1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Tái Thế Vi Nhân

Thảo luận trong 'Đang sáng tác' bắt đầu bởi Qua Nhĩ Giai Thục, 11/3/16.

  1. Qua Nhĩ Giai Thục

    Qua Nhĩ Giai Thục Level 2

    Tham gia ngày:
    10/3/16
    Bài viết:
    11
    Giới tính:
    Nam
    Tái thế vi nhân
    Tác giả
    : Qua Nhĩ Giai Thục​

    Thể loại : Kiếp trước kiếp này, Tra công x Trung khuyển thụ. Thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường , huynh đệ văn.

    Vài điểm lưu ý :
    Post nhằm mục đích giật team box chứ không phải viết thu hút khách thập phương . Vui lòng không cmt hỏi chương mới vì viết nửa năm rồi mới có 2 chương thôi.
    Chính tả thì có lẽ ít lỗi nhưng dấu câu và ngữ pháp rất lung tung do trình độ không cao , không thể viết bài bản đầu đuôi chỉ có thể viết ở mức đọc hiểu . Nếu là người khó tính về vấn đề này thì bạn đã được cảnh báo.
    Xin đừng cmt nhặt sạn ngữ pháp.
    Cuối cùng là văn bản, người viết không lậm QT đến quên tiếng mẹ đẻ nhưng rất ưa thích từ Hán Việt kiểu thích dùng " Nguyên lai" hơn thay vì viết " Thì ra". Nên quý độc giả nào có sở thích Thuần Việt có thể tiêu sái quay lưng từ đây.​
    [​IMG]
    ( Hình ảnh mượn trên mạng mang tính chất minh họa)​
    Văn Án.

    Long Khánh năm thứ ba mươi tám, Dương Thành Đế băng hà, để lại di chiếu tuyên tứ hoàng tử Dương Dương làm tân hoàng, niên hiệu Vĩnh Quang.

    Phế thái Dương Đức tự sát trong ngục.

    Nhị hoàng tử Dương Nghiệp kích động binh biến tạo phản, nhanh chóng bị áp chế, tân hoàng nhân nghĩa chỉ xử lưu đày quan ngoại. Trên đường đi bị thảo khấu gia hại không tìm thấy di thể.

    Tam hoàng tử Dương Khang phong Bình Tây Vương lĩnh binh trấn giữ Tây Bắc không bao lâu cũng qua đời trong chiến loạn.

    Ngũ hoàng tử Dương Duệ phong Lễ Thân Vương ban cho đất phong Vũ Lăng. Về sau giác ngộ phật lý, thí phát quy y, đoạn tuyệt hồng trần.

    Vĩnh Quang năm thứ năm.

    Tam đại gian thần Sở Hạo, Tử Hy, Văn Tu Thác họa loạn triều cương lần lượt xử cực hình chém đầu thị chúng, ngũ mã phanh thây, lăng trì trọng chấn dân tâm, mở ra một thời kỳ thái bình thịnh thế huy hoàng kéo dài suốt ba trăm năm ...
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/3/16
    Super Seme đã thả thính cho thớt.
  2. Qua Nhĩ Giai Thục

    Qua Nhĩ Giai Thục Level 2

    Tham gia ngày:
    10/3/16
    Bài viết:
    11
    Giới tính:
    Nam
    Tiết tử

    Sở Hạo hai tay bị trói quặt ra sau, một thân tù phục rách nát nhuộm đầy máu khô bị hai binh vệ kéo lên lên pháp đài. Trên đầu tóc rối bù còn vương mấy vệt lòng đỏ trứng lẫn vài cọng cải xanh trông nhếch nhác bốc mùi khôn tả. Khỏi nói cũng biết kia chính là thịnh tình của bách tính kinh thành giành cho hắn trên đường áp giải. Dù sao tân hoàng chém người này cũng là để ổn định lòng dân, đám thị vệ hiểu chuyện nên tùy tiện cho bọn họ phát tiết một chút cũng không có gì không đúng . Bất quá Sở Hạo lại nghĩ nếu làm như thế mà có thể giảm được oán hận cùng thống khổ của bọn họ thì hắn cũng không ngại bị chọi thêm vài cái.

