1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Fanfic][APH][RoChu] Mọi chuyện ổn rồi.

Thảo luận trong 'Hoàn thành' bắt đầu bởi Lamama, 23/10/17.

  1. Lamama

    Lamama Level 2

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    11
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám =)))))
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Web:
    Author: Lamama.

    Rating:
    R15. Tui luôn cho rằng cái nào là BL đều nên gắn tag ít nhất là R15 để tránh các đối tượng kêu không phù hợp lứa tuổi khi đặt PG hay PG-13 :yeuqua:

    Disclaimer: Nhân vật thuộc về tác giả Himaruya Hidekaz và quốc gia là thuộc về lịch sử :bantim:

    Summary: Ở một thế giới khác, họ là con người. Wang Yao và Ivan Braginski. Wang có một người em trai và họ đang chiến đấu ở hai phe đối địch nhau. Fic này là diễn biến giữa Wang và Braginski sau cuộc tấn công của Honda.

    A/N: Trước hết thì cái fic này rất, rất ngắn. Phải nói là siêu ngắn luôn, gồm 2 phần nhỏ. Và nó là về RoChu này. Thiệt tình thì tui không có hardship cặp này cơ mà... mỗi lần nhìn bản đồ, tui không thể không tự vấn bản thân được. Nhưng không phải là tui nhìn bản đồ rồi viết cái này đâu. Là tui viết theo yêu cầu của một người bạn thôi, song cũng hi vọng mọi người sẽ thích :vatva:



    #1

    Trận chiến kết thúc. Xung quanh chỉ còn cơ man nào gạch vụn đổ nát và xác người la liệt. Nam nữ, già trẻ, lớn bé đều có cả; một số cái xác may mắn thì chỉ mất một phần cơ thể, số còn lại đều nát bươm tới độ không nhận dạng nổi, hoặc bị biến dạng trông vô cùng ghê rợn. Trong không khí lúc này chỉ toàn khói bụi, mùi thuốc súng nồng nặc bốc lên, cùng khung cảnh này khiến Wang không khỏi thấy nhộn nhạo trong bụng. Anh thấy buồn nôn khủng khiếp. Đưa tay bụm miệng, anh siết chặt khẩu súng ngắn phòng thân, cố gắng len lỏi qua đống đổ nát để tìm đến một nơi an toàn hơn.

    "Thật không thể tin được… Toàn bộ chỗ này là do một tay Honda và đồng đội của nó làm… Rốt cuộc nó đã phát minh ra thứ quái quỷ gì thế này?" Wang vừa đi vừa không ngừng lẩm nhẩm. Chuyện thành ra như vậy một phần cũng là do anh. Nếu anh để ý đến nó hơn, trước khi nó nhập bọn cùng hai tên đó.. Biết đâu anh đã tránh được thảm cảnh này. Giờ đây, trước sức hủy diệt kinh hoàng của Honda, anh càng thấy bế tắc hơn. Anh không biết mình nên làm gì để ngăn chuyện này tiếp tục diễn ra, hay thậm chí là ngăn em trai mình lại. "Chết tiệt…"

    "Yao!"

    Đột nhiên, từ sau lưng anh vang lên tiếng thét thảng thốt. "Yao..Yao.." Người đó lặp lại, thanh âm đứt quãng theo nhịp thở dốc. Đầy vội vàng. Trước khi Wang kịp quay người lại và chĩa súng tự vệ, người đó đã ôm chặt lấy anh từ phía sau, hơi thở ấm nóng phả vào tai. Trong khoảng cách gần ấy, thân nhiệt từ đối phương truyền sang làm anh bỗng chốc thấy nóng bừng cả người. Gương mặt người đó vùi vào cổ, vào lưng, mồ hôi dần thấm qua lớp vải ươn ướt, mái tóc khẽ cọ vào cổ làm anh thấy ngứa ngáy. Phải tiếp xúc da thịt như vậy anh mới nhận biết chính xác được đó là cậu ta. Mùi hương quen thuộc làm sao…

