1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Review Ma đạo tổ sư

Thảo luận trong 'Ma đạo tổ sư' bắt đầu bởi trangquynhquynh, 13/3/17.

  1. trangquynhquynh

    trangquynhquynh Level 2

    Tham gia ngày:
    31/12/16
    Bài viết:
    13

    Note:

    - Topic này sẽ có nhiều bài review + cảm nhận khác nhau từ chủ thớt, lý do vì MĐTS là một bộ truyện có thể đọc nhiều lần, mà mỗi lần đều có thể hiểu thêm một ít. Một góc nhìn trong một thời điểm không bao giờ chính xác và đầy đủ.
    - Hoan nghênh mọi người cùng đóng góp.
    - Bài review đầu tiên viết cách đây gần nửa năm, repost lại từ Vnsharing, còn nhiều chỗ viết chưa được xác đáng, thỉnh mọi người ném đá nhẹ tay.

    Ngày 25.08.2016
    1. Thông tin

    [​IMG]
    Tác giả: Mặc Hương Đồng Xú

    Thể loại: (ngụy) tiên hiệp tu chân, kỳ án, ân oán tư thù, lãnh diễm cao quý muộn tao công, tà mị cuồng quyến phong tao thụ, (ngụy) trọng sinh, sủng, hài, ngọt ngầm, ngược trắng trợn. (theo Dandelion)

    Số chương: 117 - 113 chính văn + 4 phiên ngoại

    Tình trạng: Hoàn bản raw, chưa hoàn bản edit (nhưng đọc convert cũng rất dễ)

    2. Nội dung cơ bản


    Ngụy Vô Tiện đời trước là đại ma đầu người người khiếp sợ, nhân sĩ chính đạo người người e ngại, bị sư đệ thanh mai trúc mã dẫn người của phe chính đạo đến phá nhà, mất mạng đến một mẩu xương cũng chẳng còn.

    Nhưng mà hắn lại trọng sinh.

    Trọng điểm là hắn trọng sinh vào cơ thể của một bạn đồng tính thần kinh không bình thường, bị người người khinh bỉ. Thế thì có sao, Ngụy Vô Tiện quyết định làm một bạn gay tốt, có điên điên dở dở cũng phải chuyên nghiệp.

    Chưa hết, còn chưa kịp lấy lại thực lực bá đạo hồi xưa đã gặp phải khắc tinh Lam Vong Cơ - nhân sĩ chính đạo, chính khí lẫm liệt, mặt cũng liệt luôn. Đã bại lộ thân phận thì chớ, lại còn bị người ta ôm về nhà, chạy sao cũng không thể thoát nổi.

    Từ đó hai người nắm tay nhau bước trên con đường làm thám tử không công… Ủa khoan có gì đó nhầm lẫn. Hai người một chính một tà song hành đi qua nhiều vùng đất, trừ tà diệt yêu, cũng lật lại thảm án khi xưa, lôi một đống boss phản diện ra ngoài ánh sáng.

    Cuối cùng, tất nhiên là hạnh phúc mãi mãi về sau ~



    3. Cảm nhận

    3.1. Nhân vật




    a. Dàn nhân vật chính


    Ngụy Vô Tiện: Thụ. Tính tình hào sảng, không câu nệ tiểu tiết, trọng tình nặng nghĩa, ân oán phân minh, phong lưu thành tính.

    Người đọc đọc đến hết bộ truyện vẫn không hiểu một người như vậy sao có thể luyện tà thuật tới mức lư hỏa thuần thanh – này không phải thiên tài thì làm gì cũng giỏi sao? Trong motif bình thường thì nhân vật chính đầu tiên là khổ tình, sau đó là khổ tâm, cuối cùng sau khi bị ngược đến chết đi sống lại sẽ hóa ma đầu giết người không chớp mắt. Tâm lý cũng vặn vẹo không thể nắn lại được. Nếu chẳng may bị giết đi sống lại thì sau đó tất nhiên cũng sẽ trả thù người khác đến thống khoái mới thôi, dùng bàn tay vàng ngược lại cả thế giới.

    Cố tình, Ngụy Vô Tiện không phải loại người đó. Ngụy Vô Tiện ân oán phân minh, bị người ta hội đồng chết cũng không trách, bị sư đệ đâm sau lưng cũng không hận, coi chết rồi là xong chuyện, kiếp này bớt sống lỗi hơn là được. Hắn chỉ chuyên tâm làm một bạn gay tốt không gây thù với ai, thực lực muốn có đủ để ngao du thế giới không cố kị.

    Cơ mà đây là đam mỹ 1x1, nên tất nhiên tác giả không cho hắn làm thế.

    Phải nói, đây là lần đầu tiên người đọc gặp một thụ hợp ý mình đến vậy. Ngụy Vô Tiện nói nhiều, hầu hết làm lảm nhảm không đầu không cuối nhằm chọc tức người khác, nhưng không phải loại phun tào. Hắn dạy dỗ các bạn trẻ mới ra đời rất chuyên tâm, không có một chút nào khinh nhờn, hắn nói chuyện với người tốt cũng rất lễ độ, trước chuyện kì quái cũng không thất thố. Người như vậy chỉ có thể nói là “phóng khoáng”.

    Ngụy Vô Tiện xuất hiện như một kẻ vô tâm vô phế, không để ý gì tới luân thường đạo lý, nhưng hắn lại là kẻ trọng tình trọng nghĩa nhất. Trọng đến mức, vì một lời hứa, hắn mất tu vi, mất nhân tính, mất mạng, cũng không hé nửa lời oán trách. Hắn có thể là người thấu hiểu “nhân quả báo ứng” nhất bộ truyện, làm gì nhận đó, từ đầu đến cuối không có một mảnh hận thù.

    Nhưng điều đó không có nghĩa hắn là thánh mẫu. Ngụy Vô Tiện rất công bằng, trả thù cũng đúng người đúng việc, xuống tay cực kì tàn nhẫn. Hắn bảo trả lại gấp mười thì sẽ là gấp mười, không thừa không thiếu. Hắn nói không tính toán, thì sẽ không mảy may để ý đến cừu hận. Đó cũng là lý do Ngụy Vô Tiện dễ bị lộ thân phận như vậy, vì làm gì có tư tâm chống lại cả thế giới?

    Đọc từ đầu đến cuối truyện, Ngụy Vô Tiện không làm người đọc ức chế một dòng nào. Mà mỗi lần hắn xuất hiện, chỉ thấy sướng. Còn gì sung sướng hơn khi nhân vật chính vừa thông minh vừa không cứng nhắc, tự do tự tại?


    Lam Vong Cơ: Công. Mặt liệt, kiệm lời, chính khí đầy mình, thông minh tài giỏi, sủng thụ lên trời.

    Người đọc vốn không thích muộn tao công - aka công mặt liệt, lúc nào cũng đơ đơ, cả ngày không nhíu mày một cái, loại người hướng nội. Huống chi Lam Vong Cơ lại là người có khí chất thư sinh thanh nhã, không có sát khí, không có bá đạo, tinh khiết như ngọc.

    NHƯNG VONG CƠ ĐÁNG YÊU QUÁ PHẢI LÀM SAOOOOOOOOOOOO???

    Ban đầu đúng là người đọc không có cảm tình với Lam Vong Cơ, vì anh cũng không phải loại công lạnh lùng một lời sát phạt ba quân. Nhưng rồi, anh càng ngày càng lộ ra điểm đáng yêu chết người, từ hành động tự nhiên coi Ngụy Vô Tiện là “của ta”, từ việc anh sủng Vô Tiện lên trời nhưng không hề làm người khác thấy phản cảm, từ những lần uống say thì làm gì cũng dễ thương muốn chết, từ nỗi nhớ nhung của anh suốt mười ba năm khi Ngụy Vô Tiện chết đi. Bên ngoài bình lặng như mặt biển, nhưng bên trong mạnh mẽ như sóng dữ.

    Nếu để nói về Lam Vong Cơ thì chẳng có gì để nói cả, vì người đọc cũng không biết phải nói sao mà không spoil. Nếu coi Ngụy Vô Tiện là một vò rượu mở ra đã thấy hương thơm bay đầy, thì Lam Vong Cơ chính là chén trà uống lâu mới thấy nghiện.

    Đọc hết truyện người đọc mới đấm tường vì thích anh quá không biết làm sao, chúc các bạn may mắn. À mà, khuyến cáo nên đọc bản word, nếu đọc bản onl cũng đừng đọc phần tán nhảm của chủ nhà, vì bạn ấy không có thích Vong Cơ.


    Giang Trừng: Chủ gia tộc lớn, tsundere, quyết đoán, nặng tình.

