1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Event] Thử thách 30 ngày - Ngày 8: Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất

Thảo luận trong 'Đam mỹ' bắt đầu bởi Admin, 7/3/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Admin

    Admin Slave

    Tham gia ngày:
    25/2/16
    Bài viết:
    103
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Lao công
    Thử thách 30 ngày cùng Đam mỹ

    Ngày 8: Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất :huhu:
    (Gợi ý: đáng ghi nhớ hay là đáng nhớ đời đều được)

    Thời hạn kết thúc nhận bài ngày 8: 23h59 ngày 08/03/2017


    ====================

    Mọi người post bài tham gia Ngày 8 tại topic này nha :bantim:
     
    Akeran, ♪ Đậu ♪Đĩa Bay Hết Xăng đã thả thính cho thớt.
  2. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu
    Hông lẽ post Vong Hoan..... thôi.... bị chà đạp chết

    Ngược tệ nhất mà em đọc là Có một thằng khờ tên Khai Tâm.... đọc tới gần cuối em vẫn nghĩ về một ngày mai tươi sáng là em không chết anh yêu em, nhưng rốt cuộc em bị tát nguyên cái quần lót vô mặt.... kết HE hả con, không có đâu..... lần đầu và là lần cuối đọc ngược....
     
    1. Bình luận
    2. Trà tiểu cổ thụ
      Trà tiểu cổ thụ
      @Phong : Ân không sao cả tôi cũng lọt rồi, lúc đang dạo thì có mấy chị trẻ bên Tò mò đăng hình tiện tay đọc đọc rớt mẹ hố lúc nào chả hay -_ -
      9/3/17
    3. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Đề nghị thím đọc Ân, không sao cả! cùng tác giả, thím sẽ được đáp liền một lúc 3 cái quần chứ không phải 1 đâu.
      8/3/17
    4. Đĩa Bay Hết Xăng
      Đĩa Bay Hết Xăng
      Ờ bộ Khai Tâm sầu thiệt, cơ mà đoạn cuối cũng không phải anh yêu em gì, bản vương cảm thấy hẳn là sự xúc động/cảm động của thím công trước tình yêu của Khai Tâm thôi :v nói chung là haiz...
      8/3/17
  3. Hoa lá hẹ

    Hoa lá hẹ Level 1

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    2
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    xxoo
    Nơi ở:
    ooxx
    Truyện ngược đáng nhớ nhất là truyện đầu tiên dẫn tui vào con đường đam mỹ: Khiếp vô tình
    Lần đầu tiên đọc đam mà vớ phải bộ làm tui khóc sướt mướt trong khi đọc cả tá ngôn tình mà chẳng rơi một giọt nước mắt :ngai:
    Bắt đầu từ đó: Từ ấy trong tôi mừng nắng hạ/ Mặt trời chân lý chói qua tim
    Sau này tui mới phát hiện ra mình thích đọc ngược kinh khủng khiếp, càng ngược càng thích :dechiu:
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/3/17
    1. Bình luận
    2. Hoa lá hẹ
      Hoa lá hẹ
      Ahihi, tui thích đọc ngược nhưng lại edit truyện hài =]]] Tui biết thím nè. Thím có nhớ nàng Tịnh bên Tịnh Nguyệt cổ trấn năm ấy =]]]
      9/3/17
    3. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Tui theo đảng HE trăm phần trăm, ngược thân không ngược tâm, công thụ nắm tay nhau dẫm lên chữ ngược, thống trị thế giới, nên là tui vô cùng bái phục những người như thím. Hồi ấy Khuynh Tẫn Thiên Hạ nổi như thế mà tui đến bây giờ còn chưa dám đọc đây này.
      8/3/17
  4. Cô gái yêu môn Độc dược

    Cô gái yêu môn Độc dược Level 3

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Potions Master's Apprentice
    Nơi ở:
    Slytherin
    Web:

    Ngày 8
    : Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất

    Tui theo đảng hường moe ấm áp, ít đọc ngược lắm. Thôi tui xin liệt kê ra đây mấy bộ ngược gây ấn tượng với tui là hay, vì sau nhiều năm chưa có can đảm đọc lại nên sợ đưa ra nhận xét không chính xác:

    - Phượng hoàng nam: câu chuyện bi đát của con sẻ mà cứ ngỡ mình là phượng hoàng, vốn lúc đầu sẻ ta đã tin vận mệnh đời mình chính là sẻ, nhưng một ngày có một con rồng đến và đối xử với sẻ như phượng, và sẻ đã tin đó là sự thật. Nhưng tất nhiên, chỉ là do sẻ đã vọng tưởng trèo cao mà thôi....

    - Kinh thuế: một lão giàu xổi cũng muốn theo đuổi tình yêu thuần khiết ngọt ngào, nhưng rất tiếc, đời ném vào mặt lão 3 chữ: Mày tuổi gì :khoc:
    Thế nên, trái tim thủy tinh của lão vỡ nát. Và tim của tui cũng nát theo...

    - Bóng lưng: Đôi lúc sống vội sống vàng mà hững hờ với thứ quý giá của mình, mất đi lúc nào không hay...

    - Ngộ ma: stupid story, stupid person, và tui thích truyện này lắm TAT

    - Câu chuyện của Chí Vô Ý: nhẹ nhàng buồn man mác, tình yêu đôi khi cần dũng cảm hơn nữa mới đạt được hạnh phúc...


