1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Event] Thử thách 30 ngày - Ngày 8: Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất

Thảo luận trong 'Đam mỹ' bắt đầu bởi Admin, 7/3/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. lephuongthao401292

    lephuongthao401292 Level 2

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    15
    Ngày 8: Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất
    chắc có lẽ là chỉnh cổ chỉ có một đến hai tập trong bộ truyện là ngược nhất tuy không ngược tới tàn tạ như là thay thế phẩm hay lao tù ác ma nhưng mềnh nhớ là chỉ một hai tập đó mà gần tới bốn mươi mấy comment đòi giết anh công vs ly tuyết trữ ( kẻ thứ 3) rất khó kể rõ nên thỉnh m.n ai có hứng thú thì tìm đọc nha:bantim::bantim::bantim:
     
    Cáo Khìn, ShimakoNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  2. vantich

    vantich Level 2

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    15
    Giới tính:
    Nữ
    Ầy, thực ra em không bao giờ thích đọc ngược, chỉ thích sủng ngọt. Nhưng mà đúng là có duy nhất một bộ ngược luyến tàn tâm làm em nhớ nhất thật. Bộ đấy là ngay ngày đầu mới bước chân vô đọc đam, đụng trúng ngay và nghếch cổ chờ từng ngày nó hoàn. Ờ, bộ đó là Khuynh tẫn thiên hạ.
     
    Shimako, Người qua đường GiápPhong Vũ Thiên Hạ đã thả thính cho thớt.
  3. Hà Lãng Tử Si Tình

    Hà Lãng Tử Si Tình Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    14
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đang thất nghiệp ở nhà bán Washi Tape
    Nơi ở:
    Phước Trinh - Long Điền - Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
    Web:
    "Tử Lê"

    Chắc ít ai biết bộ này, bộ này có hai kết cục, thụ thì yêu công 1, công 1 cũng thế, sau khi công 1 ra chiến trường cùng con trai thì bị công 2 chặt đầu trc khi chết trong miệng kêu gọi tên thụ. Còn con trai công 1 thì bị thương trốn thoát được nơi rừng sâu.

    Công 2 thấy công 1 nặng tình vs thụ, tịch thu mọi thứ, thấy thụ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, khi công 1 chết thụ thân thể nhược bệnh lên bệnh xuống sắp chết, được công 2 mang về chăm sóc, yêu thương phong lên làm đế hậu.

    Công 2 dùng mọi cách mà thụ ko ngó ngàng, đêm đêm nằm mộng thấy công 1. Còn công 1 sau khi chết không chịu đựng được phải xa thụ lội ngược dòng đầu thai thành CON TRAI CÔNG 2 aka Công 3

    Còn con trai công 1 sau khi trốn thoát sống trong rừng sau vô tình cứu được công chúa con gái của công 2 thì đc công 2 phong làm phò mã, con trai công 1 có tư tình vs thụ nên chấp nhận.

    Sau này công 3 aka công 1 đầu thai làm con công 2 ra đời, mang theo ký ức kiếp trước, lập mưu đợi lớn lên yêu thương thụ. Có lần công 3 phát hiện con trai của công 1 aka của mình vì yêu thụ mà tính cưỡng hiếp, anh bước vào một cước đá bay, xử luôn dù đó là con của mình.

    Rồi khi mà công 2 có được sự tình yêu của thụ thì hạnh phúc chẳng bao lâu, công 2 bệnh chết truyền ngôi cho con trai aka công 3 cũng là công 1 kiếp trước, miệng nói hẹn thề với thụ.

    Kết thúc thì có 2 kết cục:

    Kết thúc 1: Công 3 aka công 1 lên ngôi, trấn chỉnh thiên hạ, phế hậu aka thụ rồi cưới thụ để làm vợ mình. Còn thụ như kiểu ngáo ngơ điên điên vì đau lòng công 2 sau cùng chết theo công 2 bỏ mặc công 3 aka công 1...

    Kết thúc 2: Thụ biết công 3 là công 1 đầu thai, hạnh phúc với nhau dù thụ đã 40t nhưng vẫn đẹp đẹp đẹp. Hết :))

    P/s: Mong bà con thứ lỗi nếu tui có thiếu xót chi tiết nào :)) đây là bộ kinh dị nhất tui từng đọc và theo dõi, giờ thì hối hận nhớ cả đời....ko dám quay lại rớ thêm lần nữa...
     