    Vai bất ngờ bị xô mạnh, động chạm vết thương chưa lành làm Sở Hạo ăn đau, không khỏi hít một hơi lạnh bị đẩy quỳ xuống giữa pháp trường. Song, lại rất nhanh ngẩng mặt trông lên đài giám trảm. Chính giữa là chánh quan giám trảm Triệu đại nhân của Hình bộ, người này nguyên là tay trái của phế Thái Tử cũng coi như một vi quan tốt . Bất quá lại là nhân mạch của Thái Tử nên bị hắn vu cho không ít tội danh, cũng xem như nếm đủ đau khổ. Sở Hạo cứ đinh ninh lão đời này vĩnh viễn cũng không thể trở mình chẳng ngờ ý trời khó đoán, lão lại có ngày dục hỏa trùng sinh, còn đích thân giám trảm hắn . Ngó sang bên phải, là Lục đại nhân của Đô Sát viện, thiết diện vô tư nhưng thẳng quá thì dễ gãy. Những tưởng hắn đã thành công lão vào tử lộ, chém cũng chém gần hết toàn gia của lão rồi thế mà đến phiên lão lại xuất hiện kỳ tích "thánh chỉ đến" tạm hoãn hành hình để điều tra thêm. Kéo tới kéo lui tới kết quả lại được giải oan phục chức. Còn hắn một thân gian thần thì lại lên pháp trường. Hai người trước sau hoán đổi vị trí cho nhau, đúng là khiến người ta cảm thán không thôi. Lại trông sang bên trái là Tô Ngự Sử, hắn không nhớ có trêu chọc người này nha, sao hôm nay cũng đến đây xem kịch vui rồi ?

    Nhìn tới nhìn lui cũng không nhìn thấy người mình muốn tìm, Sở Hạo lại chán nản gục đầu xuống. Như vậy là y không đến, tuy là trong dự kiến nhưng hắn cũng không tránh khỏi có chút thất vọng. Y bây giờ là tân hoàng rồi, còn rảnh rỗi đến đây xem hắn bị chém hay sao. Sở Hạo tự mắng mình ngu ngốc. Trước sau cũng phải chết, chính ra nên nhận thêm vài tội kinh thiên động địa, không chừng dưới sự phẫn nộ của dân chúng y sẽ lợi dụng đến giám trảm, nói mấy lời khuôn sáo thu phục nhân tâm. Thật sự đáng tiếc…

    “Phạm nhân ngẩng đầu lên, khai báo tính danh ” Triệu đại nhân đập bàn quát to.

    Sở Hạo cực kỳ phối hợp ngẩng đầu lên :

    – Tội nhân Sở Hạo.

    Triệu đại nhân lại nói :

    – Sở Hạo ngươi gia hại Thái Tử, hãm hại trung lương, tham ô tiền cứu tế, câu kết ngoại bang, gian nịnh tân hoàng khiến cho đất nước nguy nan, sinh linh lầm than nay ta …

    Sở Hạo nghe lão liệt kê mà lùng bùng lỗ tai, con người này thật thích dong dài quy củ. Tội danh của hắn cáo thị niêm yết mấy tháng trời, cả cái kinh thành này trừ con nít vô tri ra ai mà không biết. Nhân chứng ,vật chứng lẫn lời khai cũng đã đưa lên Hình bộ đầy đủ cả, chỉ sợ bản thân lão nghiền ngẫm không biết bao nhiêu lần đi, thế mà đến giờ vẫn còn muốn hỏi.

    – Nhận , nhận, nhận ta nhận hết. Sở Hạo mệt mỏi ngắt ngang lời lão.

    – Này, bản quan còn chưa có nói xong. Ngươi nhận cái gì. Triệu đại nhân phẫn nộ, tội lỗi của người này quả thật khánh trúc nan thư.

    – Khụ… Ta nói… Khụ… này Triệu đại nhân. Sở Hạo ho khùng khục nói .Tội thì ta đã nhận cả rồi. Ông cứ chậm chạp kéo dài giờ hành hình như thế không sợ lát nữa muốn chém ta thì thánh chỉ đột nhiên tới hay sao ? Hay là ông lại muốn trì hoãn, cứu ta một mạng, tạo phúc cho xã tắc ?

