1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Event] Thử thách 30 ngày - Ngày 4: Cảm nhận về một truyện xuyên không/xuyên thư từng đọc

Thảo luận trong 'Đam mỹ' bắt đầu bởi Admin, 1/3/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Admin

    Admin Slave

    Tham gia ngày:
    25/2/16
    Bài viết:
    102
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Lao công
    Thử thách 30 ngày cùng Đam mỹ

    Ngày 4: Cảm nhận về một truyện xuyên không yêu thích
    (Gợi ý: cái này chắc không cần tả đâu hả...)

    Thời hạn kết thúc nhận bài ngày 4: 23h59 ngày 04/03/2017


    ====================

    Mọi người post bài tham gia Ngày 4 tại topic này nha :bantim:
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
  2. Cô gái yêu môn Độc dược

    Cô gái yêu môn Độc dược Level 3

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Potions Master's Apprentice
    Nơi ở:
    Slytherin
    Web:


    tui lại chiếm sopha nè (≧▽≦)

    Ngày 3: Thể loại xuyên không yêu thích?

    Vâng, khi nhắc xuyên không, tui nghĩ ngay đến cái bộ truyền kì đã đập nát tam quan của tui, thức tỉnh tui từ con bé ngây thơ bò đeo nơ thành con hủ già khòm lọm cọm. Đó chính là Tiểu Lâu Truyền Thuyết, bộ truyện đã thành truyền cmn thuyết.

    Còn nhớ lần đọc đầu tiên, ngay nhưng chương đầu gặp hồ ly Phương Trần moi tim tỏ lòng, ôi giồi ôi tâm can thiếu nữ của mị vỡ nát, hold không nổi, phải drop và tìm hường chữa thương. Sau nhiều lần kiến thiết tâm lý, mị quay lại đọc tiếp. Ô hô ai tai, lần này tâm lý vững vàng hơn, đọc được phần của Khinh Trần, anh xuyên là để tìm kiếm tình yêu với đế vương. Nhưng cá tính của con hồ ly này sao lại cứng thế chứ, anh không chấp dù là một vết nứt trong tình yêu của mình, dẫu biết tình yêu của bậc đế vương khó khăn muôn ngần, làm sao có thể hoàn mỹ không sứt mẻ được. Không biết nên trách anh ngu hay phục anh kiên trì đây. Dẫu sao đi nữa, may sao cuối anh đã gặp Húc Phi, vừa có tiền có quyền vừa đập chai lai láng, lại dịu dàng chung tình tha thiết, thế nhưng anh giờ đây đã đóng kín con tim, nên chuyện hai người vẫn còn bỏ nhỏ, một dấu chấm hỏi to đùng. Mà thôi cũng được, ít nhất lần này anh có manh nha hạnh phúc rồi, em cũng an lòng đọc tiếp.

    Rồi, qua Khinh Trần, đến Dung Khiêm. Luận đề của anh là phò trợ đế vương, ai nhè vận xui bốc shit trúng ngay thằng vương nhà họ Yên ngu si, hại anh tàn tạ thân này. Thế nhưng luân qua bao kiếp, cuối cùng chuyện của anh cũng nhận được quả ngọt, ít nhất cũng là OE, anh và thằng vương học trò của mình cuối cùng cũng có một cái kết thúc tạm ổn cho độc giả. Tại sao nói là tạm ổn? Bởi vì anh bị phế a!! Qua những trận tra tấn đầy đau khổ, sức anh suy kiệt rồi. Tèo rồi, dù có hiểu lòng nhau không vương hiểu lầm thì cũng chỉ sống thoi thóp vài năm nữa thôi QAQ Thiệt là nghiệt chướng!

    Qua A Dung, đến phần của A Hán. Và chính nó, cái tên làm con tim mị rỉ máu, A Hán heo con của mị. Số em cũng ít có khổ lắm. Tâm hồn ngây thơ vkl mà toàn xuyên vô plot twist dark tragedy, mị chỉ nghe qua lời kể của em nó thôi mà đã muốn xỉu rồi, ẻm còn trải qua gần chục kiếp luân hồi như thế. Thiên đạo còn đâu! Tới kiếp này em gặp được A Cửu, dù mị biết trước hai đứa HE không nổi rồi, nhưng mị không ngờ, bà tác giả độc ác như thể, bả giày xéo cuộc đời A Hán, cũng chính là đang giẫm đạp lên con tim độc giả của mị. Mị die tại chỗ, bay cái vèo về thành hồi sinh, chờ dịp khác đọc tiếp.

    Sự bất quá tam, lần này sau 1 time dài tu luyện, căn cơ vững chắc, mị tự tin có thể luyện nốt cái bộ huyền cmn thoại này. Và cuối cùng mị đã thành công, đọc hết tất cả. Cảm xúc của mị lúc này khó mà diễn tả thành lời, kiểu như con tim sau nhiều lần cắt, mổ, xẻ, giẫm, đạp, nó hồi phục và chai lỳ hẳn, mị xem mà cứ ro ro một lèo tới hết. Lần này thì mị ấn tượng nhất và anh Phong Kính Tiết gì đó, nhiệm vụ của anh là làm một trung thần, và anh có một người bạn tri âm tri kỉ, những phút giây bên nhau của hai người thật ấm áp làm sao , mị thiết nghĩ số của anh là khá nhất trong toàn bộ dàn nhân vật của truyện rồi. Dù rằng cay cú vkl là anh và anh Ly chỉ dừng lại ở độ "đời này có ngươi làm tri kỉ là hạnh phúc rồi". Thiên a! Tại sao? Tại sao những cp BL thật sự trong truyện thì ngược tàn ngược nát như vậy, còn cp duy nhất có chút ấm áp thì bà chỉ cho jq mập mờ. Bà tác giả, bà ra đây cùng tui đàm nhân sinh!!!

