1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Khoảng cách xa nhất

Thảo luận trong 'Đang sáng tác' bắt đầu bởi Cá mắt hí, 2/6/17.

  1. Cá mắt hí

    Cá mắt hí Level 2

    Tham gia ngày:
    1/6/17
    Bài viết:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Sài Gòn
    Web:
    Tác giả: Trần Mỹ
    Tình trạng: đang tiến hành
    Thể loại: Niên hạ, ôn nhu si tình nguy hiểm công x bình phàm sợ ma thụ, cường cường, 1x1, HE.
    Giới thiệu:
    Anh chỉ là một người bán hoa bình thường, không đẹp, không giỏi, nhưng đột nhiên đàn em lâu năm của anh tỏ tình. Từ đó anh gặp bao nhiêu là rắc rối, thậm chí là có thể thấy được ma(?), rồi anh phát hiện ra một chuyện động trời...
    Note: thật ra đây là lần đầu tớ viết truyện dài, hi vọng mọi người có thể ủng hộ truyện của tớ. <3
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/6/17
    1. Bình luận
    2. Cá mắt hí
      Cá mắt hí
      = ))) huhu có người ủng hộ đọc là tui vui lắm luôn rồi đó *ôm ôm*
      3/6/17
    3. Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Khửa, dạo này tui đang hứng đọc đam kinh dị, chế lại viết thể loại có thể nhìn thấy ma, hahaha, lót dép hóng ~~~~~
      3/6/17
  2. Cá mắt hí

    Cá mắt hí Level 2

    Tham gia ngày:
    1/6/17
    Bài viết:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Sài Gòn
    Web:
    Chap 1: Cảnh báo.
    Bầu trời tối đen như mực, nếu ngước lên thì chỉ có thể nhìn thấy lấp lánh một vài ngôi sao, ngay cả hôm nay mặt trăng đã trở nên to rõ hơn mờ mờ ảo ảo dưới lớp mây đen như một làn khói bạc ôm lấy không ngừng buông khiến cho con đường trở nên âm u vắng tanh, những quán xá mọi thường nhộn nhịp với những ánh đèn lấp lánh khiến cho con người ta đi ngang mà cũng thấy nhộn nhịp theo nay đã vì cúp điện nên chỗ nào cũng đóng cửa, mọi thứ như đang bị nuốt dần bởi bóng tối.

    Gió hiu hiu lạnh từ đâu lướt nhẹ qua mái tóc đen dày đặc khiến cho con người đó cảm thấy một trận da gà nổi lên. Anh sợ hãi co rúm người lại một chỗ, mặt tái mét tưởng chừng như không còn tồn đọng một giọt máu. Cố gắng bước thật nhanh nhưng cái câu chuyện ma hồi chiều con bạn kể không ngừng lảng vảng trong đầu.

    “Tao đang ngồi học vào chừng ba giờ sáng, vì ngày hôm đó phải kiểm tra Địa nên tao phải dậy sớm để học bài, rồi đột nhiên như có một luồng điện chạy dọc xương sống, tao ngó ra ngoài cửa sổ thì có một cô gái mặc đầm đỏ nhìn tao, tao nghĩ thế quái nào có đứa con gái nào mà đứng đó như thế, rồi mày biết không, cô ta giơ tay lên vẫy mời gọi tao, lúc đó tao sợ lắm, tao dụi mắt mình vài lần thì mới thấy cô ta biến mất.”

    Có khi nào anh sẽ gặp chuyện y chang như vậy không?

    Suy nghĩ lan man một hồi đột nhiên có một cái gì đó đánh anh thật mạnh.

    AAAAAAAAAAAAAAAAAA!

    Bởi vì theo quán tính nên anh đã ngồi xuống đất ôm đầu run rẩy.

    “Haha, anh Diệp thật là nhát. Có vậy mà cũng sợ.” – thằng bé vừa đánh xong liền cười toe toét khi hù một cách thành công mỹ mãn rồi lại chạy đi.

    “Nè ai cũng sợ ma chứ bộ.” – Diệp chợt nhận ra giọng rất quen thuộc nên cảm thấy bực tức đáp trả lại thằng bé.

    Nhưng rồi anh nhận ra, đêm hôm khuya khoắt vậy thì làm sao có cha mẹ nào có thể cho con cái ra ngoài đường chơi được? Diệp sợ hãi chạy nhanh qua các hàng cây, rồi bước nhanh lên các bậc dãy cầu thang của chung cư Thanh Đa, mồ hôi không ngừng chảy do sức nóng của vận động lẫn sự nóng nực của hè về. Tuy hơi tối nhưng Diệp vẫn có thể thấy đường mà mò ổ khóa của mình, rồi liền một bước vô rồi chốt cửa lại, thảy đôi giày ra nhảy lên chiếc ghế rồi ngủ mất tiêu.

