1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Jack nào rồi cũng có Jill

Thảo luận trong 'Đang sáng tác' bắt đầu bởi Tổng Thụ Đại Nhân, 28/2/17.

  1. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Jack nào rồi cũng có Jill


    [​IMG]

    Người viết: Tổng Thụ Đại Nhân (a.k.a Ngáo)

    Thể loại: thú x thú, lãng mạn

    Sum: Chuyện tình giữa hai con chim =w=

    A/n:

    Cái fic này mình lấy cảm hứng từ chim Đinh viên, hồi coi Life Story của BBC ấy, cơ mà thực sự là mình không biết nhiều về chúng, chỉ biết cái tập tính xây phòng tân hôn để tán vợ, nên mọi thứ đều là chém gió ra cả. Mọi người cứ coi như là nơi này không phải Trái Đất, giống chim này cũng không ở Trái Đất, nên bất cứ điều gì cũng là có thể đi =))

    Bàn đầu định viết 1shot, nhưng lại bị kéo dài ra. Mà không dài quá đâu, chừng vài chương là hết thôi =))

    Mục lục:


     
    Chỉnh sửa cuối: 2/3/17
  2. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Chương 1

    “Con phải nhớ, tuyệt đối không được bay sang Rừng Phía Tây.”

    Từ khi sinh ra, đám nhóc đã được bố mẹ dặn như vậy. Vừa thức dậy đã dặn, ăn cơm dặn, đi học dặn, đi ngủ cũng dặn, và thậm chí là đi vệ sinh thì cũng phải dặn với thêm một câu như thế.

    Ban đầu thì cũng có vài đứa tò mò, lại tự nhận là ta đây can đảm bậc nhất nên đã lò dò sang đó xem có gì. Chẳng biết chúng đã đụng độ với thứ quái thai nào mà lúc về, đứa nào đứa đấy mặt tái mét, chân tay bủn rủn, miệng lưỡi lập cập. Và từ đó, câu chuyện về con quái vật muôn hình vạn trạng – mấy đứa trong nhóm thám hiểm mỗi đứa kể một kiểu – cứ lan truyền trong đám trẻ nít.

    Cái tin đồn thực thì ít mà hư thì nhiều ấy cứ truyền hoài truyền mãi, thành nỗi ám ảnh muôn thuở. Kết cục là, dù lũ nhóc năm nào đã trưởng thành cả, nhưng chẳng đứa nào dám bước vào khoảng rừng đó nữa.

    Ngoại trừ Jill.

    Phải rồi, chính nó, cái đứa có một cọng lông xanh trên trán và thích khóc thầm ấy. Chính cái thằng nhát cáy đó đấy.

    Thằng nhát cáy đó đang lâng lâng hạnh phúc và đắc ý vô cùng. Bởi nó là đứa duy – nhất dám bay sang Rừng Phía Tây. Một mình. Và không chỉ một lần.

    Hì hì, chuyện này mà kể ra chắc lũ bạn sẽ được dịp trố mắt, thậm chí nó sẽ thành anh hùng thời đại mới trong lòng tụi đấy không chừng.

    Nhưng không, Jill đâu phải là đứa phù phiếm như thế. Nó đâu có dại mà kể. Thảo nào bọn kia cũng đòi dẫn sang coi bên này thế nào. Và thế thì phiền lắm. Hơn nữa, nó có một bí mật muốn giấu rịt cho riêng mình. Một bí mật vô cùng đẹp đẽ.

    Jill tiếp tục vỗ cánh bay, nó không dám bay thẳng đường hoàng mà cứ phải chao qua chao lại giữa tán cây rậm rạp để có thể giấu mình trước những loài sinh vật đáng sợ khác. Sau bao lần mò sang Rừng Phía Tây, Jill nhận ra nơi này tuy không ghê rợn như lời đồn, nhưng cũng chẳng phải chỗ yên bình gì. Bữa nào cũng thấy đánh nhau, không chỉ để giành mồi, chỗ ở, hay bạn tình, mà giống như là: “Mình thích thì mình đánh thôi, chẳng cần lý do nào cả.”

    Nó từng thấy hai gã to béo cục mịch, đô con lực lưỡng lăn xả đến thừa sống thiếu chết chỉ vì lỡ quẹt cánh một cái. Chẳng ai can nổi, mà cũng chẳng ai thèm can. Cứ kệ cho hai thanh niên sức dài vai rộng, đẹp trai ngời ngời vặt lông nhau chí chóe, rồi biến thành hai đống trụi lủi nằm bẹp dí đầy thảm hại.

    Và điều đáng sợ nhất là: hết thảy những sinh vật ở đây đều to một cách bất thường. Đơn cử như dế. Ở bên Rừng Tây Nam của nó, chúng chỉ bằng hai cái móng vuốt của là cùng, bé bé xinh xinh, rất vừa miệng. Nhưng ở bên này, hình dáng giống hệt nhau mà một con trong đám đấy phải bằng nửa thân hình nó. Nhìn đã ớn rồi chứ đừng nói đến chuyện bỏ vào bụng.