    1. View all 10 comments
    2. Hà Lãng Tử Si Tình
      Hà Lãng Tử Si Tình
      Phong Vũ Thiên Hạ: Phú Giang thì tui đã đọc nhưng chỉ thấy nhức não chứ ko có thấy kinh dị hay gì cả, Trọng Sinh Chi Trầm Vân Đoạt Nhật là một bộ máu chó, tui tưởng ko nuốt nổi nhưng tui phải ói ra rồi mới nhai lại đc...
      8/3/17
    3. Người qua đường Giáp
      Người qua đường Giáp
      Thật đúng là cực phẩm... :v
      8/3/17
    4. cobekhongmonglon
      cobekhongmonglon
      hề hề, hồi lập nick này mị nghĩ không đánh dấu thì quắn quéo tên kiểu giề cũng được á, lặn ngụp mây năm rùi nên sang đây lười đổi, tên thật lúc đó nghĩ là ' cô bé không mong lớn' , chỉ muốn bé mãi thui hà.
      8/3/17
  4. Phong Vũ Thiên Hạ

    Phong Vũ Thiên Hạ Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    35
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Web:
    Nhân có thím nói đến bộ Có một thằng khờ tên Khai Tâm, tui cũng muốn mở miệng góp xôm một chút, là một đứa con khác của Bọ Cạp ôn nhu. (Vâng, tác giả ôn nhu y như tên luôn các thím ạ.)

    Các thím ạ, câu chuyện tui sắp kể sau đây là một câu chuyện vô cùng bi thương, vô cùng tàn nhẫn, vô cùng cảm động, xoáy sâu vào tận tâm nhĩ giữa và rúng động tới tận chân lông của các thím, câu chuyện khiến tôi phải đọc tới ba lần mới có thể thẩm thấu được hết cái sự đau đớn quằn quại thâm sâu của nó.

    Các thím ạ, tui chưa yêu ai bao giờ, nhưng đọc xong câu chuyện này, tui đã thấm thía được một điều, yêu một người vừa ngọt như đường gluco, cũng thật đắng như canh ngải cứu quên không cho muối vậy. Đắng lắm, cái mối tình đau hơn đau đẻ của thụ dành cho công! Chỉ bởi vì tác giả ôn nhu thiết lập cho hai người hai cái vị thế xã hội gán cho lẫn đạt được đều như trời với đất, ngoài yếu tố giới tính ra thì chả còn cái vẹo gì trùng lặp, vậy nên tình yêu của thụ mới chỉ còn vị ngải cứu mà không còn tí vị gờ lu cô nào. Tui thiết nghĩ tác giả để công đặt cho thụ một cái tên rất gợi nhớ đến món ăn đặc sản 'tiết canh chó' có lẽ cũng vì như thế, thiệt thâm thúy làm sao! Rồi còn thâm thúy hơn nữa. Sau đó, khi tui đọc câu chuyện tới lần thứ hai mới biết, hóa ra tên công cũng rất chi là độc lạ xứng tầm với tên thụ khi nó có một chữ 'hậu' mà lúc đầu tui cứ tưởng nó là chữ 'hầu' trong 'hầu gia' (làm tui hiểu nhầm oan bạn editor auto replace mà còn viết nhầm). Thế rồi, ngỡ ngàng làm sao khi đọc đến lần thứ ba tui mới phát hiện một cái tên lạ hoắc là Tử Diệu, lúc đó, tui chỉ muốn thốt lên rằng: "Trời đất cuối cùng cũng biết tên công rồi!" và đó cũng là sau khi tui biết cái chuyện này có người 'tử' thật.

    Đấy, ngay đến cái tên cũng đã ba tầng ý nghĩa thâm sâu như vậy đấy. Nhưng tui còn chưa nói đến phần chìm của tảng băng, phần ý nghĩa sâu và rộng mà tác giả muốn gửi gắm đâu!

