1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[HarryDraco Fanfic] Bé Draco

Thảo luận trong 'Đang sáng tác' bắt đầu bởi Hà Lãng Tử Si Tình, 11/5/17.

  1. Hà Lãng Tử Si Tình

    Hà Lãng Tử Si Tình Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    14
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đang thất nghiệp ở nhà bán Washi Tape
    Nơi ở:
    Phước Trinh - Long Điền - Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
    Web:
    Title : Bé Draco (tên khác Một Tuần Cùng Nhau)


    Author : Hà Lãng Tử Si Tình


    Disclaimer: Họ không thuộc về tôi, họ là của JK Rowling.


    Pairing: Harrydraco


    Genre : shounen-ai, oneshot, romance


    Rating: NC-17


    Warning: Thể loại Boy love Anti thì mời đi ra. Và trong câu chuyện này, các nhân vật sẽ là của tôi.


    Sumary: Draco Malfoy dù bị mang tiếng Tử Thần Thực Tử trên lưng nhưng có công góp phần giết Kẻ Mà Ai Cũng Biết nên được giảm tội, và được đặc xá tiếp tục học tại trường Hogward. Đồng thời phải kèm Harry Potter môn độc dược cuối kì, nên khi cả hai làm cùng nhau thì như cái chợ trời, không cãi thì chửi, không chửi thì móc khóe nhau từ lời nói đến cái kiểu cười, trong lúc cãi vã Harry Potter không cẩn thận làm đổ một lọ thuốc trẻ hóa vào nồi độc dược đang làm, Draco nhìn thấy, phát điên lên cầm vá to múc đầy dược hỏng, vừa nhìn dược vừa chửi kẻ bên cạnh, Harry cũng không vừa, giựt lấy cái vá, còn Draco giữ lại, người kéo người giữ cứ thế, nước dược sóng sánh đổ ra đất, nghĩ phải làm cho Draco im mồm, Harry buông tay ra làm Draco mất đà té nhào ngửa ra sau, dược trong vá đổ hết lên người Draco, Harry đắc ý nhìn chưa được một lúc thì bùm, một tiếng vang lên, Draco 19 tuổi lập tức biến thành Draco 9 tuổi.





    ***
    Ngày Thứ Nhất
    “Tới khi nào thì hai trò mới học được cách lớn lên hả? Trong thời gian này ta phạt hai trò phải ở cùng nhau, phải mất một tuần mới có thuốc giải cho trò Malfoy, ta mong sau sự việc này hai trò nên hòa thuận với nhau, ta không muốn thấy một tuần này hai trò cãi vã hay xảy ra bất cứ việc gì, nếu những trò khác nói với ta rằng hai trò không hòa thuận thì đừng trách ta tại sao lại phạt nặng hơn nữa.” Hiệu trưởng đương nhiệm Minerva rống to, quát cho một lớn một nhỏ nghe đến cuối đầu. Vừa nghe đến sự việc phải ở cùng nhau, cả hai ngẩng đầu nhìn đối phương, rồi hất mặt đi.


    “ĐỪNG ĐỂ TA THẤY THÁI ĐỘ CỦA HAI TRÒ VỚI NHAU NHƯ THẾ NÀY MỘT LẦN NỮA” Bà Minerva nghiến răng nói, chất giọng già nua vang vọng khắp trường như chứng minh sức chịu đựng cùng cơn tức giận của bà đã không thể giữ được nữa.


    “Malfoy, em mau chóng dọn tất cả đồ đạc qua nhà Gyffindoor của Potter, còn trò Potter ta gửi thư cho huynh trưởng của trò, huynh trưởng của trò sẽ dẫn trò và Mafloy tới phòng riêng chỉ dành cho hai trò. Giờ thì hai em có thể về nhà.”



    Sau khi ra khỏi phòng hiệu trưởng, Harry trong lòng tức không chịu được, liếc xéo qua Malfoy mini đang đứng cạnh mình. Sau đó nhìn từ trên xuống dưới, rồi bỏ đi về nhà.


    Hừ, Mafloy lúc nhỏ nhìn dễ thương thiệt, khoan đã... Mình nghĩ nó dễ thương sao? Má búng bính, mắt to tròn xám tro, không gầy không mập lại cân đối, vóc dáng be bé... Harry lắc đầu không thể tin được những gì mà mình nghĩ.


    “Thằng quỷ sứ Potter kia...” Tiếng Draco đi theo, miệng hét thật to để chửi kẻ đang đi.



    “Mẹ kiếp thằng đầu bô kia...” Đi theo biến thành chạy, miệng vẫn không ngừng hét.



    “Mày... mày đi chậm chút coi..” Miệng lí nhí nói, hai mặt đỏ hồng, mồ hôi nhễ nhại, dường như muốn kiệt sức vậy mà Potter vẫn không nghe thấy.


    Malfoy biến nhỏ giọng nói nghe yêu ghê, lúc nhỏ nhìn nó cũng dễ thương nữa, sao mà giờ nó lớn thấy ghét dữ vậy trời. Harry miên man suy nghĩ, không để ý bé Draco chạy theo mệt muốn xỉu, rồi không hiểu sao Harry đứng khựng lại, làm Draco mất đà chạy thẳng mặt đập vào mông Potter.


    “Thằng đầu bô đáng ghét kia...mày...mày...mày dám cho tao hôn mông mày...” Draco ôm mũi, mặt đỏ gay nói, mồ hôi nhễ nhại không làm mất đi dáng vẻ đáng yêu.


    Harry xoay người, thấy Draco như muốn khóc, mặt đỏ mắt đỏ, mồ hôi nhễ nhại, hai mắt to tròn xám như long lanh lên, và một tiếng phập ngang... Harry biết trái tim của bản thân bay mất rồi.


    Bế Malfoy lên, ôm trọn cái thân hình nhỏ đó, trong người Harry tự dưng có một cái dòng điện giựt, vừa tê vừa sướng.


