Tái chỉ nhìn được đến lồng ngực của đối phương, đương nhiên không thể mặt dày ngẩng đầu lên nhìn người ta thế nên cầm hồ sơ bệnh án trong tay, cúi đầu vừa viết vừa hỏi : “Xin hỏi thú cưng của ngài có chỗ nào không khỏe”

    “Lúc ăn táo không cẩn thận bị nghẹn”

    Táo ? Lạc Tái thấy hơi kì quái, nhưng vẫn cẩn thận viết lại vào bệnh án.

    Bất giác chợt nhớ ra mình quên chưa hỏi thú cưng của đối phương là loài gì, Lạc Tái cảm thấy xấu hổ vô cùng, không trách mình được a, ở các bệnh viện thú y lớn, đều có y tá ở bên ngoài mang hồ sơ bệnh án đã ghi chép đầy đủ đưa vào, mình chỉ cần đến xem bệnh là được, hiện tại tự mở phòng khám, cái gì cũng phải tự làm lấy.

    “Xin thứ lỗi, có thể hỏi thú cưng của ngài là loài động vật gì không ?”

    “À….” Đối phương có chút do dự, Lạc Tác tự dưng cảm thấy giọng nói của đối phương có chút ngượng ngùng, run rẩy, “Là….trâu”

    “Trâu??!!” Tuy rằng ngạc nhiên là không tốt, nhưng Lạc Tái thật không tưởng tượng nổi, cái phòng khám bé hin này của hắn, làm sao chứa nổi một con trâu a !!

    Ngay lúc hắn định ngẩng đầu hỏi rõ ràng, trước mặt xuất hiện một cái miệng thật to !!

    Đúng vậy, miệng to

    Một cái miệng to mở há ra khoang miệng đỏ tươi, cổ họng rộng và sâu có thể nhìn thấy được rõ mồn một

    Bộ hàm trên không có răng hàm, chỉ có 3 cặp răng cửa và răng nanh, cằm có sáu cặp răng, bên trong là răng nghiền, chính giữa có một cặp răng cửa, lần lượt sau đó là răng hàm, răng cạnh hàm, hai bên đối xứng nhau, cùng bốn cái răng cửa đối xứng.

    Đúng là trâu không sai mà !

    Trâu đương nhiên là không đáng sợ, vấn đề là đầu trâu mọc trên thân người mới đáng sợ!

    Một cái đầu trâu, nằm trên chỗ đáng ra phải là đầu người, thân hình người này còn khôi vĩ, tráng kiện như thế. Người bình thường dù thần kinh thô nhìn thấy cũng phải ngất tại chỗ, Lạc Tái đang hận chính mình sao còn có thể bình tĩnh đứng đây nhận dạng đối phương là trâu không sai.

    Chuyện gì đây?! Chuyện gì?!

    Lạc Tái nội tâm đang hò hét, hắn cảm giác nếu bây giờ té xỉu chắc không sao nhỉ? Nhưng là lỡ đâu té xỉu rồi quái vật này phân thây mình ra ăn sống thì sao?! Đúng, rất có khả năng! Té xỉu không có lời, ít nhất nếu tỉnh còn có thể tông cửa chạy r ! Đúng không? Không sai, chính là như vậy. Dù vậy ngoài mặt vẫn giả bộ như không có gì xảy ra, trên mặt vẫn lãnh tĩnh đứng đắn.

    “Xin lỗi….” Bình tĩnh, bình tĩnh, Lạc Tái nhịn không được, lấy hết khí lực, “ực” gian nan nuốt xuống một ngụm nước miếng, bắt buộc bản thân phải bình tĩnh “Ngài có thể khép miệng lại được không ?”