    Phù, cảm xúc dữ dội, dù đã 3 năm trôi qua mà từng chi tiết vẫn rõ như in. Haiz, dù truyện này có nhiều vực sâu thăm thẳm như thế, nhưng tui quý truyện lắm. Câu chuyện này đẹp lắm, chịu được ngược thì xin mời các bạn nhảy hố. Tuyệt không hối hận!
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/3/17
    1. View all 4 comments
    2. Cô gái yêu môn Độc dược
      Cô gái yêu môn Độc dược
      hôm qua em viết lúc phê cần thím ạ (/_;)sai sót hơi nhiều, em sẽ sửa lại sau (-_-;)
      5/3/17
    3. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      Em chỉ muốn nói truyên chỉ có Phương Khinh Trần và Phong Kính Tiết không có Phong Thư.... Và Khinh Trần dính phải Sở Nhược Hồng không phải vì phò trợ minh quân mà là đi yêu đế vương :'< Người làm trung thần là Kính Tiết, nhưng Kính Tiết không dính với HucsPhi.... Em không hiểu thím đang nói đến ai nữa..
      4/3/17
    4. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      *hét* THÍM ƠI EM LÀ ĐỒNG ĐẢNG ĐÂY LẠI ĐÂY CHO EM ÔM THÍM MỘT CÁI UHUHU VỪA MỚI REVIEW BỘ NÀY HÔM QUA
      4/3/17
  3. Thanh Hiên