    Lần đầu tiên đọc, có lẽ bởi vì chỉ là thằng làm vườn thỉnh thoảng đíp một tí nên tui vẫn chưa thấm lắm câu chuyện, mặc dù đọc tới gần cuối đã thấy một cái gì đó man mác buồn, không biết tui ngồi đọc được bao lâu rồi nữa, lần sau rút kinh nghiệm không nên để sẵn bình nước cạnh người.

    Lần thứ hai đọc, câu chuyện dần rõ ràng hơn, trước mắt rất nhiều tình tiết dần hiện ra, nào là bán thân cầu vinh cho công, nào là ra tù vào tội vì công, ngay đến chân thọt (Đọc Hảo nhân nan vi rồi, nên đến đây tui thấy nhồn nhột lạ), rồi thì thuốc độc cùng với nữ phụ bụng bầu cũng lên sàn cả rồi, thậm chí cả vật hi sinh công số 2 cũng đã có mặt, ngay đến người qua đường Giáp chăm sóc cây cảnh cũng có thể kể ra câu chuyện đíp đến thế, thực là một công thức hoàn hảo cho chữ 'Tiết' to tổ chảng ở đầu. Nhưng với thân phận chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, học trường nghệ thuật, chưa trải sự đời, yêu màu tím và thích tổng tài... à nhầm, vương gia bá đạo, tui cảm thấy mình vẫn chưa đủ trình độ để thẩm thấu được cái ý nghĩa thực sự của câu chuyện, chỉ cảm thấy vẫn buồn như trước, tôi đã đọc liền hai lần mà không đứng dậy.

    Cho đến lần cuối cùng, tui thực sự không thể chịu nổi nữa, lúc này tui mới hiểu được câu chuyện thấm thía đến nhường nào! Buồn đến nhường nào! Lần này, tui đã là một vương gia phúc hắc bá đạo, tui đã hiểu được rút cuộc thì công cũng có yêu thụ! Yêu lắm! Các thím đừng vội chửi tra công! Đừng vội chửi công vì sao toàn để thụ mạo hiểm?! Vì sao không cho thụ vào vương phủ?! Vì sao lại để mất thụ?! Vì sao lại chọn sự nghiệp mà không phải thụ?! Nhưng công cũng có nỗi khổ mà, nam nam thụ thụ bất thân, công mắc cỡ mới không dám động vào thụ, sau đó vì thấy mình không làm tròn bổn phận của công cho nên mới để cho thụ đi giao lưu với vài đồng chí khác, tiện thể đẩy mạnh sự nghiệp thôi. Công không cho thụ vào vương phủ cũng là vì trong vương phủ đất chật người đông lắm kẻ hiểm ác, công sợ vào đó thụ không tranh đấu được nên mới mua cho thụ căn biệt thự bên cạnh để an dưỡng thôi. Còn nữa, các thím không thấy công vẫn nói yêu thụ đấy à? Rồi lúc thụ nhảy vực cùng người khác còn giơ một bàn tay Nhĩ Khang, hét lên một tiếng "Không!" đầy bi phẫn đấy à?

    Câu chuyện kết thúc tới ba lần, cũng là ba lần trái tim tui bị giày xéo, nỗi buồn man mác ban đầu không còn nữa, chuyển thành đau, càng lúc càng đau, đau tới tận tâm thất thứ ba! Tình yêu hi sinh tất cả mà không được hồi đáp của thụ, tình yêu có ý tốt mà bị hiểu lầm của công, rồi còn cả công số 2 vật hi sinh ngay đến mạng sống cũng ném vực chỉ vì thụ, nữ phụ pháo hôi bị cướp cả cha lẫn chồng cuối cùng vẫn phải ngậm đắng nuốt cay mà sống, thậm chí là cả tiểu vương gia nằm không cũng trúng đạn bị sinh non chỉ được nhắc đến vỏn vẹn hai dòng.

    Tất cả những nhân vật trong câu chuyện này đều đáng thương, cũng thật đáng trách, nhưng đáng trách nhất có lẽ là tình yêu không lối thoát mà tác giả đặt vào câu chuyện, một tình yêu đã bị tác giả mix sai công thức, thiếu mất thành phần não người, biến thành thuốc độc, lại còn gấp ba liều lượng trong một tá dược, bên ngoài dán nhãn thuốc bổ HE, khiến độc giả là tui đây uống phải một phát liền trúng độc mà chết.

