1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

REMIX/ Hỗn âm nhân sinh-Tôn Ảm

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi ๖ۣۜCola⌚๖ۣۜPepsi, 23/3/17.

  1. ๖ۣۜCola⌚๖ۣۜPepsi

    ๖ۣۜCola⌚๖ۣۜPepsi Level 4

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    66
    Web:

    Chương 10


    [​IMG]
    Vừa bước vào bên trong, linh hồn bé nhỏ của tôi quang minh chính đại bị câu đi mất.

    Hồi hồn lại, nhìn mấy người co rúm đứng ở cửa, còn trẻ mà đã nghiện thuốc, ánh đèn mù mờ hắt bóng họ như yêu ma, phía sau cánh cửa là buổi trình diễn nóng bỏng. Hai đứa con trai chúng tôi kẹp Kiều Hinh Tâm ở giữa, khách khí nói, "Xin nhường đường ạ." đi qua dòng người, nhưng vẫn cảm giác được những ánh mắt lưu luyến trên chúng tôi.

    Phía trong chật ních người, chen chúc nhau chỉ còn kẽ hở nhỏ. Có vẻ như ban nhạc này được chào đón không phải dạng vừa, tôi kéo Lý Khiêm Lam đang ngó nghiêng tìm nhân vật chính trong poster, liên tục đụng phải các cô gái có hình xăm diêm dúa trên cánh tay khiến họ nhao nhao.

    Cánh tay tôi đột nhiên bị nắm lấy, là kiểu ôm khuỷu tay, cánh tay nhỏ nhắn của nữ sinh không thể lầm được, vậy mà sức lại lớn đến bất ngờ, dứt khoát lôi hai thằng con trai khỏi đoàn người đến chỗ có thể coi là trống trải.

    "Nhìn kìa."

    Tiếng của Kiều Hinh Tâm thấp hơn 8 độ so với tiếng thét rầm trời xung quanh, tôi nhìn chung quanh không thấy bất kỳ đứa trẻ nào xấp xỉ chúng tôi, toàn thanh niên khoảng hai đến ba mươi, thậm chí có cả người đàn ông hơn 40 tuổi có ánh mắt quái lạ.... Lý Khiêm Lam vỗ lưng tôi, bảo tôi nhìn sân khấu.

    Tôi cứ kiễng chân không chạm nổi đất, luôn có người cầm máy ghi lại trước mặt, tôi phải thay đổi góc nhìn liên tục.

    Tôi cuối cùng cũng nhìn rõ năm người trên sân khấu, một cô gái tóc ngắn tươi tắn, một tên cao to vóc người đậm cùng với tay piano tay bass và drummer ngoài ánh sáng; Tên mập mang rặt khẩu âm Bắc Kinh không lầm được, nụ cười giòn giã tạo cảm giác tâm khoan thể bàn* náo động không khí.

    Trên mặt và cổ hắn đầy mồ hôi, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn, không cần lời giới thiệu dài dòng, hắn hướng về phía khán giả nói qua mic ---

    "Dâng hiến thanh xuân sau tòa đô thị

    Vì giấc mộng tươi đẹp ta sẵn lòng trả giá."

    Nhất thời xung quanh rơi vào yên tĩnh lạ thường, hơn chục người, thậm chí hơn trăm người hầu như kìm nén hơi thở.

    Tôi không dám động đậy.

    "Trao ái tình gửi đến người yêu dấu

    Người theo ta cất lên lời ca, theo ta đi khắp thế gian

    Theo ta cùng sống chết có nhau."

    Mãng nhĩ rung động theo nhịp trống, bóng người nhấp nhô mờ ảo, ai đến người đi, dần dà có người hát theo tiếng ca cao vút của tên mập, càng lúc càng nhiều. Tôi như bị treo lửng lơ, lỗ chân lông co rồi lại nở.

    ---- Cảm giác được chăm chú dõi theo, được săn đón, được hòa mình cùng giai điệu, là như thế nào?

    "Vượt qua đau thương đến với hy vọng

    Người có dũng khí sánh cùng ta

    Cùng nhau bỏ trốn thành đô về nơi xa nhất

    Cùng nhau bỏ trốn làm người hạnh phúc."

    Đang trong lâng lâng như hít phải thuốc phiện, tôi bỗng bị Lý Khiêm Lam đẩy một cái, ánh mắt mờ mịt nhìn người bên cạnh.