    Thanh Hiên Level 3

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    40
    Bộ xuyên không đầu tiên tui rớ tới, cũng là bộ nằm trong list con ruột của tui từ hồi mới đọc đam tới giờ là Tọa khán vân khởi thì của Tiêu Hàn Vũ Ngân. Bộ này có giọng văn rất nhẹ, cứ bình thản thế nào ấy, nên nhiều bạn sẽ cảm thấy không hợp, vậy đó, mà tui vẫn cứ thích nó. Tui thích Tiêu trong cả suy nghĩ lẫn hành động của cậu, thương Tiêu từ những chương đầu câu chuyện vì lời văn kể theo góc nhìn của Tiêu lại quá đỗi bình lặng, như người qua đường bình tĩnh thuật lại một câu chuyện nào đó, chứ không phải đang kể về bản thân mình. Tui chưa từng trải qua hoàn cảnh của Tiêu, nên không hiểu được cảm giác bị người thân yêu ghẻ lạnh vì cái gọi là duyên mỏng phận bạc, không hiểu được cảm giác bị phản bội thế nào, nhưng tui biết, cậu ấy đau lắm. Chi tiết tui thích nhất ở bộ này là khi Tiêu xuyên qua, cậu phải mất một thời gian dài để thích ứng và làm quen với thế giới mới nhưng lại ngây thơ không phòng bị mà bị lừa dập mặt, đối vui tui chi tiết này cực kỳ thực tế, người mà, phải có thời gian thích ứng chứ, nếu Tiêu vừa xuyên qua đã bình tĩnh mà xưng bá chắc tui dẹp bộ này rồi, dù gì bạn ấy lúc đó chỉ là sinh viên năm nhất, lại còn là con nhà giàu chưa trải đời =]].
    Tình cảm của hai bạn công thụ trong này cũng rất nhẹ nhàng, không phô trương hay quá mãnh liệt nhưng vẫn khiến tui cảm nhận được hai người đó yêu nhau rất nhiều, giống như một cây non lặng lẽ vươn cao mặc gió mặc mưa, lặng yên mà bền vững. Khi Tiêu nói với Dật Huân rằng khi nào hắn hết yêu cậu, hãy nói cho cậu biết, cậu ấy sẽ rời đi, tui lại thương cậu ấy thêm, cậu ấy không tin vào tình yêu vĩnh cửu, nhưng vẫn muốn tin vào tình yêu của hai người ở hiện tại, vì cách biệt thân phận của họ quá lớn, nên mới không muốn nghĩ đến tương lai. Tui không biết được Tiêu đã phải đấu tranh tâm lý như thế nào để nói cho Huân sự thật về mình, nhưng tui biết, lúc đó, cậu ấy thật dũng cảm, nếu là tui, tui sẽ giấu tới chết luôn, quái lực loạn thần luôn bị người xưa kiêng kị mà, cậu đã xem đó như một ván cược, may mà Dật Huân tin tưởng Tiêu, chứ nếu ổng mà sửng cồ lên ruồng rẫy Tiêu, chắc tui bò qua màn hình đốt phủ của ổng quá =]]].
    Về bạn công Tạ Dật Huân, bạn này đúng kiểu dịu dàng mà bụng đen thui, bánh trôi nhân mè đen chính hiệu, bạn dịu dàng ở cạnh chăm lo Tiêu, thương yêu Tiêu, bạn chăng một cái lưới thiệt bự, từng chút từng chút một giam Tiêu lại, tới khi người yêu nhà bạn thấy không ổn thì hết chui ra được rồi, bạn quá đáng sợ =]]]]].
    Nhưng bạn công này có giỏi đến mấy thì bạn ấy vẫn là người, vẫn sẽ có chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát của bản, điển hình là thân thế của Tiêu, nhưng đây cũng là điểm tui thích ở Dật Huân, ít ra thì bản liệu sự như thần nhưng cũng bị Tiêu làm cho phải chạy ra sân hóng gió cho tỉnh, và tui càng thích bản hơn sau màn bạn ấy tự hỏi về tình cảm dành cho Tiêu, đến từ đâu thật ra không quan trọng, người bạn ấy yêu là Hàn Tiêu, là linh hồn của Hàn Tiêu, thì tại sao phải buông tay chứ? Thẳng thắn quá trời, Tạ Dật Huân chính thức vô top công yêu thích của tui từ lúc đó.
    Hai nhân vật nữa khiến tui ấn tượng sâu sắc là Hòa Ngạn và Dịch Thường Hoan.
    Hòa Ngạn khiến tui đau lòng vì tình cảm của ông, may mà cuối cùng ông đã rời khỏi cái lồng Nam gia, tìm được hạnh phúc khác, nhưng tình yêu của Hòa Ngạn cứ luôn day dứt tui, cho đi bao nhiêu nhận về được gì sương khói ảo ảnh mong manh, ông đã thật lòng yêu Nam Tú Thiên, đánh đổi cả thanh xuân cho người kia, để rồi nhìn người đó cứ cưới thêm hết người này tới người khác, cuối cùng lại lừa mình dối người thành thói quen, may mà Hòa Ngạn vẫn tìm được hạnh phúc mới bên Dịch Cảnh, không chắc tui cũng bò qua màn hình show oán khí.
    Dịch Thường Hoan thì lại khiến tui vừa thương vừa giận, thương cho cái quá khứ cay đắng của cậu ta, nhưng lại giận cậu ta nhiều hơn, vì những thương tổn trong quá khứ mà lại đem ác ý công kích người khác, đem oán giận trong lòng đổ lên đầu người khác, không phải mình cậu ta khổ, không phải mình cậu ta đau, ai chẳng từng có khổ sở, nhưng người chung quy vẫn phải bước về phía trước, Dịch Cừ không thể che chở cậu ta cả đời, nếu cậu ta chẳng chịu trưởng thành, sau này không còn sư phụ bên cạnh, ai sẽ bao dung cho Dịch Thường Hoan. Cậu ta khổ sở, thì cứ việc đau khổ, oán hận, cứ việc trách đời, nhưng lại tự ti, coi thường bản thân, vô cớ công kích người khác thì chỉ làm người ta thấy đáng giận hơn là đáng thương, muốn người khác yêu mình thì phải yêu quý bản thân trước đã. Với Dịch Thường Hoan, tui giữ thái độ giận thì giận mà thương thì thương.
    Cuối cùng là nhân vật có thể xem là phản diện Nam Tú Thiên, tui chỉ thấy ông ta là một đứa trẻ chưa lớn mà thôi, xem tình yêu như đồ chơi, có rồi vẫn thấy không đủ, muốn rồi muốn thêm. Ông ta không chiếm được Đường Hiền nên cứ chấp nhất mãi, nhưng nếu người ông ta không chiếm được là Hòa Ngạn thì sao? Ông ta có nhớ mãi không quên như thế không? Chung quy, Nam Tú Thiên vẫn chẳng hề thực sự trưởng thành, ai cũng yêu, ai cũng muốn có, yêu bằng tâm tính của một đứa trẻ, không ngừng chiếm lấy những thứ mới lạ, rốt cuộc bản thân thực sự yêu ai cũng không biết, đó cũng là một loại bi ai của đời người.
     
  4. Cáo Khìn

    Cáo Khìn Level 8

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    553
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ê đít tơ
    Web:
    Ngày 4: Một truyện xuyên không từng đọc

    Mình đã đọc rất nhiều truyện xuyên không, thế nhưng bộ truyện làm mình ấn tượng nhất, yêu thích nhất chỉ có Thiếu Tướng Vợ Ngài Có Thai Rồi. Nó làm mình cảm thấy tình yêu thực sự không có giới hạn, cho dù là không gian thời gian hay bất cứ lí do gì, bọn họ vẫn sẽ gặp được nhau, yêu nhau, bởi vì họ chính là định mệnh của nhau. :vatva:

    P/s: hình như viết ngày càng ngắn =))))
     