    Khi nào nhớ ra em bổ sung tiếp :khoc:
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/3/17
    1. Bình luận
    2. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Team Kinh Thuế đập tay phát thím ơi!!!! Đoạn lão bị đâm xong thằng Bạch tra công nhảy ra còn chửi lão này nọ, đờ mờ chứ tui chỉ muốn xông vào cho nó mấy đấm, cả truyện riêng nó là thằng ko có tư cách nói lão Thường nhất.
      11/3/17
    3. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Gợi ý cho thím làm rì viu Phú Giang nổi tiếng một thời! Nhắc đến ngược tui nhớ tới tượng đài ấy đầu tiên luôn.
      8/3/17
    4. Cáo Khìn
      Cáo Khìn
      =)))) thú vị mà, xả hết buồn khổ ra thì tâm tình mới vui tươi hớn hở dc chứ cô, há há há
      8/3/17
  5. ♪ Đậu ♪

    ♪ Đậu ♪ Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    5
    Web:
    Tui thì đa số đọc ngược, ngược cỡ nào cũng chơi được tất. Nhưng ngược nhất thì vẫn là bộ "Phong thả đình trú":nghiem:Đọc 4 5 năm rồi, cũng không nhớ rõ từng chi tiết nữa, nhưng mỗi lần nhắc đến là lòng tui lại âm ỉ đau :camdong:

    Mở đầu truyện lấy bối cảnh từ điển tích điển cố "đoạn tụ" của vua Hán Ai Đế, ngọt ngào ấm áp, cùng với lời thề của Hán Ai Đế rằng nếu có kiếp sau chắc chắn sẽ vẫn nhận ra nhau và yêu thương nhau. Có kiếp sau thật, công làm tổng giám đốc, thụ là sinh viên. Mấy nhân vật râu ria như hoàng hậu, phi tần cũng đều xuất hiện, có cả người công giết kiếp trước. Nếu tui nhớ không lầm thì ai cũng mang ký ức của kiếp trước hết, trừ công, và bi kịch là ở chỗ đó. :sm: Thụ nhận ra và theo đuổi công, các chi tiết sau đó tui không còn nhớ rõ nữa, vì thật sự truyện này chỉ ấn tượng với thụ, còn thằng công nên mồ yên mả đẹp ở kiếp trước thôi, không nên đầu thai qua kiếp này làm gì :dechiu: Thụ mạnh mẽ đúng chuẩn, pha thêm chút kiên cường nhẫn nhịn nữa, là một thụ cường thật sự trong mắt tui. Tui không hiểu vì sao thụ lại có thể nhẫn nhịn đến thế, hi sinh đến thế, trên đời này thiếu gì trai tốt, đâm đầu chạy theo một-thằng-đã-quên-mịa-lời-hứa-năm-xưa làm gì không biết. Tui càng nể tui hơn, (tui nhớ không lầm mình đọc truyện này năm lớp 10), khi có thể bình tâm đọc một lèo đến đoạn thụ bị rape mà không hề drop. Chắc lúc ấy còn trỏe, còn hăng máu gà, cứ nhắm mắt đọc tiếp. Chứ bây giờ đọc ngược mà có tình tiết thụ bị rape, bị người đánh,... là tui bỏ không đọc rồi. (Không liên quan nhưng tui vẫn ghim vụ thằng công để người tra tấn thụ trong "Ràng buộc" lắm :buc: ).

    Như đã nói, cô phi tần ngày trước cũng xuất hiện. Cô cũng theo đuổi công, và cô nhớ mọi chuyện kiếp trước, cô lấy lợi thế mình là phụ nữ để tiếp cận công. Rồi bla bla tui không nhớ, chỉ nhớ mình rất ghét nhân vật nữ này =)) Đến một lần kẻ thù của công bắt cóc cô ấy để uy hiếp công, thụ vô tình thấy, cứu thì bị kéo theo nhốt chung. Thụ tìm cách trốn ra, đến lúc gần ra được lại bị phát hiện, thụ để cô gái "xênh đẹp" ấy ra trước, bản thân ở lại cản. Lúc ấy trái tim non nớt thuần khiết của tui cho rằng chắc chẳng có chuyện rape đâu, vì làm gì có chuyện nhân vật chính bị rape vì nhân vật phụ. Nhưng không, tác giả đã vả vào bản mặt ngưu si của tui, nói cho tui biết "Ta là thần, con ta, ta muốn nắn bóp thế nào cũng được." :haha: Thụ thật sự bị bọn đó rape, lúc công tới cứu, thì tui nhớ như in có đoạn tả tinh dịch bọn đó dính khô lại trên quần áo thụ. Vâng, tui vẫn ổn :haha: Vẫn ổn :haha::haha::huhu: Nhưng tui đã có ấn tượng tốt hơn một ít với nhân vật nữ, vì ít nhất cô ta có nói cho công biết để đến cứu, chứ không tui cắn lưỡi chết trước thụ rồi.

    Sau đó thụ phát điên, đây là chuyện dễ hiểu, gặp tui là tui phát rồ phát dại luôn chứ không phát điên nhẹ nhàng như vậy đâu. Thụ được người đưa vào bệnh viên tâm thần, qua một ngày mới sẽ mất ký ức về ngày cũ, nhưng trong đầu vẫn nhớ về ngày XYZ (kiếp trước công hứa ngày đó là ngày dắt thụ ngắm hoa ngắm cảnh gì đó), đến mức mỗi lần dậy thụ đều hỏi hôm nay là ngày mấy, quyển lịch trên tường cũng chỉ để mỗi ngày ấy, hôm nay xé ngày mai lật ra vẫn chỉ có ngày đó. Thằng công vẫn không nhớ thụ, tui nhớ có một cảnh nào đó nó rape thụ xong phủi đít đi như chưa từng có chuyện gì nữa kìa. Xứng đáng là công chóa trong truyền thuyết. Thằng trợ lý của công không nói cho công biết thụ phát điên ở trong đây, vì nó nghĩ không thể để thụ lôi kéo công vào vũng bùn, nam nam không thể yêu. v.v... :haha:Đến cuối mới có ai đó nói cho công chóa biết, ai nói thì tui chả nhớ. Rồi từ từ kí ức ùa về với công chóa, tuy rất ít ỏi, chỉ lướt qua nhưng cũng đủ để công chóa chạy đi tìm thụ. Trước khi công đến, ông nội "thiên hạ" của công chóa có đến gặp thụ, đại loại kêu thụ làm trò giả điên, bảo sẽ đưa tiền cho thụ chỉ cần thụ buông tha cho công chóa của ổng. Thụ lúc ấy mới tỉnh ngộ, cảm giác đau đớn tận tâm can, hóa ra mình đã phát điên, hóa ra những gì mình làm đều là công cốc, cuối cùng thụ chọn "đi sang thế giới mới". Lúc thụ trèo lên tầng thượng của bệnh viện thì cũng là lúc công chóa chạy đến. Công chóa vẫn không nhớ ra hết, nhưng cố can ngăn thụ, thụ bỏ cuộc hỏi công chóa có muốn đi theo mình không, công chóa do dự rồi cũng bước tới. Nhưng trước khi nhảy xuống thụ lại đẩy công chóa ra, bảo không cần công chóa nữa. Công bấy giờ mới nhớ ra, hối hận nhảy theo thụ, ôm lấy thụ đi sang thế giới khác.