    Bay thêm chừng nửa giờ Olt thì “bí mật đẹp đẽ” của nó dần hiện ra. Đó là một căn phòng tân hôn xa hoa, lộng lẫy và tráng lệ nhất mà nó từng thấy. Phòng được dựng thành hai tầng. Tầng một rộng rãi, tầng hai vuốt chóp nhọn và trang trí bằng những chùm hoa xanh biếc. Phía dưới chắc là để “hành sự” còn phần trên…Jill cũng chẳng biết ngăn đó để làm gì, chắc là cho đẹp? Thềm trải dài, rải đẫm cánh hoa xanh. Quả mọng được chất thành đống lớn gần đó. Hửm? Quả mọng? Chưa đến giữa tháng 7 mà sao đã tích trữ thứ đó rồi? Để lâu lỡ nó hỏng mất thì sao?

    Chủ của căn phòng này là một gã cao lớn, cỡ chừng gấp hai lần Jill. Toàn thân gã phủ một lớp lông xanh đen bóng lộn, đôi mắt tím, cái mỏ nâu vàng. Jill không biết tên gã, chỉ biết gã đã cặm cụi xây cái công trình vĩ đại này từ chừng hai tháng trước.

    Bữa đó, trong lúc mải mê tìm hoa Fayn – loài hoa mà gã cao lớn dùng để trang trí, nó tình cờ đi lạc sang khu vực Rừng Phía Tây này. Và tình cờ hơn nữa, nó gặp đúng căn phòng đang xây dở của gã – lúc ấy mới chỉ có vài cành lớn dựng kết cấu, và một dúm cành nhỏ đan dưới chân phòng.

    Từ thuở bé đến giờ, Jill chưa từng thấy chú bác nào dựng được căn phòng tân hôn có hai tầng cả. Nó tò mò không biết gã này định làm thế nào nên cứ sáng sáng lại bay đến, núp trong lùm cây cạnh đó, nhìn cảnh gã thi công. Nhìn mải mê đến khi nào bụng kêu ọt ọt mới tạm rời đi kiếm cái ăn, rồi tiếp tục quay lại nhìn tiếp.

    Gã này đúng là tài.

    Sau bao ngày quan sát, Jill thực sự phải thừa nhận là vậy. Cứ chăm chỉ xem rồi học hỏi, không chừng năm sau mình cũng sẽ xây được căn phòng tân hôn đẹp như thế, không, bằng một nửa thế cũng là tốt lắm rồi. Như vậy thì trong Lễ Ước Hẹn, các nàng sẽ kéo đến ầm ầm, và lũ bạn chắc ghen tị phải biết.

    Gã cao lớn đột nhiên bay vụt đi. Jill xoa xoa cái bụng lép xẹp của mình, chắc gã cũng đói như nó rồi. Mọi hôm, cứ đến giờ này là gã lại đi kiếm cái ăn, phải đến chừng 1 tiếng Olt sau mới quay lại. Như những buổi khác thì nó cũng sẽ tìm thứ gì bỏ bụng đấy, nhưng hôm nay Jill lại chẳng nỡ rời đi. Căn phòng kia có vẻ như đã hoàn thành rồi, nó muốn được lại gần để ngắm nhìn, và “sờ vào hiện vật” quá.

    Nghĩ sao làm vậy, Jill đảo mắt một lượt, nghe ngóng xem xung quanh có gì bất ổn không, thấy yên tâm rồi thì bay vọt lại căn phòng.

    Ôi chua choa, nhìn gần nom nó còn đẹp hơn nữa. Jill nằm vật xuống rồi lăn qua lăn lại vài vòng, êm quá thể, nằm ngủ trên này thì thoải mái phải biết.

    Ngay lúc nó còn đang chìm đắm trong sự êm ái thì bỗng có tiếng ‘phịch’ vang lên. Gã cao lớn đã về tự lúc nào. Đầu óc Jill trống rỗng, rồi mau chóng bị lấp đầy bởi những tiếng gào rú tuyệt vọng.

    Mẹ ơi!!!! Lão về lúc nào thế!! Sao lại đột nhiên về thế này!! Bảo là đi mất 1 tiếng cơ mà!!! Lừa đảo!! Trời ơi! Sao lại đứng chình ình giữa cửa thế kia! Đứng thế kia thì người ta biết chạy đằng nào! Này này này! Vểnh đuôi lên làm gì đấy! Nhấc chân lên làm gì đấy! Đừng có đánh yêm mà QAQ

    Trước sự bàng hoàng của nó, gã cao lớn bắt đầu….nhảy. Và còn hát nữa!

    Nhảy cái mẹ gì! Hát cái mẹ gì!

    Thà gã đánh nó còn hơn làm hai cái trò đấy. Bởi vì, Jill đã nhận ra ý đồ của gã. Gã muốn tán nó! Chính thế, t – á – n. Tờ an tan sắc tán! Điệu nhảy này, bài hát này, chỉ khi các chú muốn mời cô nào vào động phòng với mình thì mới làm thôi mà!

    Và giờ thì gã làm thế với mình!

    Jill vừa giận, vừa sợ, vừa choáng. Cọng lông xanh trên trán là nguyên do cho mọi sự bắt nạt mà nó gặp phải hồi con nhỏ. Chỉ có con cái mới có cọng lông đó, nhưng từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, nó 100% là con đực. Nói đơn giản hơn thì, Jill có ngoại hình của một con ‘cái’, nhưng giới tính sinh học lại là ‘đực’.

    Bao kỷ niệm chẳng mấy tốt đẹp ùa về. Cơn giận choán hết lý trí. Jill hùng hổ lao đến, dùng hết sức bình sinh, tạt cánh vào mặt cái gã đang cao giọng kia một cái, tung cước đá gã ngã chổng vó, rồi bay vụt đi.