    1. Bình luận
    2. Cáo Khìn
      Cáo Khìn
      ^^ kết mở mà, ai biết là BE hay HE hahaha
      5/3/17
    3. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Cái tui ấn tượng nhất, mà tui tin chắc cũng rất nhiều người ấn tượng nhất trong Thiếu tướng là tính cách của bạn thụ. Cho đến tận bâu giờ thì Ám Quang vẫn đứng đầu trong danh sách thụ của tui. Cơ mà bên cạnh nhân vật này còn có Cừu Ly Mạch, tình yêu của Cừu Ly Mạch giành cho Vu Mã Viêm, kể cả tình yêu Vu Mã Viêm giành cho Ám Quang nữa. May mắn là về sau hai người này không bị BE, mà cứ theo cái đà ở cuối truyện, có lẽ là cũng sẽ HE thôi. Nếu đôi này mà BE chắc tui dừng cuộc chơi luôn quá.
      5/3/17
    4. Cô gái yêu môn Độc dược
      Cô gái yêu môn Độc dược
      ngắn thiệt =))) thím siêu việt tui rồi =)))
      4/3/17
  5. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Day 4 - Cảm nhận về một truyện xuyên không/ xuyên thư mà bạn từng đọc

    [​IMG]

    Truyện xuyên không đọc nhiều rồi mà không nhớ bộ nào. Thôi thì kể về bộ xuyên thư đầu tiên tuôi đọc, cũng là bộ kéo tuôi vô mê cái thể loại xuyên thư này đi.

    Nhớ ngày ấy thể loại xuyên thư nó chưa tràn lan như giờ, hoặc chí ít là có nhưng tuôi chưa từng gặp. Thế rồi vào một ngày trời trong, nắng nhẹ, mây hồng, tuôi vào nhà Lâm Phong như thường lệ và thấy bộ mới của Y Lạc Thành Hỏa. Ta da! Trước giờ khá tin tưởng chị gái này, vì giọng văn hợp gu, thế nên hốt về luôn. Đó chính là bộ xuyên thư đưa tuôi vào đời, và nó có cái tên bá cháy sue luôn: Xuyên việt chi ma hoàng võ tôn. (<= nghe mà đã thấy não tàn rồi nhỉ)

    Thực ra thì bộ này nó trớt quớt, một đứa nhân vật chính thích suy nghĩ lảm nhảm lại còn ra vẻ cao lãnh nam thần, đứa còn lại thì như thằng thần kinh. Cơ mà hợp vị tuôi lắm, đọc mê như điếu đổ à. Đại khái là tác giả ngựa đực văn, xuyên vô bộ truyện đầu tiên ổng viết. Ban đầu ổng coi nam chính (công) là đứa con (tinh thần) của mình nên là yêu thương quý trọng lắm, dù biết sau này nó hắc hóa thành đứa có thực đơn kỳ lạ (ăn người), và thậm chí còn sợ nó chết khiếp bởi theo kịch bản thì nó sẽ nuốt sống mình, nhưng vẫn không đành lòng hãm hại. Ổng chỉ lập chí là: né xa nhân vật chính, né xa các gái, né xa thị phi, cố gắng xây dựng thành quách của mình thành nơi an cư lạc nghiệp. Vâng, sau này ếu có ngờ là mình lại cứu nhân vật chính hồi bé, còn tặng nó ngọc bội, sau này nó giả dạng thân phận tới tiếp cận rồi hốt mình lên giường ăn theo một nghĩa lãng mạn hơn.

    Bạn thụ này á, đã thích thổ tào trong lòng lại ưa giả vờ nam thần cao lãnh, làm màu hết chỗ nói, đi đâu cũng phải có bốn thị nữ xinh như tiên giáng phục vụ, lại còn bắc kiệu hoành tráng lộng lẫy, đại khái là phải khiến người ta nom vào đã choáng váng trầm trồ. Tuôi thề là gặp mấy đứa này ngoài đời chắc bảo thần kinh, mà chẳng hiểu sao dính vô bạn thụ tuôi...cũng thấy nó thần kinh, cơ mà còn có chút gì đáng yêu tợn. :ngai:

    Công thì thức tỉnh huyết mạch Thôn Thiên Huyền Mãng. Nghe bá cháy nhờ. Anh cũng bá cháy y như thế. Và cái bệnh thần kinh của anh cũng bá cháy khủng khiếp. Mà anh này có màn hóa rắn ngàu lòi kinh dị:yeuqua: (Yo~~~ Gu nhân thú của tuôi) Xong cũng hay dùng trạng thái hóa rắn hoàn toàn, hoặc người thân đuôi rắn để quấn lấy thụ đòi XXOO. Thụ chiều công nên cũng ỡm ờ okie theo. Thụ chiều một phần vì yêu, một phần vì sợ nó hắc hóa lên :nghiem:

    Mà nhân vật khổ bức nhất truyện là một thuộc hạ của công. Cũng đẹp trai lai láng đấy, lại còn phong độ hào hoa, mà tình duyên lận đận kỳ cục quá nhiều :camdong: Chẳng là không biết duyên số thế nào, anh lại hốt được toàn gái cực phẩm - từng là hậu cung của sếp mình trong truyện gốc. Khổ nỗi, sếp mình là nam chính ngầu lòi nên mới hold được mấy cô này, anh chỉ là thằng cấp dưới sao cáng nổi. Dù gái nào cũng xinh, cũng đẹp, cũng yêu mình nhưng anh cứ phải gọi là sợ chết khiếp.