    Lục Đô Sát biết hắn đang châm chọc mình, nhớ lại thảm cảnh toàn gia huyết án không khỏi nổi giận đỏ mặt tía tai, hận không thể moi tim uống máu hắn, bất quá hiện tại là do Triệu đại nhân chủ giám lão cũng không tiện lên tiếng. Triệu đại nhân đương nhiên cũng biết hắn chỉ đang hồ ngôn loạn ngữ, đả kích Lục Đô Sát. Án này do chính tay tân hoàng dưới sức ép của quần thần mới hạ bút phê chuẩn, bố cáo thiên hạ, cho dù tân hoàng muốn đổi cũng không đổi được. Tuy hắn phải chết là không nghi ngờ, động tay động chân lúc này là thừa thãi, bất quá cũng không thể để một tử tội ngông cuồng như thế liền đập bàn quát :

    – Sở Hạo to gan, chết đến nơi vẫn không hối cải. Lại công khai chế giễu mệnh quan triều đình. Nếu không trừng phạt ngươi ngày sau tội phạm đều vô pháp vô thiên như thế còn đâu là kỷ cương xã tắc. Người đâu, vả miệng hắn cho ta.

    Sở Hạo hai tay bị trói, tóc bị kéo lên còn chưa kịp nhìn rõ thì đã ăn liền hai bạt tay khiến đầu óc choáng váng nhất thời không phân rõ đông tây. Mà trên đài cao Tô Ngự Sử lại nói :

    – Đại nhân đã là giờ ngọ ba khắc rồi.

    Cổ nhân tin rằng “ Xuân sinh, hạ dưỡng, thu sát, đông tàng " thế nên thường xử quyết vào mùa thu còn đợi giờ ngọ xử trảm là do lúc này dương khí mạnh mẽ có thể trấn áp âm khí khiến âm hồn không thể bám theo pháp quan, giám quan và đao phủ mà trở thành quỷ hồn, nhập vào minh giới đầu thai chuyển thế. Nhưng giờ ngọ ba khắc lại là lúc dương khí đại thịnh âm khí tiêu tán. Nếu xử chém vào lúc này thì âm hồn chỉ có thể hóa thành tro bụi nên đây là thời điểm để hành quyết những tội phạm thập ác bất xá. Bọn họ chính là muốn cho hắn đến quỷ cũng không thể làm được.

    Triệu đại nhân gật đầu hô :“ Dừng” . Tức thời hai thị vệ cũng buông hắn ra mà Sở Hạo cũng đầu váng mắt hoa khạc ra hai cái răng cùng một ngụm máu. Xem như an ủi phần nào cho Lục Đô Sát cũng thỏa lòng dân chúng đứng xem.

    “Giờ hành hình đã đến ” Một thị vê hô to cho mọi người biết, đồng thời cũng nhắc nhở đao phủ thượng đài.

    Phía dưới đài tụ tập hàng ngàn người, thế nhưng sau tiếng hô kia âm thanh bỗng dưng lặng ngắt như tờ. Sở Hạo bấy giờ mới có sức mơ hồ ngẩng đầu nhìn lên trong lòng minh bạch bọn họ không phải đến xem náo nhiệt mà muốn thấy được thiên lý, công đạo. Hẳn là không ít thân nhân của bọn họ hoặc bị hắn bức chết nơi sa trường, hoặc tiêu hao sinh mệnh bằng những đình các xa hoa, thuế khóa kia đi.

    Đao phủ mình béo ục, mặc áo cộc tay phanh bộ ngực rậm lông, đầu vấn khăn đỏ, tay ôm quỷ đầu đao bạch thiết không vỏ lấp lánh ánh sáng, vô cùng uy mãnh bước đến phía sau hắn nói nhỏ :

    – Gia, là hoàng thượng chỉ định ta đến tiễn ngài một đoạn. Ngài yên tâm, lên đường bình an đao của ta tuyệt đối gọn gàng một nhát là xong.