    Mặc dù nhảy phải hố ngược tê tâm liệt phế, trúng độc bỏ mình nhưng... Ân, không sao cả!

    Tui coi như rút ra bài học cho mình, không thể trông mặt mà bắt hình dong, uống thuốc đọc được nhãn thôi chưa đủ, đừng nghĩ 3 chương là ngắn, đang đọc truyện mà nỗi buồn ập đến cũng phải giải quyết ngay, nhịn tới mức nỗi buồn cũng tiêu tan là sau này đi bệnh viện đập đá sẽ thành đau chứ không phải buồn nữa đâu.

    Nhắc đến bộ này lại thấy buồn, nhưng thôi, gõ một mạch xong rồi, tui phải đi giải quyết nỗi buồn khó tả lại đang dâng trào này đây, thân ái và chào quyết lấp ~
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/3/17
    1. Bình luận
    2. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Thì bên trên tui đang nói đến bộ đó đấy, tui thì lại thấm bộ đó đến mức bị sỏi thận luôn rồi đây này, cứ cố mà nogooif đọc cho hết 3 chương, cuối cùng hóa ra chương 1 là bản rút gọn, chương 2 là bản mở rộng, chương 3 là bản bonus của cùng một câu chuyện. Đấy cũng là chuyện HE đến chết cả đôi duy nhất mà tôi đọc. LoL~
      8/3/17
    3. Hà Lãng Tử Si Tình
      Hà Lãng Tử Si Tình
      Nghe cái chứ "Ân, không sao cả!" lại nghĩ ngay bộ đam mỹ ngược cũng cùng tên. Bộ này tui đọc rồi, ngược nhưng ko thấm với tui....tui đọc ngược cũng nhiều nhưng ít bộ nào thấm não tui quá :'(
      8/3/17
  5. Cú Đêm

    Cú Đêm Level 1

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    4
    Giới tính:
    Nữ
    Ngày 8: Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất
    Bộ Mục Nhiên của Cô Quân.
    Không biết mọi người thấy sao chứ truyện này ám mình suốt một thời gian sau khi đọc xong :camdong:. Kiểu như không vứt ra khỏi đầu được ấy, chứ không phải nó ngược kinh khủng hay gì cả :camdong:.
    Mình không ghét bộ này nhưng lúc đọc khá bực mình vì công và thụ chả ai chịu nói gì hết, cứ để đối phương hiểu lầm hành động của mình:nghiem:. Lúc đọc nhiều khi chỉ muốn gào lên vì bạn thụ trong đây cứ im ỉm chịu đựng người ta hiểu lầm mình:camdong:
     