    Hình như thiếu thiếu ai đó.

    Không thấy Kiều Hinh Tâm.

    Thoát khỏi biển người trong quán bar, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán tôi, lòng bàn tay cũng dính nhớp.

    Bên trong không ai biết chúng tôi đã rời đi, tên mập kia cũng đã thay đổi ca khúc, cảm ơn qua loa giữa khúc chuyển, lúc đó hai chúng tôi đang đứng chỗ WC nữ chần chừ không biết có nên vào tìm người.

    Cuối cùng là nhờ nữ nhân viên phục vụ vào xem thử, không có.

    Vẫn không thấy Kiều Hinh Tâm.

    Ý thức được sự thật này thì mồ hôi lạnh đã dày đặc thêm.

    Chúng tôi lạc mất con nhỏ này rồi.

    Tôi quay đầu lại nhìn quán bar "Bình minh", cảm thấy nó rất giống một nơi long xà hỗn tạp.

    Vấn đề hiện tại là nên làm gì đây.

    "Tính sao đây?"

    Lý Khiêm Lam nhìn quanh quẩn hai bên đường, nếu tính có người tiếp cận Kiều Hinh Lam rồi bị mang đi là một khả năng, tìm trong quán không thấy người vậy thì chỉ còn 2 phương hướng tìm thôi, tôi vừa định mở lời thì nó đã chạy đến cửa hàng tiện lợi kế bên quán bar, hỏi nhân viên thu ngân nhìn chúng tôi nãy giờ, "Xin hỏi, chị có thấy... thấy mấy người đi từ quán bar đó ra không? Trong đó có một cô bé khoảng 13 14 tuổi, đi cùng với những người không bình thường.... Mặc quần jean áo khoác trắng."

    Tôi nghẹn họng trân trối nhìn nó, nhưng nó không nhìn tôi, nữ thu ngân ban đầu là ngẩn người, nghe thấy giọng điệu không có vẻ gì là đùa nhây mới cố nhớ lại, "Hình như là có.. Một cô bé rất xinh xắn phải không, nón áo khoác có cái tai thỏ nữa."

    Tôi và Lý Khiêm Lam đồng thanh, "Dạ!"

    "Cô bé bị xô đẩy buộc đi cùng với một nhóm đàn ông." Mặt cô nhăn nhó như đã hiểu ra cái gì đó, "Phía Đông bên kia đường có một xưởng hàn đã bỏ hoang... Ở đó thường hay xảy ra chuyện..."

    Câu nói này đã khẳng định suy đoán trong lòng tôi.

    Bất cứ ai vừa nghe chuyện như thế này đều có thể đoán được sự việc phát sinh.

    Cảnh tượng năm 10 tuổi khi ấy vẫn rành rành trước mặt, gân xanh huyệt Thái Dương như muốn nổ tung. Lỡ như Kiều Hinh Tâm gặp phải chuyện gì bất trắc thì hai đứa tôi chết cũng không hết tội, nhỏ mới có mười mấy tuổi, nếu như sự việc gì đáng sợ xảy ra thì không biết ăn nói thế nào cho phải với gia đình.

    Bánh răng xoay mòng mòng, vô số ý nghĩ dù tốt dù xấu lần lượt chạy qua đầu như lăn bánh, sự thật ngoài tầm với, tôi không thể nghĩ ra được đối sách nào hữu dụng; giả sử bên kia người đông thế mạnh, hơn nữa bọn họ cũng đã vị thành niên lăn lội xã hội, chúng tôi lại là trẻ con tay không tấc sắt, làm sao đánh lại được.

    Tôi biết đây không phải lúc hối hận. Phải chi bọn tôi ở nhà ngoan ngoãn làm bài tập cuối tuần, không chạy ra ngoài chơi thì hay biết mấy.

    Tôi siết tay gõ trán, chợt thấy một người đứng gần cửa hàng tiện lợi.

    Chính xác thì hắn không hẳn là 'Đứng', mà là dạng chân chống đất ngồi trên chiếc xe máy màu đen, ngậm điếu thuốc đang xẹt xẹt châm lửa, tiết thu gió lộng, hắn châm mấy lần cũng không được.

    Tia lửa giúp tôi thấy rõ mặt hắn.

    Hắn cũng thấy tôi.

    "Yo."