    Kết thúc rồi đó, máu chó không, đáng nhớ không? Truyện đọc 4 5 năm rồi mà vẫn nhớ như vậy chứng tỏ nó vẫn còn ám ảnh tui nhiều lắm :dexem: Nó cũng là bộ duy nhất tui chỉ dám đọc 1 lần mà không dám rớ đến lần 2. Thụ chỉ vì một câu hứa vô thưởng vô phạt của công chóa mà quằn quại hết một kiếp nhân sinh. :buc: Giờ khi ngồi gõ lại mấy dòng này, tui vẫn tự thấy nể mình khi có thể đọc hết đống này :love: Đáng lẽ phải nên chấm dứt lúc thụ bị rape mới đúng, còn phần sau khi bị rape nó như kiểu tác giả thất tình nên hận đời, không muốn ai được hạnh phúc ấy. :thaomai: May còn có cái kết vớt vát được chút đỉnh ahihi :thaomai: Vậy thôi đó, rảnh quá nên vào góp vui vậy thôi. lùi ra hậu phương đây ~ :cute:
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/3/17
    1. Bình luận
    2. Doriss
      Doriss
      công chóa =))) đọc review xong xác định đưa vào blacklist ngay ....
      8/3/17
  6. cobekhongmonglon

    cobekhongmonglon Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    34
    Giới tính:
    Nữ
    Ngày 8: Cảm nhận về một truyện ngược đáng nhớ nhất :udontsay:
    Sao chủ đề này lại rơi vào hôm nay nhở. thật là...
    Trước tiên, nhân ngày 8/3, em xin chúc toàn thể hủ nữ một ngày vui vẻ, luôn mạnh khỏe, xinh đệp, và hạnh phúc. Các anh em thì hôm nay hoạt động hết công suất để làm cho người phụ nữ của mềnh vui nhé.:love:
    Nói chung con tim em không chịu được ngược, nên kiên quyết tránh xa SE, OE, còn HE mà vẫn ngược thì đọc được, nhưng cũng né né á .
    Nhớ nhất truyện "Lưỡng mang mang' của Dr·J

    'Mộ Dung Hoài cửu ngũ chí tôn có được tất cả nhưng không thể đạt được trái tim của một người

    Liễu Yển Húc Thượng Thư Bộ Hình chịu đựng sự dày vò của hòang đế để bảo vệ người yêu quí nhất.

    Vận mệnh của hai con người đó rồi sẽ ra sao? Hòang đế ngài có chịu buông tay? Liễu Yển Húc ngươi có chấp nhận số mệnh.'


    Đọc mà cứ nghẹn ngào, đúng với tên gọi của nó. Đọc một lần là khóc một lần á. Hiu hiu. T T
    Tiếp theo là bộ "Ràng buộc" của Ninh Mông Hỏa Diệm. Truyện diễn tả hay về nội tâm cũng như mối quan hệ 'ràng buộc này'
    Ôi, em cứ đang cảm xúc dâng trào là bị gãy mạch á. Em trở lại mặt đất để làm việc tiếp đây. Hy vọng hôm nay là một ngày ấm áp.
    * Cúi đầu chào *:dechiu:
     
  7. ~N.P.H.A~

    ~N.P.H.A~ Level 3

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    34
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thất nghiệp ăn bám bố mẹ
    Nơi ở:
    Trên mây
    Web:

    Day 8: Một bộ ngược hãm lờ nhất
    Series 10000 tấn gạch cũng không đủ đến nhà tác giả - Song Trình - Lam Lâm

    Truyện bắt đầu khi mình nghe đứa bạn sủng thụ (lúc đó mình cũng là thụ khống) giới thiệu truyện này hay lắm, ngược rồi bộ truyện đầu tiên đưa nó vào giới đam, cũng 1 phần do nhỏ này toàn giới thiệu truyện hay, 1 phần đang hứng đọc ngược nên mình cũng nhảy đại ko để ý review cho lắm, và từ đó dẫn đến cạch mặt Lam Lâm từ đây :nguyenrua:

    Motip khúc đầu thì khá giống truyện gì nhiều H thụ hay khóc con nhà giàu, công con xã hội đen (mình cũng qên tên bộ đó rồi nhưng nhớ là nổi lắm), đọc cũng ngon trớn (mặc dù cũng bắt đầu thấy thụ phiền phiền thế nào ấy) đến đoạn hai người chia tay, hahahahaha một xô máu tró bắt đầu từ đây.