    Thanh mai trúc mã với Ngụy Vô Tiện đây, người mang thứ tình cảm phức tạp nhất với Vô Tiện: có thương có trọng có oán có hận. Giang Trừng cũng chính là người dẫn nhân sĩ chính đạo đến nơi ở của Ngụy Vô Tiễn, lợi dụng thời điểm Vô Tiện suy yếu mà hại hắn bị phản phệ, thân xác cũng không còn. Sau đó, nghi ngờ Vô Tiện đã đoạt xác người khác mà hồi sinh, trong mười ba năm, Giang Trừng bắt không biết bao nhiêu kẻ mà mình nghi về bắt giam tra tấn.

    Nghe có vẻ như yêu quá thành hận đó nhỉ? Nghe có vẻ giống boss phản diện lắm đúng không? Nghe có vẻ như Vô Tiện rơi vào tay người này thì sẽ chết luôn không cần bàn chứ?

    No no no.

    Giang Trừng là tsundere, Giang Trừng là tsundere, Giang Trừng là tsundere, chuyện quan trọng nhắc lại ba lần.

    Quả thật là khi đã biết thân phận Vô Tiện, câu đầu tiên Giang Trừng hỏi hắn lại là: “Ngươi không có gì cần nói với ta sao?”, cũng không hô hào người tới bắt hắn, chỉ dùng một con chó canh cửa, sau đó nghe lời bịa của cháu trai mình mà chạy đi mất luôn, trói cũng không trói – một chủ gia tộc lớn mà sơ suất tới vậy sao?

    Nghe như dù hận thì vẫn yêu nhỉ? Nghe như nam phụ đam mỹ, bỏ thì thương vương thì tội phải không?

    No no no.

    Giang Trừng là trai thẳng, Giang Trừng là trai thẳng, Giang Trừng là trai thẳng, chuyện quan trọng nhắc lại ba lần.

    Đây là chi tiết người đọc thích nhất của bộ truyện, vì Ma Đạo Tổ Sư không chỉ có “đam” còn có “mỹ”. Mỹ đến từ tình huynh đệ, tình bằng hữu của hai cặp Giang Trừng – Ngụy Vô Tiện và Tống Lam – Hiểu Tinh Trần. Trong sáng như ngọc, lại đau thương vô kể.

    “Ta hứa với ngươi, cả đời này sẽ trợ giúp ngươi, như cha như chú.”


    Tình bạn đôi khi còn lãng mạn hơn tình yêu là vậy. Ngụy Vô Tiện trong lòng thứ nhất Lam Vong Cơ, thứ hai Giang Trừng, điều đó là không cần bàn cãi.

    Tâm lý của Giang Trừng cũng rất tốt, mặc dù ban đầu có thể thấy người này quá cứng nhắc lại quá lỗ mãng, lại còn tự ti vô cớ, có tâm tính của thiếu gia nhà giàu, nhưng càng về sau phát triển càng tốt, đến cuối truyện thì đã thành soái ca luôn rồi. Giang Trừng hận Vô Tiện, nhưng dẫu hận, vẫn không đến mức tuyệt tình.



    b. Dàn nhân vật không chính nhưng cũng rất quan trọng


    Chúng ta có thể kể tới vài nhân vật như sau:

    Lam Hi Thần: anh trai Lam Vong Cơ, tính tình hòa nhã hay cười, cưng em trai hơn trời.

    Ôn Ninh: thanh niên e thẹn, zombie dưới trướng Ngụy Vô Tiện, cực kì đáng yêu.

    Kim Lăng: cháu trai Giang Trừng, con trai sư tỷ Vô Tiện, tính tình bồng bột, ghét tà như thù, về sau phát triển tâm lý rất tốt, không còn cố kỵ cứng nhắc nữa.

    Lam Tư Truy: tổng công tương lai, lễ độ hiền lành, trẻ nhỏ dễ dạy, trưởng fanclub của Di Lăng lão tổ và Hàm Quang Quân.

    Tiết Dương – A Thiến – Tống Lâm – Hiểu Tinh Trần: bốn người quan hệ dây mơ rễ má với nhau, arc của bốn người có thể coi như tuyệt tác, thực sự là lòng người rung động.

    Kim Quang Dao: Ha ha, boss gần cuối. Gặp nguy không loạn, miệng lưỡi sắc bén. Người đọc quả thật vừa ghét bỏ vừa khâm phục người này, dùng lời nói thôi mà có thể dồn ép người khác, đổi trắng thay đen, không phải dạng vừa.

    Boss cuối: Xuất hiện từ đầu truyện đến cuối truyện, đúng một hai chương cuối mới bắt đầu lộ mặt, nhưng căn bản không có ác ý nên vẫn bình thường, không bị lôi ra ánh sáng. Sẽ không tiết lộ, để mọi người tự đoán.


    Điểm đặc biệt của nhân vật trong Ma Đạo Tổ Sư không chỉ là không có bàn tay vàng (đúng là như thế, bị bắt thì vẫn bị bắt, chết thì vẫn chết), mưu kế trùng trùng (toàn bộ nhân vật phản diện đều có đầu óc hơn người, lừa lọc nhau thì miễn bàn), thiện ác bất phân (ngay cả nhân vật phản diện cũng có lúc làm người đọc lặng người) mà còn nằm ở việc tâm lý phát triển rất tốt. Mỗi người đều có nguyên tắc riêng, cách sống riêng, dẫu cho là chính hay tà, dẫu cho dòng đời xô đẩy, suy nghĩ khác đi, những điều đó vẫn không mất đi. Nhiều bộ tu chân xoay chuyển tâm lý nhân vật từ chính sang tà hoặc từ tà sang chính quá nhanh khiến người đọc có cảm giác OOC, nhưng Ma Đạo Tổ Sư không như vậy.

    Người đọc phục nhất là cách viết của tác giả về các nhân vật phản diện. Toàn bộ nhân vật phản diện đều hành động rất “tà”, giết người mặt không đổi sắc, hại người tay không run rẩy, vừa khiến người ta ghê tởm vừa khiến người ta bối rối. Nhưng nhân vật phản diện dù có “tà” đến đâu cũng là con người. Con người có thất tình lục dục, có gục ngã có đứng lên, có tàn nhẫn cũng có mầm yêu thương.

    Trong lòng những nhân vật phản diện của Ma Đạo Tổ Sư đều có một “mầm” như vậy, không hẳn là một người, cũng không hẳn là một chấp niệm, chỉ đơn là một góc mềm mại thanh sạch trong lòng, được đặt trong tầng tầng lớp lớp máu tanh. Dẫu chút trong sạch đó không thể thay đổi kết cục thảm thiết của họ, nhưng cũng khiến người ở lại tự ngẫm, tự sợ.



    “Lam Hi Thần! Ta cả đời này nói dối vô số hại người vô số, như lời ngươi nói sát phụ sát huynh sát thê tử sát sư sát hữu, thiên hạ chuyện xấu có gì chưa làm qua!”
    Phổi của hắn tựa như bị đâm xuyên một mảnh, nói giọng khàn khàn: “Nhưng ta duy nhất chưa nghĩ tới muốn hại ngươi!”
    Lam Hi Thần giật mình.






    Điểm cộng không liên quan là: Hình minh họa nhân vật trong Ma Đạo Tổ Sư cực kì đẹp!



    3.2. Kết cấu, văn phong.



    Mặc Hương Đồng Xú viết rất chắc tay, thứ gì cần lướt thì sẽ lướt, thứ gì cần nhấn sẽ nhấn. Xen giữa những chương nói về hiện tại là những chương kể chuyện xưa, từng bước bóc tách quá khứ của nhân vật, từng bước tô điểm thêm cho tính cách của nhân vật. Các đoạn tình tiết cũng được chia cách rất rõ ràng, plot hole ít, plot twist không có gì để chê.

    Các câu chuyện nhỏ lồng trong hành trình lớn đều khiến người đọc kinh tâm động phách, không đầu voi đuôi chuột, không chuyện này lớn chuyện kia nhỏ, phong độ được giữ gìn tới tận cuối truyện, kết cực kì cực kì thỏa mãn.

    Văn phong rõ ràng, súc tích, hoàn toàn không dây dưa lằng nhằng. Có nhiều đoạn chỉ rất ngắn nhưng đã lột tả được toàn bộ tâm tình của nhân vật. Có những câu thoại khiến người đọc ngẩn ngơ.

    Cách viết bình thản, không vương vấn cảm xúc, lại ẩn nội hàm mạnh mẽ như vậy quả thật rất hiếm.



    3.3. Những điều không hài lòng.



    - Plot hole không phải không có, thỉnh thoảng vẫn làm người đọc chợn chợn.