    Sở Hạo rên nhẹ một tiếng xem như có nghe , người kia đối với hắn xem như cũng còn có chút tâm. Đao phủ cũng có phân cao thấp, cao thủ thì khỏi phải nói, chỉ cần một đao hạ xuống, phạm nhân vô tri vô giác cũng chẳng hay biết đầu thân chia lìa, lại còn có thể giữ tư thế quỳ cho đến khi đầu rơi xuống đất mới đổ xuống. Nếu rơi vào tay kẻ tập sự hoặc trình độ kém chỉ biết dựa vào sức mạnh chém xuống chỉ sợ chém một lần cổ gãy ra mà không đứt lại kẹp luôn thanh đao phải dùng chân đạp vào người phạm nhân để rút ra, sau lại phải chém thêm một đao dây dưa đau đớn rồi mới có thể chết. Lại nói tình hình của nhị vị đại nhân kia hiện tại một người ngũ mã phân thây một người lăng trì đến chết so ra trảm hình của hắn lại có đao phủ lành nghề vẫn thực thống khoái đi. Nghĩ nghĩ một hồi lại muốn cười to, bản thân mình cư nhiên lại là loại ngu ngốc đến mức bị đem bán còn hớn hở cám ơn giúp người ta đếm tiền.

    Trên đài cao Triệu đại nhân vén tay áo rút ra lệnh thủ viết chữ Tử màu đỏ tươi từ giá gỗ ném xuống đất :

    – Trảm

    Đao phủ nhận mệnh phối hợp rút phạm bài trên người Sở Hạo ra, hớp một ngụm rượu phun lên Quỷ Đầu đao cực kỳ nhuần nhuyễn dưới ánh nắng mặt trời càng thêm chói sáng.

    – Gia, mời lên đường.

    Sở Hạo lặng yên nhắm mắt. Nghe nói con người trước khi chết nhất định có thể thật nhanh trải qua những hồi ức của quá khứ. Mấy năm nay y đối với hắn vẫn là lạnh lẽo như thế, đề phòng như thế. Khiến lòng hắn thực lòng hoài niệm nụ cười ấm áp như dương quang của y tại một thưở xưa kia.

    Bạch quang nhá lên, tức thì sắc đỏ như hồng thủy tưới ướt một mảng pháp trường.

    Bên dưới hình đài nhanh chóng bùng lên từng tràng hoan hô vang dội, ca ngợi tân hoàng thánh minh , biểu dương thiên lý.

    Mà tại một trà quán cách đó không xa, một đại thúc tóc bạc nửa đầu, mắt sáng như sao, thân thủ phi phàm tiến đến bên cạnh một nam nhân trẻ tuổi áo vàng, đầu đội kim quan, kề tai thủ thỉ, song giọng nói lại có phần cao vút, eo eo khó nghe :

    – Gia, đều đã xong rồi. Thủ cấp kia sẽ bêu thị chúng ba ngày. Sở đại nhân tứ cố vô thân, không có người nhận xác, sau khi nghiệm thi sẽ hỏa táng rồi rải tro đi.

    Người kia tay mân mê cốc trà khô khốc rồi đặt lại trên bàn dường như có điểm muốn nói rồi lại thôi. Cuối cùng đặt thêm một nén bạc bên cạnh, nhẹ nhàng nói.

    – Hồi cung.

    Tiểu nhị thấy hai người kia đi rồi liền chạy vào dọn dẹp cảm thán. Người có tiền bây giờ thật quái lạ. Đến trà quán bao hẳn một phòng hạng nhất, gọi trà thượng hạng lại không thèm uống mà nhỏ giọt ra bàn cho hắn lau dọn là thế nào ?
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/3/16
    Sách SáchSuper Seme đã thả thính cho thớt.
  3. The_Moon

    The_Moon Level 2

    Tham gia ngày:
    13/3/16
    Bài viết:
    7
    Giới tính:
    Nữ
    Văn chương đậm mùi cổ văn, nhưng nếu nhìn nhận đây là một quyển đam mỹ, thì viết rất khá, đọc cảm thấy rất tự nhiên, ngôn từ cũng chau chuốt. Nhưng mà nếu do người Việt viết ra thì cảm giác có hơi là lạ... Nếu như là người mình viết ngôn ngữ của mình thì hẳn sẽ hiểu nhau, nhưng ở đây dùng nhiều từ Hán Việt quá, nhiều chỗ mình cũng không thực sự hiểu ý nghĩa, nên có cảm giác như người viết và người đọc đến từ hai nước vậy, mình nghĩ như vậy cũng không hay lắm.
     