    Không nói bừa đâu, với khuôn mặt gây ấn tượng sâu đậm như thế này thì cho dù là ai cũng không quên được.

    "Nhóc con." Hắn gọi tôi, tiếng nói ngâm dài tùy hứng có chút vui vẻ, "Ở đây làm chi thế."

    Hình như hắn hơi khác mấy năm trước, dù sao thì cảm giác của tôi với hắn cũng không đặc biệt sâu sắc. Tôi lại đánh mình cái nữa, cố nén sợ hãi, bước vài bước đến chỗ hắn, hắn không mặc đồng phục cổ cao, không mặc áo khoác lông dê, mái tóc hắn vén ra sau tai làm chiếc khuyên tai càng thêm lóe sáng.

    Tôi thấy hình như mình run đến choáng luôn rồi, tôi nói, ngài chủ nhà, tôi có thể đi nhờ xe không?

    Diệp... Tôi cắn răng, nuốt xuống chữ kia, Anh, xin anh đó.

    Tôi đứng hắn ngồi vừa tầm nhau, hắn chậm rãi quan sát tôi, đầu lọc còn kẹp giữa răng môi, bóng đêm phản chiếu trong đôi mắt kia thật tươi đẹp mà hào nhoáng, sóng mắt lưu chuyển rồi lại trở nên khó nắm bắt.

    Hắn chớp mắt mỉm cười.

    "Được chứ." Hắn lắc lắc cái bật lửa trong tay, "Trước khi đi, cho anh xin miếng mồi lửa cái đã?"
    Bụng to thân béo (tâm khoan thể bàn): chỉ người bụng dạ rộng rãi, vẻ ngoài khoan thai.
     
    Linh MiloHồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.
  2. ๖ۣۜCola⌚๖ۣۜPepsi

    ๖ۣۜCola⌚๖ۣۜPepsi Level 4

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    66
    Web:

    Chương 11


    [​IMG]
    Tôi siết cái bật lửa còn vương hơi ấm, ấy vậy mà lại thẫn thờ trong lúc khẩn cấp như thế này, chụm tay châm điếu thuốc mà bên tai là ca từ theo cơn gió cuốn đi.

    "Đã có lúc luôn tự hỏi khi nào người bằng lòng theo ta

    Nhưng người vẫn cười nhạo ta hai bàn tay trắng."

    Hắn nhíu mày rít thuốc, xương mày và sống mũi góc cạnh gồ lên phủ sáng, bình thường sẽ tạo cảm giác ác ôn, nhưng hình như hắn là ngoại lệ, đôi mắt hẹp dài mang ý trêu tức của hắn chợt xua tan sự sợ hãi vô hình của tôi.

    Thậm chí nổi hứng muốn thử hút thuốc.

    "Tốt lắm."

    Hắn hất điếu thuốc chỉ còn hai phần ba, tôi để ý trên ngón tay hắn có đeo chiếc nhẫn trông quai quái và cổ lỗ sỉ --- lấy cái tay đó vỗ thân thể cứng ngắc của tôi, "Lên đi."

    Tôi nhấc chân định ngồi lên, lại nhớ có việc cần phải nói với người kia thì chạy vội về.

    Lý Khiêm Lam nôn nóng đứng bên cửa chờ tôi, tôi đưa tay túm gáy nó, lôi nó loạng choạng đi, tai nó kề ngay miệng tôi.

    Tôi nói mày đợi tao ở đây, có người sẽ chở tao qua chỗ đó, so với tụi mình thì hắn đáng tin hơn nhiều.

    "Vậy còn tao?"

    Tôi khinh khỉnh nói, ba năm trước tao đã đâm người rồi, bây ngồi chơi đi.

    "..."

    Lý Khiêm Lam vẫn không từ bỏ đẩy đẩy tay tôi, "Nhảm nhí, mày có quen biết người ta không? Không đúng, tao thấy hắn trông quen quen.."

    Tôi thoáng quay đầu nhìn, hắn còn đang chờ ở cửa, hình như đang nghe điện thoại.

    Tôi dám cá hắn không phải người bình thường.

    "Nói sau đi." Tôi vừa nói vừa chạy ra ngoài, "Mày cứ về nhà trước, có việc gì tao sẽ gọi cho."

    Nói xong tôi nhảy lên xe, hắn cầm mũ bảo hiểm chuẩn bị cài chốt, nghiêng nửa mặt nói với tôi, "Nắm chặt."