    Khí phách là thế. Nhưng chỉ mới bay được đoạn ngắn, khi lý trí trở về, nó bắt đầu run rẩy. Vừa nhìn đã biết gã này chẳng phải loại hiền lành gì, mình làm thế…liệu có bị trả thù không? Bây giờ dìu người ta dậy rồi xin lỗi thì có vớt vát được gì không?

    Jill từ từ ngoảnh đầu lại. Gã cao lớn đã thoát khỏi trạng thái sững sờ, đứng dậy, và cũng nhìn về phía cậu.

    Mọi phương án chữa cháy bay biến hết, hóa thành một chữ: CHẠY!

    Và Jill chạy thật, chính xác là bay thật. Cắm đầu cắm cổ mà bay. Bay như không biết đến ngày mai. Bay như sắp chết đến nơi rồi.

    À mà đúng là sắp chết đến nơi. Nếu không thoát được lần này, khéo năm sau mồ mình xanh cỏ cha nó rồi. Mình còn chưa có người yêu, còn chưa được động phòng, còn chưa viết di chúc. Mình. Không. Muốn. Chết.

    Nó hộc tốc trốn về tổ. Nhưng khi chiếc tổ thân thuộc vừa thấp thoáng ngay trước mắt, linh tính nào đó mách bảo khiến Jill phanh khựng lại, ngã dúi vào lùm cây rậm phía trước.

    Khi nó vừa lồm cồm bò dậy và đứng vững vàng, thì gã cao lớn khi nãy bỗng giáng xuống như một vị (hung) thần. Gã hằm hằm nhìn ngó xung quanh, rồi găm chặt tia mắt thù hận vào cái tổ vô tội của nó.

    Một cước!

    Phần tổ bên trái bong ra.

    Cước thứ hai!

    Phía bên phải cũng nói lời vĩnh biệt.

    Chưa hả, gã còn huy động thêm mỏ và cánh để đưa cái ổ tầm thường đáng thương kia về với đất mẹ chỉ trong tíc tắc.

    Trừng phạt xong xuôi, gã chưa vội đi mà hùng dũng rà soát khắp sân nhà của nó như muốn diễu võ giương oai. Jill chẳng dám ho he gì, chỉ biết nín thở, cầu mong gã mau mau cuốn xéo cho rồi. Nó cứ run rẩy cầu xin như thế, đến chừng 10 phút Olt sau thì thần linh mới chịu rủ lòng thương, khiến gã bay đi thật.

    Vừa thấy tên ôn thần kia khuất bóng, Jill mới dám thò mặt ra, chưa kịp nghỉ ngơi bèn cuống cuồng lao về nhà bố mẹ.

    Mẹ ơi!! Con sợ quá!!

    QAQ

    TBC.

     
    Chỉnh sửa cuối: 2/3/17
    Esther ValerieĐĩa Bay Hết Xăng đã thả thính cho thớt.
  3. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Chương 2

    “Jill! Jill! Mặt trời chiếu đến mông rồi, dậy đi! Con cái gì mà về với bố mẹ cứ ngủ trương ngủ nứt thế hả!”

    Nó mơ màng tỉnh dậy trong tiếng hò xé trời của phụ huynh “mẹ”. Cá 100 bữa sáng là giờ mặt trời cùng lắm mới ló khỏi vầng mây, trời còn mông mông lung lung chứ làm quái gì có chuyện đang chiếu đến mông. Chiêu cũ rích này mẹ xài đi xài lại không biết bao lần rồi, đừng hòng nó cả tin dễ lừa như hồi bé nữa.

    Không kháng lại nổi cơn buồn ngủ nặng nghìn cân trên vai, nó trở mình rồi nhắm mắt lại, tiếp tục giấc say nồng.

    Tiếc rằng đời không bao giờ được như những gì mình mong muốn. Có thể hôm qua, mẹ sẽ thương tình cho nó ngủ nướng sau khi thấy thằng con hớt hải chạy về, mặt mũi trắng bệch, chân run lẩy bẩy. Nhưng nghỉ ngơi một ngày là quá đủ rồi, chim khôn phải biết dậy sớm tìm mồi. Chân lý này bà đã dạy nó bao nhiêu lâu mà sao cái đầu bã đậu đó không chịu nhớ.

    “Jill, dậy đi con, dậy tập thể dục với bố mày rồi đi ăn sáng.”

    Jill bỗng nhiên cảm thấy rùng mình, sống lưng lạnh toát. Nhưng nó vẫn nhất quyết nằm rịt trên cái giường yêu quý, không chịu nhấc mông lên.

    Chát!

    “Mày có dậy không?!”

    Má nó đau tê tái, Jill sửng sốt mở mắt ra thì thấy gương mặt còn đáng sợ hơn tên hung thần bữa nọ của mẹ. Nó còn chưa kịp định thần lại thì trời đất đã đảo lộn hết cả. Người mẹ vốn chẳng nhân từ lắm của nó, giờ còn tàn nhẫn hơn khi đang tâm đá bay thằng con khỏi ổ. Khiến nó xoay mòng mòng và đáp đất trong tư thế chổng vó.

    “Đi ra ngoài kiếm cái gì bỏ bụng nhanh! Lười chảy thây chảy xác thì mai này đứa nào nó chịu gả cho! Giờ sống độc thân mà còn vật vưỡng thế này, mai sau có gia đình thì chèo chống kiểu nào!!” Mẹ đứng chống hông trước cửa tổ, vô cùng uy vũ, nhìn đã không dám mon men lại gần rồi.