    Đầu tiên là cô vợ cả. Ban ngày xinh lắm, anh hỉ hả dắt vào động phòng. Nào ngờ đâu giữa đêm cổ thức tỉnh huyết mạch thành con tinh tinh khổng lồ, phá làng phá xóm :shock:Các mẹ cứ tưởng tượng cảnh Hòa Minzy hóa thân thành KONG trong cái phim sắp chiếu tới :camdong:Một lần khác anh song phi, chơi hai cô thiếp một đêm, nào ngờ một cô hóa bọ cạp, một cô hóa nhện :yeuqua:Cô khác gặp trên đường thám hiểm thì thành hoa ăn thịt người :camdong:Anh ơi là anh, sau bao lần động phòng thất kinh thế này mà còn cương được để gặp gái thì cũng bái phục nhờ.

    Bộ này có cái phiên ngoại dài ơi là dài, dài tới độ thành một bộ khác luôn, tên Nhất định là phương thức thoát phá hư không của ta không đúng. Vẫn trớt quớt, vẫn điên điên, mà kể về chuyến trăng mật xuyên qua các thế giới của hai nhân vật chính.

    Nói chung là ai chê truyện nhảm thì chê, chứ tuôi mê chết cái sự điên điên của nó mà :ngai:
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/3/17
    1. View all 4 comments
    2. Tổng Thụ Đại Nhân
      Tổng Thụ Đại Nhân
      Thế thì công sẽ nuốt hết đám đó :))) chiếm hữu dục siêu khủng luôn :))
      4/3/17
    3. Cáo Khìn
      Cáo Khìn
      ô ra thế, đọc cứ tưởng là vk của công kiếp tr biến thành vợ của thụ kiếp này =))))
      4/3/17
    4. Tổng Thụ Đại Nhân
      Tổng Thụ Đại Nhân
      Đam mỹ 100% 1x1 đó cô. Anh kia là thuộc hạ thôi. Còn mấy cô kia là hậu cung của công trong truyện gốc, chứ trong bộ này công chỉ có thụ từ đầu đến cuối mà =)))
      4/3/17
  6. trangquynhquynh

    trangquynhquynh Level 2

    Tham gia ngày:
    31/12/16
    Bài viết:
    13
    Bộ xuyên không em từng đọc à.... Em cuồng xuyên không lắm nên... Theo dòng thời sự em rì viu bộ mới nổi gần đây, Khác thủ tiên quy. Yep, cái bộ mới hoàn nhà Huyết Phong đó.

    1. Đầu tiên, để em khen một tiếng đã.

    Bộ này viết rất được, văn đủ sâu đủ thấm, tình đủ nặng đủ thương. Dàn nhân vật cũng khá đồng đều, phản diện khắc họa tốt, chính diện không anh hùng quá lố. Các kiến thức về tu chân viết cũng rất có tâm, đặc biệt là kiếm tu - vãi cả có tâm luôn các thím ạ, cũng vì thế mà em dính cái hố về sau... thôi, quay lại chuyện khen đã.

    Chuyện kể về một bạn trẻ đang đọc thể loại ngực đực văn một ngày theo tác giả yêu thích đổi gió sang đam mỹ, và bạn xuyên không. Tiếc là đời bạn chưa ngụp lặn lâu trong bể đam nên cứ đinh ninh thằng nào làm main thì thằng đó phải làm thụ, mà không biết trên đời này còn có một dạng văn là chủ công... Nhưng mà bộ văn đó cũng không phải hư cấu 100% mà là do tác giả biên tập lại từ thẻ ngọc - yep, cái thứ dùng để lưu trữ thông tin của tu chân giới đó - của ông cố nội nhà tác giả, nên là, do một thế lực bí ẩn nào đó tác động, bạn trẻ độc giả aka thụ thực sự xuyên về quá khứ.

    Bất quá bạn thụ không biết chuyện đó, nên là bạn cứ hồn nhiên cho là mình dạo quanh một vòng là được, nhưng sau khi suýt bị đánh sml thì bạn mới nhận ra ở đây cường giả vi tôn, phải chăm chỉ học hành. Tiến trình bạn "ngộ" ra điều này được khắc họa rất tốt, em ít đọc được 1 bộ nào rõ nét sự thay đổi tâm lý của nhân vật như thế này +1.

    Mà tất nhiên là xuyên không trá hình xuyên không nên bạn thụ sẽ phải gặp bạn công aka bạn main trong tiểu thuyết, ban đầu thì bạn thụ quá rõ thuộc tính phúc hắc của bạn công rồi (à mà bạn thụ vốn là sinh viên khoa tâm lý nên nhìn người là biết ai nói dối ai không) nên tránh như tránh tà, có điều đường tu chân trông rộng mà hẹp, lơ lơ thế nào đời hai bạn lại dính cứng vào nhau. Bạn công giỏi vcl luôn các thím ạ, kiểu cái quần gì cũng làm được từ chế bùa đến sử kiếm, có mỗi luyện đan là thảm không nói nổi. Rồi cuộc đời của bản nghe qua cũng teenfic vl luôn.