    Thụ: bạn này là điển hình của ích kỷ + nhược + tra + vô dụng + hèn nhát + không có trách nhiêm + thua cả đàn bà => HÃM LỜ thụ cho nhanh :))))) :sm:

    Nói theo thứ tự truyện nhé, khi ngĩ rằng công từ bỏ mình, thì ôi thôi méo được 2 chương nữa, quen cmn với Tần Lãng, bị Tần Lãng coi làm thế thân, đáng đời vkl =)))) xloi chứ mình ko thể thương tiếc được loại lẳng lơ nhưng cứ lấy lý do mình bị thương tổn để lăng chạ hết người này đến ngkhac đâu =)))) Đồng ý là đau khổ, nhưng đau khổ mà phải dựa dẫm vào ngkhac để chữa lành thì sau này chỉ còn tệ hơn, thực tế cho thấy lúc sau đã đúng như vậy :))) một thg đàn ông mà không đứng lên được sau vấp ngã thì đ*i ngồi cmnl đi đừng đ*i đứng làm gì :)))

    Sau này hai ng gặp lại, công theo đuổi lại, ko cho đụng vào, thì công nó tìm giải quyết sinh lý, đcm chửi gì nữa, lúc công nó vặn lại hỏi làm như thụ trong sạch trong 5 năm thì cứng cmn họng, công thì sinh lý, thụ thì tìm chỗ dựa, hai đứa ai hơn nhau đâu mà bày đặt tức giận vs chả thất vọng, bị hâm dở à =)))) Rồi vừa qen công vừa đòi kết hôn, thiệt tình mình chưa thấy ai vừa đê tiện, ghê tởm vừa khốn nạn như thg thụ đâu, gay nó kết hôn với gái còn biết nhục nhã cắt hết liên hệ tình cũ, đằng này đang qen mà còn nói được câu đó =))))

    “Vì em cái gì tôi cũng không cần, em liền đối với tôi như vậy? Rốt cuộc tôi ở đâu trong lòng em? Em trước tiên phải nghĩ cho mẹ em, rồi đến em em, rồi đến Tần Lãng, cuối cùng mới là tôi? Địa vị của tôi đúng là dựa vào tiền mà.”
    “Em chỉ không muốn làm mẹ mình đau lòng…”
    “Em sợ mẹ em thất vọng, thế còn mẹ tôi?” Hắn lạnh lùng nhìn tôi, “Có phải em cảm thấy chuyện tôi và mẹ mình cắt đứt nhau là lẽ đương nhiên? Có phải em cảm thấy tôi và em ở cùng với nhau, chỉ có mình em là hy sinh?”
    “…Không phải…”
    “Em vì ai cũng lo lắng nhiều như vậy, sao lại cố tình bỏ sót tôi? Kết hôn? Rốt cuộc em có giúp tôi nghĩ đến không? Tôi đây phải làm thế nào? Tôi chờ em ly hôn? Nếu mẹ em không cho thì sao? Tôi cùng em lén lút với nhau cả đời? Em muốn tôi phải lùi đến nước nào nữa!!!”
    “Tôi cho dù phải có lỗi hết với tất cả mọi người cũng phải giữ cho được em, vậy còn em? Tại sao em thà rằng có lỗi với tôi còn hơn?”
    “Phải làm tròn chữ hiếu, rõ ràng là sẽ không ở cùng một chỗ với tôi. Vừa muốn cùng đàn ông vụng trộm, vừa muốn lấy vợ đẻ con, nối dõi tông đường, làm người anh tốt, làm đại hiếu tử, em thật đúng là làm kỹ nữ còn muốn lập biển trinh tiết.” Hắn cười lạnh một tiếng, “Đời làm gì có chuyện tốt như vậy. Tôi vì muốn ở cạnh em mà đem cả Lục gia vất bỏ, không làm Lục nhị thiếu gia, em thì ngược lại, sợ mẹ em đau lòng, liền để sang tôi một bên mà đi kết hôn…”

    => Đoạn tâm đắc nhất của mình, ai bênh được cho thụ thì thật sự chỉ là thể loại ích kỷ, mong muốn được y thương nhưung méo bao giờ trả giá (đừng có nghĩ là thụ từ bỏ tôn nghiêm nhé =))). Gọn lại là ĐIẾM NHƯNG MUỐN LẬP ĐỀN THỜ cho vuông :)))))

    Được nữ phụ đưa ra lời đề nghị là đồng ý cái rụp (hình như có do dự được mấy dòng), kết hôn cmn với nữ phụ =)))). Đù moá, lý do đau đớn vì tình, cần chỗ dựa từ một đứa con gái mà chấp nhận lời đề nghị đó khi biết mình là gay là thể loại khiến mình ghê tởm nhất, nữ phụ nó chập mạch đi hy vọng thằng gay nó sẽ thẳng thì không nói, cái thằng mà bik mình mãi gay nhưng vẫn cưới và cố gắng gánh cái trách nhiệm mình méo làm được là thể loại gì, yếu ra gió, liều ăn nhiều à =)))) Thôi tạm bỏ qua vì phút yếu lòng mà gây ra quyết định sai lầm, đến lúc có gia đình, hỏi thiệt chứ ko dựa vào bố vợ, bn thụ làm được cái đéo j vậy =))) chịch nữ phụ cho ra đứa con trai hả, hay cố gắng làm tròn trách nhiệm của người cha nhu nhược sống nhờ nhà vợ, hay là xa cách với vợ mình vì lý do mình là gay. Gay đi cưới vợ mình đã ghét cay đắng rồi, đằng này cưới vợ mà ăn bám nhà vợ thì phế vật cmnr chứ chả đáng bàn tới, không cần biết các bn gay có nỗi khổ tâm thế nào, nhưng cưới xin không đơn giản chỉ cần vài từ "cố gắng" hay "trách nhiệm" là đủ :)))