    Tay tôi vừa định sờ đuôi xe, hắn đã rồ ga làm động cơ ầm vang khiến tôi la lên, suýt thì ngã ngửa ra sau, phản xạ có điều kiện ôm chặt hông hắn, trông hắn thon vậy thôi chứ cũng cứng rắn, đâm phát mắt nổ sao trời.

    Tôi nghe tiếng cười loáng thoáng kèm theo tiếng hát vang vọng từ quán bar, ' Ta muốn theo đuổi người, Ta muốn trao người tự do của ta.'

    Nhưng người luôn cười nhạo ta, đôi tay trống rỗng.

    "Nhóc muốn đi cứu ai?"

    Xe chạy về phía xưởng sửa chửa, dọc đường không gặp phải đèn đỏ, tôi bỗng nghe được tiếng nói của hắn truyền đến theo cơn gió, tôi gào lên mới ra nổi tiếng, "Bạn nữ cùng lớp của tôi."

    "Bạn gái?"

    "Không phải!"

    Tôi không rõ vì sao phải cuống quýt phủ nhận. Chiếc xe quay đuôi rẽ vào hẻm tối, mặc cho gặp phải chướng ngại vật như chó hoáng mà hắn vẫn vững tay lái, thuần thục băng qua trong không gian nhỏ hẹp. Tôi cố gắng không nói nữa, lỏng tay không nắm chặt quần áo hắn nữa, thò đầu nhìn phía trước, hắn lại vòng vèo mấy bận rồi mới dừng lại tại bãi đất trống, ở đó có một căn lều ẩn khuất và tia sáng hắt ra đáp trên bánh trước.

    Tôi đỡ vai hắn xuống xe muốn đi về phía xưởng sửa chữa, hắn vòng tay đỡ chân phòng tôi trượt té, cách lớp mũ bảo hiểm mở miệng, "Nhìn kìa."

    Đám người đó quay lưng lại phía này nhưng tôi nhanh chóng tìm được bóng dáng màu trắng kia, đôi lúc bị che đi bởi mấy người đàn ông bên cạnh, tôi dằn lòng lắm mới không kêu lên, nhất thời bao nhiêu hình ảnh xẹt qua trước mắt, có cái là hồi ức, có cái là dự cảm, tôi biết tôi không nên làm vậy.

    "Sợ gì chứ."

    Tôi không hiểu nổi cái người mình đôi lần gặp mặt này nghĩ những gì khi nói ra câu đó, dù sao thì hắn có dáng vẻ luôn tươi cười trời sinh, dương dương tự đắc nhưng lại đầy khinh thường. Xe không tắt máy, bánh xe ma sát với mặt đặt như gào rú, tôi ngồi lại chỗ, cả người như mất thăng bằng muốn văng đi, thực tế đúng là đang lao vọt lên phía trước, lấy bánh trước làm đà phanh lại, đâm vào đám người kia.

    Tên này liều chết. Mấy người đàn ông vừa nghe tiếng động cơ xe và âm phanh thắng xe thì tụ tập lại, trời đất quay cuồng trong mắt tôi, lòng ruột muốn ra hết ráo, nhưng may mà tôi đã thấy cái người như giáng xuống lại ngay trước mặt, tôi cuống cuồng đưa người ra nắm tay nhỏ rồi nói, qua đây.

    Tay Kiều Hinh Tâm huơ huơ mấy lần mới chụp được tay tôi, thân thể cứng ngắc, cử động chậm chạp, miễn cưỡng ngồi phía sau, hai tay siết chặt quần áo tôi y như lúc nãy tôi ôm hông Mr.chủ nhà, một đường lao đi bỏ mặt mấy tên lưu manh kia hít khói.

    Đường khi về không phải đường khi đi, đường cái thênh thang, gió đêm ngang qua càng thêm vắng vẻ. Chiếc xe máy ba người qua không lâu thì giảm tốc, cuối cùng dừng lại bên đường. Mr Chủ thuê tháo mũ bảo hiểm, hắn vò mái đầu đen bị rối tung, ánh mắt không rõ ràng, tôi không nhìn hắn nữa, quay ra hỏi Kiều Hinh Tâm đang ngồi xổm bên vệ đường, "Cậu ổn chứ? Những người đó là thế nào?"

    Tôi đã chờ rất lâu rồi, chi bằng ngồi xổm kế bên nhỏ luôn, hai đứa song song cách nhau một khoảng nhỏ.