  4. Qua Nhĩ Giai Thục

    Qua Nhĩ Giai Thục Level 2

    Tham gia ngày:
    10/3/16
    Bài viết:
    11
    Giới tính:
    Nam
    Tiết tử ( tiếp theo )

    Tương truyền khi người ta chết đi, hồn sẽ bị câu hồn sứ Hắc Bạch vô thường dẫn độ đến Quỷ Môn Quan, giao cho Ngưu đầu Mã diện tiếp quản. Rồi từ đó, luân phiên đi qua thập điện diêm la nghe xét xử tiền thế nhân quả nghiệp lực, ân đền oán trả đến hết mới thôi. Sau khi đền hết tội nghiệp tại chín tầng bảo điện đầu tiên vong hồn sẽ đến điện thứ mười : Chuyển Luân Vương Điện. bước trên đường Hoàng Tuyền mờ mịt, hai bên bờ nở rộ một loài hoa sắc đỏ như lửa, xinh đẹp thê diễm tục gọi Bỉ Ngạn hoa. Nghe nói hoa Bỉ Ngạn âm thầm mọc bên bờ Hoàng Tuyền đã nghìn vạn năm, những vong linh nơi trần thế khi đến đây đều đem theo một phần ký ức được hoa thu giữ nên có một ma lực huyền bí. Phàm là người đi trên Hoàng Tuyền ngửi được hương hoa liền sẽ nhớ lại ký ức tiền thế, biết bao nhân tình khi đi trên Hoàng Tuyền luôn dặn lòng hứa không quên người, kết quả vẫn bị một bát Mạnh Bà thang vô tình rửa sạch nguyện thề.

    Phía cuối của Hoàng Tuyền là một bờ sông, bên bờ đặt một tảng đá lớn lừng danh tam giới : Tam Sinh Thạch. Nghe nói nhìn vào tam sinh thạch có thể thấy được tam sinh tam thế kiếp trước- kiếp này và kiếp sau của mỗi linh hồn. Tiếp theo là một con sông nhỏ có một chiếc cầu gỗ bắc qua bên bờ, sông gọi Vong Xuyên, cầu tên Nại Hà. Bên kia cầu Nại Hà là một cái đình tại đó có một bà lão phúc hậu chuyên đưa canh cho vong hồn, ấy chính là Mạnh Bà, mà đình kia cũng theo bà lão mà có tên đình Mạnh Bà. Lại nói, canh của Mạnh Bà được nấu từ nước Vong Xuyên lại thêm nước mắt một đời của chính vong hồn đó có thể khiến kẻ uống quên đi tất thảy ân oán yêu hận cùng ký ức của tiền thế nhẹ nhõm đi qua Vọng Hương đài nhìn về nhân gian lần cuối trước khi bước chân vào luân hồi làm lại cuộc đời.

    Quỷ sai mới nhậm chức họ Bạch, còn tên gì thì có lẽ chính cô cũng quên luôn rồi.Bởi vì hậu đậu mà chuyển hết từ điện này sang điện khác, cuối cùng là đến Chuyển Luân Vương điện làm trợ thủ cho Mạnh Bà. Lần này nếu lại hỏng thì chỉ có nước phải đi đầu thai thôi. Là Quỷ đầu đại ca trong lúc tức giận nói với cô như vậy. Thế nhưng nói đi nói lại,công tác gần một trăm năm tại địa phủ không có công lao cũng có khổ lao, hơn nữa cô cũng rất chăm chỉ, lại an phận thủ kỷ, mười ngày như một. Vì vậy mà các điện chỉ luân chuyển cô chứ không trực tiếp sa thải. Mà hôm nay ngày đầu tiên cô lại bị Mạnh Bà gọi đi lấy nước Vong Xuyên.