    Công vốn là hoàng tử của nước lớn nhất ở phàm giới, cha mẹ đều là người thường, bất quá chs bạn lại có linh căn. Mẹ bạn là phi tần, bị Hoàng hậu là hậu duệ của tu chân giới đè ép, cuối cùng cả gia tộc bị tu chân giả giết sạch, cha bạn biết nhưng vì đại cục vẫn cứ hi sinh mẹ bạn. Bạn mới chạy đến tu chân giới, mười hai năm khổ luyện thành tài nhằm báo thù. Nhưng quá trình báo thù của bạn rất có não, nên đọc cực thích, đủ tàn đủ độc nhưng không gây phản cảm. Hơn nữa, sự chăm chỉ của bản làm em ngưỡng mộ, thành ra mặc dù bối cảnh có tí teenfic, bạn vẫn rất soái. Bạn tên Diệp Vu Thời.

    Bạn thụ tên Phương Khác - nhập vào thằng bé cũng tên Phương Khác. Tiểu Phương Khác tính tình cực biết nhẫn, lại hơi u ám, bị người ta coi là dạng bùn nhão không thể trát tường, Đại Phương Khác sau khi nhập vào tính tình vẫn lãnh đạm nhưng đã biết dùng lời nói miểu sát người khác, rất có tiền đồ. Bối cảnh của Tiểu Phương Khác cũng bá đạo vcl luôn. Ông bố của bạn trẻ mê kiếm đến điên, thông minh gợi đòn hút thù hận toàn tu chân giới, tiếc là linh căn quá phế không theo được kiếm tu, thành ra ổng đi chôm tất cả bảo vật trên thế gian này về đào tạo cho Tiểu Phương Khác thành một kiếm tu có thể sử dụng được Thái A - bảo kiểm đỉnh nhất tu chân giới. Kết quả cũng cơ bản thành công, ổng bảo thế là đời ổng chả còn gì để hối tiếc nữa, thôi cả nhà đi cùng tui xuống âm phủ chơi đi. Vâng, CẢ NHÀ, trừ con trai ổng, tất nhiên.

    Xong, Tiểu Phương Khác bơ vơ giữa thiên hạ và một đống nợ thù hận mà ông bô để lại, OT cmnl!

    Sau này Đại Phương Khác biết được ông bô mình đi chôm đồ nhà người ta còn dương dương chính đại chọc toàn bộ thế gia vọng tộc tức chết, bạn trẻ chỉ còn biết facepalm.

    Nhưng cũng nhờ đống dược vật mà ổng tống vào người bản, Phương Khác mới thoát chết mấy bận. Tình tiết như thế này em cũng rất thích, nhân vật chính không phải lật tay thành gió úp tay thành mưa, gặp đối thủ trên cơ vẫn ăn hành thê thảm như thường. +2 like.

    Một chuyện nữa em thích đó là, mối quan hệ của nhân vật chính với môn phái của bản. Các bộ khác thì tông môn nó là cái gì đó... ờ, bàn đạp, kiểu vậy, không chiếm nhiều tình cảm của nhân vật cho lắm. Nhưng ở Khác thủ tiên quy thì môn phái lại thành một lý tưởng, một chấp niệm, một ngôi nhà. Phương Khác từ ngần ngại đến quen thuộc, rồi thực sự đặt môn phái trong tim mình.

    "Vào Côn Luân là người Côn Luân. Người Côn Luân có hồn Côn Luân."

    "... đại lục Cửu Châu có tứ bảo, xương người Côn Luân, tâm người Thái Hành, máu người Thiên Sơn, kinh người Phật môn. Người Côn Luân duy chỉ có xương cốt không thể gãy. Sự ngạo mạn và kiên trì của họ có lúc người khác không thể nào lý giải."

    Người Côn Luân thà chết đứng, còn hơn sống quỳ.

    Bộ này không tập trung quá nhiều vào tình cảm của hai nhân vật, nó còn tập trung vào sự xung đột giữa lý tưởng trong tu chân giới. Chiến tranh hiện lên tàn khốc như nó đúng phải vậy, chiến thắng cũng không xóa nhòa đi những nỗi đau nó để lại. Tác giả phác họa quá trình chiến đầu rất tốt, các trận chiến cũng khá ok. +18 like.

    Tóm lại, thím nào thích đọc hack não, chiến đấu, chiến tranh, tâm lý thì vào, bộ này em đề cử.

    2. Giờ là chuyên mục nhìn hố lệ rơi đầy mặt.

    Đầu tiên thì em phải nói, em rất thích bộ này, cho đến hai chương cuối :")

    Nhà Huyết Phong luôn có 1 effect lên em sau khi em đọc xong 1 bộ ở đây, đó là effect "có gì đó sai sai". Nghĩa là trong quá trình đọc thấy rất ok, chắc mẩm mình sẽ cho vào list đọc lại , nhưng đến khi tắt web đi thì lại thấy... trời ơi bộ này sai trái vờ lờ ra có ai ra đây cắt nghĩa cho em 1 cái nào.

    Với bộ này cũng thế.

    Kết truyện đáng lẽ em phải thấy viên mãn, em lại thấy nó sai trái thế nào. Tính cách nhân vật đáng ra em phải thích, thì em lại không thích. Quan điểm tác giả nhấn mạnh, em thấy... nó không nên được thực hiện mới đúng.