    Sau này hai người gặp lại, hỏi không phải chứ thụ là gái hả, hay bị chứng cơ thể yếu đuối ngọn gió thổi qua đã ngã, công nó giam cầm mà méo làm đc cm gì luôn, mang về nhà là ở yên nhà, quan sát được tình huống cái nhà thấy ko trốn được là khỏi trốn cmnl =))) Riết ko bik bn là nạn nhân bị giam cầm hay là đang tình nguyện được giam cầm nữa. Rồi chấp bạn dùng đủ cách không thoát được đi, ngoài mặt tỏ ra đau đớn khôn cùng khi gặp công, sao đcm thân thể vẫn phản ứng vẫn dâm vch vậy =)))) Thím nào đang đau khổ mà thằng khác "ép buộc" xem, đố mà lên nổi chứ ở đó khoái cảm cái cl :)))) Hình như mình nhớ ko lầm là nguyên nhân nữ phụ bắn công là vì thấy cảnh hai người chịch nhau, rồi vụ rape Lâm Cánh, vâng thụ lúc này bi thương đau đớn vì mặt xấu xí của mình lộ ra rồi hận công bla bla, độc giả vs thụ cũng kiểu bị logic ngược ấy, rõ ràng nguyên do ban đầu của truyện tất cả là từ thụ, nếu thg thụ nó mạnh mẽ một chút, không từ bỏ công sớm như vậy, rồi không nên tin lời em trai hơn công để chia tay, ko cưới nữ phụ để trốn tránh thì chuyện này sẽ sảy ra sao =))))

    “Hơn nữa anh à, anh quá tốt bụng, chúng em và hắn không cùng một chiến tuyến, anh liền đứng về phía em.” Nó vừa nhớ lại vừa hơi cười, “Thật ra Lục Phong hắn… cũng có phần đáng thương. Mặc dù em luôn xỉ vả Tần Lãng, nhưng nếu giả dụ thật sự có chuyện gì, cho dù có phải bao che lỗi lầm cho hắn, em cũng sẽ mặc kệ tất cả mà bảo vệ hắn. Anh à lúc nào anh cũng nghĩ muốn tốt cho tất cả mọi người, không muốn bất cứ ai bị tổn thương, làm sao có thể làm được như vậy chứ.”
    => Đọc đoạn này của em trai thụ mình buồn cười vkl luôn ấy =)))) Tốt bụng là vì tất cả mọi người nhưng tổn thương người mình yêu, là một thg gay đi lấy vợ vì trách nhiệm vì trốn tránh, là một đứa ng yêu đủ tốt để khi yếu lòng thì dựa dẫm vào người khác ko chỉ một mà là hai lần à? Uả bạn thụ tốt chỗ nào vậy, mình kiếm mờ mắt cũng không thấy tốt gì luôn ấy, thôi mình thà làm kẻ ích kỷ mà ko tổn thương ng yêu hơn là kẻ tốt bụng nhưng đâm vài nhát dao cho người ta trong mấy chục năm trời thôi mà :))))))

    Còn về công: thôi anh ngu, ngu còn hơn cả các loại tiện công tra thụ hay tra công tiện thụ =)))) Ít ra mấy thg thụ đó có hãm lờ thì cũng k nát bét đến độ ko còn gì cứu như thụ bộ này, thế mà anh dính vào như da chó, lần chia tay đầu còn ổn, não còn dùng được, lần thứ hai là phát điên cmnr (mà em cũng thông cảm, yêu đc người như thế thì còn sống là còn may mắn), hơn 40t vẫn đi cầu xin thứ tình yêu sự tha thứ từ một con BITCH bạch liên bông, muốn làm đoá sen trắng thuần khiết ko chịu được vết bẩn. Ai bảo anh tra chứ em thấy thương hại cho anh, yêu một kẻ méo đáng để yêu, mãi đeo đuổi một tình yêu sứt sẹo giẻ rách, mà ngừoi ta liệu có trân trọng anh, lần đầu vì gia đình, lần thứ hai vì gia đình, cuối truyện lại vì bồ của con mình (thôi tạm là gia đình), từ phong lưu anh tuấn biến thành chó nhà có tang, liệu có bao giờ hối hận qua, tại sao lại yêu kẻ ấy :)))) Mà thôi logic của tác giả gắn cho anh, để anh bị hành còn thua cả chó thì anh chấp nhận đi, anh bị hành chỉ đơn giản để tôn lên tình yêu của hai người, ôi đẹp đẽ làm sao, ôi đau đớn làm sao, day dứt làm sao nhưng đối với em, cũng chỉ là thứ tình cảm mãi cho mà không được nhận, có cũng được, không có cũng chả sao, là tất cả với anh nhưng chả đáng một đồng trong mắt thg thụ :)))) Chung quy như ngta nói, tình yêu sao hơn được tình thân =))))