    Cũng không có gì khó khăn, trên trần gian trừ bỏ các thiên kim tiểu thơ thì con gái bình dân nhà nào chẳng phải gánh nước, rõ ràng là công việc quen thuộc đến không thể quen hơn. Lần này cô tự tin bản thân nhất định có thể có thể làm tốt.

    Vong Xuyên hà, còn gọi Tam Đồ hà là ranh giới cuối cùng của địa phủ, nước sông màu đỏ như máu, trên mặt sông vần vũ một làn hắc vụ. Nghe các quỷ sai đại ca nói trong nước Vong Xuyên là những vong hồn cố chấp nhất của trần thế, vì không chịu uống canh Mạnh Bà mà trầm mình xuống Vong Xuyên nhận hết tất thảy tanh hôi, tra tấn, khổ đau trong suốt một ngàn năm. Sau một ngàn năm đó, nếu như chấp niệm vẫn còn thì có thể không cần uống canh Mạnh Bà, giữ lại ký ức sinh tiền bước qua cầu Nại Hà luân hồi tìm lại ái nhân nơi trần thế. Mà những khổ đau oán hận ngàn năm không tan kia lại tụ thành sương đen la đà phủ khắp mặt sông, nhìn lướt qua giống như nước sông có màu đen tuyền vậy.

    Bạch quỷ sai dùng gàu múc nước đổ vào một chiếc vại lớn, trông thấy vô số khuôn mặt dưới làn nước đỏ kia đang thống khổ gào thét. Bạch quỷ sai lắc đầu cảm thán : “ Tội tình gì phải như thế . Ngàn năm qua đi, phỏng chừng chính mình tên gì các ngươi còn chẳng nhớ nổi, mà người kia cũng luân hồi chuyển thế không biết bao nhiêu lần, có khi hồn phách đã hôi phi yên diệt từ lâu . Cứ cho là may mắn đợi được cùng nhau luân hồi thì thế nào ? Nhân gian rộng lớn , kiếp người nhỏ bé, nói tìm liền có thể tìm được hay sao ? Chỉ sợ cho các ngươi tìm đến bạc đầu cũng chẳng thể gặp lại. Lại nói dù có tìm được đối phương trên trần thế thì cũng đã là người xa lạ, diện mạo đổi khác, tính tình cải biến, trở thành xa lạ, đã sớm không còn là cái người mà các ngươi si luyến của thưở ban đầu. Đã là như vậy hà tất phải ở đây một mình chịu khổ”. Cái loại chấp niệm điên cuồng không có căn cứ này làm cho một người an phận như Bạch quỷ sai không tài nào hiểu nổi.

    Bạch quỷ sai vừa dứt lời, mặt sông Vong Xuyên bỗng dưng nổi sóng cuồn cuộn, nước trên mặt sông uốn éo vươn lên kết thành một khối nước đỏ nhạt tạo hình nửa thân trên của một nam nhân, từ đó lại phát ra tiếng nói khàn khàn :

    -Vậy nếu như sự tồn tại của người đó đối với cô tựa như ván gỗ giữa biển khơi, như thái dương trong đêm tối, như than hồng tại trời tuyết giá thì thế nào ? Cô đã từng gặp một người như vậy trong đời chưa, tiểu quỷ sai ?

    Bạch quỷ sai tại địa phủ thuyên chuyển công tác suốt thập điện có cảnh tượng ghê rợn, đau đớn nào chưa từng thấy qua, há lại bị dọa sợ bởi một vong hồn còn vương vấn tiền kiếp không thể rời khỏi dòng Vong Xuyên. Nàng nhẹ nhàng lắc đầu :

    - Không có.

    Điều làm Bạch quỷ sai kinh ngạc là khối nước lúc này trồi lên càng lúc càng cao, nửa thân dưới của y cũng đã rời khỏi mặt nước hoàn chỉnh thành một vong hồn nhẹ nhàng đáp xuống bên bờ .