    “A, Thật xin lỗi” Miệng trâu theo lời Lạc Tái khép lại

    Trâu đực màu trắng có bộ lông phi thường mềm mại xinh đẹp, cơ bắp cường tráng hoàn mỹ vô khuyết, cho dù lớn lên có chút đáng sợ, nhưng không thể phủ nhận, đây là con trâu đẹp nhất hắn từng gặp qua nha….à không, nhân ngưu mới đúng.

    “Thật ngại a, ta tưởng rằng đi khám bệnh phải há miệng ra trước tiên…”

    Cái đó không sai nhưng mà hình như chỉ áp dụng cho con người thôi mà?!

    Khóe miệng Lạc Tái co rút một cái, nhẫn nại đem xúc động muốn thét lên rồi bỏ chạy dằn xuống, ngài nhân ngưu này cũng cường tráng quá, đem cửa chính đều chắn hết, hắn có dẹp lép như bánh pizza Ý cũng không chui lọt….

    “Khụ khụ khụ, không có gì” Hắn nâng kính trên mũi, kính mắt phản quang có thể làm đối phương không nhìn rõ mắt hắn, che đi sự khủng hoảng trong mắt, ít nhất làm cho hắn còn có thể ra vẻ mình là một bác sĩ cao cao tại thượng trấn định tự nhiên. “ Như vậy, có thể cho ta hỏi, thú cưng của ngài, khụ khụ… à không, ngài gần đây khẩu vị vẫn tốt chứ?”

    “Bình thường”

    “Có nhai lại không”

    “Ngày nào cũng có nha….”

    “Mỗi ngày nhai lại bao nhiêu lần, mỗi lần bao lâu?”

    Nhân ngưu uốn éo thân thể cao lớn, nhìn qua có chút ngượng ngùng : “Mỗi ngày năm lần, mỗi lần đại khái khoảng hai mươi phút.

    “Độ cứng phân thế nào? Màu sắc nước tiểu ra sao? Số lần đi vệ sinh bình thường chứ?”

    Mấy vấn đề liên tiếp hỏi ra triệt để khiến nhân ngưu thế nhưng e lệ ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn : “Bác sĩ ngươi xấu lắm, như nào cứ hỏi mấy vấn đề khó nói làm người ta thiệt xấu hổ nha”

    “…..”

    Xấu hổ em gái ngươi !!

    Nhìn đến gia khỏa thân mình khôi ngô vĩ ngạn lại bày ra cái mặt nhăn nhăn nhó nhó ngượng ngượng nghịu nghịu, bác sĩ Lạc nhịn không được nội tâm phun tào

    Vậy nhưng không được để lộ dấu vết ra ngoài, hắn đưa tay nâng mắt kính trên mũi, phi thường kiên nhẫn giải thích : “Thèm ăn, nhai lại, phân cứng mềm, số lần bài tiết đối với trâu là những chỉ tiêu sinh lý đáng tin cậy nhất, có thể cho bác sĩ biết tình trạng trâu khỏe hay khồng. Như vậy, trâu khỏe mạnh phân sẽ có độ cứng thích hợp, số lần bài tiết cũng sẽ nhiều hơn một chút.”

    “Ra là vậy! Bác sĩ ngươi thật giỏi a! Ta gần đây đi ngoài có chút không thuận….”

    “Tôi chú ý lúc anh ợ có mùi thối ….”

    “Đáng ghét, dám nói miệng ta thối, bác sĩ thật đáng ghét !”

    Không cần dùng giọng trâu tục tằn đó bắt chước giọng tiểu loli đi! Nghe không có hay!!

    Nội tâm bác sĩ Lạc liên tục lật bàn, mặt ngoài phi thường chăm chú thói quen một bên đem bệnh trạng ghi lại vào bệnh án một bên giải thích : “Khẩu vị thay đổi, số lần nhai lại giảm, có dấu hiệu bị táo bón, ợ có mùi hôi. Ngài gần đây có thay đổi món ăn không?”

    “Bởi vì Theuseus tặng cho ta một thùng bánh đậu nành, ăn rất ngon, nên gần đây lúc nào ăn….”