    - Truyện không phải truyện ma nhưng còn kinh dị hơn truyện ma nữa!!!

    - Văn phong quá súc tích nên đôi khi chỉ muốn đốt nhà tác giả vì câu chữ quá độc quá hiểm.

    - Lật mặt boss như lật bài, các bạn muốn xem một bộ truyện mà nhân vật chính đoán đi đoán lại đoán ba bốn lần mới biết boss cuối là ai? Không có đâu. Ở đây đã đoán là chuẩn, vấn đề chỉ là làm thế nào lôi boss ra ngoài ánh sáng thôi.

    - Chuyện của Tống Lam – Hiểu Tinh Trần là open ending. Lại còn OE trong BE nữa, làm người ta khóc không ra nước mắt.

    - Cách kể chuyện xen kẽ quá khứ - hiện tại thỉnh thoảng làm người đọc hoang mang vì không biết đây là thời gian nào.

    - Các nhân vật có quá nhiều tên: Tên thưở nhỏ - Tên tự - Danh hiệu. Ví dụ như nhân vật chính thì là: Ngụy Anh – Ngụy Vô Tiện – Di Lăng lão tổ; Lam Trạm – Lam Vong Cơ – Hàm Quang Quân. Người đọc khó mà nhớ hết (thực ra ngoài đôi nhân vật chính thì cũng khỏi cần nhớ cả ba tên của các bạn còn lại đâu).



     
  2. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Phần tên quá nhiều rất chính xác. Hồi đầu đọc tên cứ nhảy loạn lên làm mất phương hướng.

    Ta khóc rất nhiều cho phần của Tống Lam và Hiểu Tinh Trần, may mắn sau đó có manhua đồng nhân vớt vát lại trái tim tan nát, hận nhất truyện là Tiết Dương.

    Cực kì yêu lúc Lam Vong Cơ say, hành động cứ trẻ con mà cưng quá đỗi :love:

    Arc nói về quá khứ trước Nhật Xạ Chi Chinh, đúng là một lối rẽ, rõ ràng đọc truyện trước đó không ngờ truyện lại rẽ hướng Tragedy như thế này... cảm giác bẻ hướng có hơi quá tay..
     
  3. Hồng Thanh

    Hồng Thanh Level 1

    Tham gia ngày:
    14/3/17
    Bài viết:
    2
    Giới tính:
    Nữ
    Bài đầu tiên mà lại là bày tỏ sự ghét tột cùng với một nhân vật, quả thật có hơi ngại quá. Mà biết sao được, máu dồn lên não quá phải viết thôi ~( ̄▽ ̄) ~

    Rốt cuộc cảm xúc của TD dành cho Tinh Trần là gì?

    Không phải yêu hay thương. Ít nhất, với tôi.

    Yêu thương là muốn bảo vệ nhau như Lam Vong Cơ vì muốn bảo vệ Nguỵ Anh mà đối đầu với trưởng bối trong nhà. Yêu thương là quay về nơi lửa cháy cùng đối mặt nguy hiểm như Ngu phu nhân và Giang lão gia (dù cái này có lẽ nghiêng về 'nghĩa' hơn là 'tình'). Yêu thương là muốn bảo vệ người trong lòng không còn chịu đau khổ, như Tống Lam dù chết dưới tay Tinh Trần cũng không đưa Phất Tuyết ra, vì anh biết hành động đó sẽ huỷ hoại Tinh Trần mãi mãi.

    Còn TD ư?

    Hắn gặp Tinh Trần lần đầu ở quán trà, khi hắn quậy phá như một đứa con nít không được ăn bánh kẹo, phá làng phá xóm và bị Tống Lam ngăn cản. Có lẽ khi ấy hắn đã chú ý đến anh, đến con người 'bao đồng' ấy.

    Rồi hắn làm gì?

    Thảm sát toàn bộ đạo quán của Tống Lam - những con người chưa hề đụng tới một cọng tóc của hắn. Móc mắt Tống Lam. Sau đó đổ cho Tinh Trần. Để làm gì vậy? Để khiến Tinh Trần phải có cảm giác anh đã gián tiếp hại bạn mình sao? Để khiến anh vì 'hối hận' (mà căn bản anh chả có cái lỗi vẹo gì ở đây cả) mà móc mắt mình ra đền cho bạn? Tôi tự hỏi cảm xúc của TD khi biết chuyện này thế nào, chắc là hả hê lắm, vì tên đạo trưởng bao đồng ấy phải nhận hình phạt xứng với cái sự bao đồng của hắn.

    Rồi khi hắn sống dở chết dở được vị đạo trưởng tốt bụng ấy lần nữa 'bao đồng' cứu về, hắn làm gì? Lợi dụng đôi mắt mù loà của anh không nhìn thấy (do ai ban cho ấy nhỉ?), đẩy anh vào con đường vạn kiếp bất phục. Mượn tay anh giết người vô tội, mượn tay anh giết Tống Lam, cuối cùng bức tử anh.

    "Chết đi mới tốt. Chết đi mới nghe lời."

    Biết sao không, đây là câu nói khiến tôi ghê tởm nhất của TD. Thật không hiểu bà Xú có hít lá đu đủ khi viết đoạn này không mà mỗi lần đọc lại, tôi vẫn còn cảm giác lạnh cả người ấy. Phải độc ác, nhẫn tâm, vô nhân tính đến cỡ nào mới có thể thốt ra câu này, khi người trước mắt đã khóc ra máu, đã cầu xin tha thứ, đã mất đi tất cả. "Cười đau đớn" ư, không, tôi không thấy nó đau đớn gì hết, tôi chỉ thấy sự hả hê của 1 con quỷ khi cuối cùng đã bẻ được đôi cánh của 1 thiên thần, bắt thiên thần phải bẩn thỉu như nó.

    Đây là "yêu" sao?

    Từ trước đến giờ tôi chỉ thấy 2 người yêu nhau cố gắng vươn lên để ngang hàng nhau, để có thể tự hào sóng vai với nhau, chứ chưa thấy ai "yêu" mà cố kéo người kia xuống chỗ trũng như mình cả. Từ khi bắt đầu xuất hiện nhân vật TD cho tới giai đoạn này, cảm xúc của nó với Tinh Trần không thể gọi là yêu. Nó có thể giả dạng giống Tinh Trần tức là nó "yêu" anh (vì theo cmt của bạn nào đó thì phải yêu nhau lắm mới bắt chước được nhau), hay là do chấp niệm và ám ảnh của nó với anh quá sâu?

    Về phần còn lại, khi Tinh Trần tự tán hồn phách và TD hối hả níu kéo lại, giữ trong toả linh nang, tìm người hồi sinh anh, đây là "yêu" ư? Tôi chỉ thấy nó như đang tìm cách sửa lại một món đồ hỏng mà nó vừa có và chưa kịp chơi đùa đủ.

    Lỡ lái rồi thôi tổ lái luôn OvO Dưới này có liên quan tới các cp OvO

    "Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng."

    Nghĩa là để xây dựng danh tiếng thì khó lắm, còn vứt hết danh dự đi thì rất dễ. Tôi thấy có không ít bạn áp dụng câu này cho Tống Lam, khi hình tượng ban đầu anh xây dựng là tri kỷ của Tinh Trần, sau chỉ vì một phút quá điên loạn (đạo quán bị diệt, bản thân bị móc mắt) mà nặng lời với Tinh Trần - các bạn ấy trực tiếp mắng anh, trực tiếp bảo rằng đôi mắt Tinh Trần cho anh thật lãng phí, mà quên mất rằng ngay sau khi tỉnh dậy, Tử Sâm đã hối hả lao đi tìm bạn của mình (và ai chửi anh không tìm được Tinh Trần thì ra đây nói chuyện nhân sinh nhé, moẹ thời đó có gps mà tìm à). Trong khi đó, kẻ cả đời làm ác như TD, chỉ vì những chi tiết cuối như phong ấn hồn Tinh Trần và viên kẹo nắm trong tay, trực tiếp được tung hê lên thành "yêu sâu đậm".

    Cái quan trọng nhất khi mắc lỗi là nhận ra lỗi và có hành động sửa chữa sai lầm. Tống Lam nhận ra anh sai rồi, anh vội vã đi tìm Tinh Trần để chữa đi hành động "đuổi bạn" lúc trước. Còn TD, nó làm được gì để bù đắp cho Tinh Trần? Gom hồn anh vào toả linh nang, giả dạng anh, tìm cách hồi sinh anh là muốn bù đắp?

    Có ai từng nghĩ tới nếu mà nó hồi sinh được Tinh Trần, sẽ có những viễn cảnh gì xảy ra chưa?