    "Tớ cũng không biết.... Bọn chúng lợi dụng đám đông bắt tớ ra ngoài.... Có rất nhiều người, ép buộc tớ...."

    Ban đầu nhỏ không phản ứng mấy nhưng bả vai lại run rẩy, vẻ bình tĩnh dần lui đi chỉ còn sợ sệt, tôi vẫn nắm tay nhỏ nãy giờ nên tay cũng rung theo, "Tôi la lên, nhưng vẫn không ai nghe thấy...."

    "Không sao đâu." Tôi nói, "Không có lần sau đâu."

    Giọt nước tí tách nhỏ lên mu lẫn gan bàn tay tôi, lần đầu tiên tôi xoa đầu nhỏ, sau đó đặt đầu nhỏ tựa lên vai mình.
     
    Linh MiloHồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.
  3. ๖ۣۜCola⌚๖ۣۜPepsi

    ๖ۣۜCola⌚๖ۣۜPepsi Level 4

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    66
    Web:

    Chương 12


    [​IMG]
    Tôi mượn di động của chủ nhà, gọi cho Lý Khiêm Lam kể lại ngọn ngành. Nhưng ngặt nỗi cứ gặp phải thông báo đường dây bận, mới nói được nửa câu thì ngửa đầu lên nhìn hắn, như si nhìn màn đêm khuất sau lưng hắn, hắn không hiểu ánh mắt tôi, hoặc hiểu theo chiều hướng quái đản nào đó, hắn đưa tay xoa đầu tôi như chặn lại tầm mắt nghịch ngợm của tôi, tôi đành xấu hổ ngậm miệng.

    "Tao đi nhờ xe chở nhỏ về, đừng lo. Ừ, vậy đi."

    Tôi vừa cúp máy thì có người như chực chờ từng giây gọi đến, tôi còn chưa kịp chuyển máy thì tiếng rống hoảng loạn đã vang từ loa điện thoại, "Thiếu gia! Tổ tông của tôi! Làm ơn tiếp máy đi mà!!!"

    Tôi hoảng hồn đưa di động cho hắn.

    Hắn giơ điện thoại xa xa chờ đầu bên kia bùng cháy xong xuôi rồi mới chầm chậm đưa gần lại tiếp lời, "Ai"

    Việc riêng của người khác không tiện nghe, định qua kia coi Kiều Hinh Tâm ra sao nhưng lại bị hắn chụp lấy cổ tay, ý bảo tôi chờ chút.

    "Tao đang ở phía Đông bên đường, ừ, là đường cái thứ ba, ở giữa ngã tư đường..." Hắn ngắn ngọn nói tình hình giao thông rồi tiếp tục, "Mày tới đúng lúc đó, giúp tao một việc, hộ tống cô gái bé nhỏ về nhà."

    Tôi đứng thẳng lưng bên cạnh hắn.

    Tôi nói, ngài chủ nhà, hôm nay cám ơn ngài.

    Hắn tất nhiên không ngờ tôi nói như kịch, thấy buồn cười, "Không phải hồi nãy còn gọi anh sao."

    "A" Tôi đổi cách gọi, cố gắng chân thành hết mức có thể, "Anh."

    Hắn tự suy ngẫm cảm thụ một chút, rồi sờ cằm, "Từng này tuổi có hơi xấu hổ."

    Quay đi vẫn lẩm bẩm, "Thôi vậy đi."

    Trông thì vậy thôi chứ tôi đang xúc động, loại xúc động này rất khó để hình dung, nó nằm ngoài phạm trù cảm động đến lệ rơi kia, tôi và mẹ dù sống nương tựa nhau mấy năm nay nhưng dù sao cũng không phải ruột thịt, vì vậy mà những xưng hô gần gũi như thế rất quý giá. Chủ nhà bảo tôi đợi một lát, chốc sau một chiếc xe màu đen, đèn pha sáng trưng nhấp nháy như ra tín hiệu.

    Xe dừng lại trước mặt chúng tôi, một người đàn ông có gương mặt cau có bước ra khỏi xe, khí chất áp bức vào tim, làm tôi chợt nhớ đến dì Tường Lâm. Nhưng hắn đi đứng vững vàng, có phong độ tri thức, nói chuyện không biểu lộ cảm xúc, cung kính khom người chào, "Cung thiếu."