    “Thả tao xuống, mày mau thả tao xuống” Draco chẳng thể nào hiểu rõ được đầu óc không bình thường của Harry, hai nắm tay nho nhỏ đấm vào vai, vào ngực hắn. Nếu đó là một cô gái thì nhìn như đang làm nũng với Harry vậy.


    “Với cái chân bé xíu của mày thì mày có chắc mày chạy theo tao kịp không? Nhìn mày xem mồ hôi nhễ nhại rồi kìa.” Nghe Harry nói vậy, đôi mắt xám nhìn chăm chăm đôi mắt xanh lá, ôm lấy cổ Harry gục đầu xuống, mặc cho ai đó bế đi.


    ***​

    Harry đặt Draco xuống phòng khách chung của nhà, lập tức mọi người bu vào nhìn ngắm xem Malfoy như động vật quý hiếm, những cô gái thấy Malfoy rất đáng yêu, hết nựng má thì lại nắm tay, không thì xoa đầu, mặc cho Draco khó chịu giãy dụa ra vẻ bố láo hết mức, nhưng không có tác dụng. Chẳng ai ghét một đứa trẻ cả, nhất là một đứa trẻ đáng yêu, càng láo thì mọi người càng xem Draco là một đứa con nít chỉ đang làm nũng thôi.


    Cuối cùng sau một hồi được những cô gái nổi tâm người mẹ vây quanh thì cũng được Potter cứu thoát đem về phòng. Ngó quanh mọi thứ xung quanh rồi ngã ra giường nằm trường đó, đầu bô thì lo sắp xếp lúi cúi trong hòm đồ.


    Nhìn trần nhà với tâm tình chán nản Draco nhắm mắt rồi ngủ lúc nào cũng không hay. Harry mãi lo sắp xếp đồ trong hòm mà không để ý tới Draco, tới lúc chợt nhớ ra người kia thì thấy người ta ngủ rồi.


    Harry chỉnh lại tư thế ngủ cho Draco, ngồi bên giường nhìn người ta, vén mái tóc lên, xoa cái má nhỏ, nhìn Draco ngủ ngon lành trong lòng Harry như dấy lên một sự hạnh phúc đang len lõi trong trái tim mình.


    Harry phải công nhận một điều rằng là từ khi Draco biến nhỏ thì cảm xúc của anh với cậu khác lạ một cách nhanh chóng. Harry chưa bao giờ thấy Draco lúc còn nhỏ lại đáng yêu tới như vậy, không phải nói tới lúc lớn vì khi Draco ở tuổi 19 cũng đã rất xinh đẹp rồi, miêu tả một thằng con trai xinh đẹp thì cũng không đúng. Đôi mắt xám của cậu cũng đã rất có hồn, tĩnh lặng man mác một nỗi buồn, khuôn mặt luôn có một sự kiêu ngạo, lạnh lùng khó gần, là vẻ đẹp của một thiên sứ tội lỗi...



    Lỡ nếu như khi Draco trở lại như lúc đầu thì không biết phải đối mặt thế nào... Dù sao thì 10 tuổi hay 19 tuổi cũng như nhau, một bên đáng yêu, một bên là thiên sứ, chắc chắn là yêu thích Draco 19 tuổi của hiện tại rồi, đó là lúc Draco có hồn nhất, cô độc nhất, dễ dàng nắm lấy trong tay.



    Nắm lấy trong tay? Harry tự hỏi bản thân rằng tại sao lại có suy nghĩ này và cả cảm xúc muốn chiếm giữ người như thế? Hơn cả tình yêu? Hay chỉ đơn thuần là một sự xao động?


    Harry nằm xuống đối diện nhìn khuôn mặt người nọ đang say giấc ngon lành, rồi anh nhắm mắt lại, ngủ cùng người nọ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/10/17
  2. Hà Lãng Tử Si Tình

    Hà Lãng Tử Si Tình Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    14
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đang thất nghiệp ở nhà bán Washi Tape
    Nơi ở:
    Phước Trinh - Long Điền - Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
    Web:
    Ngày Thứ Hai​

    Sáng sớm khi Draco tỉnh dậy, đập vào mắt là khuôn mặt Harry còn đang ngủ nằm đối diện, tay thì ôm chặt cậu vào lòng, làm Draco vừa nóng vừa ngộp thở, cậu đẩy tay và chân Harry ra nhưng bất lực thay, sức của một đứa trẻ không thể nào đẩy nổi sức nặng của thanh niên chân dài tay dài được.

    Chỉ còn một cách là lay tỉnh kẻ ngủ như chết kia dậy, Draco gọi Harry, dùng hai tay lay tỉnh anh, rồi tát vào mặt anh, buồn thay là những gì Draco làm không làm Harry tỉnh dậy mà còn làm anh ôm chặt cậu hơn.

    "Ngủ như heo chết." Draco lầm bầm trong miệng.

    Sau đó Draco lại nghĩ ra một cách hiệu quả hơn nữa, Draco dùng tay bóp mũi Harry, cười thầm và nghĩ nếu như không có không khí thì tên đầu bô này còn có thể ngủ ngon được nữa hay không. Không phụ sự kì vọng của Draco, heo chết Harry nhúc nhích, say ngủ gạt tay Draco và bật đầu ngồi dậy.

    Thoát khỏi cái ôm nghẹt thở của Harry, thấy tên đần nọ còn chưa tỉnh ngủ, Draco kề miệng sát bên tai, hét thật to vào lỗ tai Harry. Cái miệng nhỏ như gào hết công lực, sức công phá cao ngàn đề xi ben khiến Harry giật mình, ôm chặt lỗ tai cho tới khi cái miệng kia im, rồi dùng tay đẩy nhẹ một phát Draco té lọt xuống giường, còn chưa kịp thích thú việc trẻ con mình vừa làm.

    "Mẹ kiếp Draco, mới sáng sớm mà làm trò con bò gì vậy hả?!!" Harry xoa đầu nói, còn cơn buồn ngủ nên giọng quát không có uy lực như mọi ngày.