    1. Tinh Trần được hồi sinh với đầy đủ ký ức và cảm xúc. Khi đó anh đối với TD chỉ có chán ghét và ghê tởm ("Tiết Dương, ngươi làm ta thấy ghê tởm." - Hiểu Tinh Trần). Giữa họ liệu có tồn tại bất kỳ cảm xúc nào đồng điệu với nhau không? Rồi TD sẽ làm gì với một Tinh Trần như vậy? Đem anh về cung phụng, hay tiếp tục những trò biến thái bắt anh phải phục tùng của nó?

    2. Tinh Trần được hồi sinh, nhưng vì chỉ còn 2 phần hồn, nên ngơ ngẩn "như mất hồn" (pun intended, yes). Vậy thì con người này khi đó có nên gọi là Hiểu Tinh Trần nữa không, hay chỉ là một con rối mang hình hài anh? Và rồi TD sẽ làm gì với con rối đó? Hắn sẽ thoả mãn vì anh rốt cuộc cũng "nghe lời" như nó muốn, hay sau một thời gian sẽ thấy chán một cái xác không hồn chẳng khác gì đám du thi bình thường, rồi vứt bỏ anh?

    ...3. Tinh Trần được hồi sinh nhưng mất hết ký ức, giống như gà con theo mẹ và toàn tâm toàn ý nghe lời TD? ... Thôi ngưng, OOC quá, xin dừng cuộc chơi tại đây không dám nghĩ tiếp nữa.
     
    1. Bình luận
    2. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Đúng đúng, ném đá chết thằng Tiết Dương, không hiểu sao có thể đẩy thuyền TiếtxHiểu được. Tên khốn đấy không xứng làm người nữa rồi.
      18/3/17
  4. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Mình mới rớt hố, xin được góp một bài review cây nhà lá vườn sặc mùi cá nhân vừa viết xong hôm qua. Arc Nghĩa thành xin được tách riêng khỏi tổng thể ~

    ----------------------------------------------------------------

    Máu chó chân chính là gì? Không phải câu chữ bi lụy sướt mướt nhìn hoa thổ huyết nhìn trăng rơi lệ, không phải yêu hận đan cài tương ái tương sát, cũng không phải thây chất thành núi máu chảy thành sông, mà là dạng văn nhìn qua thì tưng tửng bàng quan, nhưng đọc xong đau mề âm ỉ cả tuần chưa hết. Đọc lại lần nào đau mề lần ấy, xem MV lần nào muốn khóc lần ấy, tổn thương tinh thần nặng đến nỗi qua một tháng, một năm, thậm chí vài năm cũng chưa quên nổi. Ví von hình tượng một chút thì nó giống một liều thuốc chuột pha đường, uống vào miệng thấy ngọt, nhưng một khi phát tác là tan nát lòng mề.
    .
    .
    .
    Khoảng 2 năm gần đây mình mất hứng với đam mỹ, gần như không tìm đọc truyện gì mới, nếu có cũng toàn là đồng nhân. Tầm giữa năm ngoái Ma đạo tổ sư nổi như cồn, khắp nơi ngập tràn fanart, bạn bè nhiều người cũng khen truyện hay, mình đã tính đọc rồi nhưng nhìn cái mác tu chân + linh dị thần quái lại rụt tay về vì xưa nay vốn không thích hai thể loại này, cứ thấy mác là tránh xa. Mấy hôm trước bên đền nổ ra shipwar Tống Hiểu Tiết, mình đứng ngoài hóng một hồi thấy câu chuyện sặc mùi tiết cún mới háo hức đi đọc thử, ngay chương đầu đã sa hố, đọc hết vẫn còn bị nó ám cả tuần liền. Đọc xong mới thấy nó thật sự xuất sắc, trở thành hot trend cũng hoàn toàn xứng đáng, chỉ tiếc nhảy hố quá muộn thôi... Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm đi ngược trào lưu, cắm đầu vào những cp hẻo lánh tìm mỏi mắt không ra đồng đạo, mình mới được hưởng cảm giác sống giữa đồng loại, ngụp lặn trong bể tài nguyên khủng bố đào mãi không cạn, thật là hạnh phúc muốn chớt luôn ;AAA;

    Giới thiệu sơ qua nội dung: Ngụy Anh kiếp trước lạc bước vào ma đạo, sau hiểu lầm chồng chất hắn trở thành một ma đầu bị người người hô đánh, cuối cùng tu ma bị phản phệ, đồng thời bị sư đệ thân thiết dẫn các đại gia tộc tiến đánh. Mười ba năm sau, có người dùng pháp thuật hiến xá để gọi linh hồn Ngụy Anh nhập vào thân thể mình, vừa sống lại đã phải đối mặt với hai người quen cũ, một là sư đệ Giang Trừng, một là Lam Vong Cơ kiếp trước từng có ân oán phức tạp, rồi được Lam Vong Cơ đưa về Lam gia. Hai người bắt đầu hành trình lần theo dấu vết cánh tay trái để tìm các bộ phận khác của thi thể bị phân thây, đan xen với những mảnh hồi ức đứt đoạn, một âm mưu lớn cũng dần dần vén màn. Hành trình khám phá bí ẩn cánh tay trái đồng thời cũng là hành trình bù đắp lỗi lầm kiếp trước, và là hành trình thấu hiểu tâm ý của bản thân và đối phương. Kiếp trước có kẻ vô tư gieo tình mà chẳng biết, có người yêu thầm không dám nói ra, để người kia vuột mất khỏi tay mình đi vào con đường vạn kiếp bất phục, thì kiếp này đã có cơ hội sửa chữa. Kiếp trước có kẻ tâm tính cuồng ngạo không chịu nhún nhường, để sai càng thêm sai, thì kiếp này hắn cố gắng bù đắp lỗi lầm, làm kẻ an phận nắm lấy hạnh phúc nhỏ nhoi của một người bình thường…

    Trong dán nhân vật muôn màu muôn vẻ của Ma đạo tổ sư, để lại ấn tượng sâu đậm nhất nhất dĩ nhiên là Ngụy Anh. Thật khó để nói về con người Ngụy Anh trong vài dòng, nói một cách tổng quát thì hắn là một kẻ cao ngạo phóng túng, nhìn đời lạc quan, không bị những khuôn phép thông thường trói buộc, không bị những bi lụy thường tình quấn thân. Kiếm tên Tùy Tiện, người lại càng tự do, không câu nệ chính tà, không ngại mang tiếng xấu. Với người không quen, hắn hay nổi máu anh hùng, thi ân không cầu báo đáp, vì giúp người sẵn sàng đối đầu với Ôn thị hay là liên minh các thế gia tu tiên. Với người thân và bạn bè, hắn là kẻ vô tư và đáng tin cậy. Nhưng trong tình yêu hắn là một thằng phổi bò vô tâm vô phế chính hiệu, gieo tình khắp nơi mà không thật sự động lòng với ai, người ta thích mình cũng không biết, để rồi vô tình tạo nghiệt, đến khi nhận ra phải dùng cả đời mà bù đắp. Nhưng Ngụy Anh vô tâm vô phế như vậy chính ra lại là chuyện hay, bởi cuộc đời hắn đã quá nhiều bi kịch rồi, nếu hơi tí là nghĩ ngợi là dằn vặt đau khổ thì sống làm sao nổi, hạnh phúc làm sao hổi. Lam Trạm đã thích giấu kín mọi chuyện trong lòng, nếu Ngụy Anh cũng thích tự trách bản thân thì e rằng kết cục của hai người sẽ là một màn dằn qua vặt lại vặn xoắn không thua cặp Tống – Hiểu. Ngụy Anh vô tâm nên dễ dàng làm tổn thương người khác, nhưng chính vì vô tâm nên hắn cũng dễ dàng suy nghĩ và hành động tích cực để hàn gắn những tổn thương đó. Sau một câu tỏ tình, mọi chuyện bỏ qua hết chỉ hướng tới tương lai là một kết thúc xứng đáng sau mọi chuyện hắn đã trải qua.