    "Yao.. lạy Chúa, anh không sao chứ?! Khi trông thấy hắn ta tấn công vào vị trí của anh, tôi… tôi không còn nghĩ được gì cả.." Braginski rên rỉ, vòng tay càng siết chặt hơn. Wang cảm nhận được rõ nỗi lo lắng đang xâm chiếm lấy cậu trai người Nga thông qua cánh tay không ngừng run rẩy. Và cả những giọt mồ hôi vương trên lưng áo nữa. Anh biết cậu ta vừa chạy thục mạng đến đây. Tay không. Có trời mới biết cậu ta lại vứt lại cái gì ở vị trí cậu ta được giao cho trước khi phi tới đây. Mà thực ra ngay cả khi không mang theo gì, anh biết cậu ta dư sức xử lí đám tàn quân còn sót lại của phe Honda.

    Hình như lưng áo anh càng ngày càng ướt thêm. Ôi chà, đứa trẻ to xác hình như đã khóc mất rồi. Cậu ta lo đến vậy sao?

    Bỗng dưng nỗi sợ của anh hóa thành nụ cười. Nhờ có Branginski. Cảm nhận được sự quan tâm đến gần như dại khờ của cậu ta khiến anh thấy bình tâm hơn một chút. Và cả buồn cười nữa. Có ai như cậu ta không, chỉ vì một người mà vứt lại cả vũ khí, nhiệm vụ để chắc chắn rằng người đó không có vấn đề gì. Cậu ta cứ đơn thuần như một đứa trẻ vậy… Cũng vì thế nên Wang mới thích cậu ta.

    "Được rồi, Vanya. Bình tĩnh lại nào." Để trấn an cậu ta, anh khẽ nghiêng người, nhẹ dựa đầu vào mái tóc vàng thoảng mùi lúa chín, môi chậm rãi cong thành nụ cười bình thản, "Vanya, Vanya yêu quý của tôi. Tôi ở đây. Mọi chuyện ổn rồi. Vậy nên đừng khóc nữa, được không?"​

    #2

    Braginski ngẩng lên với gương mặt đẫm nước. Đôi mắt thạch anh long lanh nước ngước nhìn anh, chỉ nhìn thôi và không nói lời nào. Dường như cậu ta đang ngắm nghía anh từ đầu tới cuối để chắc chắn rằng anh vẫn ổn. Với cặp mắt nhòe nhoẹt. Nhưng anh đoán cậu ta cũng chẳng quan tâm đến chuyện đấy lắm. Đằng nào lúc này cậu ta chắc cũng chỉ trông thấy mỗi anh.

    Mà quả thế thật.

    Một chốc im lặng. Rồi cậu ta, nhẹ nhõm hơn nhiều so với lúc đầu, nở nụ cười ngây ngốc. "May quá. Tạ ơn Chúa." Giọng cậu ta nghèn nghẹt, mũi thì sụt sịt nên chất giọng hơi khác so với thường ngày. Nhưng hành động thì đích xác là Ivan Braginski rồi.

    "Này, tôi đâu có theo đạo đâu mà cậu đi tạ ơn với Chúa?" Anh cố gắng đùa một câu, "Như thế cũng là phải tội đấy." Dù nghe nó có vẻ dở tệ.

    Chẳng hiểu sao cậu ta vẫn cười nổi. "Ehehe.. tôi xin lỗi. Tôi quên mất. Nhưng lúc này tôi cũng chẳng thể để ý đến những tiểu tiết ấy được. Biết làm sao đây, tôi yêu anh quá mà… Chuyện quan trọng nhất với tôi giờ đây chỉ có là anh vẫn an toàn thôi. Đó là điều tuyệt nhất rồi…"

    Nói đoạn, trước khi Wang kịp tự vệ (một lần nữa), anh đã bị cậu ta tấn công. Là một nụ hôn lên má trái. Lần này thì chỉ có mặt anh nóng bừng lên thôi.​
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/10/17

Chia sẻ trang này