    Còn anh bạn nhỏ sau khi bị Harry cho một vé hôn đất, ngoài việc bất lực không làm gì được Potter đầu bô thì chỉ thấy cả người ê ẩm.

    "Potter, mày ngủ như heo chết có biết không? Sắp trễ giờ lớp tiên tri rồi đó, hay mày nhịn ăn sáng để ngủ thêm hả?!!" Draco lồm cồm bò dậy sau khi quát xong kẻ còn ngồi trên giường, cậu nhanh chóng chạy đi làm vệ sinh cá nhân.

    Nghe Draco quát điếc tai, Harry tỉnh táo hẳn ra, nhìn đồng hồ thì thấy nếu nhanh thì còn kịp ăn sáng 10 phút, rồi một lớn một nhỏ chen chúc, ầm ĩ với nhau nguyên một buổi sáng.

    Tại lớp tiên tri.

    "Nào các em, hãy nhìn vào quả cầu, tập trung và hãy niệm thần chú, các em sẽ thấy được những điều trong tương lai." Sybill giảng giải, đầu tóc quăng xù cùng với cặp kính tròn trông bà thật kì dị.

    Harry gục xuống bàn ngủ từ lúc nào, Draco ngồi bên cạnh, cười khẩy tỏ ra không thích môn học này chỉ thầm mong nó sớm kết thúc.

    "Cô sẽ tiên đoán cho từng người, từng người các em trong lớp học này."

    Ron ngáp dài, tay chống cằm, cố gắng ra vẻ không buồn ngủ và gục xuống bàn. Và khi Sybill dừng trước bàn của cu cậu và Hermione, tay cầm quả cầu cô thốt lên.

    "Hermione.... có vẻ như tương lai em và Ron sẽ chung một nhà... Tương lai chưa bao giờ sai..." Nghe cô nói Draco cười phá lên mất cả hình tượng.

    "Hai đứa này mà chung một nhà, nhà không sập thì xung quanh tan nát hết." Draco trêu chọc, Blaise và Pansy cùng một số thành viên trong hội nhà Slytherin cười phụ họa.

    "Im đi Malfoy." Hermione tức giận, hét lên kẻ biến nhỏ đang cười sặc sụa cách cô một dãy bàn.

    "Ai thèm chung nhà với mọt sách chứ." Ron lè lưỡi.

    "Nào các em im lặng, để công bằng thì sao chúng ta không xem tương lai của Malfoy với trò Potter nhỉ?" Nhằm đánh lạc hướng những tiếng ồn, cô đưa ra một yêu cầu khiến mọi người reo hò phản ứng và thích thú.

    Và khi nhìn vào quả cầu thủy tinh, cô thốt lên kinh ngạc.

    "Ôi thánh Merlin ơi, chuyện này khó mà tin được, tình yêu giữa hai em... là tình yêu, một tình yêu đẹp và vĩnh cửu."

    "Không đời nào!!!!" Draco đập bàn đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó hét lên như không thể tin được những gì vào tai mà mình vừa nghe.

    "Yup~ nếu Ron và Hermione một nhà mà mọi thứ xung quanh tan nát thì Potter với Malfoy còn hơn cả thế." Pansy ôm bụng cười.

    "Chuẩn, cả trái đất có mà rung chuyển." Blaise phụ họa.

    HAHAHAHAHA!!!

    Tiếng cười của mọi người vang khắp lớp học, Draco đỏ chín mặt, còn kẻ kế bên vẫn ngủ say như chết, mừng thay cho Draco là tiếng reo kết thúc tiết học tiên trí cứu vớt cậu. Nghe tiếng reo, Harry tỉnh dậy, lúi cúi ôm chồng sách cùng bọn bạn chuẩn bị chuyển lớp. Như mọi khi bộ ba Harry, Ron, Hermione luôn là một nhóm khó chia lìa, Harry ngáp rồi nhìn vẻ mặt cau có của Hermione.

    "Nè, bồ có chuyện gì hay sao mà tâm trạng tệ thế?"

    "Ờ thì bà cô Sybill tiên tri nói Ron và mình sau này sẽ chung một nhà đó" Hermione nhăn mặt nói, liếc sang Ron đang cà lơ ất ơ phất phơ nhìn muốn đạp.

    "Haha hai cậu mà về một nhà chắc xung quanh nát bét hết." Harry cười, tưởng tượng viễn cảnh hai người cưới nhau, với tính cách cả hai như chó với mèo, chung một nhà đúng là kỳ tích.

    "Im đi Harry, cậu còn hơn cả tớ và Hermione." Ron huýt nhẹ vào vai Harry, bất mãn nói.

    "Gì cơ?" Harry nhìn Ron, vẻ mặt khó hiểu.

    "Nhắc lại cho cậu ta nghe đi Ron, tên đần này lúc nãy ngủ gục trong lớp." Hermione ngao ngán nói.

    "Ờm, bồ tèo và Malfoy không chỉ chung một nhà, mà còn có tình yêu nồng nhiệt vĩnh cửu nữa đó."

    "Không thể nào." Harry ngạc nhiên.

    "Và nếu hai cậu chung một nhà, biết bọn Slytherin nói gì không?" Ron lấp lửng.

    "Thì sao chứ?"

    "Nếu tớ và Ron không sập nhà mà mọi thứ xung quanh chỉ nát bét thì hai cậu còn hơn cả thế." Hermione nói.

    "Có mà rung chuyển trái đất." Ron gật gù tiếp lời.

    "Thật quá đáng mà!!! Ơ nhưng Malfoy đâu nhỉ?" Harry tức giận quát lên nhưng rồi sực nhớ đã bỏ quên một ai đó.

    Tới lớp độc dược, cứ tưởng Draco bị bỏ lại phía sau, ai ngờ lại thấy đang ngồi với đồng bọn ở lớp tự lúc nào, với cái chân bé xíu của Draco, làm sao mà nó có thể tới lớp độc dược trước Harry được.