    Ngã một cú đau điếng xong, Jill tỉnh ngủ hẳn. Chẳng cần biết mặt trời đã chiếu mông hay chưa, nó vội vã tuân theo lệnh của sếp trưởng “mẹ”, bay vèo đi tìm bữa sáng.

    Trời ơi, nó nhớ những ngày tháng sống một mình quá. Thích ngủ đến lúc nào thì ngủ, thích làm gì thì làm. Thực ra, nó có phải đứa lười biếng gì đâu. Chẳng qua là bình thường, nó sẽ dậy vào 7 giờ sáng, còn đối với mẹ thì 5 giờ 5 thôi cũng đã muộn lắm rồi. Quan niệm khác nhau khổ thế đấy.

    Ở nhờ nhà bố mẹ mãi chẳng phải ý hay. Có lẽ mình nên bắt đầu kiếm chỗ để xây tổ mới. Chỗ cũ có cho gì thì nó cũng chẳng dám quay lại, lỡ đâu gã kia nổi hứng lên tới phá phách nữa thì sao? Lần trước nó may mắn nên mới trốn được, lần sau gặp lại chắc chắn sẽ nhừ đòn. Mình nhỏ nhắn, liễu yếu đào tơ thế này, gã chỉ cần đạp một cái là tiêu rồi chứ chưa cần phải nhấc chân thêm cú thứ hai.

    Nhưng tìm chỗ ở mới chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Đa số những nơi có địa thế đẹp đều bị người khác nhận hết rồi. Lúc trước, khi tìm nhà, nó đã ráng lựa chỗ ổn nhất có thể – tuy hơi gần Rừng Phía Tây một chút, nhưng nước và đồ ăn đều đầy đủ.

    Thây kệ, vấn đề cần giải quyết trước mắt là phải thỏa mãn cái bụng đang đói cồn cào này đã.

    Jill bay qua các tán cây, nhìn kỹ vào mấy cái hốc nhỏ, coi xem có con mồi ngu ngốc nào đang nhẹ nhàng đi ra không. Vừa đi vừa lẩm bẩm: “Sâu ơi sâu à, sâu ra đây anh có cái này hay lắm. Anh cưng sâu nà, anh thương sâu nà. Ra chơi với anh nà.”

    Ngay lúc Jill đang mải mê ca hát, thì bỗng nhiên có tiếng ‘phịch’ vang lên. Ai đó đậu xuống ngay trước mặt nó. Nhìn dọc theo cặp chân vàng lực lưỡng, ngóng lên trên, đập vào mắt Jill là gương mặt đáng sợ của gã hung thần bữa nọ! Cái mặt đằng đằng sát khí như muốn giết cả thế giới này! Sao gã lại ở đây! Sao gã lại tìm được mình! Liệu có bị đánh không! Liệu giờ hôn mê thì có bị đánh không! Liệu giờ hôn mê thì lúc bị đánh có đau không!

    Toàn thân nó cứng ngắc, mỏ ú ớ vài tiếng không ra lời. Và như một cách để trốn tránh hiện thực, nó ngất đi thật. Nó vô tư ngất mà quên béng việc mình đang đứng trên cành cây. Thành thử ra, vừa ngất chưa được một giây thì cơ thể nó đã lảo đảo, rơi xuống.

    Thấy cô nàng bé bỏng mà mình tìm kiếm suốt mấy bữa nay rơi tự do, Jack vội vàng lao xuống, đỡ lấy nàng, ôm vào lòng rồi đáp đất bình yên trong một tư thế đẹp trai hết biết. Tiếc rằng nàng dấu yêu đang nhắm tịt mắt nên chẳng thể thấy được màn trình diễn ngoạn mục kia. Jack cảm thấy có chút hụt hẫng.

    Thực ra, sau khi giận quá mất khôn mà đập mất nhà nàng, Jack cũng hối hận lắm. Gã chạy đôn chạy đáo tìm khắp nơi mà chẳng thấy bóng dáng người thương đâu. May thay ông trời thương xót, Thần Chim dẫn lối, trong lúc đang lang thang đi ăn sáng, gã tình cờ trông thấy cái bóng dáng thân thuộc ấy, cái cặp mắt tròn xoe đáng yêu ấy, cái mỏ xinh xinh khiến con tim gã rung động ấy. Nào ngờ đâu vừa mới đứng trước mặt nàng, chưa kịp nói tiếng “Xin chào” thì nàng đã ngất lịm đi rồi.

    Một lần nữa, Jack cảm thấy vô cùng hối hận trước hành động bạo lực của mình hôm trước. Có lẽ bữa đó mình hung dữ quá, người ta sợ rồi. Không biết nếu mình xin lỗi chân thành, người ta có chịu tha thứ cho mình không?

    Thực ra cũng không trách Jack được, đây là lần đầu gã muốn theo đuổi một người như thế, chuẩn bị bao nhiêu lâu mà người ấy bỗng nhiên lại đánh mình, lại bỏ đi. Bao đau thương chuyển thành phẫn nộ, vậy nên gã mới làm cái hành động bốc đồng ấy.