    Được xây dựng hình tượng công phu chỉ sau Ngụy Anh, dĩ nhiên là Lam Trạm. Mình vốn không thích mẫu nhân vật lạnh lùng như Lam Trạm, nhưng đọc đến hết truyện thì không thể không cảm động vì những việc Lam Trạm đã làm trong lặng lẽ. Sinh ra trong một gia tộc coi trọng nề nếp, thuở nhỏ chưa từng được sống vô tư như một đứa trẻ bình thường, lẽ ra Lam Trạm sẽ bình yên sống hết đời như một đứa con ngoan trò giỏi điển hình. Nhưng y đã “xui xẻo” gặp phải một kẻ tùy tiện quậy phá, đi ngược lại tất cả các quy tắc mình từng được dạy, bị hắn trêu ghẹo, rồi lại động lòng với hắn. Sau một cái ngoái nhìn, cuộc đời Lam Trạm đã hoàn toàn thay đổi. Yêu mà không dám nói, có lẽ còn không biết mình đã yêu, chỉ biết im lặng cùng hắn trải qua hoạn nạn, nhìn hắn đùa giỡn với người khác, nhìn hai gia tộc bị Ôn thị chèn ép, nhìn hắn đặt chân vào ma đạo vạn kiếp bất phục, liều lĩnh chống đối các trưởng bối trong nhà để cứu hắn đi, chịu hơn ba mươi roi vĩnh viễn in hằn lên da thịt, cuối cùng ôm nỗi ân hận đợi chờ suốt mười ba năm một người có thể sẽ không bao giờ trở lại. Đến khi hắn trở về lại một lòng che chở, quyết không để hắn rời xa mình nữa. Nhưng giữ hắn bên mình thì giữ, lại vẫn đinh ninh hắn không yêu mình, tất cả chỉ là trêu ghẹo, tất cả chỉ là đáp đền ân nghĩa, cho nên chưa bao giờ dám buông thả bản thân. Trân trọng từng kỉ niệm xưa cũ với hắn, trong khi kẻ vô tâm kia đã quên mất từ đời nào. Đợi chờ thật lâu, hi sinh thật nhiều, mãi mới chờ được đến ngày hai bên tâm ý tương thông. Lam Hi Thần nói không sai, Lam Trạm cái gì cũng hoàn hảo, cả đời chỉ có duy nhất một sai lầm là dính vào Ngụy Anh = )) Lúc mới xuất hiện Lam Trạm dường như hơi mờ nhạt, đặc biệt là khi đặt bên cạnh một Ngụy Anh chói sáng rực rỡ, nhưng càng đọc hình tượng càng đầy đủ và hấp dẫn. Có ai đó đã ví Ngụy Anh như rượu mạnh uống vào là say sưa, còn Lam Trạm giống trà ngon phải đợi một lúc mới ngấm vị thật không sai mà ~

    Ngoài hai nhân vật chính, người để lại ấn tượng sâu đậm thứ ba trong truyện chính là Giang Trừng. Xuất hiện như một hung thần nóng nảy ngạo mạn, miệng lưỡi độc địa, có lẽ đa số độc giả đều không thích nhân vật này, nhưng càng đọc càng có thiện cảm, đến cuối truyện thậm chí nhiều người còn thích Giang Trừng hơn 2 nhân vật chính. Giang Trừng giống Lam Trạm ở chỗ cả hai đều không giỏi biểu lộ tâm ý, nhưng bản chất thật sự rất tốt, nhất là rất coi trọng (thậm chí là dung túng) người thân. Tuy không ship Trừng với Tiện, nhưng mình thật lòng rất tiếc cho tình cảm giữa hai người, tiếc cho câu nói “Cô Tô có song bích thì Vân Mộng chúng ta có song kiệt” Cuối cùng chỉ vì hiểu lầm và cố chấp, mà Vân Mộng song kiệt vĩnh viễn không thể hàn gắn lại như xưa. Kim Lăng rồi cũng sẽ lớn, không thể suốt ngày quấn quýt với ổng mãi, tính ổng cau có chó nó yêu, kể ra ổng là người cô độc nhất truyện luôn, khộ thân ;__;

    Tinh thần chính của truyện là vượt qua thù hận, bù đắp lỗi lầm, buông bỏ cố chấp. Những bi kịch trong truyện phần nhiều đều do thù hận và cố chấp mà ra: Giang Trừng vì mối hận diệt gia mà dần dần xa lánh Ngụy Anh, cho các gia tộc khác cơ hội li gián Vân Mộng song kiệt, cuối cùng đích thân lãnh đạo giới tu chân đánh lên Loạn Táng Cương, gián tiếp hại chết Ngụy Anh. Ngụy Anh cũng vì thù hận mà đẩy mình vào ma đạo, càng đi càng xa; vì ngạo mạn và cố chấp mà quay lưng trước thiện chí của Lam Trạm và Giang Trừng, để rồi đi đến kết cục diệt vong. Lam Trạm vì cố chấp muốn Ngụy Anh làm theo ý mình mà vô tình đẩy hắn ra xa, đến khi hối hận thì hắn đã vĩnh viễn chẳng thể quay đầu. Kim Quang Dao vì thù hận mà hại nhiều người, vì cố chấp mà lập ra kế hoạch vây quét Loạn Táng Cương lần hai, kết quả tự đào mồ chôn mình. Tiết Dương vì thù hận mà gây ra vô số tội ác, vì cố chấp mà đến tình cảm của chính mình cũng chẳng nắm bắt được, tự tay phá hủy cơ hội làm lại cuộc đời, ép Hiểu Tinh Trần tự sát, đến khi Hiểu Tinh Trần chết đi lại vẫn chấp mê bất ngộ, làm đủ mọi cách để kéo y sống lại…

    Nếu như thù hận và cố chấp là nguyên nhân gây ra mọi bi kịch, thì lòng vị tha lại là con đường hóa giải những bi kịch ấy. Kiếp trước Ngụy Anh ra sức bảo vệ nhiều người, nhưng cũng vì thế mà có lỗi với nhiều người khác, cuối cùng bị sư đệ thân thiết phản bội, bị cả giới tu chân vây đánh và chết chung với những người được hắn bảo vệ. Kiếp sau Ngụy Anh coi như chết rồi là hết nợ, chỉ muốn sống cuộc đời yên ổn, không muốn trả thù cũ, thậm chí hết lần này đến lần khác giúp đỡ những người mình mang nợ cũng như mang nợ mình. Kiếp trước vì hiến đan cho sư đệ mà phải đi vào con đường tà đạo, sau lại bị sư đệ dẫn quân vây đánh, nhưng hắn không một lời oán trách, một mực giữ kín chuyện hiến đan. Kiếp trước vô tình gây ra cái chết cho vợ chồng sư tỷ thân thiết, kiếp này hết lòng bảo vệ con họ. Kiếp trước từng hại chết nhiều người nhưng cũng bị các gia tộc lớn trả thù bằng cách diệt sạch “dư đảng Ôn gia” mà mình che chở như người thân, kiếp này dứt khoát không nhắc chuyện cũ, thậm chí còn cứu họ khỏi âm mưu của Kim Quang Dao… Tinh thần vị tha cũng là điểm mình thích nhất ở Ma đạo tổ sư, và là điểm giúp nó vượt tầm một đam mỹ thông thường.

    Trên kia chỉ là nhận xét sơ bộ về nội dung, dưới đây sẽ phân tích kĩ hơn ưu nhược điểm của truyện. Trước hết nói về điểm cộng:

    - Giọng văn chủ đạo là tưng tửng hài hước, đọc rất dễ chịu, đến phân đoạn ngược giọng văn vẫn hết sức bình thản, không hề bi lụy sướt mướt, nhưng từng câu từng chữ đều kinh tâm động phách, mới đọc có thể chưa thấm nhưng đọc xong ngẫm lại mới đau mề. Nói chung nó giống một liều thuốc chuột tẩm đường, mới uống thì ngọt, uống lâu mới nội thương thổ huyết. Nhiều chi tiết dễ thương xuất hiện rải rác, ví dụ Lam Trạm mặt liệt ngày thường luôn nghiêm túc đến cứng nhắc lại thích nuôi thỏ, sau khi say hành động ngây ngô như một đứa trẻ; Ngụy Anh sợ chó, mỗi lần thấy chó lại ba chân bốn cảnh nấp ra sau lưng Lam Trạm; Ôn Ninh sức mạnh phi phàm nhưng dễ ngượng, Ôn Uyển bị Ngụy Anh trồng xuống đất như củ cải, còn lừa nó chăm tưới nước sẽ mau lớn, hay Kim Lăng tỉnh dậy thấy Ngụy Anh đang cởi áo mình để xem vết trớ chú lại tưởng hắn muốn giở trò, phản ứng y chang tiểu thư khuê các… xua tan bầu khâu khí bi thương bàng bạc bao phủ câu chuyện, khiến nó trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

    - Phục bút nhiều, khiến plot twist trở nên hợp lý, chứ không như nhiều truyện từ đầu chả có manh mối gì tự nhiên đến cuối đùng phát plot twist, cảm giác bị tác giả xỏ mũi dắt đi như bò. Ví dụ hai boss chìm của truyện, boss thứ nhất được cho rất nhiều chi tiết gợi ý, gần như ai cũng ngầm đoán ra chỉ chờ tác giả công nhận. Boss ẩn thứ hai tuy tác giả giấu kĩ hơn, đến cuối truyện mới vạch mặt, nhưng trước đó đã kịp chôn một đống phục bút để đến khi vạch mặt boss độc giả không bị bất ngờ. Đây là lần đầu tiên mình đoán ra cả 2 boss của truyện, cũng đoán luôn ra thân phận thi thể bị phanh thây trước khi tác giả tiết lộ, thật tự hào quá xá = ))