    Dần dần chìm vào giấc mơ, không còn nóng như lúc nãy nữa, sau một hồi không khí trong phòng bắt đầu giảm xuống, Diệp vô cớ tỉnh lại nhưng phát hiện cơ thể của Diệp dường như không thể cử động được, vào những tình huống như thể thì cơ thể trở nên mẫn cảm hơn bao giờ hết, từng tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng nước chảy tỏng tỏng ở vòi nước rửa chén, và con muỗi đang đậu ở chân mà anh không thể nào với tay đập được. Diệp mơ mơ màng màng thấy có một bóng người tiến lại gần từ cánh cửa, anh không thể nhắm mắt lại khi nỗi sợ hãi trong anh ngày càng lớn, khuôn mặt người đó không rõ, rồi cánh tay của người đó giơ lên, anh ngỡ như mình sẽ bị đối phương làm gì đó nhưng không, đôi bàn tay mát lạnh xoa hai bên gò má, từng giọt nước có vị mặn chát rớt xuống khuôn mặt Trấn Diệp, người đó nói gì rất khẽ, đến nỗi người có lỗ tai thính như anh mà vẫn không nghe được.

    Nhưng anh không hiểu sao lại cảm thấy giọng nói đó trầm ấm như một cơn thôi miên dài đăng đẳng, đôi mắt không thể khép lại giờ thì cảm thấy nặng trĩu mà sụp xuống. Những giọt nước cứ rơi mãi không ngừng và lăn trên đôi má của anh. Mọi thứ lúc này dường như là vô tận rồi lại chìm vào cơn say nồng trong giấc ngủ.

    Sáng sớm tiếng đồng hồ báo thức reo như mọi ngày, anh tỉnh lại nhưng đầu lại đau như búa gõ, phát hiện nước trên tầng nhà bị dột xuống ngay chỗ đầu nằm nơi anh đang ngủ. Hèn chi tối hôm qua cứ thấy nước rớt xuống mặt mình.

    Ngồi một xíu cho tỉnh, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

    “Hóa ra là mơ.” – Diệp cười thầm trong lòng, rồi đi đánh răng rửa mặt thay đồng phục mới, bắt đầu đi làm, trên đường đi anh thấy cậu nhóc tối hôm qua đang đi với mẹ, thế mà anh cứ tưởng thằng bé là ma chứ.

    “Chào em.” – Vẫy tay chào cậu bé.

    Nó đứng lại hồi rồi đáp lại bằng cách nó lè lưỡi ra lêu lêu anh vụ tối hôm qua,xong chạy theo mẹ đang đi phía trước. Anh cười lắc đầu.

    Chẳng bao lâu Diệp đi tới trước cổng trường, trong lúc đó thì bắt gặp đàn em và bạn thân của mình đang cãi cọ ầm ĩ với nhau, cả hai cùng quay lại nói như bắn sung liên thanh.

    “Anh Diệp à, là anh Huy bắt nạt em đó, anh mau nói gì đó đi.” – Cậu giả vờ mếu máo, người run run.

    Trấn Diệp còn chưa lên tiếng, Huy đẩy gọng mắt kính lên, sát khí cũng tăng theo, giọng khàn khàn đáp lại.

    “Đỗ-Hạ-Nam, tôi nói cậu biết, đừng có mà vu oan giá họa, rõ ràng cậu là người chọc tôi trước, giờ tỏ ra là kẻ bị hại là như thế nào hả?”

    “Này này, rõ ràng là tôi muốn mua hoa của anh Diệp, nhưng ban nãy ảnh lại không ở đây nên mới nhờ anh chứ bộ.” – Cậu liếc mắt một cái khiến cho Huy tức điên lên.

    Thật ra Diệp cũng chẳng hiểu vì sao hai người này cứ như nước với lửa, kể từ khi anh với bạn thân anh cùng xây tiệm hoa này, ngày đầu tiên bán hàng cũng là ngày bắt đầu gặp gỡ Hạ Nam, Diệp với cậu ấy ăn ý vô cùng, còn đối với Trần Huy thì lại cãi vã suốt ngày.

    “Thôi thôi, Huy đi với tao bán hàng, còn em vô lớp mà đi học đi.”

    Anh đẩy cậu vô trong cổng trường, rồi kéo lấy Huy ngồi lên xe của hắn chở anh đến tiệm hoa gần đó.

    “Tao khuyên mày đừng lại gần thằng đó nhiều.” Huy nói với Diệp với giọng lo lắng nhưng gió ù ù hai bên tai lúc trên đường nên anh chẳng nghe thấy gì cả, “mày nói gì vậy, tao không nghe rõ.”

    “Thôi không có gì.”
     
    Hồ ly tinh ghét tiểu tam đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Hồ ly tinh ghét tiểu tam
      Lờ mờ đoán ra công thụ rồi nha 0^◇^0
      15/7/17

Chia sẻ trang này