    Jack là một con chim biến dị bị cha mẹ quẳng lại ở Rừng Phía Tây, vẻ ngoài cao lớn, màu lông khác thường, hàm răng sắc nhọn. Từ bé đến giờ, bất cứ con chim nào cùng loài gặp gã đều chỉ biết rít lên đầy sợ hãi. Jack đâu có làm hại ai bao giờ, gã cũng muốn có bạn lắm chứ, nhưng chẳng ai muốn làm bạn với gã, thành thử, lúc nào gã cũng thui thủi một mình.

    Khi trưởng thành, gã không chỉ muốn có một người bạn, mà còn muốn có một gia đình. Bản năng khiến gã tìm cành, xây phòng tân hôn để đợi chim cái tới. Gã xây thật đẹp, thật hoành tráng, thật rực rỡ, nhưng năm nào cũng vậy, chẳng có cô nàng nào dám chui vào căn phòng của gã cả. Ba mùa hè đã qua là ba mùa căn phòng của gã trống vắng. Gã chưa muốn bỏ cuộc, năm nay gã sẽ lại xây một căn phòng khác, tráng lệ hơn căn phòng của cả ba năm trước.

    Jill xuất hiện khi gã vừa dựng kết cấu xong. Ban đầu, gã chỉ thấy trong lùm cây cạnh nhà có gì đó động đậy. Nhìn kỹ hơn, gã nhận ra một cô nàng xinh xắn núp trong đó. Tim gã rung lên. Dù tự nói với mình rằng, “có lẽ người ta chỉ là đi lạc tới thôi”, “có lẽ người ta sẽ bỏ đi ngay” nhưng trong thâm tâm, gã mong rằng cô ấy sẽ ở lại.

    Niềm mong mỏi của gã thành sự thực. Những ngày sau, rồi sau nữa, Jill vẫn tới, đứng trong lùm cây quen thuộc và nhìn gã làm việc.

    “Có lẽ cô ấy muốn khảo sát mình.” Jack nghĩ bụng, “Cô ấy muốn kiểm tra xem mình có xứng đáng để làm bạn đời không.”

    Nghĩ vậy, Jack càng cố gắng hơn. Gã muốn thể hiện tất cả những kỹ năng mình có để nàng xiêu lòng. Vậy nên, gã mới xây thêm tầng thứ hai – điều mà chưa một con chim đực nào trong họ làm nổi. Ban đầu cũng chật vật lắm, nhưng sau bao lần thử, rồi thất bại, rồi lại thử, cuối cùng gã cũng thành công.

    Hôm trước, sau mấy tháng trời ròng rã, căn phòng tân hôn tuyệt mỹ đã hoàn thành. Gã biết nàng chim yêu dấu của mình vẫn núp cạnh đó nên đã cố tình bay đi. Đợi khi nàng vào phòng thì sẽ biểu diễn một màn cầu hôn ấn tượng và bất ngờ.

    Gã đã tưởng tượng rằng, sau màn trình diễn lãng mạn của mình, nàng sẽ cảm động vô cùng và sụt sùi gật đầu đồng ý làm bạn đời của gã. Nhưng nào ngờ, nàng không chỉ từ chối, mà còn từ chối theo cách phũ phàng và đau đớn nhất.

    Giờ, trải qua bao hối hận, Jack chỉ muốn nói lời xin lỗi, và mong được làm bạn với cô ấy, muốn theo đuổi cô ấy một lần nữa, nhẹ nhàng và lịch thiệp hơn.

    Gã nhẹ nhàng đặt nàng chim lên lưng mình, rồi sải cánh bay về tổ. Trên đường đi, gã không quên bứt thêm mấy chùm quả mọng, và tóm cổ vài con sâu xấu số để làm bữa sáng cho người trong lòng.

    TBC.

     
    Chỉnh sửa cuối: 2/3/17
    Esther ValerieĐĩa Bay Hết Xăng đã thả thính cho thớt.
  4. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Chương 3

    Jill mơ màng tỉnh dậy. Người cứng ngắc, gáy đau điếng. Nó vẫn chưa kịp định thần lại, còn ngơ ngác không biết mình đang ở đâu, sao lại ở đây.

    Sáng nay bị mẹ đuổi khỏi nhà này. Sau đó là hậm hực đi kiếm bữa sáng. Chưa kịp ăn gì thì gặp…gặp….!! Chết cha nó rồi! Gặp cái gã hung thần!! Sau đó sợ quá nên mới ngất đi! Giờ người đau thế này, không biết có phải vừa bị gã tẩn cho một trận nhừ tử không!

    Nó thử cựa quậy chân. May rằng, sau vài động tác đạp duỗi cơ bản, cái chân treo máy tê rần đã bắt đầu khởi động trở lại, máu huyết lưu thông, người cũng đỡ nhức mỏi hơn. Xem chừng là mình thoát nạn, không bị đánh. Mà đây là đâu nhỉ?

    Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, Jill chợt thấy một bóng đen phủ trước mặt mình. Kế đó, gương mặt dữ dằn của gã hung thần kia dí sát vào nó. Con ngươi tím biếc nhìn xa đã thấy gớm, nay thô lố trước mặt lại càng đáng sợ hơn.

    Chưa kịp nghĩ gì, cơ thể nó đã rụt về sau theo bản năng, người run lẩy bẩy.

    Gã hung thần nhìn nó sững sờ, cái mặt ngơ ra, mỏ há há như muốn nói gì. Rồi, gã gục đầu xuống, đi qua đi lại, chân đá đá mấy cọng cỏ trên sàn, cánh đôi lúc lại vỗ phành phạch vài cái, xem chừng đang bức bối lắm.