    - Kết hợp được cái hay của nhiều thể loại vào một câu chuyện thống nhất. Mình vốn không thích hai thể loại tu chân và linh dị thần quái, đã suýt bỏ truyện vì hai cái mác này, đến khi đọc thử mới biết mình đã bị tác giả lừa tình ngon ơ. Bởi tuy dán mác tu chân nhưng Ma đạo tổ sư không đi sâu vào quá trình tu tiên tu ma, nguồn gốc và cách dùng bí tịch pháp bảo; gọi là linh dị thần quái nhưng cũng không nói nhiều về phương pháp luyện hung thi và vẽ bùa chú. Ngay cả mác đam mỹ cũng là lừa tình nốt, bởi nó không tập trung vào tình yêu như nhiều đam mỹ khác, cả truyện có đúng một cp chính còn đâu là tình bạn bè anh em, ngôn tình hoặc hint. Vầng, dù hint có chọi nát mặt thì rốt cuộc vẫn chỉ là hint, nhất quyết không chịu tiến hóa lên canon = )))))) Ngoài ra truyện còn chứa cả yếu tố trinh thám, tuy không li kì bằng những bộ thuần trinh thám, nhưng vừa đủ để tạo sức hấp dẫn khiến độc giả không thể rời mắt khỏi câu chuyện. Vậy nó thuộc thể loại gì? Mình cho rằng hai thể loại cốt lõi của nó là đam mỹ và đấu đá giang hồ, còn tu chân – linh dị thần quái hay trinh thám là gia vị cho món ăn thêm ngon miệng. Tác giả đã rất thành công khi phối hợp nhuần nhuyễn ưu điểm của nhiều thể loại vào một truyện để tạo ra một tác phẩm đặc sắc, đó là điều mình hiếm khi gặp trong những đam mỹ khác.

    - Khắc họa được nhiều thứ tình cảm khác ngoài tình yêu, như tình thân, tình tri kỷ, bạn bè, lòng trung thành, ơn tri ngộ, thậm chí là tình nghĩa của một cặp vợ chồng không yêu nhau. Có những thứ tình cảm phức tạp đến nỗi không thể định nghĩa nó là gì, như tình cảm của Tiết Dương đối với Hiểu Tinh Trần, có cả hận thù, cảm kích và chiếm hữu. Có những tình tiết lẽ ra rất mờ ám, có những đôi hi sinh vì nhau nhiều đến độ lẽ ra đã bị ship tùm lum, nhưng qua cách viết của tác giả lại không thể ship được =))

    - Một điều mình đặc biệt thích ở truyện là tác giả không quá ưu ái main, main dù bá đạo đến đâu cũng chỉ là con người bình thường, có việc không thể làm, có người không thể cứu, có sai lầm không thể vãn hồi. Ngụy Anh miệng lưỡi giảo hoạt là thế, nhưng động phải đối thủ trên cơ vẫn thất thế như thường. Ngụy Anh thông minh là thế, nhưng không phải chuyện gì cũng biết, nếu thiếu dữ kiện vẫn không thể suy luận chính xác, không đủ bằng chứng thì không thể buộc tội ai. Ngụy Anh thánh mẫu là thế, nhưng từ đầu đến cuối truyện vẫn bị rất nhiều người ghét, không phải cứ được ẻm cứu là sẽ cảm kích quay ra thích ẻm, và không phải cứ ghét ẻm thì đều là phản diện. Vong – Tiện giỏi giang và thâm tình biết bao nhiêu, nhưng người xung quanh mỗi lần nghe đến chuyện hai đứa đoạn tụ đều có vẻ khó chịu, thậm chí kì thị ra mặt, có thể mắt nhắm mắt mở cho qua nhưng không thể có thiện cảm được. Những chi tiết lặt vặt này đem lại cảm giác rất thật dù tổng thể truyện ảo bomera =))

    Tuy nhân vật chính đóng vai trò then chốt, kết nối mạch truyện thành một thể hoàn chính, nhưng dàn nhân vật phụ vẫn rất quan trọng, mỗi người là một thế giới được tác giả xây dựng kỳ công, có tính cách, số phận và nhân sinh quan độc đáo của mình, nếu đứng độc lập vẫn có thể tạo ra một câu chuyện riêng chứ không chỉ đóng vai trò vệ tinh xoay xung quanh nhân vật chính. Một Nhiếp Minh Quyết nóng nảy cương trực, một Kim Quang Dao nham hiểm tàn độc đến phút lâm chung vẫn không nỡ hại người huynh đệ thân thiết, một Giang Trừng hung dữ bá đạo, độc mồm độc miệng nhưng thực ra sống rất tình cảm, một Nhiếp Hoài Tang bề ngoài dốt nát vô dụng, bề trong thâm sâu khó lường,… dù có người chỉ được phác họa qua vài nét bút vẫn nổi bật được thần thái, và là một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh toàn cảnh. Rất nhiền mẫu nhân vật nếu gặp ở truyện khác mình có thể sẽ không ưa, ví dụ như Lam Trạm (mặt liệt) Hiểu Tinh Trần (thánh mẫu, cứng nhắc), Giang Trừng (hẹp hòi, nóng nảy) Kim Quang Dao (âm độc nham hiểm) Kim Lăng (kiêu ngạo phách lối) nhưng dưới ngòi bút của tác giả ai cũng có chỗ bất đắc dĩ cần thông cảm. Dàn nhân vật nữ của truyện ai cũng có nét đặc sắc riêng, người lanh lợi tinh quái, người ngây thơ thẳng thắn, người dịu dàng hiền hậu, người mạnh mẽ kiêu ngạo, thật sự là không ghét nổi ai, điều hơi khó thấy trong đam mẽo :)) Mỗi tội số ai cũng khổ, có mỗi bạn Miên Miên là kết thúc viên mãn... Mà thực ra trong truyện này số ai chẳng khổ, riêng gì char nữ đâu :’(

    Tất nhiên Ma đạo tổ sư không chỉ toàn ưu điểm, dù nó xuất sắc đến đâu mình vẫn có một vài điểm không hài lòng.

    - Nếu đọc nhiều truyện dạng đấu trí, có thể dễ dàng nhận ra tác giả không đủ bút lực để miêu tả tranh giành quyền lực ở quy mô lớn, nhiều âm mưu và trận đánh được thể hiện quá mức đơn giản, nhiều boss bị hạ quá dễ dàng – ví dụ như Ôn gia được ví như một con quái vật khổng lồ trong giới tu chân, cậy thế ức hiếp các gia tộc khác, thế mà chỉ hợp lực đánh vài tháng là dẹo. Hay Kim Quang Dao mất bao nhiêu năm xây dựng hình tượng, thế mà chỉ sau một trận chiến trên Loạn Táng Cương đã bị cả giới quay lưng, cảm giác mọi chuyện quá dễ dàng. Dù sao cũng là tác giả nữ, có thể thông cảm được.

    - Tác giả bỏ trống khá nhiều phân đoạn và chi tiết, ví dụ như quá trình tu ma của Ngụy Anh, diễn biến trận vây quét Loạn Táng Cương, kết cục của Tiết Dương và hồn phách Hiểu Tinh Trần – A Thiến sau arc Nghĩa Thành, không hiểu đây là ý đố của tác giả để tạo khoảng trống cho độc giả tha hồ tưởng tượng, hay bút lực không đủ nên dứt khoát bỏ trống, hoặc có khi chính tác giả cũng không biết phải kết ra sao nên kết thúc nên cho kết mở luôn… Thực ra những phân đoạn và chi tiết này lược bỏ vẫn không ảnh hưởng đến mạch truyện chính, nhưng nếu viết ra sẽ mãn nhãn hơn. Nếu tác giả biết mình không đủ bút lực nên không cố viết để tránh bị fail, thì phải nói bả rất khôn = )) Dù sao cũng xin chọi một hòn sỏi cho tác giả vì tội không chịu tiết lộ mảnh vụn vong hồn của Hiểu và A Thiến được an dưỡng rốt cuộc có thể hồi phục như xưa không, chỉ cần vài câu bâng quơ trong phiên ngoại là đủ rồi mà, tác giả ác như thú :(((((((((

    - Một số plot hole nho nhỏ, nếu đọc nhanh sẽ không để ý, ví dụ A Thiến luôn giả mù, nhưng khi hỏi Tống Lam đặc điểm nhận dạng Hiểu Tinh Trần thì A Thiến lại hỏi “cao bao nhiêu, xấu hay đẹp, kiếm trông như thế nào”, toàn là đặc điểm cần phải nhìn mới biết, vậy chẳng phải giấu đầu lòi đuôi sao = )) Nhưng nói chung plot hole không nhiều và không lớn, ở mức chấp nhận được.