    “….”

    Lạc Tái xem nhẹ cái tên phi thường quen tai kia, tiếp tục ghi bệnh án : “Ăn quá nhiều thức ăn gia súc họ đậu chứa anbumin dẫn đến hiện tượng tắc ruột”

    Nhân ngưu bị dọa đến xanh mặt : “Bác sĩ, ta bị bệnh gì vậy?!”

    “Bước đầu chẩn đoán là dạ cỏ bị tắc”

    Qúai vật cao lớn sợ hãi, run run đứng dậy, run run nức nở khóc lên giống như tiểu cô nương bị dọa : “Bác sĩ hãy cứu ta….Moo moo moo….Ta…ta không muốn chết ….moo moo moo….Ta không muốn bị cắt mất dạ dày….moo moo moo

    Một nhân ngưu…. Đúng, nhân ngưu đó, khóc lóc là như thế nào?!

    Lạc Tái có cảm giác trong đầu có một đám trâu đang nhảy nhót, lỗ tai nhỏ sắp điếc rớt rồi!!

    Hắn đành phải nóng nảy hét lên trấn an con trâu đang khóc : “Ngài không cần lo! Này chỉ là vấn đề nhỏ thôi!”

    “Vấn đề nhỏ ? Vậy có thể chữa khỏi không ?” Nín khóc so với mưa rào sấm chớp còn nhanh hơn, nhân ngưu chớp chớp tròng mắt ướt đẫm nhìn thẳng Lạc Tái, hoàn toàn là bộ dáng ngươi nếu nói không trị được ta lại khóc cho ngươi xem.

    Lạc Tác đã không còn khí lực để phun tào nữa, nhu nhu huyệt thái dương đau đau, nếu tình huống này ở con người mà nói, cũng như ăn khó tiêu mà thôi, lại nói đâu có nghiêm trọng đến mức phải cắt dạy dày mà có cắt dạ cỏ thì vẫn còn lại bốn cái dạ dày kia mà….

    Bất quá Lạc Tái không đem tình hình thực tế nói rõ ra, đối với quái thú những lúc như này cần phải “uyển chuyển” một chút mới được : “Chỉ cần dùng thuốc xổ là được, nếu tình huống không khả quan, ngài có thể quay lại đây tiến hành rửa ruột” nói xong hắn đứng dậy đi vào phòng thuốc lấy một bao thuốc xổ lớn đưa cho nhân ngưu.

    “Bác sĩ thật tốt quá đi”

    Nhân ngưu tiếp nhận thuốc, một bộ kiếp hậu dư sinh [1], sau đó lấy ra một cuộn chỉ, để trên bàn tiếp tân “Đây là tín vật đính ước của người ta và Theseus nha, hiện tại ta tặng cho ngươi để đền ơn! Bác sĩ ngươi thật giỏi quá, sau này ta sẽ còn đến thăm ngươi!”

    “….”

    Làm ơn đừng quay lại! Ra cửa rẽ phải đi ngay và luôn không tiễn!!

    Nhìn nhân ngưu vui vẻ ôm bao thuốc xổ ra khỏi cửa. Lạc Tái lúc này mới phát giác chân mình có điểm nhũn ra, “keng keng” đặt mông ngã ngồi xuống ghế.

    Thân hình to lớn đã biến mất ở phía xa, mọi thứ hết thảy khôi phục lại tĩnh lặng như cũ.

    Phòng khám sạch sẽ, bàn khám sạch sẽ, không một bóng người…. Ngay lúc bác sĩ Lạc đang tưởng hắn là ngủ mơ mà tưởng tượng ra ảo giác thì bên ngoài vang lên tiếng moo moo cực lớn nhắc nhở : “Hẹn gặp lại bác sĩ! Người ta sẽ trở về giúp bác sĩ tuyên truyền, kêu mọi người đến phòng khám này xem bệnh nha!!!”