    ShimakoCáo Khìn đã thả thính cho thớt.
  6. Thanh Hiên

    Thanh Hiên Level 3

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    40
    Cái hố ngược đầu tiên mình đâm đầu vào là Đăng hoa bất kham tiễn của Vương Thập Nhất.
    Truyện cũng không dài, đọc một ngày là xong, nhưng suốt mấy ngày sau mình vẫn còn ngơ ngẩn vì một đóa cát cánh.
    Lần đầu tiên đọc, nước mắt cứ thế mà tuôn ra, chẳng thể dừng được, chẳng dám đọc lại, nhưng nó cứ mãi ám ảnh mình, để rồi mỗi lần mình vô tình nhìn thấy hoa cát cánh, lòng sẽ lại ngẩn ngơ.
    Thật lâu sau này, trong một lần vô tình đọc lại, đã chẳng khóc được nữa, nhưng lúc ấy thấy lòng mình còn đau hơn cả khóc.
    Chân tâm của đế vương, là thứ xa xỉ nhất trên đời, có một phần trong tim hắn là tốt rồi, vọng tưởng chi cả chân tâm. Tô Tử, em rất thông minh, nên điều này, em hẳn là hiểu được, vì hiểu được, nên cũng cam tâm tình nguyện nhận lấy kết cục như thanh mã, làm một con cờ cho đến khi đã chẳng còn giá trị lợi dụng, cho đến khi bị vứt bỏ. Đời một thanh quan thì có gì đáng nói, Hàm sẽ bước lên vương vị, sẽ có thiên hạ trong tay, nhưng em có gì hả Tô Tử? Em còn lại gì ngoài một thân thương tích chồng chất, em có gì ngoài túi hạt giống cát cánh, còn lại gì ngoài một miếng ngọc nát, một mảnh chân tình? Một kẻ có quá nhiều, một người chẳng có gì, ngay từ ban đầu, tình đã vô vọng.
    Hàm có yêu Tô Tử không? Có lẽ là có, nhưng yêu thì sao, hắn đủ lý trí để hiểu được mình phải chọn giang sơn, Hàm có biết Tô Tử bị thương không? Có biết em len lén ăn miếng thịt đã mốc xanh không? Thông minh như hắn sao mà không biết, nhưng dù yêu em đến đâu hắn vẫn chỉ im lặng mà thôi.
    Đăng hoa bất kham tiễn, em biết mà, phải không Tô Tử, hắn là ngọn lửa, em là đăng hoa, đăng hoa khiến lửa không thể cháy sáng, em là bước cản trên con đường hắn đi, nên hắn bỏ em lại trên đồng hoa cát cánh mênh mang, đến chết vẫn đợi hắn quay về. Chẳng ai trách Hàm vì hắn chọn ngai vương, chẳng ai trách hắn bỏ rơi Tô Tử, hắn là kẻ sẽ trị vì cả thiên hạ, con đường hắn tranh đoạt quyền lực được xếp lên bởi biết bao máu xương, Tô Tử cũng chỉ là đóa hoa dại ven đường, cùng người đi một đoạn rồi hoa cũng héo tàn, người chẳng cần hoa nữa. Nhưng mình trách Hàm, vì hắn lí trí quá, đời người dài lắm, ai biết sau này hắn lên ngôi có yêu thêm ai khác hay không, nhưng Hàm ơi, sao anh nỡ, đến tận lúc tiễn biệt người yêu mà anh nỡ lí trí như vậy, sao anh có thể bình tĩnh mà suy xét nửa đời hay một đời. Bóng dáng Tô Tử rời đi lúc ấy, cô độc đến tận tâm can, rõ ràng là em còn sống, mình lại thấy như hồn ma bóng quế cô độc vất vưởng giữa thiên địa.

    " Hàm này nửa đời, chỉ yêu mình ngươi."

    Này Tô Tử, có chua xót không em, nửa đời, chỉ nửa đời thôi, chân tâm của em chỉ đổi được nửa đời thật tâm của đế vương mà thôi. Để rồi vì nửa đời ấy, em nằm lại giữa biển hoa cát cánh, nắm chặt lấy mảnh ngọc ấy đến chết vẫn không buông, rơi xuống hoàng tuyền còn chưa dứt tình. Hoa cát cánh cùng em ở lại nơi ấy, chở che cho em, cùng em đợi cố nhân quay về. Thật nhiều năm sau hoa vẫn nở rộ, tím biếc một khoảng trời, sắc hoa tím buồn đến chơi vơi, hoa buồn vì nỗi gì, phải chăng vì tình yêu vô vọng của Tô Tử, thương tiếc cho tình cảm chưa trọn vẹn đã trần ai lạc định.
    Khá khen cho một câu:

    "Ái tình là gì mà so với thiên trường địa cửu, một kiếp người nhỏ bé bì thế nào với vạn dặm giang sơn"

    Phải rồi, chút ái tình ấy là gì với đất trời rộng lớn vẫn luôn trường tồn, một người bé nhỏ thì so thế nào được với giang sơn rộng lớn của anh. Nhưng Hàm ơi, thiên trường địa cửu chỉ có một Tô Tử, vạn dặm giang sơn, cũng chỉ có một Tô Tử vì anh mà cắt đi hoa đèn, vì anh mà đến chết vẫn nắm chặt một mảnh ngọc vỡ không buông.
    Để rồi bốn năm sau đó, khi tất cả bí mật vỡ tung trên cánh đồng hoa cát cánh, một câu này của Hàm, Tô Tử nghe được không biết sẽ cảm thấy thế nào, có còn đau nữa không, hay đã đau đến chết lặng. Còn Hàm, lúc hắn đào lên bàn tay còn nắm chặt mảnh ngọc của cố nhân, có nhìn thấy nước mắt của Tô Tử trên mảnh ngọc ấy không, đã cảm thấy thế nào, đau đớn, hối hận hay tiếc nuối? Ngoài hắn ra, chẳng ai biết được.
    Kết thúc dừng lại ở khoảnh khắc Hàm tìm thấy hài cốt Tô Tử để người đọc tự đoán tiếp, nhưng với mình, thời gian trong câu chuyện ấy đã dừng lại vào lúc đó, tất cả yêu hận, đều đã trần ai lạc định.