    - Và cuối cùng, điểm bất mãn to bự nhất của mình đối với Ma đạo tổ sư chính là… TẠI.SAO.NGỤY.ANH.LẠI.LÀM.THỤ???????????? Một thằng cha dương quang lóa mắt, chính tà bất phân, phóng túng tùy tiện, nghịch ngợm quậy phá, chuyên môn chọc ghẹo gái (và trai) nhà lành, đi đến đâu gieo rắc nợ phong lưu đến đấy, người tỏ tình cũng là nó… nói tóm lại là khí chất công tỏa ra ngời ngời, tại sao lại làm thụ của một anh con-trai-nhà-lành từ nhỏ đến lớn lúc nào nghiêm trang khuôn phép cấm dục???????? Cảm giác của mình khi biết Ngụy Anh là thụ không khác gì khi biết Tiểu Xuân nằm dưới… Mình cũng thừa nhận sau khi trùng sinh Ngụy Anh bớt ngầu đi nhiều so với kiếp trước, nhưng cũng đâu đến nỗi bị đạp xuống làm thụ chớ ;A; Thiệt là đau diều mà…

    Định viết thêm về tình tay 3 Tống – Hiểu – Tiết, nhưng thôi stt cũng dài rồi, để hẹn lần sau múa phím tiếp =))

    Như đã nói ở trên, dù mới ra đời hơn một năm và hoàn gần một năm, nhưng Ma đạo tổ sư đã trở thành đam mỹ sở hữu kho tài nguyên khủng bố bậc nhất: đồng nhân vài trăm bộ, fanart tính bằng hàng vạn, ngay cả những nhân vật phụ chỉ xuất hiện trong vài đoạn ngắn như Miên Miên cũng tìm được nhiều fanart đẹp kinh hồn. Đặc biệt nhất là kho nhạc đồng nhân và MV cực kỳ phong phú, hình ảnh trong MV hoặc vẽ tay hoặc chế tác 3D dựa trên phần mềm đồ họa của game JX3. Mình đã xem thử clip hướng dẫn cách tạo char, chọn set đồ và phụ kiện, chọn bối cảnh và góc quay bằng phần mềm này, xem xong mới biết muốn dựng một cảnh kéo dài vài giây phải kì công đến mức nào, rất phục mấy bạn kì cạch làm MV 3D cho bộ này. Xem thông tin trên Tấn Giang thì nó đã được bán bản quyền làm phim hoạt hình, phim người đóng và cả game nữa, sợ chưa =)))) Có điều không hiểu sao rất ít người cos bộ này, vì bối cảnh và chiêu thức khó dựng quá chăng :-?
     
    1. Bình luận
    2. Thanh Du
      Thanh Du
      Cuộc chiến Xạ Nhật mình cũng không gọi là đấu trí, mà gọi là "tranh giành quyền lực ở quy mô lớn". Với vị thế như mặt trời ban trưa, đủ sức làm tình làm tội các gia tộc khác một cách hết sức vô lý mà gần như không ai dám phản kháng, thì bị hạ trong 3 tháng thật sự là quá nhanh, quá đơn giản dễ dàng. Tác giả có thể lướt lướt mấy trận đánh lớn để tập trung tả tình cảm nhưng cũng nên cho nhiều thời gian hơn một chút, 3 năm là hợp lý. Đoạn tu ma ko cần miêu tả chi tiết, chỉ cần 1, 2 chương để giải thích tại sao Ngụy Anh mất có vài tháng là luyện được ma lực kinh người, ví dụ chỉ cần nói lúc rớt xuống Loạn táng cương Ngụy Anh bị 1 bầy cương thi đuổi rớt vực, dưới vực có bí kíp, luyện theo bí kíp 3 tháng thành tài, ko cần tả kĩ quá trình luyện. Đoạn vây quét Loạn táng cương cũng không cần tả tỉ mỉ, chỉ cần nói rõ Ngụy Anh chết ra sao, Giang Trừng chính xác là đã làm gì. Không nói rõ thành ra có cái MV cho Giang Trừng cầm kiếm đâm Ngụy Anh ngã gục, mà mình không tin bạn ấy nỡ làm thế. Mình vẫn nghĩ Giang Trừng chỉ muốn bắt Ngụy Anh về Liên Hoa ổ thôi, chứ thật lòng ko muốn giết Ngụy Anh :'(
      1/4/17
    3. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      Em chỉ muốn nói là vụ của Ôn gia không phải đấu trí, mà nó là đảo chính :) Với cả không phải đánh lẻ, mà là hội đồng nên em nghĩ lòng người đã mất thì thế nào mà chẳng sụp, tác giả next luôn cũng không phải là không hợp lý. Những đoạn tác giả bỏ qua, em nghĩ là vì tác giả nghĩ nó không quan trọng, dù sao ngay cả quá trình tu chân bả còn chả đả động, hà cớ gì bả cho đoạn tu ma vào =)) Đoạn vây quét Loạn Táng Cương không cho vào kể ra cũng tiếc, có điều cho vào chỉ tổ hành Ngụy Anh thêm chứ có tác dụng gì mấy đâu... Em cứ có cảm giác hết thảy bộ truyện đều không đi theo lẽ thường mà chỉ là một cái cười khẩy của tác giả vào nhân sinh vậy... Còn vụ đấu trí với boss không đủ lực thì em đồng ý, để ý là má Mặc viết đấu trí rất ít, đều chỉ quẹt quẹt vài nhát, mặc dù quẹt nhát nào rõ ràng nhát ấy nhưng không đủ kích thích. Hình như kích thích của bản dồn hết vào việc hù ma độc giả rồi :) Đọc arc Nghĩa thành mà em ném điện thoại vào tường vì hãi :)
      31/3/17
  5. Hồ ly tinh ghét tiểu tam

    Hồ ly tinh ghét tiểu tam Level 6

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    151
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đu cây v__v
    Nơi ở:
    Đảo~~~
    Web:
    Tui không đến để rì viu đâu, vì đọc xong Ma Đạo Tổ Sư, tui đã ngừng đọc đam một thời gian vì nó quá hay, làm cho tui có cảm giác những bộ tiếp theo tui đọc chẳng khác gì nước lọc so với nước có ga =)))))))))))
    Nhưng tui có một thắc mắc, ấy là vì sao các thím (đa số) đều rất ghét con tui a.k.a Tiết Dương TT~TT và Dao tỷ a.k.a Kim Quang Dao ?
    Hãy cho tui một lời giải thích, một lí do để tui có thể tin tưởng, pờ li~~~~~~~~~
    P.s. nếu các thím thấy post này của tui không liên quan đến chủ đề, xin hãy cmt để tui xóa nó ¥.¥
     
    1. View all 4 comments
    2. Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      @Trangquynhquynh thím cứ yên tâm, tui thích con tui một phần cũng là do nó ác thế đấy =))))))))))) tui sẽ không tẩy trắng con tui đâu, vim hay giác đều rất có hại cho da =)))))))))) tui sẽ không bao giờ lấy lí do "dòng đời xô đẩy", vì nếu giữ vững được lập trường thì cho dù là bão cấp 13 cũng không xô đẩy được đâu =))))))))))
      9/4/17
    3. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      @Hồ ly tinh: Tui hiểu tâm lý của thím. Tui thực ra rất thích những người dám yêu Tiết Dương ngay cả khi biết bản ác bản độc bản tàn nhẫn. Bởi đơn giản thì tình yêu nó rớt trúng đầu thì khóc trời oán đất cũng không thấu được =)) Tui đọc xong arc Nghĩa Thành cũng biết chắc chắn là nhiều người phát cuồng vì Tiết Dương, thím không cần phải lo lắng về tình cảm của mình đâu. Thím chỉ cần lo nếu như thím muốn tẩy trắng nó :) Thằng bé là kiểu người thích thì làm, không bị đạo đức lương tâm trói buộc, tàn nhẫn độc đoán, tui nói thật, tới cả tui còn thích tính cách này của nó. Nhưng hành động của nó không thể tha thứ được, không thể biện hộ được, không thể lấy cái lý do "vì dòng đời xô đẩy" mà bảo nó vô tội được, thế thôi. Chúc thím vui :)
      9/4/17
    4. Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hic, với tâm lý luôn luôn bao che cho kẻ phản diện, tui thật không biết nên giải thích thế nào cho con tui ahuhu. Tui biết con tui ích kỉ, tui biết nó ác độc, tui biết nó tàn nhẫn cỡ nào khi để cho Hiểu Tinh Trần tự tay đâm chết Tống Lam, nhưng mà tui phải làm sao khi con tym tui lại đau xót khi đọc đoạn kí ức lúc nhỏ của nó, con tym tui xót xa khi nó đưa phần hồn còn lại của Hiểu Tinh Trần yêu cầu Ngụy Anh giúp đỡ, ôi, tui biết phải làm sao đây thím ơi huhu TTvTT
      8/4/17
  6. ~N.P.H.A~