    Em chỉ nhớ rõ anh phong lưu tự tại như thế nào, thoải mái nhàn nhã ra sao, toàn thân đều là vẻ bá đạo ngang tàng, chưa bao giờ nghĩ anh có thể nhẫn nhịn chịu đựng, yếu đuối như thế.
    Ngờ đâu… em đã tự gán cho anh, quá mạnh mẽ.
    Một Lục Phong khi thiếu thời hết sức phóng túng, kiêu ngạo ngang ngược. Một Lục Phong tùy hứng thẳng thừng, cố chấp càn rỡ. Khi muốn không cần giải thích liền ôm lấy tôi, khi mất hứng liền thô bạo xé quần áo, chưa từng cố kị bất cứ điều gì, một người đàn ông tràn đầy tự tin, ung dung tự tại đến vậy…
    Anh đã đi đâu mất rồi?
    “Lục Phong, Lục Phong…”
    Tiếng khóc khàn khàn bật ra trong cổ họng, tôi dùng hết sức ôm lấy hắn, âm thanh rất khó nghe, ở trong căn phòng yên tĩnh càng có vẻ gai người.
    Anh thật sự đã già rồi. Tuy gương mặt vẫn tuấn lãng như vậy, có hơi gầy yếu một chút, khi cười lên sẽ có vài nếp nhăn mỏng manh, nhưng cái gọi là mạnh mẽ cường thế, dường như đã không còn thấy nữa.
    Khi em chưa kịp nhận ra, thì anh đã già mất rồi.
    “Lục Phong, Lục Phong…”
    Người đàn ông ấy sợ rằng một khi mất đi thân phận sẽ bị tôi ruồng rẫy, từ bỏ quyền thừa kế, ngàn dặm xa xôi gấp gáp quay về, nhưng lại không thấy tôi đâu. Người đàn ông ấy, hai bàn tay trắng không danh không phận, đau khổ ra sức chèo chống vận mệnh. Còn tôi, vài thập niên qua đều không ở bên cạnh anh, chỉ có anh là không ngừng tìm kiếm tôi…
    Cuối cùng lại biết được tôi cùng con gái hào phú kết hôn, sinh con đẻ cái
    Một năm trước anh vẫn luôn ở bên giường bệnh trông chừng tôi.
    Lặng lẽ đứng ngoài phòng bệnh, cách lớp kính thủy tinh quan sát tôi, giúp tôi phục hồi sức khỏe.
    Gió mặc gió, mưa mặc mưa, mỗi ngày đều đứng ngoài tiệm sách chờ tôi.
    Anh ở khách sạn lẳng lặng ngồi đó đợi.
    Bị xe bỏ lại vẫn kiên trì chạy theo…
    Anh hẳn đã rất đau đớn. Vậy mà đến bây giờ tôi mới có thể nghĩ ra…
    Tôi chỉ cảm thấy có lỗi với Trác Lam, có lỗi với Trác Văn Dương, có lỗi với em trai…
    Chỉ cảm thấy hận anh.
    Tôi còn nợ anh một lời xin lỗi.
    Hai mươi năm anh đau khổ đơn độc, tôi biết lấy gì để trả cho anh?
    “Lục Phong… Lục Phong…”
    Tôi khóc vì đã khiến anh lãng phí tuổi thanh xuân, khóc vì anh không nên có vẻ yếu đuối như vậy, khóc vì vết thương sâu đến nhói lòng kia của anh.

    => Thật sự mình đọc đến đoạn này mà xém ức phát khóc, phải nói cái đời đọc đam bao nhiêu bộ làm mình khóc đâu, vâng cảm ơn bộ này, mình nhìn thấy được một thg thụ đéo xứng đáng làm ngừoi nữa chứ đừng nói là đàn ông hay đàn bà. Nhân vật mình ghét thì mình chỉ rủa nhân vật đó die cho lẹ đỡ chướng mắt, nhg thg thụ này mình đã lên đến đỉnh điểm là muốn nó sống, công chết cho giái thoát, để thg thụ hối hận cả cuộc đời còn lại, 30 năm thôi mà bằng thời gian công đau khổ chứ nhiêu :)))

    Logic + cách hành văn: phải nói là truyện này không có logic hay thực tế cái méo gì luôn, đời lắm đâu ra drama dữ vậy hả, đời kiếm đâu ra đứa mục ruỗng đến tận cùng vậy à =)))) Còn văn phong phải nói thực là DỞ, dở tệ, dở vô cùng, không phải không nuốt nổi mà là không có cái gì để nuốt, văn phong Lam Lâm luôn viết dưới cảm giác kể chuyện, hoặc là cà lơ phất phơ bất cần hoặc là tỏ vẻ đau đớn đến tột cùng, căm hận đến xương tuỷ, nhưng thật ra chỉ là lớp tô vẽ rời rạc. Một bộ truyện nát bét được vẽ dưới ngòi bút tỏ vẻ deep deep để lấy nước mắt người đọc một cách ức chế và vô lý, thay vì viết nên những bản tình ca đẹp đẽ hay bi tráng, những câu chuyện đời thực về tình cảm ấm áp chân chất của con người lại viết nên một mớ hổ lốn đầy máu chó khiên cưỡng, ép nhân vật và độc giả vào tình huống đã rồi, cuối cùng không tìm ra được lối thoát, đó là sự thất bại lớn nhất của một tác giả. Thể loại truyện rẻ rách 3 xu cổ suý cho tinh thần hãy cứ ngu đi, hãy cứ vô trách nhiệm đi đừng ngại ngùng, cho dù bạn đã 40tuổi cũng sẽ có một thằng M chạy theo bạn cưng chiều bạn còn hơn má nội thì cũng chẳng bao giờ đáng để đọc.

    Bình thường mình có ném thụ như 3t4t Nguỵ Kì Nhi hay Cha Nuôi gì ấy cũng chả thèm coi lại truyện đâu mà cap lại vài đoạn, chẳng qua là đây là vượt cả limit của một con người rồi. Bảo mình chửi thề nhiều cũng được, cái thằng này mình ko rủa nó chết chìm trong nước miếng thì chắc đầy người vẫn còn tưởng là con cưng của cánh hủ nữ =)))) Viết đến cuối bài thấy dùng từ thằng cho thụ hơi nhiều, thật ra cú có gai còn méo đáng chứ thằng cái cl í, nguyên một truyện hết khóc than rồi tỏ ra mạnh mẽ, hết than thân trách phận đến than công trách mình, hết tê liệt tâm hồn đến xuân thu bi thương, please, thể loại này gặp trên đường chắc mình vả cho vài phát cho tỉnh :sm:, đm suốt ngày cứ hết muốn sống rồi làm lại từ đầu, hết anh nợ tôi đến tôi phải lấy gì trả nợ, tao có một giải pháp nè, CÚT XUỐNG MẸ ĐỊA NGỤC ĐI.
    Một con người sống méo có trách nhiệm, ko có trách nhiệm với bản thân là đầu tiên, sau đó đến trong tình yêu, không có trách nhiệm người tình, người chồng, ngườii cha, người con, ngừoi anh thì SỐNG TRÊN ĐỜI LÀM CÁI ĐÉO GÌ NỮA, gây hoạ cho bản thân, gia đình, người yêu, người vợ, người con chết cũng méo hết tộiiiiii, làm ơn đừng ai bênh thể loại sống lỗi như vậy nữa, mình thà đi coi thể loại thụ ngạo kiều coi mình là mẹ thiên hạ ít ra còn đỡ hơn thể loại mình là bạch liên bông, là vì tốt mọi người nhưng hại gần hết tất cả nhân vật trong truyện =))