    Ngày nào còn nhau, xin cho đời dài lâu
    Ngày nào thôi không còn nhau, xin người hãy biết đau...
     
  7. Shimako

    Shimako Level 4

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    87
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Reader chuyên gia nhảy hố ^_^
    Ad chọn chủ đề ngày hôm nay thật ...
    Sau một gần một ngày quẩy tung giời tui cũng lết xác về tham gia event ( thấy tui ngoan chưa :bantim:)
    Tui theo trường phái ngọt, sủng, hường, ngược cún độc thân là chính :huytsao: Tránh xa các loại SE, OE, BE.
    Ngược luyến tàn tâm, ngược thân, ngược tâm, ngược các kiểu nói chung rất rất rất ít đọc.
    Truyện ngược mà tui nhớ nhất là Liên Tình.
    Thụ có cha có mẹ mà như trẻ mồ côi, không tên tuổi, không địa vị, không có nhân quyền vì giúp công 6 tuổi bị đánh gãy chân, 16 tuổi bị ép thay tỷ tỷ song sinh gả cho công chịu hết mọi tủi nhục.
    Công thì có thâm thù với nhà thụ, lấy thụ về phát hiện thụ là nam giận cá chém thớt hận cũ thù mới đổ hết lên người thụ :oaoa:sau đó vứt thụ một xó cho thụ tự sinh tự diệt.
    Thụ dù bị công làm sống dở chết dở vẫn kiên trì cầu xin công tha cho lão gia và phu nhân, aka bậc sinh thành của thụ, coi thụ như súc vật mà đọa đày. Bị cha mẹ ghẻ lại nhưng vẫn hy vọng một ngày được phụ mẫu yêu thương.
    Đến lúc phát hiện ra thụ là nam hài lúc nhỏ, công áy náy ân hận, tự nhận mình là đầu xỏ mang tới mọi đau thương cho thụ, cưng chiều thụ, chăm sóc bảo vệ.
    Thụ bị biểu muội thầm mến công hạ độc, công làm hết mọi cách cứu thụ, bất chấp bản thân bị tổn hại.
    Thụ thấy công tự hại mình thì không muốn sống tiếp. Bảo công sống tốt kiếp sau gặp lại.
    Vì tác giả không phải mẹ ghẻ nên dĩ nhiên HE:love:sư phụ của công cứu được thụ, nhưng thụ thành người thực vật. Công ở ẩn chăm sóc chờ thụ tỉnh lại.
    Sau 2 năm thì thụ kiên cường tỉnh lại cũng mất hết ký ức, người nhìn thấy đầu tiên là công, ỷ lại vào công, quên hết cuộc sống đau thương trước đây, biết làm nũng, hoạt bát nghịch ngợm, nhưng vẫn thiên chân, lương thiện như trước.
    Công không ngược thụ quá nhiều, toàn do hoàn cảnh ngược cà công lẫn thụ.
    Công thụ trong truyện giống như hai người đi lướt qua nhau, có nhân duyên gặp lại nhưng hoàn cảnh trớ trêu.
    Tui đọc mà rơi nước mắt, nhất là từ sau khi công nhận ra thụ, hai người rất ngọt ngào nhưng tình tiết truyện vẫn mang lại cảm giác tê tâm phế liệt.
    May mà truyện HE chứ thụ mà đi bán muối chắc anh công phát điên luôn. :bantim::bantim::bantim:
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/3/17
  8. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ
    Thực tình thì tuôi ít đọc ngược lắm. Và bộ ngược tui nhớ nhất là Mạo hợp thần ly. Truyện ngược, kết HE mà đọc xong thỏa mãn lắm, vì cảm thấy cái kết hợp tình hợp lý chứ chẳng gượng gạo vô duyên.