    Tôi bị sự trang trọng bất ngờ này dọa, anh ta quay sang tôi, không coi thường tôi là trẻ nhỏ, đưa tôi tấm danh thiếp, lễ phép giới thiệu, "Tôi họ Chu, Chu Tĩnh Dương. Là trợ lý của Cung thiếu."

    "Chào chú Chu."

    Cầm tấm danh thiếp trong tay, không nhắc tới hai chữ "Cung thiếu" này tựa như không quan tâm nó có nghĩa gì (quả nhiên hắn không phải họ Diệp), ký ức ngày xưa khi mới gặp nhau thoáng ùa về, mấy người đàn ông mặc Âu phục đi theo hắn, bọn họ một màu đen nghiêm chỉnh lại khiến người ta nghĩ đến điều không được tốt lắm --- tôi cũng vậy.

    Nhưng tôi vẫn không mở miệng, nhìn Cung thiếu vẫy tay với Kiều Hinh Tâm.

    Nhỏ ôm người, tôi nghĩ nhỏ vẫn chưa hết sợ, đổi lại một cô gái nào gặp phải tình cảnh này cũng thế thôi, tôi nghe chủ nhà nói với nhỏ, để chú đây chở cháu về nhà, đến nhà rồi hãy gọi cho bạn được không?

    Kiều Hinh Tâm quay đầu nhìn tôi. Tôi đọc được trong ánh mắt kia biểu thị ý không sao đâu. Vì thế tôi bước lên nắm bả vai nhỏ, giơ tấm danh thiếp nói với Cung thiếu và Chu Tĩnh Dương, nếu như 10 phút sau tôi không nhận được cuộc gọi thì tôi sẽ báo cảnh sát.

    Hai người đều sửng sốt.

    Tôi dùng thái độ này đối đãi với người vừa giúp mình có hơi vô ý tứ, thậm chí có hơi ngược lại với mong muốn của bản thân, nhưng tầng quan hệ hiện tại không đủ để có được sự tín nhiệm hoàn toàn. Cho nên tôi mới yêu cầu thêm phần bảo đảm an toàn với cô bé đang sợ hãi kia.

    Nếu như yêu cầu được chấp thuận.

    Không ngờ Cung thiếu lại rất dễ thương lượng "Được thôi."

    Hắn nhàn nhạt nói, người đàn ông tên là Chu Tĩnh Dương kia lại rỉ tai hắn vài câu, mời Kiều Hinh Tâm lên xe, cam đoan sẽ đưa người về nhà an toàn, thái độ thật lòng khẩn khiết làm tôi ngượng chín. Tôi đứng tại chỗ nhìn theo ô tô biến mất nơi ngọn đèn cuối đường, Cung thiếu cũng đang nổ máy bên cạnh.

    Tôi định bụng giải thích số chuyện với hắn, lại bị đôi tay giơ lên chặn lại.

    "Đi thôi." Hắn đội mũ bảo hiểm lên, "Anh đưa nhóc."

    Dọc đường suy nghĩ mông lung, đêm này không ít sóng gió, nhưng mình tôi không thể nào giải quyết được hết, sau này hồi tưởng lại thì ngộ ra, dù cho có trải qua chuyện không bình thường không có nghĩa sẽ trở nên ưu tú.

    Đến cổng nhà, tôi xuống xe, rốt cuộc mới mở lời nén đã lâu, giọng điệu chắc nịch, "Anh ơi, tôi mong là có thể cảm tạ anh bằng cách nào đó."

    Đêm khuya thanh vắng, ánh đèn đường phủ lên người hắn, hắn cầm mũ bảo hiểm đen bóng trên đầu xe lên nhìn tôi chằm chằm, chọt khuỷu tay ra chiều chế giễu.

    "Đợi đến lần gặp tiếp theo đi."

    Tôi đã từng cố chấp cho rằng, loại ước định như thế này qua thời gian là không còn ý nghĩa, thế sự vô thường, nào có ai biết tương lai sẽ ra sao, trừ khi có người chắc nịch thề thốt nhất định gặp lại, thế giới rộng lớn như vậy, số người có gan làm vậy cực ít, có thể coi như kỳ tích.

    Bạn có thể vì lời thề mà phải chịu ràng buộc ngày một lớn, cuối cùng không thể thoát khỏi người đó.
     
    Linh MiloHồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.

Chia sẻ trang này