    - Nha đầu, bảo ngươi lấy nước ngươi lại ở đây tán nhảm, có phải bây giờ không cần làm việc nữa không. Mạnh bà không biết đến từ lúc nào dộng cây gậy gỗ cộp cộp bày tỏ sự bất mãn.

    Bạch quỷ sai nghe quở trách hốt hoảng quýnh quáng suýt nữa làm đổ cả thùng nước Vong Xuyên. Vong hồn kia thấy vậy bật cười đưa tay nâng cao cách không điều khiển nước trong thùng uốn lượn chui tọt vào miệng, một giọt cũng không rơi.

    - Đem về nhanh đi, bọn chúng đang chờ ngươi đấy, còn muốn đứng ngốc ở đây hóng thị phi hay sao ? . Mạnh bà xua tay đuổi Bạch quỷ sai. Nàng không nói hai lời liền ba chân bốn cẳng ôm thùng bỏ chạy.

    - Tiểu quỷ sai , ta tên Sở Hạo. Nhớ kỹ. Vong hồn kia nói vói theo, mặc dù khoảng cách đã khá xa nhưng Bạch quỷ sai vẫn nghe rõ như sấm rền bên tai khiến nàng phải âm thầm đánh giá tu vi của người này có lẽ không thấp hơn mình đi. Lại thầm cảm thấy may mắn nếu lúc nãy hắn thật sự có mưu đồ chỉ sợ nàng bản thân khó giữ.

    Mạnh bà nhìn hắn lắc đầu :

    - Không nên thân. Chẳng rõ là đang mắng ai.

    - Mạnh lão, bà lại đến . Như vậy ... đã một ngàn năm rồi đó ư ? Sở Hạo thẫn thờ hỏi. Ở dưới Vong Xuyên quá lâu bị đau đớn dày vò từng thời từng khắc hắn đã sớm đánh mất khả năng nhận biết thời gian, chẳng còn tính nổi ngày tháng thoi đưa. Chỉ bằng Mạnh bà nói cho hắn biết mỗi trăm năm sẽ đến khuyên hắn một lần. So ra như vậy lại dễ nhớ hơn. Mà hôm nay đã là lần thứ mười.

    - Không chỉ có bà ấy, bọn ta cũng đến. Trong không trung vang vang thanh âm, cách hắn một khoảng xa ba đốm lửa u linh phân biệt đen, đỏ, trắng mập mờ ẩn hiện rồi bùng cháy hóa thành ba đạo thân ảnh. Người ở giữa râu dài chấm ngực, trên đội triển phốc cước đầu, dưới y quan đỏ sẫm, giữa ngực một khung hình thêu vân hải kim nguyệt, tay trái cầm một quyển sổ to, tay phải cầm một chiếc bút lông đen nhánh. Sở Hạo cau mày lục lọi trí nhớ mờ nhạt một lúc mới nhớ ra, hẳn là Phán Quan đại nhân đi.

    Mà hai người trái phải phân biệt một đen một trắng. Hai người cùng đội mũ cao ba tấc nhưng trên mũ đen viết " Đang đến bắt ngươi" còn trên mũ trắng lại ghi " Ngươi cũng đến rồi" . Hai người cùng đeo mặt nạ nhưng mặt nạ màu trắng rõ ràng được tạo hình một gương mặt đang híp mắt vì cười, miệng lại không cười. Mặt nạ màu đen thì chế tác biểu thị phẫn nộ, nanh ác .Hai người cùng để tóc dài thả rối xõa tung ngang lưng, phủ cả qua vai, bạch y tóc đen làm nổi bật mặt nạ trắng mà hắc y tóc bạc lại phủ quanh mặt nạ đen gây nên ấn tượng đến sâu sắc.

    Sở Hạo vẫn còn nhớ rõ, ngàn năm trước, ngay khi đầu hắn rơi xuống hình đài hai vị đỉnh đỉnh đại danh Hắc Bạch vô thường này liền xuất hiện, chính tay áp giải đến địa phủ. Về sau để giảm bớt đau đớn của sông Vong Xuyên mang lại hắn thường hay hiện hồn nói những chuyện loạn thất bát tao với đám quỷ sai của Mạnh bà nên ngẫu nhiên cũng biết vài chuyện về bọn họ.