    Hơn nữa bà Ỷ tài dã man, toàn tình tiết máu chó cũ mèm mà viết thành một bộ vừa súc tích, vừa tình củm, vừa xót xa, vừa cảm động như thế. Thế là vào tay người khác thì chán lắm ấy, nhưng bả khéo chia truyện thành nhiều lớp lang, để rồi dần dần hé lộ từng thứ, có thắt, có mở. Uhuhuhu, chả biết nói gì nữa tuôi đi ngủ :)))
     
  9. Cáo Khìn

    Cáo Khìn Level 8

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    553
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ê đít tơ
    Web:
    Ngày 8: Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất

    Ngược mà đáng nhớ nhất thì thật sự không có, bởi vì với t, ngược chỉ có đáng sợ, phải mau mau quên nó đi... :camdong:Nhớ khi xưa ngây ngô không biết gì, thấy ngược luyến tàn tâm cũng chả rõ nó là thể loại gì. Giờ nghĩ lại thì không thể nhớ rõ tên của những bộ truyện đó, bất quá vẫn nhớ tên nhà edit... Dạ Tư Vũ. Đúng là duyên số đưa đẩy, khi t làm mod ở vnsharing, t mới biết hóa ra sếp của mình chính là nàng Dạ Tư Vũ đã làm mình chìm sâu trong đau thương khi xưa :camdong:

    Lạc đề quá, quay lại nào, bộ ngược luyến làm t căm giận nhất chính là Hoa Hoa Du Long. Trước giờ t đọc truyện vẫn luôn ôm tâm tình là một người qua đường khách quan, thế nhưng khi đọc bộ này thì t chỉ muốn cầm gậy xông vào đập chết thèn công mắc dịch này :noigian: giả gái rape thụ không nói, sau đó còn đối xử tàn tệ, lại thêm khúc máu chó khi tình nhân cũ của nó xuất hiện, quả thực là máu chó phun đầy truyện. Đọc tới đây là tức lắm luôn rồi ấy, cơ mà cái bệnh cường bách cứ ép t đọc tới cuối truyện xem thụ sẽ tát nước vào mặt thèn công thế nào, kết quả, sau khi bị đối xử tàn tệ như chó, buồn bực đau khổ tuyệt vọng tới mức bỏ đi rồi thế mà thụ lại tha thứ dễ dàng vì thèn công quỳ xuống sorry????? Sorry cái trái bắp:noigian:Nó đi tìm m, nó xin lỗi m có phải vì nó yêu m đâu, vì thèn tình nhân cũ của nó ngỏm rồi nó mới thèm để ý tới m ấy, thử thèn kia còn sống coi, m chả là cái thá gì trong mắt nó đâu :noigian: Đúng là nồi nào úp vung đó, làm thụ của một thèn công mắc dịch thì cũng mắc dịch không kém. Tổng lại là... t cảm thấy cường bách chính là bệnh cần phải trị, vì cường bách mà đọc xong một truyện máu chó thế này thì đúng là quá lãng phí tinh lực + sức lực.... :taolao:
     
    1. Bình luận
    2. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Cá nhân tui thì thấy cái truyện này nó ngược cũng bình thường thôi, ít nhất thì còn HE, ngược cũng không kiểu too much drama hay logic não tàn, chắc tại tui miễn dịch với ngược thân. =)) Cơ mà, manhua của nó vẽ đẹp vãi, nhất là H không che nữa, tui chỉ cần nhớ từng đó là đủ.
      8/3/17
    3. Shimako
      Shimako
      Em không kiên cường như tỷ, em đọc tới khúc tình nhân cũ của thèn công xuất hiện là em gấp truyện cho vào dĩ vãng luôn rồi ~~~
      8/3/17
  10. Hồ ly tinh ghét tiểu tam