    "Đừng lo quá, hoàng tử như cậu ta có người yêu bế ẵm mà." Ron nhún vai, sau đó vào lớp ngồi vào chỗ của mình.

    Người yêu?

    Harry tự hỏi từ lúc nào mà Malfoy có người yêu, và ai là người yêu của Draco. Đúng là Draco Malfoy mệnh danh là hoàng tử lạnh lùng của nhà Slytherin, có rất nhiều người thích Malfoy, cả nam lẫn nữ, và giờ khi biến nhỏ cậu ta vẫn luôn được mọi người hoan nghênh với vẻ dễ thương lạnh lùng. Anh ngước nhìn sang Draco, xung quanh người nhỏ bé chưa bao giờ thiếu gì cả, phải chăng tình cảm của anh đối với cậu cũng chỉ là thoáng qua? Không muốn thừa nhận chính anh đang bị cậu làm rối bời, cảm xúc của anh là ghét hay là yêu anh cũng chẳng hiểu rõ gì cả? Chỉ biết điều bản thân muốn là Draco nên dựa dẫm vào anh nhiều hơn.

    Trong tiết học độc dược, Harry dường như chỉ lo ngắm nhìn Draco, cái cách mà cậu ta cười kiểu cười khinh, rồi khi nói chuyện với đồng bọn, cách thì thầm vào tai Pansy, dựa đầu vào Blaise.

    "Harry"

    "Harry Potter" Snape gằn giọng nhưng ai đó vẫn không nghe thấy.

    "HARRY POTTER!!!!" Ông hét bên tai Harry khiến anh nhảy dựng lên, đồng thời cắt đứt dòng suy nghĩ.

    "Dạ!!!" anh lóng ngóng đứng lên.

    "Có vẻ như có người không chuyên tâm trong lớp học của tôi nhỉ?" Ông cốc đầu Harry một cái.

    "Trừ nhà Gryffindoor 10 điểm"

    Mặc kệ Snape vừa cho một cú cốc đầu, hay hiện tại đang giảng bài gì, công dụng của nó thế nào, và bị trừ điểm ra sao thì mặc kệ, bây giờ hồn của anh ta đang trên mây, bỏ ngoài tai những gì mọi người đang thảo luận. Suốt cả tiết học Harry chỉ nghĩ làm sao để thân mật với Draco hơn.

    Cả hai chung phòng, chung giường, thời gian chạm mặt thì nhiều nhưng ở chung để nói dăm ba câu thì ít ỏi đến đáng thương. Nếu gặp thì cả hai sẽ nói chuyện gì?

    Tiếng chuông kết thúc tiết học vang lên, Harry cắt đứt dòng hồi tưởng. Khi thu xếp sách vở xong định nói chuyện với Draco thì thấy người nọ đã đi trước, nên chỉ còn cách là đuổi theo.

    "Hey~ Draco" Vừa quay đầu lại xem ai gọi thì đã bị bế thốc lên một cách bất ngờ khiến cậu không phản ứng kịp.

    "Thả tao ra Potter" Cậu la hét, hai nắm tay nhỏ bé đấm vào lồng ngực của Harry.

    "Tao đưa mày đến phòng ăn tối" Bước nhanh, Harry dường như chạy trên dãy hành lang.

    "Tao tự đi được."

    "Ăn với tao" Harry quả quyết.

    "Ai thèm ăn chung với mày chứ." Draco giãy dụa hòng cố thoát vòng tay đang ôm mình.

    "Nên nhớ thái độ của hai chúng ta phải hòa thuận nếu không..." Chưa dứt câu, chỉ nói một nửa mà đã làm cho ai kia im bặc, trùng hợp sao là Minerva đi qua, nhìn hai đứa không cãi nhau, Harry còn bế Draco đến nhà ăn, bà rất hài lòng vì cả hai không cãi nhau.

    Thấy bà đã đi xa, hai đứa thở phù một cái như tai qua nạn khỏi, hai đứa nhìn nhau, rồi cười phá lên khi tự nhiên thấy buồn cười, cười đã sau đó im lặng, ngượng ngùng cứ thế bao quanh.

    "Tao nghĩ là mày nên hòa thuận với tao cho tới khi mày biến cũ trở lại, đồng thời giúp tao học môn độc dược đi." Cái mặt Harry sượng đỏ lên.

    "Được, tao cũng sẽ hòa thuận với mày tới khi tao biến trở lại như cũ, làm đôi bạn cùng tiến tao sẽ giúp mày." Draco ôm cổ Harry gục đầu xuống, giọng con nít của Draco khiến Harry thấy dễ thương vô cùng, tay lại ôm chặt hơn một tí.

    "Giờ thì bế tao qua nhà mày ăn tối nào."

    Harry mỉm cười tuân lệnh, một nhỏ một lớn về cất đồ sau đó xuống sảnh ăn. Cũng là bắt đầu chuỗi ngày hòa thuận đầu tiên của hai người.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/10/17
  3. Hà Lãng Tử Si Tình

    Hà Lãng Tử Si Tình Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    14
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đang thất nghiệp ở nhà bán Washi Tape
    Nơi ở:
    Phước Trinh - Long Điền - Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
    Web:
    Ngày Thứ 3: Ghen Part 1
    Sau màn Harry thừa nhận muốn làm thân với Draco thì tình hình giữa cả hai cũng không quá gay gắt nữa, trước khi ngủ, Harry chọt chọt tấm lưng nhỏ của Draco.

    "Mai cuối tuần, tao với mày trốn khỏi trường đến Muggle chơi đi."

    "Xì!!! Tao không đến nơi thấp kém đó"

    "Thôi nào, sẽ thú vị lắm đó" Cảm giác như tên nhóc nằm kế bên bĩu môi làm nũng, Harry nài nỉ.

    "Được rồi, tao đi, giờ thì để tao ngủ." Cậu ngáp, thỏa hiệp với tên đầu bô cứ chọt chọt lưng cậu mãi, như thể nếu cậu không đồng ý thì tên đần đó sẽ chọt cậu tới sáng mất.