    Tỷ như Bạch vô thường luôn cầm Khốc Tang Trượng đón hồn tham quan sâu mọt hại dân như hắn hoặc trừng trị những chuyện bất công trên trần thế . Hắc vô thường hai tay buộc Tỏa hồn liệm chuyên bắt quỷ hồn hung bạo tàn hại nhân sinh .

    Tỷ như vị Hắc vô thường kia là một mặt than nam nhân chính tông cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ngàn năm nay chưa từng có ai thấy mặt hắn hay nghe hắn nói một chữ. Mọi chuyện câu thông đều do Bạch vô thường hoặc quỷ sai theo hắn trình bày. Quỷ sai của thập điện luôn mồm kháo nhau hắn là kẻ câm. Đương nhiên này cũng chỉ nói miệng vậy thôi chứ không có âm hồn nào có gan đi nghiệm chứng. Bởi vì Hắc vô thường hành sự quyết đoán, khốc liệt, tử khí lâm râm, cộng thêm một chiếc mặt nạ nanh ác chẳng khác nào treo một cái bảng vô hình nhưng ai cũng thấy. Trên đó viết mấy chữ đại loại như " Chó dữ cấm lại gần".

    Tỷ như Bạch vô thường kia cũng cùng một giuộc kiệm lời xa cách trần thế nhưng cách thức biểu hiện hoàn toàn bất đồng. Hắc vô thường toàn thân lệ khí dọa người thì Bạch vô thường cũng một thân hàn khí bức nhân. Hắc vô thường xuất hiện thì náo nhiệt sẽ trở nên an tĩnh, sợ hãi tràn lan còn Bạch vô thường xuất hiện thì không khí sẽ trở nên lạnh lẽo khó chịu. Cả hai với người ngoài xa cách đã đành, làm cộng sự ngàn năm sớm chiều chạm mặt nhau cũng vẫn xa cách như thế. Cái này cũng chưa tính là gì, bởi vì người có tính cách âm trầm tự kỷ bất quần thì trần gian không thiếu . Điều làm mọi người khó hiểu là hai tiểu gia hỏa này một chữ cũng chưa từng nói với nhau , ít ra là chưa ai thấy được bọn họ khi nào trò chuyện cùng đối phương, cảm xúc cũng bị mặt nạ vô cảm che kín thế nhưng làm việc lại ăn khớp với nhau đến lạ kỳ. Có thể nói mấy ngàn năm nay bọn họ chưa từng hòa hợp cũng chưa từng mâu thuẫn, chưa từng thân thiết cũng chưa từng rời xa . Cái dạng quan hệ lửng lơ khó chịu không nóng không lạnh này phóng mắt nhìn khắp tam giới cổ kim e rằng cũng chỉ có hai người bọn họ mà thôi.

    Sở Hạo trong lòng than nhẹ một tiếng, ba kẻ này sớm không đến muộn không đến, đợi hắn bước một chân vào luân hồi mới nhảy ra ngáng chân,khẳng định không có gì tốt đẹp. Bất quá cũng không thể nói thẳngg vào mặt Phán Quan đại nhân, nên hắn chỉ có thể gượng cười giả lả :

    - Phán quan đại nhân cùng nhị gia hôm nay chợt nhớ ra ta còn sót lại tội nghiệt gì đó chưa đền muốn ta bổ sung hình phạt sao ?
     
    Super Seme đã thả thính cho thớt.
  5. Super Seme

    Super Seme Level 1

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Cô ơi, tui biết thế này thì quá vô duyên, nhưng làm ơnnnnnn!!! Viết thêm đi người ơiiiiiii!!! Nửa năm chứ một năm em cũng đợi mà!!!!! *ôm chân cầu truyện* T v T
    Đáng ra tui nên đọc cái warning, giờ lỡ nhảy lọt hố rồi, thân xác tui đi về đâu đâyyyy???? :khóc tiếng Mán:
    Klq mà cô ơi, cô có fb, wp hay WordPress gì ko??? Cho tui bám với!!!
     

Chia sẻ trang này