    Quảng cáo em gái ngươi!!!

    Lạc Tái quả thực có loại ảo giác bi sét đánh trúng vô số lần.

    Hắn nhũn cả người ngồi thừ ở bàn tiếp tân, qua thật lâu mới nhớ tới gì đó, cầm phiếu đăng kí khám cầm lên, cái tên viết chiếm hẳn một trang, phi thường cứng cáp rõ ràng viết:

    “MINOTAUR”

    Lạc Tái cảm giác trong đầu một dây thần kinh đứt phựt, ấn tượng về Hoàng tử quái vật nhân ngưu trốn trong mê cung, thích ăn thịt đồng nam đồng nữ, hung tàn vô cùng, cuối cùng chết dưới tay anh hùng Theuseus...hoàn toàn sụp đổ.

    Cuộn chỉ cũ bị vứt bỏ trong góc, không cần bất cứ ai động vào thế nhưng tự động lăn đi….

    Lời tác giả : Nói trước nha, thoải mái đọc truyện, không cần tính toán độ dài chương tiết hoặc độ dài vấn đề linh tinh. Dù sao này là do cao hứng mới viết ra thôi~~ Các bạn độc giả hãy vui vẻ vỗ tay hoan nghênh na! Hoan nghênh mọi thể loại phun tào, kêu khổ các loại.​

    Chú thích

    [1] Tiếng Anh là Surviving, đại khái là tưởng chết rồi lại được cứu sống

    Minotaur hay nhân ngưu là một quái vật nửa người nửa bò trong thần thoại Hy Lạp. Mọi chuyện bắt đầu khi Minos muốn làm vua xứ Crete nên ông cầu xin thần biển Poseidon. Poseidon đã cho ông một con bò trắng đẹp tuyệt trần để ông chứng tỏ lòng thành của mình. Nhưng mê mẩn trước vẻ đẹp của con bò, Minos đã đem một con bò giả để thế. Tức giận, thần Poseidon đã trừng phạt Minos bằng cách hóa phép cho hoàng hậu của Minos, Pasiphaë, yêu con bò đó. Hoàng hậu đã ra lệnh kiến trúc sư Daedalus làm một con bò cái bằng gỗ cho bà chui vào để giao phối với con bò đó và kết quả là sự ra đời của Minotaur.

    Minotaur đã bị tiêu diệt bởi anh hùng Theseus sau khi chàng nghe việc làm tàn ác của vua Minos. Anh đã giết được Minotaur nhờ sự giúp đỡ của Ariadne, con gái vua Minos. Nhờ cuộn chỉ của cô đưa mà anh đã tìm đường thoát được khỏi mê cung.

    Cuộn chỉ thần kì [Cuộn chỉ của Ariande]: Có thể tự mình tìm đường trong mê cung, trong thần thoại Hy Lạp, Theseus nhờ sự giúp đỡ của công chúa đảo Crete là Ariande, dùng một cuộn chỉ để tìm đường trong mê cung, giết chết quái vật Minotaur. Cuộn chỉ này được gọi là [Cuộn chỉ của Ariande], là dây sinh mệnh của Theseus trong mê cung. (Nói chung là anh mù đường nên cần dây đánh dấu)

    [Nguồn Wiki + Chú thích gốc của truyện]

    Editor: Trà tiểu cổ thụ
    Chỉnh sửa: Esther


     
    Chỉnh sửa cuối: 18/2/17
    ChisamaNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
    1. View all 5 comments
    2. Tổng Thụ Đại Nhân
      Tổng Thụ Đại Nhân
      ^klq mà thím ơi, cái khung trình bày của thím đẹp quá XD~ Làm thế nào để có thể tạo được như vậy thế?
      28/2/17
    3. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Sai đâu thế? đang đau mắt ...
      18/2/17
    4. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Sai đâu thế? đang đau mắt ...
      18/2/17

Chia sẻ trang này