    ~N.P.H.A~ Level 3

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    34
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thất nghiệp ăn bám bố mẹ
    Nơi ở:
    Trên mây
    Web:
    Tui chỉ muốn vô phá đội hình là tui hem đọc bộ này đâu :troll: Vì công sủng thụ là tui hem ưa rồi :troll: Lại còn tiềm chất vạn nhân mê thụ :khoc:
    Thêm nữa chuyện tình 3P tổng thụ (tui tự gán) và cp đạo trưởng x cái gì ấy quá máu troá :lol:
    Vs Mặc Hương là sủng thụ nữa :byebitch: Cái gọi là ngược để sủng là đây :dedoa:
    Khi nào tui hận đời xã hội hoặc quyết tâm bỏ Đam thì tui sẽ rớ vào các bộ Ma đạo, Tiểu Lâu rồi ngồi ném (nếu có cái để ném) cho các thím :deptrai2:
     
    1. View all 19 comments
    2. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      Thím à, em không hiểu mắt thím có sạn hay sao mà không thấy ở đây là một cái topic hết sức nghiêm túc, bọn em ở đây nói về cảm nhận của bọn em với bộ này một cách nghiêm túc, có thể bọn em không thích thứ này thứ kia của truyện, nhưng vẫn là có tình cảm, tìm đồng đạo. Rồi thím vào đây, quăng luôn một câu "hem đọc bộ này đâu", thím bàn luận về tác phẩm với thái độ rất ghét bỏ trong khi thím còn thậm chí chưa đọc bộ này, như thím nói thì thím vào đây làm loạn mà vẫn có thể ngẩng mặt lên được như vậy, em thật không hiểu common sense của thím ở đâu. Hay là thím bị M, vô đây làm loạn để được em chửi thẳng mặt rồi mời ra ngoài? Giữa một rừng fan và antifan có tâm, thím vào nói tác phẩm như thứ bất đắc dĩ lắm thím mới đụng tới trong khi thím chẳng biết gì về tác phẩm qua mấy dòng spoil, thím đang giỡn mặt với bọn em phỏng? Thím đọc cái gì là quyền của thím, nhưng thím bớt viết ra mấy câu hút thù hận như thế thì người ta cũng không nghĩ thím bị gãy tay. Lần sau thím muốn bày tỏ gì đó về tác phẩm thì mời thím đi đọc tác phẩm trước rồi hãy phán, em ghi rõ ràng đây là topic review, thím chưa đọc đã vào nói, này có phải bị lộn chỗ không?

      Người ta bảo nhập gia tùy tục không phải là cổ hủ đâu thím.
      28/5/17
    3. ~N.P.H.A~
      ~N.P.H.A~
      @trangquynh: Hình như đây là topic review tr, tui chưa đọc truyện nhg đã đọc spoil, review thì vẫn được quyền lên tiếng chứ nhỉ ???? Còn đi ngược lại mọi người, "ko đọc truyện sủng thụ" là trend ngược hả thím ?? Góp vui là cái nồi gì vậy, tui đã bảo là mình vô phá đội hình mà ??? Thím có thể chửi tui vô topic của thím làm loạn, chứ lấy đâu ra lời khuyên tui đừng đọc cái này cái kia, tgia có khóc hết nước mắt hay ko thì đến lượt thím bik à =)))) Ma đạo vs Tiểu Lâu ko như các ĐM khác thì tui ko nên đọc vì "mất công" à, đọc gì là quyền của tui chứ nhỉ, có mất công hay ko cũng là do tui nhận xét cơ mà, truyện viết ra thì độc giả bình thường ko nên đọc chứ phải đợi đến những con người biết cảm nhận nghệ thuật chân chính không máu chó ko yêu hận tình trường ko hãm lol để đọc à ???
      9/4/17
    4. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      Em chỉ nói một tẹo thôi: Thím có ý gì khi vào topic này để viết những lời kia? Thím muốn show rằng thím đi ngược lại mọi người trong này? Thím à, em không hiểu và cũng không muốn hiểu logic của thím, thiết nghĩ em cũng chẳng phải quen thân gì với thím để thím vào đây "góp vui" theo kiểu này nhỉ? :) Tiện thể, em hi vọng thím đừng đọc Ma đạo và Tiểu Lâu làm gì, tác giả sẽ khóc hết nước mắt mất. Ma đạo và Tiểu Lâu thực sự không phải mấy bộ yêu hận tình trường vì em anh hamlon với cả thế giới như các bộ đam mỹ khác đâu, thím đừng vào làm gì cho mất công, thế nha.
      9/4/17
  7. Hồng Thanh

    Hồng Thanh Level 1

    Tham gia ngày:
    14/3/17
    Bài viết:
    2
    Giới tính:
    Nữ
    [ cái ăn ớt ý tui là đã biết cay rồi còn ăn] -> Thím à căn bản là đọc tới Nghĩa thành thì mới biết tới TD và những trò ác vô nhân tính của hắn, nên nói kiểu biết cay rồi mà còn ăn là cũng sai rồi nha =..=

    Đã là phản diện lại còn ác thấu trời xanh thì có bị chửi cho không còn đường sống tui cũng không ngạc nhiên.
     
  8. Người qua đường Giáp

    Người qua đường Giáp Level 4

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    64
    Giới tính:
    Nữ
    Tui nghĩ là do thím ấy chưa đọc truyện nên chỉ nghe người ta hình dung "phản diện" thôi thì không rõ ác tới đâu, chứ nếu đã đọc truyện rồi thì người bình thường với tam quan và tư duy bình thường sẽ không thể yêu nổi nhân vật này.

    Tui muốn đính chính là không có ai vạn nhân mê trong truyện này cả, nếu nói vạn nhân mê thì chắc có Cô Tô song bích Lam đại với Lam nhị thôi, đẹp trai hào hoa gì đó đi tới đâu các cô nương chết tới đó, đây mới là vạn nhân mê nè mấy thím, còn đâu toàn tình thù âm mưu không à.

    3P gì đó chẳng qua do chúng hủ đọc tự YY thôi, vốn dĩ trong chính văn của tác giả đoạn đó nếu nói về tình yêu thì may ra chỉ có có tình đơn phương của Tiết Dương. Còn bản thân giữa Hiểu và Tống thì tui thấy tình bằng hữu chí thân hơn là yêu đương, và dĩ nhiên Hiểu cũng chẳng có chút tình cảm mảy may gì dành cho Tiết cả, cùng lắm thì là bạn bè vui vẻ lúc đồng hành thôi.
    Nếu mấy thím có đọc truyện Kim Dung thì sẽ thấy lão Kim mới đúng là ông tổ của máu tró, cho nên mấy tình tiết này suy ra cũng bình thường thôi =))
     
    1. Bình luận
    2. Người qua đường Giáp
      Người qua đường Giáp
      Yêu tha thiết này là do fan tự YY não bổ thôi, chứ có phải tình yêu xôi thịt kia đâu =)) Cốt truyện người ta rõ ràng chỉ có Vong Tiện mới đúng là yêu, còn lại đều là hảo cơ hữu mà =))
      10/4/17
    3. Thanh Du
      Thanh Du
      Có Hiểu là vạn nhân mê kiêm thánh mẫu đó cô, 3 người bên cạnh ai cũng yêu ổng tha thiết còn gì =)))
      10/4/17
    4. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      Thím ơi thím là ÁNH SÁNG ĐỜI EM! Đúng rồi yêu đương cái gì ngoài Vong Tiện ra có đứa nào yêu đương đâu uhuhu =))
      9/4/17
  9. Phongbienthai

    Phongbienthai Level 1

    Tham gia ngày:
    18/9/17
    Bài viết:
    1
    WOW đi ngoại tình mò raw bộ khác lại mò trúng diễn đàn fan MĐTS sinh hoạt nha ~~~ không biết bao giờ mới đến được chỗ có xôi thịt haizz
     
    Hồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Ác độc! Quá ác độc! Em vẫn chờ ngày cưng lết đến chữ Hoàn thần thánh đấy!
      18/9/17

Chia sẻ trang này