    Jill nín thở dõi theo từng hành động của gã, chỉ sợ gã nổi điên bất thình lình thì tính mạng mình cũng đi tong. May là sau một loạt động tác tăng động kia, gã đứng lặng một lát. Nó rón rén lia ánh nhìn vụng trộm về phía tên hung thần. Gã đứng ngược sáng, mặt mũi tối thui nom lờ mờ không rõ, nhưng chẳng hiểu sao, nó lại cảm nhận được vẻ bối rối cứ xoắn xít trên gương mặt ấy.

    Gã hít sâu một hơi – nó đoán thế khi thấy phần ức của gã bỗng nhiên phồng lên một đoạn – rồi xoay người lại về phía nó, chân gã nhấc lên như thể muốn bước lại gần, nhưng chần chừ một lát, gã hạ nó xuống và đứng yên ở một khoảng cách an toàn. Gã cất giọng trầm trầm: “Chào em, tôi là Jack.”

    Jill thoáng nghiêng đầu sang trái. Ánh mắt nó lóe lên vẻ hoang mang. Anh tên gì thì có liên quan gì đến tôi chứ. Dở à?

    Thấy Jill chỉ lẳng lặng nhìn mà không nói gì, gã tiếp tục lên tiếng. Không biết có phải do nó nhạy cảm quá không, nhưng câu nói kế tiếp này của gã không được vững chãi như trước, có chút gì đó run rẩy, bất an len lỏi vào từng con chữ: “Xin lỗi vì bữa trước tôi hung hăng quá. Tôi không có ý gì đâu, thật đấy!” Gã hốt hoảng tiến lên một bước. Jill dịch về sau theo bản năng. Thấy vậy, đôi mắt gã nhìn nó đăm đăm, ngắn thôi, chỉ chừng một giây. Cái đầu gã thoáng rủ xuống. Gã lùi lại về vị trí cũ.

    “Tôi…tôi thực sự xin lỗi. Thật đấy. Bình thường tôi đâu có thế, chẳng qua là khi đó nóng quá. Không không không, dù có nóng quá thì tôi cũng không nên làm thế. Tôi thực sự đã làm sai. Tôi không nên làm thế. Tôi…tôi…tôi…” Gã bắt đầu cuống lên. Hai bên cánh đập đập, chân cứ vòng qua vòng lại một chỗ.

    Bỗng nhiên, Jill cảm thấy gã cứ tồi tội thế nào. Có lẽ gã cũng không hẳn là xấu, chí ít thì gã cũng đang chân thành xin lỗi mình. Có lẽ mình không nên làm căng quá. Nỗi sợ hãi trong nó vơi dần đi theo từng lời xin lỗi lắp bắp, vụng về của cái kẻ ngớ ngẩn này.

    Jill đứng dậy, thử bước lên trước một bước. Jack vẫn đang quay cuồng trong thế giới của bản thân, không để ý đến điều đó. Jill lại tiến thêm một bước. Bấy giờ, Jack đã nhận ra hành động của người thương, đầu gã choáng váng, cơ thể cứng đờ không dám cục cựa. Sợ rằng mình chỉ khẽ nhích một chút thôi là người ta sẽ lùi về vị trí cũ.

    Thấy Jack đứng yên đầy vô hại, Jill đánh bạo, đi thẳng đến cạnh gã, nâng cánh lên, đập nhẹ lên cái đầu khổng lồ đó, coi như là an ủi.

    “Tôi….tôi…tôi…em…em..em…” Đôi mắt tím biếc của gã sáng bừng lên. Gã luống cuống chẳng biết nói sao, người vẫn đờ ra như tượng.

    Ọt ọt. Tiếng bụng réo của Jill cắt phăng bầu không khí xấu hổ.

    Jack như ngộ ra điều gì, vội vàng chạy ra ngoài phòng, cắp đống bữa sáng ú nụ được trải đầy trên phiến lá to vào: “Em…em…ăn đi.”

    Trước những thứ đồ tươi ngon mọng nước này, bụng Jill réo càng lớn. Dù chỉ muốn lao đến chén ngay, nhưng nó vẫn còn đủ lý trí để hỏi một câu khách sáo: “Anh thì sao?”

    Jack lâng lâng trong niềm hạnh phúc vô bờ khi được người thương hỏi han ân cần, gã ưỡn ngực, nói dõng dạc với một thái độ hào phóng và hãnh diện: “Tôi ăn rồi, em cứ ăn đi. Của em tất đấy.” Rồi gã kéo chiếc lá lại gần Jill thêm chút nữa. Nhờ vậy mà nó chỉ cúi xuống là có thể đón thức ăn ngay tận miệng.

    Jill chẳng còn tâm trí nào để chú ý tới Jack. Giờ trong mắt nó chỉ có mấy thứ ngon lành này. Jill tợp tợp đống quả mọng, lại nuốt thêm vài chú sâu, xem chừng thích chí lắm. Jack đứng cạnh, nhìn nàng chim yêu dấu với vẻ mãn nguyện. Gã cảm thấy, khoảng cách giữa cả hai đã được thu hẹp lại. Cứ thế này, chẳng mấy chốc là có thể hốt nàng về dinh.