    "Thật không đó?" Tên đần nghi ngờ.

    "Lời hứa của một Malfoy nhé Potter, một Malfoy sẽ không bao giờ thất hứa cả."

    Nói xong Draco nhắm mắt lăn quay ra ngủ, để lại một mình Harry còn thức mà mỉm cười một mình trông rất ngu và quái dị trong đêm, ý nghĩa việc rủ Malfoy đi chơi không khác nào là đi hẹn hò cả, Harry nghĩ cả hai sẽ tăng thêm tình cảm, sẽ càng ngày thân thiết hơn, cũng như việc hiểu thêm về con người của tên kiêu ngạo đó. Không biết Malfoy có thích chơi mấy trò Muggle không.

    Khi Harry tỉnh giấc thì đã thấy Draco thay quần áo xong, chuẩn bị xuống sảnh ăn sáng.

    "Này, sao không gọi tao dậy?" Anh vuốt mặt, lò dò bò khỏi giường.

    "Tao có gọi mà mày ngủ như chết, lẹ đi, tao đợi"

    Nghe được mỗi chữ đợi chắc nịch của Draco, anh hí hửng vệ sinh cá nhân, thảy lên mình một bộ đồ bảnh chọe mới tinh chỉ dành cho những chuyến đi chơi quan trọng. Thấy Harry tự dưng sáng chói, Draco dụi mắt tỏ vẻ không thể tin được.

    "Ăn sáng thôi mà mày có cần phải diện màu mè vậy không?"

    "Không lẽ mày quên tối hôm qua đã hứa gì với tao sao?" Harry xụ mặt.

    "Không có quên, nhưng mà không cần phải bảnh bao, ngầu lòi vậy đâu, mày mặc cho cô nào nhìn? Hay tới đó bỏ tao rồi hẹn hò với con nào đó hả???"

    "Điên, chẳng cho ai nhìn cả, cho mày nhìn đó, thấy tao đẹp trai không?!"

    Draco lắc đầu bó tay, bỏ một câu rồi đi trước "Thôi đi ăn"

    Tự nhiên bực bội trong lòng, dù đây là lần đầu tiên Draco thấy tên đầu bô Potter ngầu lòi tới như vậy, phải thú thực là diện lên thì tên đó cũng rất đẹp trai, thái độ của tên đần với cậu cũng khác đi rất nhiều, nhận ra thì tên đầu bô đó cũng dịu dàng biết bao nhiêu, trái tim đơn phương của Draco đã từ bỏ vì biết rõ cả hai sẽ không có kết quả, nay vì thấy Harry hớn hở đi chơi với mình mà ấm áp lại.

    Draco đơn phương Harry! Và đó vốn là bí mật, tình cảm của cậu đã phai dần vì quyết tâm buông tay, vậy mà chỉ cần một mồi lửa nhỏ đã cháy lan khắp cánh rừng. Về bí mật thì Draco có nhiều lắm, cậu từng tưởng tượng bản thân và Potter làm đám cưới, sau đó hôn cậu, nắm tay này nọ cho đến những việc đen tối khác,... Chắc là tên đầu bô này khá là dai sức trong

    việc đó, nghe đồn mấy đứa con gái từng hẹn hò với tên này đã không chịu nổi khi thấy hàng họ khủng, rồi kỹ thuật điêu luyện... Chết!!! Nghĩ xa quá rồi.

    Thấy mặt Draco đỏ lựng, Harry quan tâm "Mặt mày đỏ vậy? Thấy trong người không khỏe à?"

    "Không có gì" Có chết Draco cũng sẽ không để Potter biết được những suy nghĩ của cậu khá là... dâm tà đâu.

    Đến sảnh, nhìn ai cũng nhộn nhịp, để duy trì sự thân thiết Draco qua nhà Grifindoor ăn chung với Potter, Harry thấy Hermione, Ron và mọi người ai cũng nhìn mình một cách tội nghiệp, rồi việc ai nấy làm, miệng ai nấy ăn. Cả hai ăn xong Harry kéo Draco về lại phòng đổi áo khoác.

    "Giờ xong chưa?"

    "Đợi tao khoác áo chứa đồ đặc biệt đã, à mà mày muốn đi đâu?" Harry đứng trước gương ngắm nghía bản thân.

    "Tao không rành lắm, mày chọn đi, với lại mày gom về cả thế giới hay sao mà mặc cái áo đó?"

    "À Ginny tặng tao cái áo này hôm sinh nhật năm ngoái, Ron, Hermione với vài người nữa nhờ tao mua mấy thứ đó mà, xách tay mệt lắm, có áo này thì tuyệt hơn."

    Nghe đến tên Ginny, Draco im lặng không nói câu nào, mặc cho tên đần kia huyên thuyên đủ thứ ba láp ba xàm.

    "Đi thôi, ôm tao chặt vào nào." Bế thốc Draco, đến khi Draco ôm chặt, tên đầu bô yên tâm xài phép dịch chuyển.

    Đến ga tàu, hai đứa bốc vé đến Muggle, Harry cầm điện thoại trên tay, trượt trượt màn hình nhắn tin, Draco khó hiểu, cậu không biết đó là cái gì cũng ngại hỏi.

    "Lát nữa tao dẫn mày đến gặp bạn bè tao." Tên nào đó hí hửng. Trượt màn hình sau đó đưa qua cho Draco xem một tấm ảnh.

    "Đây là Rose, là bạn tao đó, tao mới quen biết cổ à, gặp mặt cũng được vài lần rồi, dễ thương lắm." Draco nhìn nghe tên đần kia khen ngợi con nhỏ tên Rose gì đó, trong lòng Draco phát bực, chả thèm nghe tên kia nói gì, khen nhiều vậy sao không cưới quách luôn đi.