    Hồ ly tinh ghét tiểu tam Level 5

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    147
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đu cây v__v
    Nơi ở:
    Đảo~~~
    Web:
    Mị thấy các thím viết nhiều quá mị hông biết nên viết thế nào...
    Truyện ngược sâu sắc nhất, đáng nhớ nhất là XUY SẦU - Cô Quang Tàn Chiếu
    Đọc từ chương 1 đến chương 5, bắt đầu thấy ngờ ngợ..
    Đọc từ chương 6 đến chương 9, mị chỉ biết ngồi ôm gối khóc, khóc như một con điên suốt 3 ngày liền, lần đầu tiên mị khóc nhiều như thế chỉ vì một nhân vật trong truyện.
    Đọc xong chương 10, mị chỉ muốn gào lên với tác giả: PHẮCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCC
    Đm, ngược Thu Hàn của mị ngược sấp mặt lờ ngược lên bờ xuống ruộng ngược đến chết đi sống lại ngược suốt 4 chương dài đằng đẵng còn thằng tra công kia thì sao? Nuôi một con độc trùng ăn vài con sâu bọ cho có thôi đấy hả HẢ HẢ?!
    Đcm Tác giả, Đcm life, ok i'm đéo fine =)
    Trích một đoạn:
    Lời nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vanh vảnh bên tai, trịch địa hữu thanh.

    “Có yêu ta không?”

    “Nhạc Thu Hàn khinh thường thứ tình ái bố thí……”

    “Người khác muốn gì nghĩ gì có quan hệ gì với ta? Ta yêu ai hận ai, thì sao nào? Ta chính là yêu Lệnh Hồ Diêu, ngươi, bọn hắn, người trong thiên hạ, kẻ nào có thể khó dễ được ta.”

    “Cả đời này, Nhạc Thu Hàn yêu là yêu, không lưu nửa phần hối tiếc…… Ngay cả chết…… Cũng thay ngươi hàm một ngụm Mạnh bà thang……”

    “Lệnh Hồ Diêu! Ta yêu ngươi.”

    Yêu……


    Huhuhuhuhu, Nhạc Thu Hàn ơi là Nhạc Thu Hàn huhuhuhuhuhu

    Mọi người không hề lưu lại, xoay người theo Thượng Quan Vu rời đi. Duy chỉ có Nhâm Viên đi được hai bước liền quay đầu, nhìn Lệnh Hồ Diêu lạnh lùng cười, ”Lệnh Hồ Diêu, ngươi phải đem Tiểu Thất của ngươi hại chết mấy hồi mới cam tâm?!”

    “Tiểu Thất?”, người thiếu niên gầy yếu kia trong trí nhớ?

    Thiếu niên mắt đầy lệ cầu ta chớ quên hắn. Người thiếu niên bên ánh lửa ôn nhu mỉm cười với ta?

    Là……

    “Chính là Nhạc Thu Hàn!”, Nhâm Viên cười lạnh mở miệng, ”Uổng hắn vì ngươi tu luyện võ công, khổ công tìm ngươi cả mười năm!”

    “Ngươi nói bậy! Tiểu Thất đã chết, hắn chết ngay trước mặt ta!”, Lệnh Hồ Diêu nhất thời không thể chấp nhận được sự thật Nhạc Thu Hàn chính là Tiểu Thất, đột nhiên cười rộ lên, ”Nhạc Thu Hàn không phải là Tiểu Thất, Nhạc Thu Hàn…… chính là…… Nhạc Thu Hàn.”


    T_TT_TT_TT_TT_TT_TT_TT_TT_TT_TT_T

    Hức hức, để rồi mị có một cái kết như này:

    Nhạc Thu Hàn cười rồi nhìn mái tóc xám dài của hắn, đưa tay nâng lên áp vào mặt mình, nhẹ nhàng mở miệng, ”Lệnh Hồ Diêu, ngươi thiếu nợ ta, sao còn chưa trả?”

    Thiếu nợ? Nửa đời hồng đậu, nửa đời hắc đậu? Tương tư đậu là một nửa đỏ một nửa đen, mà nửa đời hồng đậu thêm nửa đời hắc đậu, chính là một đời……

    Mờ mịt nhìn đôi con ngươi thuần tịnh kia, nhìn thấy bên trong tràn ngập tình ý nồng đậm.

    Đột nhiên giật mình hiểu ra…… Nguyên lai, ta thiếu y chính là một đời tương tư……



    Đọc xong bộ này, mị có một quyết tâm, sau này có chết cũng phải đặt tên con mị là Thu Hàn, THU HÀN!!!!!!
     
    Họ Tô đều là thụ đã thả thính cho thớt.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này