    Có lẽ câu “Con đường ngắn nhất đến trái tim là đi qua dạ dày” của các cụ cũng không phải không có căn cứ. Chỉ qua một bữa sáng vừa được cống nộp mà ấn tượng của Jill và gã “hung thần” nọ đã tốt hơn hẳn. Giờ nó có thể bình tĩnh đứng bên gã, chẳng sợ hãi cũng chẳng run bần bật nữa rồi. Đánh chén no nê xong, nó ngồi bệt xuống nền sàn êm ái, tựa mình vào vách, cánh xoa xoa cái bụng to kềnh, mỏ chép chép.

    Thấy Jill có vẻ đang thư thái, nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để nói chuyện, Jack ngồi xuống bên cạnh, xích xích lại gần chút cho có vẻ thân mật, nhưng không dám gần quá để người ta khỏi chạy mất: “À, ờ, em này, em có đồng ý làm bạn với tôi không?”

    Jill đưa mắt nhìn kẻ bên cạnh. Ban đầu nó nghĩ gã là tên hung thần đáng sợ. Tiếp xúc rồi thì lại nhận ra, gã chỉ là một thanh niên cao lớn có phần ngố tàu mà thôi. Chẳng có gì đáng sợ cả, trái lại còn rất tốt bụng ấy chứ, đãi nó cả một bữa thịnh soạn thế cơ mà. Vậy nên, đồng ý làm bạn chắc cũng không sao, nhỉ?

    “Ừm.”

    Vừa thốt ra câu đó xong, Jill chợt nhớ đến lần gặp mặt đầu tiên của cả hai. Khi ấy, gã ngỏ ý muốn cầu hôn nó. Nó cá chắc là gã nhầm mình với chim cái nên mới làm ra cái hành động ấy. Nếu thế thì hiện giờ, có phải gã vẫn nhầm mình là chim cái không? Vậy cái vụ “làm bạn” này…liệu có phải bước đệm cho gã tiếp tục tán tỉnh mình, hòng đạt được cái mục đích đen tối kia không?

    Jill rùng mình. Nó nhìn sang kẻ đang ngồi sững sờ bên cạnh. Đôi mắt tím biếc của gã sáng lấp lánh, cổ họng gừ gừ tiếng kêu sung sướng và thỏa mãn, chỏm lông trên đầu dựng ngược lên đầy hưng phấn. Rõ ràng là gã đang hạnh phúc vô cùng. Niềm hạnh phúc ấy có lẽ là do mình – người gã muốn rước về làm dâu – vừa đồng ý lời mời kết bạn kia.

    Nó sẵn lòng làm bạn với gã. Nhưng nếu gã muốn cái gì đó hơn cả tình bạn từ nó thì, có lẽ phải nói lời xin lỗi rồi.

    “Jack này.” Jill quyết định sẽ nói rõ giới tính của mình với gã. Nếu gã chấp nhận, cả hai sẽ là bạn. Nếu không….thì tùy gã vậy.

    “Gì thế?” Giọng đáp ân cần và dịu dàng quá đỗi, da gà da vịt nó nổi lên hết cả. Ánh nhìn lấp lánh hi vọng và niềm hạnh phúc kia khiến nó có chút không đành lòng. Có lẽ, câu nói ngay sau đây của nó sẽ khiến gã rơi thẳng từ thiên đường xuống địa ngục. Ừ thì có lẽ không nghiêm trọng đến thế, nhưng hụt hẫng là chắc chắn.

    Dù có không nỡ, nhưng Jill vẫn quyết nói rõ mọi chuyện từ đầu. Một là vì ngày xưa, cô giáo dặn: nói dối là xấu lắm. Hai là bởi, nếu không dập tắt hiểu lầm này ngay khi nó vừa nhen nhóm, những hiểu lầm khác sẽ không ngừng sinh ra, mọi chuyện càng lúc càng nghiêm trọng. Đợi đến khi đã muộn rồi mới biết sự thật….cảm xúc khi ấy của gã… một từ “hụt hẫng” sao có thể diễn tả nổi.

    “Tôi là chim đực.” Jill nhắm tịt mắt lại, không dám đối mặt với những chuyện sắp xảy ra.

    Không có sấm sét đùng đùng, không có mưa giông bão giật, bốn bề im ru và yên ả. Jill he hé mắt ra thì thấy Jack đã biến mất từ lúc nào. Căn phòng chỉ còn có mình nó và chiếc lá xanh dính mấy chất lỏng sền sệt còn sót lại từ bữa sáng hồi nãy. Nó dáo dác nhìn quanh, ngó qua ngó lại mấy chỗ gần đấy nhưng vẫn chẳng kiếm ra được cái gã cao lớn kia.

    Thở dài sườn sượt, nó quay lại vào gian phòng, dọn dẹp lại sạch sẽ, cuộn cái lá lại, cắp đi chôn. Cô giáo dặn là phải biết giữ gìn vệ sinh sạch sẽ, bảo vệ môi trường.

    TBC.
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/3/17
    Esther ValerieĐĩa Bay Hết Xăng đã thả thính cho thớt.
  5. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Extra 1
    Ra mắt phụ huynh

    Sau hai năm thậm thụt qua lại, Jill quyết định dẫn Jack về giới thiệu cho cha mẹ mình. Nguyên do là bởi nó chẳng thế nào chịu nổi việc cứ mỗi lần về chơi năm mới, là lại bị lải nhải bên tai rằng: “Nhà thằng X vừa đẻ được một ổ 5 quả trứng..”, rồi thì “Thằng Y mới tán được con Z…”

    Nó không muốn giới thiệu bạn trai, chẳng phải vì lo vụ mắng chửi, đuổi đánh, mà sợ hai bậc phụ mẫu vừa gặp Jack đã sợ chết ngất như mình của mấy năm trước.