    Mà tất cả, là vì một cái hố to đùng.

    Như em đã nói, tác giả viết về tu chân giới rất có tâm, nên em đọc cũng rất có tâm. Em một khi đã nhận định bộ nào cần đọc nghiêm túc, em sẽ cực kì nghiêm túc soi các tình tiết logic do sợ phụ lòng tác giả, nhưng tác giả cho em lọt hố thì phải làm sao uhuhu.

    Ở chương đầu, tác giả hé ra việc bộ đam mỹ mà Phương Khác xuyên thư vào vốn là ghi chép truyền lại từ quá khứ, đồng thời đặt ra vài câu hỏi: Vì sao tu chân giới bây giờ đã biến mất? Vì sao không có ghi chép nào nhiều hơn về Diệp Vu Thời - vốn là kì tài khi đó? Vì sao bây giờ chỉ còn sót lại một chút xíu những tu chân giả yếu ớt?

    Cuối truyện, tác giả quên mẹ nó hết mấy câu hỏi trên. Hơn nữa, cũng "vô tình" đạp đổ nền tảng của tu chân giới luôn.

    Như các thím đã biết, tu chân giới lấy "phi thăng" làm mục đích sống, mục đích tiến lên. Phi thăng ở đây có nghĩa là trường sinh bất tử, năng lực vô hạn, xé rách thời không (hay còn nói là bay lên Tiên giới). Nhưng rồi, ở chương cuối và phiên ngoại, bạn trẻ Phương Khác dùng trí tuệ của người hiện đại để thúc đẩy chế ra một con tàu vũ trụ! Một con tàu vũ trụ bay cái véo tới "tiên giới" không cần quá trình phi thăng! Thế thì tu chân giới sống chết tu luyện làm cái vẹo gì nữa??? Hơn nữa "Tiên giới" hóa ra là một chòm sao khác bên ngoài vũ trụ??? Logic ơi em ở đâu xin hãy về nhà! *tay Nhĩ Khang*.

    Thế giới sai traí quá em hold không nổi....

    Em đã ngộ ra, hóa ra tu chân giới lụi bại là vì các bạn bỏ hết lên vũ trụ sống rồi...

    Lọt hố đau quá giờ gặp tag tu chân em không nỡ nhìn thẳng nữa....

    Tiện thể, đhs em thấy bộ này nhắc em nhớ về How I met your mother như vại... Trời ơi cái cảm giác my whole life is a lie đó làm em chỉ muốn bóp cổ tác giả :)
     
    1. View all 6 comments
    2. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Mặc dù chưa đọc nhưng nghe cô tả thế, tự nhiên tui lại nghĩ có khi nào tu chân giả bay đến Universe 616 làm siêu anh hùng cho Marvel hết rồi không?!
      5/3/17
    3. Thanh Hiên
      Thanh Hiên
      Thím đã nói hộ lòng em, lúc đọc đến đấy em còn tưởng nhầm truyện hoặc bạn edit dẫn nhầm link đồng nhân =]]]]]
      5/3/17
    4. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      Cái này khiến chúng ta nhận ra một điều, đừng bao giờ đọc phiên ngoại, tình chỉ đẹp khi còn dang dở người còn yêu khi chưa hiểu thấu lòng nhau :)
      4/3/17
  7. ~N.P.H.A~

    ~N.P.H.A~ Level 3

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    34
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thất nghiệp ăn bám bố mẹ
    Nơi ở:
    Trên mây
    Web:

    Day 4: Cảm nhận về truyện Xuyên thư/ Xuyên không
    Series 100000 tấn gạch đến tác giả - Trọng sinh chi tiểu gia bất tý hậu:
    Truyện yêu thik thì mình ko nhớ nhiều, nhưng tr để ném gạch thì vô vàn, hôm nay xin đc ném gạch vào bộ vô cùng nổi tiếng đình đám vào thời đó, đi đâu cũng ca ngợi cho đến bao giờ. (chủ yếu là ném thụ)​
    Nếu mình nhớ không lầm thì bộ này cũng đc tính là xuyên không (vì hình như em thụ k phải thời đại đó). Mình sẽ bỏ qua hết các tình tiết phần đầu tại sao công y thụ được hay tại sao thụ nó éo éo ko khác j đàn bà nhưng được tgia miêu tả có vẻ là cường lắm bla bla nhé, mình đáp thẳng gạch vào chỗ nhức nhối của mình như sau:

    Tình tiết đó hẳn ai cũng nhớ, là khi chọn giữa thụ và người mà công phải bảo vệ suốt đời (bạn thụ nào đó yêu thầm công, thanh mai trúc mã gì ấy, được tổ tiên công dặn dò là phải bảo vệ gia tộc bạn ấy) thì công chọn bạn mình phải bảo vệ (tạm gọi là A).