    P/s: ko ném đá Quân tử chi giao là vì chưa đọc, ko dám đọc chứ ko phải là ko dám ném, thần văn với chả kinh điển cái CL ấy =)))) Chỉ cần đọc review là mình đã đủ ném cả rổ gạch cho bộ đó rồi :3
    Cảm xúc ức chế dâng cao, dấu câu + mạch lạc có vấn đề, mong các thím thông cảm :3
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/3/17
    1. Bình luận
    2. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Thím còn đọc được đến cuối là cũng siêu rồi đấy, tui đọc đến đoạn đi lấy vợ là phi thẳng điện thoại vào góc giường nằm ngủ, hôm sau delete hết một mạch không bao giờ động vào nữa luôn. Thế mà còn làm được cả phim đấy. Ahahaha~ Thế giới này ác ý vler, thà rằng thằng thụ nó là con gái luôn đi chắc tui cũng đỡ ức chế hơn, mà nói chung mấy cái ngược của LL nó toàn kiểu đấy thui, y như phim truyền hình hơn trăm tập drama không hồi kết ấy.
      8/3/17
    3. Quy Linh Cao
      Quy Linh Cao
      Từ trước tới giờ không ưa nổi truyện của Lâm Lam, cứ cảm thấy cái ngược trong truyện của bà này nó vớ vẩn quá. Cứ kiểu công thụ tự làm khổ nhau chứ chẳng phải do hoàn cảnh xô đẩy hay lý do nào cả; nhất là thụ trong truyện của bả, yếu đuối và nhảm nhí một cách kì cục =)))) Đọc truyện rất chi là bực mình và sôi máu Orz
      8/3/17
    4. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Chưa đọc văn tế cơ mà nghe đến Song Trình là phải bay vào thả thính ngay cho thớt! Tui đợi văn tế của thớt!
      8/3/17
  8. Doriss

    Doriss Level 1

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Web:
    Tui không chuyên trị về mảng ngược, nhất là mấy bộ ụp vào vào mặt người đọc cả tá xô máu chó sau đó HE như đúng rồi ý, với ngược thân hay ngược luyến tàn tâm các kiểu cũng xách váy chạy luôn :botay:. Tuy nhiên có hai bộ ngược mà tui đọc cảm thấy thấm là Thức cốt tầm tung và Nhiếp Chính Vương.

    Về Thức cốt tầm tung thì cá nhân tui thấy miêu tả tâm lý nhân vật khá tốt nhất là em thụ. Đại khái kiếp trước em thụ là sát thủ, sau đó bị người người khác phản bội giết chết, và trọng sinh thành bác sĩ pháp y có gương mặt đẹp, rồi sau sau đó yêu lão đại của cảnh sát. Quá trình cưa cẩm của anh công nó lâu ơi là lâu, một phần do thụ cứ canh cánh về quá khứ là sát thủ, thứ hai là do có ý định muốn ôm tổ chức sát thủ chết chung nên tình cảm em thụ cứ vùng vằng mãi. Nhớ có cảnh anh công không chịu được thụ cứ chạy trốn mãi nên đè ra ăn luôn (cũng có thể tính là rape đó ..nhưng không đến nỗi vậy đâu T^T). Đến lúc này thụ cũng đã đối mặt với tình cảm anh công rồi, cũng quyết định cứ an ổn sống làm bác sĩ pháp y như thế. Nhưng cuộc đời nào có màu hường. Tổ chức sát thủ đoán được và truy ra thụ sống dưới lớp bọc bác sĩ pháp y nên bắt thụ quay về, thụ không chịu thì mang công ra uy hiếp. Nó mang cái xác thằng vô danh nào đó chỉnh sửa thành mặt thụ rồi một đám vô chịch cái xác - có - gương - mặt - thụ cho công xem để công quằn quại trong đau khổ, sau đó nó quay lại rồi về cho thụ xem. Thế là thụ lại phải quay về tổ chức, rồi lại cái màn ngược tâm. Bộ này đọc ổn, rất ổn cho đến cái kết .......Truyện điển hình đâu voi đuôi chuột, nếu cái kết ổn thỏa thì chắc chắn tui sẽ đề cử bộ này :camdong:

    Nhiếp Chính Vương: bộ này tui cưc thích luôn. Cách kể chuyện theo ngôi công, hài hước, tưng tửng, nhưng xuyên suốt bộ đam này là tập hợp những câu chuyện tình ngắn nhưng đều mang một nỗi buồn riêng. Nhiếp Chính Vương là những câu chuyện nhỏ trả lời cho câu hỏi:" Tình yêu là gì?" đó.
    Chuyện kể về anh công là tiên quân trên trời nhưng vì yêu một anh tiên quân khác nên bị đày xuống trần và mất đi các giác quan, bị đạo xuống trần và thành Nhiếp Chính Vương.