    Huyên thuyên nãy giờ Harry mới nhận ra là Draco không chú ý đến những gì anh nói, thấy cậu quay mặt nhìn ra cửa sổ, anh nén tiếng thở dài, mặt buồn rười rười cất điện thoại. Không lẽ đi với anh Draco thấy chán tới vậy sao, từ lúc sáng đã thấy sắc mặt của cậu chả vui vẻ gì, bây giờ còn cảm nhận được sự u ám nữa.

    Tàu dừng, Harry biết là đã đến nơi, nắm tay Draco, anh dẫn cậu đến gặp mấy người bạn đã kể cho cậu nghe, vừa đi vừa nắm tay kéo Draco, tay còn lại thì nói chuyện điện thoại, hẹn gặp ở công viên nào đó rồi tụ tập đợi nhau. Đến lúc Harry tới được nơi hẹn thì đã thấy Rose cùng mọi người đã ở đó rồi.

    "Lâu quá rồi mới thấy anh đó nha, Harry" Draco liếc mắt, cô gái đã thấy trong cái gì đó chả biết nữa, nhưng chính là cô gái đó, còn kêu cả tên nữa chứ. Thân mật ghê. Tên đần kia cười cái gì.

    "Ô Chao~ cậu bé nào đây? Dễ thương quá à." Thấy cô gái đó định chạm vào mình, Draco hất tay, lui về sau một bước. Trước tình cảnh bối rồi này, cô cười cứng ngắc rồi quay sang Harry.

    "Cậu ấy bằng tuổi chúng ta đó, chỉ là mắc bệnh trẻ hóa thôi." Nhìn Harry có vẻ như không nói đùa, cô rất ngạc nhiên, mọi người cũng thế.

    "Xin lỗi cậu nhé, tôi không biết." Cô lấy lòng.

    "Không sao, cậu ta ở Pháp qua chơi, là bạn thận của tôi, hôm nay dẫn cậu ấy đi đây đó cho biết."

    "Sẵn tiện mọi người cũng ở đây rồi, hay là đến mấy cái khu trò chơi đi." Rose ý kiến.

    "Trời, lớn hết cả rồi mà cứ thích tới đó vậy Rose?" Willy chen vào, chào Harry bằng cách giơ ngón tay hình chữ V

    " Nhưng sự thật là chỗ đó luôn thú vị, và thu hút." Leo một phiếu đồng tình, cụng tay với anh như một kiểu chào hỏi.

    Còn Draco thì im lặng chẳng nói gì. Đi theo bọn họ, mắt thấy Harry chẳng để ý gì đến mình, cũng bực bội trong lòng chứ chẳng dám thể hiện ra, vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng thù địch đó mà đi chơi. Cả bốn người mua vé, riêng Draco "trẻ hóa" được đặc cách.

    Với Draco mọi thứ rất lạ lẫm, Harry mua cho Draco một ly sinh tố Sô Cô La, khuôn mặt cậu nở bừng ra, vị ngon cực kỳ, lành lạnh nữa.

    "Ngon thật đấy!"

    "Thích là được rồi."

    "Harry~ Harry~ em cũng muốn anh mua cho em nữa." Ôm lấy cánh tay anh, cô nũng nịu, như thể cô là bạn gái anh vậy. Xong kéo anh đi.

    "Chào cậu, tôi là Leo Tyler." Trong lúc chờ tên đần, có một cậu trai tới giới thiệu tên, rồi ngồi cạnh cậu, người còn lại thì chỉ chăm chú chơi game điện thoại.

    "Draco Malfoy."

    "Cậu có vẻ ít nói thật." Thấy cậu vẫn nhìn Harry cùng Rose, Leo tự nhiên muốn nhiều chuyện một chút.

    "Hai người họ có vẻ rất thân nhỉ." Draco hỏi.

    "Rose thích Harry đó, còn Harry có thích hay không thì bọn này chịu, tên đó luôn dịu dàng, Rose nói ở bên Harry thấy rất yên tâm và ấm áp..."

    "Cậu ta rất ngốc đó." Cậu phì cười.

    "Malfoy này, cậu cười lên rất đẹp so với lúc cậu cứ im lặng và mặt cứng ngắc như đá ấy, tôi cứ nghĩ cậu khó gần lắm." Leo như ngẩn người vào nụ cười của thiên thần.

    "Thật sao? Cậu là người đầu tiên nói với tôi như vậy đó."

    Cả hai bật cười, mặt cậu đỏ lựng lên, cảm giác bản thân thật ngu khi hỏi như vậy, nhưng chỉ nói chuyện một chốc với Leo lại thấy vui vẻ lên, chưa ai nói cậu cười đẹp bao giờ, tên đầu bô thích Rose hay không thì nhớ lại lúc trên tàu thì 100% thích rồi, với lại mới biết Leo thôi mà thấy tên đầu bô chẳng bằng người ta rồi, nói chuyện vui tính với dễ nghe làm sao.

    Lúc tên đầu bô quay lại, một màn Draco mỉm cười với Leo làm anh tức tối. Đi với anh thì khó chịu ra mặt, còn không nói câu nào nữa chứ, mới quay đi có chút thì đã cười tươi rói với người lạ.

    "Draco, để tao cõng mày nhé, đông thế này tao sợ mày đi lạc." Cảm giác Leo là tình địch của mình, anh phải nhanh chóng cướp người về. Nhưng mà người ta lại không muốn về.

    "Đừng xem tao như con nít, tao ở đây với Leo cũng được"

    "Không thì cả hai đi chơi đi, Willy không hứng đi vì mê game rồi, tôi sẽ chăm sóc Draco cho cậu khỏi lo nhé." Nghe Leo nói anh càng đen mặt, mới quen mà đã gọi tên nhau rồi, có biết Harry anh đây muốn gọi tên Draco khó khăn lắm biết không hả?

    Rồi Leo nháy mắt với Rose, hiểu ý cô kéo Harry đi chơi, mặc cho anh vùng vẫy.
     