    Đã săn sóc hiếu thảo đến chừng ấy mà các phụ huynh không hiểu cho,bậc làm con sau mà sầu não. Jill vừa chấm nước mắt tủi thân vừa ngấm ngầm cười thầm.

    Sáng hôm ấy trời trong nắng ấm, cha mẹ Jill đã dậy từ sớm để sửa soạn mào, lông tươm tất, đón con dâu quý. Cha nó vừa rỉa xong đuôi cho mẹ nó thì có tiếng “Cốc cốc” ngoài cửa.

    Mẹ nó nghe thế, biết khách đến thì vội vàng chạy ra. Mới chạy được nửa đường, cái cửa đã “Rầm” một cái.

    Bà ngơ ngác nhìn cái cửa, rồi ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn cái con Hung Thần chặn lối, cao hơn cái cửa cả đoạn, không thấy mắt mũi đâu, lòi mỗi cái mỏ.

    Ông đó lật đật theo sau, thấy thằng nào như thằng đánh cướp đứng kia liền vội vàng lao lên trước bà nó. Dang cánh. Ưỡn ngực. Mắt trợn trừng trừng. Hai chân run lẩy bẩy.

    Đương lúc hai ông bà cùng nghĩ mình sắp phải chôn xác chốn này, thì thằng Hung Thần kia bị ai đó đẩy đẩy qua một bên. Thằng đó ngoan ngoãn dịch ra một khoảng, lộ ra…thằng Jill mất nết !!!

    À ha….

    À ha!!!!

    !!!

    Nhà hẹp quá, Jack không vào nổi, nên bốn chim đành dọn địa điểm gặp gỡ ra khoảng đất trống trước nhà.

    Ông bà Jill ngoài mặt tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thấp thỏm không thôi. Chỉ sợ nói hớ cái gì là thằng dâu này tạt cánh một cái thì cả hai không trọng thương thì cũng trọng thương. (Đại khái là kết quả cuối cùng luôn là trọng thương)

    Mãi đến khi thằng dâu lắp bắp thỏ thẻ: “Cháu chào hai bác!” Rồi lẩy bẩy đưa quà, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm thằng này vô hại.

    Dù thế nhưng nom tướng tá lừng lững như thế, cả hai cũng chẳng dám nói nặng gì, chỉ thân mật hỏi han đôi ba câu kiểu: “Nhà cháu ở đâu?”, “Bố mẹ thế nào?”, “Hai đứa quen nhau lâu chưa?”,…

    Nom lông mặt thằng bé bết lại vì mồ hôi chảy tòng tòng mà cũng tội, nhưng thôi cũng kệ.

    Nhìn cảnh cha mẹ và bạn trai trò chuyện vui vẻ mà Jill cảm thấy mãn nguyện lắm. Quả nhiên mà, nom cái mặt của Jack thế kia, thì ai mà dám mắng. Mai sau hễ bị mẹ mắng lại lôi Jack ra làm bình phong, thảo nào cũng được cho qua. Nghĩ đến thế, Jill bật cười khúc khích khúc khích. Bị ba chim kia nhìn qua thì vờ xua cánh, ý bảo “Không có gì đâu”.

    Đại khái là cuộc gặp gỡ ra mắt vô cùng suôn sẻ, hai bậc phụ huynh còn tặng quà cho con dâu. Thậm chí, ngoài phần quà được chuẩn bị sẵn, mẹ nó còn bay vào nhà, lấy thêm một cái hộp nhỏ nhỏ khác, vừa dúi tận tay nó, vừa nhìn đầy ẩn ý.

    Cái ánh nhìn ẩn ý đó làm Jill thắc mắc mãi không thôi. Vừa bay cách nhà một quãng nó đã đòi dừng lại, nhất quyết phải mở trước coi cái hộp bonus kia là gì.

    Gel – bôi – trơn. Lại còn có thêm mẩu giấy yêu thương:

    “Nhớ chăm sóc bản thân con nhé. Thằng Jack nom hộ pháp thế cơ mà.

    Yêu con.

    Ký tên: Mẹ.”







    “Excuse me?!” Sao mẹ lại có sẵn cái này trong nhà hả?!!! Với lại mẹ bị lừa rồi, loại này dùng không tốt đâu !!!

    ===================================================

    Lần về thăm nhà sau, Jill kéo mẹ ra một góc, hỏi: “Sao mẹ biết con là đó đó mà đưa cái đấy đấy?”

    Mẹ Jill quăng cho nó ánh nhìn khinh bỉ: “…”

    Jill đưa cánh giật giật lông bà. Mới vừa chạm đến lông ngọc lông ngà của mẹ đã bị quạt cho một đập choáng váng.

    Thái hậu nghiêm mặt hừ lạnh, mặt thì đứng đắn, mắt lại liếc nhìn hạ bộ thằng con: “Cái ngữ y hệt bố mày, làm cái kia kia thì thằng Jack nó bỏ sớm à. Chấp nhận làm phận đó đó đi.”

    Bố Jill hô vọng qua: “Tôi nghe thấy hết đấy nhá!”

     
    Chỉnh sửa cuối: 2/3/17
    Esther ValerieĐĩa Bay Hết Xăng đã thả thính cho thớt.

Chia sẻ trang này