    Review đầy đủ thì dài lắm nên chỉ review một chuyện nhỏ thôi. Quyển 1 kể về Phong Mộ Ngôn và Tô Thanh Mặc gặp nhau từ nhỏ, sau đó Tô Thanh Mặc quyết định nhất kiến chung tình với Phong Mộ Ngôn nên ngày qua ngày cứ cầm cưa theo đuổi và cuối cùng cũng hốt được Phong Mộ Ngôn. Phong Mộ Ngôn thật ra là sát thủ, nên từ khi yêu Tô Thanh Mặc thì cũng từ bỏ làm sát thủ, và nhiệm vụ cuối cùng của Phong Mộ Ngôn là giết cả gia đình nhà kia - là cả nhà Tô Thanh Mặc nhưng Phong Mộ Ngôn lại không biết. Cuối cùng Tô Thanh Mặc tự sát để lại nỗi đau không bao giờ phải trong lòng Phong Mộ Ngôn, và Phong Mộ Ngôn trở thành người ướp hương bậc nhất chỉ vì muốn giữ lại xác Tô Thanh Mặc một cách hoàn hảo nhất. Đến đây thì anh công nhà mình xuất hiện giúp Tô Thanh Mặc sống lại và lấy lại khướu giác. Cặp này hình như OE thì phải, vì luẩn quẩn trong quá khứ nên vẫn chưa HE T^T

    Mấy quyển sau là về mấy cặp khác nữa, nhưng rất hay, đọc đến đâu là muốn khóc đến đó. Cặp nào cũng có người hi sinh nhiều vì tình yêu hết
    Tui nhiệt liệt đề cử hen :chiuchiu:
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/3/17
  9. Éo Lì

    Éo Lì Level 3

    Tham gia ngày:
    6/3/17
    Bài viết:
    20
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Osin dọn hố
    Nơi ở:
    Trắng Hơn Cả Tuyết
    Web:
    :hoi:Ngược? Thật ra tớ không hay đọc ngược lắm. :catre:Nhưng nhớ nhất có lẽ bộ Khoái xuyên vạn nhân mê. :chiuchiu:Bộ này có lẽ phải nói là ngược nhiều thế giới luôn, nói về bạn thụ đi thực hiện nguyện vọng của những người ở thế giới khác nhau. Tớ nhớ nhất là cái thế giới đầu tiên, nguyện vọng của nguyên chủ là chết yên ổn khiến người mình yêu nhớ mình mãi mãi.:trammac:

    Nguyên chủ là một tiểu quan và bạn thụ xuyên vào, người nguyên chủ thích là 1 anh công tử thanh lâu bán nghệ không bán thân. Sau đó vì thực hiện nguyện vọng mà bạn thụ tìm anh công tử hoài hoài và bị ảnh từ chối. Đêm đầu của thụ là với anh vương gia, sau đó anh vương gia tìm thụ mãi đến ngày gặp anh công tử. (Hai người này ở thế giới gốc vốn là công thụ chính). :dexem: Qua nhiều đoạn mà tui không nhớ, khi thụ chấp nhận 1 vị khách yêu mình chuộc thân thì bị anh vương gia bắt cóc, thế là được anh công tử cứu. Anh công tử nói yêu thụ bảo hai người cùng bỏ trốn sau đó anh vương gia cho anh công tử một chưởng, thụ che lại thế là bị nội thương, nói anh công tử hãy sống thật tốt thay cho phần mình rồi chết trong tay anh công tử.:oaoa:

    Sau đó tác giả có viết phần phiên ngoại nói anh công tử là con của hoàng đế, là anh em của anh vương gia.:xihoi: Anh công tử không chấp nhận làm hoàng tử chỉ muốn có 1 chức quan thì ông hoàng đế thương con cũng cho. Sau đó anh công tử từ từ chưởng khống triều đình, trả thù anh vương gia làm ảnh điên luôn, cho anh vương gia lên làm hoàng đế bù nhìn, dạy dỗ thái tử sau đó bị thằng thái tử lên làm hoàng đế gán tội xử trảm, dân chúng khóc than một mảnh. Khúc cuối anh công tử chết rất yên bình, bởi ảnh muốn chết lâu rồi nhưng vì lời hứa với thụ nên không chết được thế là sống trả thù, đến giờ cũng coi như được về bên người mình yêu.:oaoa:

    Ghi nhiều, mệt quá. Nhưng thấy lạ cái là, nếu anh công tử anh vương gia là thụ công thế giới gốc (trước khi thụ xuyên) vậy nếu không có thụ thì chẳng lẽ loạn luân trong tình trạng không biết gì hết luôn rồi à?:hoi:
     
  10. Quy Linh Cao

    Quy Linh Cao Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    26
    Nơi ở:
    Viện dưỡng lão
    " Mã phu"

    Đây chắc là gương mặt thân quen được gọi hồn rất nhiều rồi, cơ mà toi vẫn không thể không nhớ đến cái hố này:khoc:

    Số là vì huyết áp cao kinh niên dễ tăng xông nên toi luôn đặt tiêu chí vui vẻ trẻ khỏe lên hàng đầu. Chó má rằng hồi đấy lại đang cuồng đại thúc thụ nên bất chấp cả cái mác ngưọc mà đâm đầu vào luôn, tưởng chắc cũng k đến nỗi nào đâu. Nhưng hỡi ôi, toi đã quá sai lầm khi tin tưởng má tác giả:khoc:

    Không biết động lực nào đã tiếp thêm sức mạnh cho toi để nhai xong bộ này, chắc là với niềm tin rằng một mai sẽ tươi sáng hơn, mẹ ghẻ sẽ quay về với ánh sáng của Đảng... Để đến khi đọc xong thì toi nằm hấp hối trên giường luôn. Mối hận này đến giờ vẫn chưa thể nào quên:nguyenrua::nguyenrua:
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/3/17
    1. Bình luận
    2. Quy Linh Cao
      Quy Linh Cao
      Không có cái dại nào hơn cái dại nào ;;_;;;
      8/3/17
    3. cobekhongmonglon
      cobekhongmonglon
      mềnh cũng vậy, may mà né được khi đọc cảm tưởng của người đi trước. Xin chia buồn với bạn.
      8/3/17
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này