  4. Hà Lãng Tử Si Tình

    Hà Lãng Tử Si Tình Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    14
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đang thất nghiệp ở nhà bán Washi Tape
    Nơi ở:
    Phước Trinh - Long Điền - Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
    Web:

    Ngày Thứ 3: Ghen - Part 2 End

    Bị Rose kéo đi, những gì còn lại trong mắt Harry chính là hình ảnh Draco nở nụ cười trông rất ngọt ngào với Leo, chợt nhớ tới từng có tin đồn Draco Malfoy là gay, vì có người thấy tên hoàng tử đó có những cử chỉ thân mật với một số thằng khác, mà chính Harry cũng không biết là ai, nhưng dù sao cũng chỉ là tin đồn sao mà tin được cơ chứ.

    "Anh đừng lo quá mà, chừng nào anh muốn về thì em gọi Leo cho." Cô cười nói, hứng khởi lôi Harry đến trò tàu lượn mua vé.

    Trong khi đó, bạn nhỏ Draco với Leo rất hợp cạ, sở thích của cả hai rất khác nhau, mà Leo chẳng giống tên Đầu Bô nào đó, mở miệng không hợp lỗ tai, chẳng vừa lòng người.

    "Không ngờ là cậu mê táo đến vậy luôn đó, Draco." Dẫn tên nhóc mua đồ ăn vặt, cứ nghĩ chắc cũng mấy món mà Willy, Rose hay gọi, ai ngờ bánh táo, cheese cake táo, trà táo, nước ép táo, sữa táo, kẹo táo,... tất tần tật về mọi thứ liên quan đến táo. Nhìn cậu ăn ngon lành như vậy, Leo cũng muốn thay đổi hôm nay, thử tất cả những thứ mà Draco thích.

    "Ngon thật đấy." Leo cắn miếng cheese cake táo.

    "Cậu là người đầu tiên ăn cheese cake táo lại khen ngon đó, phần lớn bạn bè tôi không thích món này, vì nó vừa béo ngậy, vừa nhạt thếch. Cả tên đần kia cũng không biết thưởng thức."

    "Xem ra cậu với Harry thân nhỉ?" Liếc nhìn thân ảnh nhỏ bé của Draco, Leo hỏi.

    "Không có đâu, cậu thử bánh Tart táo đi, hình như là cách làm của Pháp, tôi thấy ăn ngon lắm, uống chung với sữa chua táo thì tuyệt vời." Thấy có người khen bánh táo ngon, Draco vui vẻ lên hẳn, quyết định sẽ chia sẽ với cậu chàng này nhiều hơn nữa, vì hiếm có ai có sở thích giống cậu, dù không giống, họ đều chê cả.

    "Đúng là ngon thật, bánh mềm, táo ngọt, mùi vị lan tỏa, nhưng mứt thì ngọt gắt quá, ăn nhiều dễ ngán, nếu uống chung với sữa chua thì chuẩn rồi, vị chua hòa với vị ngọt, chậc chậc, chắc phải ăn bánh này với sữa chua kèm mỗi ngày quá." Nhận bánh táo và sữa chua từ tay Draco, nhanh cắn miếng bánh, chậm rãi thưởng thức nói lên suy nghĩ của mình, rồi hớp một hơi sữa chua mát lạnh.

    "Haha đi với cậu tôi thấy vui quá, rất biết thưởng thức." Cậu cười.

    "Ăn hết cái đống này cậu có muốn chơi trò gì trong khu vui chơi này không?" Chóp chép, miệng đầy bánh.

    "Tôi có thấy, cái trò có mấy con ngựa quay vòng tròn, tôi muốn thử."

    "Cậu có biết đó là trò chơi chỉ dành cho trẻ con không? Chậc quên mất, thân hình cậu không khác gì mấy bé cả." Leo nghẹn cười.

    "Đừng nói thế, rồi tôi sẽ cao lớn nhanh thôi, tạm thời vậy thôi." Bé xù lông lên.

    "Được rồi, được rồi, ăn xong tôi sẽ mua vé cho cậu, haha..."

    Cả hai nhìn nhau mỉm cười, ăn xong liền đến khu vui chơi, Leo mua rất nhiều vé, để Draco có thể lựa chọn những trò mà cậu thích. Leo nhìn cậu chơi, mọi cảm xúc của cậu Leo đều thấy hết, sự ngại ngùng của cậu khi leo lên con ngựa quay gỗ, đợi chờ nó hoạt động, cậu vẫy tay mỉm cười thích thú.

    "Tuyệt quá, chưa bao giờ tôi thấy vui như vậy, tôi muốn thử hết mấy cái trò chơi ở đây." Khi vòng quay dừng lại, cậu chạy đến bên cạnh Leo nói, khuôn mặt tươi cười hớn hở, rồi kéo tay Leo đến mấy trò quay vòng hình chiếc tách, rất thú vị, thu hút lấy cậu.

    "Leo, chúng ta chơi trò này đi." Leo cũng không thể để cậu vui một mình, cả hai cùng nhau thỏa sức vui chơi.

    Khi cả hai đã yên vị trong cái tách lớn, nó bắt đầu chuyển động, Draco mới đầu đứng không vững cũng đã cố gắng giữ cho bản thân không té, cường độ lắc cứ nhanh dần, cậu ngã vào lòng Leo, miệng cười haha, còn Leo ôm chặt lấy cậu, nhìn cậu mỉm cười. Trong lúc vui cậu không chú ý bị u đầu, thế mà cũng chẳng sụ mặt, còn hưng trí hơn hẳn. Chơi xong trò ấy, lại dẫn qua những trò khác, mới đầu chỉ là những trò nhẹ nhàng, sau lại thử thách mạo hiểm, tàu lượn la hét, vũ trụ không gian, có hết. Và cuối cùng là khi Draco ngước nhìn về cái đu quay lớn nhất nhì thế giới.

    "Leo chúng ta đến ngồi trên đó đi." Cậu chỉ tay về vòng quay đu quay.

    "Draco, cậu có biết ý nghĩa của vòng đu quay này hay không?"

    "Không biết... Nó có ý nghĩa gì sao?" Draco khó hiểu, nhìn Leo.

    "Cậu chỉ nên đi đu quay này khi cậu thích một ai đó, khi cậu ở trên đỉnh cao nhất thì tỏ tình với người cậu thầm thương, lúc đó cậu sẽ không bao giờ bị từ chối." Ánh mắt Leo nhìn cậu, sự dịu dàng hiện rõ trên mặt khiến Draco bối rối.

    "Người tôi thích..." Chưa nói hết câu, cậu thấy Harry với Rose cùng nhau chuẩn bị đến lượt bước lên đu quay. Trái tim cậu khó chịu, biết rõ người Harry thích là Rose, bản thân cũng tự nhủ từ bỏ không yêu Harry nữa, thế nhưng nhìn tên đó tay trong tay với một cô gái khác vẫn làm cho cậu đau lòng.

    "Chúng ta đi đi, tôi muốn chơi cho biết." Cậu nắm tay Leo, đứng vào dòng người xếp hàng.

    Đồng thời Harry quay đầu lại, thấy tên nhóc tóc vàng nắm tay Leo, xếp hàng đi đu quay, anh bắt đầu khó chịu ra mặt, chẳng để ý đến Rose đang nói gì với mình, đến gần họ, bỏ mặt Rose vẫn đứng xếp hàng.

    "Chúng ta về thôi." Bỏ một câu rồi kéo Draco đi.

    "Bỏ ra, mày điên hả, tao còn chưa đi du quay với Leo nữa." Cậu níu chặt tay Leo tỏ ý không muốn đi.

    "Tớ thấy cậu ấy đang vui mà, để cậu ấy đi đu quay xong rồi về cũng được." Leo kéo Draco lại.

    Thấy Leo kéo cậu, còn cậu không phản ứng để mặc cho Leo kéo, còn anh chỉ biết rằng bản thân mình đang khó chịu, tức tối đến phát điên, bế thốc Draco rồi chạy đi, bỏ mặc Leo. Đến một góc khuất, ôm chặt Draco, anh độn thổ tới nhà ga. Sau đó bỏ Draco xuống.

    "Mày làm gì thế hả? Hành động thế là sao? Tao đang chơi vui với Leo mà, còn sớm vậy mà đã về. Còn không để tao tạm biệt nữa chứ." Cậu gào lên, tiếc nuối vì không biết cách giữ liên lạc với Leo.

    "Sau này mày đừng hòng tao dẫn mày gặp bạn tao, cả Leo nữa, khỏi phải gặp ai hết. Đáng lẽ mày phải đi với tao."Anh nói, không hề có sự tức giận, khác biệt với Draco đang gào thét, anh như thể đang nói cho chính mình nghe.

    "Mày tức cười thật đấy, tao chỉ muốn đi đu quay với Leo, mày tự dưng nổi điên lên lôi tao về, còn cái quái quỷ gì với mày khi nói rằng không dẫn tao gặp Leo nữa?" Draco dường như nổi bão, nếu như đang vui vẻ chơi bị bắt về thì ai còn hứng trí để mà nói chuyện được nữa?

    "Mày ngưng nói về Leo đi, từ lúc gặp nó mày cứ Leo Leo suốt, còn cười với nó nữa, mày muốn đi đu quay với nó là vì mày thích nó phải không?" Đẩy Draco vào tường, Harry cuối đầu gào át cả giọng cậu.

    "Ừ, tao thích Leo đó thì sao? Leo tốt như thế, còn ăn bánh với tao, không chê sở thích của tao, nhiệt tình nữa, còn rất dễ thương, tao thích Leo đó, mày cấm sao!!? Mày là thằng vớ vẩn nhất tao từng thấy, sao mày vô lý thế? Cái gì cũng theo ý mày, rồi mày hành xử đéo bằng con chó vậy!!! Mày đang đùa với tao à!!!" Cậu giận đến mất kiểm soát, nói dối rằng mình thích Leo, nhìn Harry ngẩn đầu nhìn mình, trong tâm cậu sợ hãi, cậu ghét kiểu nhìn lúc này của tên đầu bô.

    "Mày..." Ôm đầu cậu, Harry cuối người hôn lấy, còn cậu giãy dụa kịch liệt. Cậu sợ, chưa bao giờ lại sợ hãi tới như vậy. Môi lưỡi giao triền, vừa khó thở, khó hiểu, sợ hãi xen lẫn, chuyện này cuối cùng là thế nào...

    "Tao..." Hôn xong, Harry buông cậu ra, nhìn cậu tay che môi, mặt đỏ bừng, đôi mắt ngập nước, cố nén nước mắt không rơi. Lúc đó tàu phép thuật tới, Draco đẩy anh ra, bước lên tàu, không quan tâm người còn lại.

    "Tao... xin... lỗi." Câu nói bỏ lửng, không biết người ta có nghe hay không.

    Harry thấy cậu ngồi đó, liền ngồi xuống bên cạnh, còn cậu nhìn ra cửa sổ không muốn nhìn kẻ còn lại, sự im lặng bao trùm, Harry nắm lấy tay cậu đến khi về tới trường. Draco vẫn làm lơ, đi trước và để mặc anh bước theo. Thậm chí lúc ăn tối cũng không ngồi chung nhà, anh ghét hiện tại, thà như cậu vẫn còn chửi mắng thì hay rồi, mà giờ lại im lặng như thế, để tình huống cả hai khó xử. Anh nghĩ về nhà sẽ nói chuyện với cậu.

    "Draco, tao xin lỗi, tao không đúng." Thấy cậu bước lên giường định ngủ, anh nhanh miệng nói, nhưng vẫn không có câu trả lời.

    Harry đau lòng, mắt anh ảm đạm, sau đó đóng cửa ra phòng khách cùng bọn bạn mình, để mặc cho Draco ngủ một mình. Chuyến đi chơi ngày hôm nay kết thúc, và cũng thật tệ khi chính anh phá hỏng mọi thứ.
     

Chia sẻ trang này