    Nói thật sự là tình huống đó công chọn A là chuyện dĩ nhiên luôn ấy =___= công ko chọn A mình mới ngạc nhiên, A là người mà công đã thề là phải bảo vệ, chưa kể gia tộc công nợ gia tộc A, cũng như công xem A là em trai mình, công không thể và không có lý do gì để chọn thụ cả, lời thề của một vị vua nặng hơn là cảm tính của mình, chưa kể sau khi cứu A công đã quyết định nhảy xuống cùng thụ, tức là thật sự công chả có lỗi gì với thụ sấc. Trời đậu, lúc đó công là vua chọn như vậy là lẽ dĩ nhiên, trước khi là người tình của thụ thì công là hoàng tử là vua một nước, cái thứ gọi là lời thề và trách nhiệm không phải để chưng, chọn mỹ nhân hơn chọn giang hơn là bọn hôn quân não rỗng, chỉ biết ca bài ca tình ái, thụ đã biết trước quen với vua thì có ngày sẽ như vậy thì tập chấp nhận mẹ đi, còn bỏ đi với chả tự lập tự cường, mắc mệt bmm, trời đậu không khác gì là là vợ vua nhưng bắt thằng vua phải khiết, phải trong sạch với mình (HÃM l' méo tả được)

    Nếu là một người biết phải trái, phân biệt nặng nhẹ thì chuyện công không cứu mình là lẽ dĩ nhiên, thế mà mẹ thụ thì ca một bài ca xuân thu bi thương là mình đau khổ thế nào, đang mang thai con mà bị công phản bội ra sao (mà công có biết méo đâu, đùa à), tự mình gà trống nuôi con cực khổ ra sao (trong khi có ông lão nào giúp đỡ) trong mấy chục chương về sau, rồi nào là chỉ có mình mình đau khổ, trốn tránh 7 năm trời, đến khi biết sự thật 7 năm qua không ngày nào công không lấy kim tự đâm vào tay vẫn chỉ đau lòng, tính quay lại là vì thương hại + cảm động qq gì ấy chứ không nhận ra công chả có lỗi mẹ gì =____= Nói thật 7 năm thụ sông gà trống nuôi con nhưng khổ chỗ méo nào vậy, có người giúp đỡ, so với công vừa phải điều hành một đất nước vừa dằn vặt mình hại chết ng yêu thì chả đáng để bàn, đến lúc quay lại thì thôi mọi lỗi lầm là do công, cả thế giới cứ như đổ tội cho công, cái qq gì công cũng sai, thụ 7 năm nuôi con một mình cũng do công (đm nó chọn mà), chọn A là sai lầm, lúc đó công nên tự tử mẹ luôn đi, đỡ phải chọn cho lẹ =___= Đã vậy qua một bộ sau trong hệ liệt, thằng thụ còn vênh mặt lên nói với anh công bị thần kinh vài năm trong bộ đó đại loại là công phải chờ đợi 7 năm để nó tha thứ. Trời đậu, 1000000 tấn gạch cũng không để đáp vào mặt con mẻ đâu nhé, chưa nói đến chuyện công méo nợ gì với thụ (lúc đó đã là vợ ck gì của nhau chưa, hơn nữa công lại là vua, muốn cho thụ tù bình của nước công chết thì dễ như chơi) thì thụ có tư cách mẹ gì để tha thứ cho người ta vậy, ủa chứ bây giờ không cứu được một người là lỗi của mình hả, logic vi diệu vkl, cứu người là xuất phát từ đạo đức chứ không phải trách nhiệm, công chưa bao giờ có trách nhiệm cứu thụ, cứu được thì cứu, méo được thì chịu. Lúc nào cũng ca bài ca đau khổ mà méo bao giờ nghĩ, đặt mình vào tình huống đó, sẽ chọn ai, người mình thề phải bảo vệ hay là ngừoi mình yêu, đùa, là công còn nhảy xuống tính tự tử với thụ, chứ là bố thì cho mẻ chết cmnl, đời thiếu đi thằng đàn bà nghĩ cả thế giới nợ mình, hậu cung ba ngàn giai lệ ngu gì không chọn, đi chọn một đứa rõ phế còn nhỏ nhen tính toán, nói đàn bà là sỉ nhục cho phụ nữ ấy :3

    Còn về công, sự thật là anh ngu bm, yêu phải cái thg nhỏ nhen đàn bà đã là xui cmnr, vì thg đó mà 7 năm đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần mà không phải lỗi của mình thì còn ngu tàn bạo, sau này rước con đàn bà về nhà còn phải để nó tự do lêu lổng, chả có ra dáng quốc mẫu cmn gì cả, vua mà không trị được vợ thì thôi phế cmnr, ban đầu tâm cơ bao nhiêu về sau đần độn bấy nhiêu, thụ thì chả tích sự gì cho đất nước, chẳng qua là hai ng vợ của quốc gia đối địch trùng hợp là em trai/ gái của thân xác thằng thụ, cạn cmnl. Bạn thân xác cũ đa tài, học vấn tinh thông, tấm lòng ngay thẳng, quyết không khuất phục anh méo yêu, anh đi yêu cái đứa ất ơ dốt đặc, múa rìu qua mắt thợ, cái gì cũng nhoi nhoi như ai thiếu nợ nhà nó 8 vạn với cái lý do là thú vị =))))) Moá, đúng là logic nhân vật chính......

    Bộ này có bộ cùng hệ liệt cũng hãm không kém, công bị hành thê thảm cũng k kém (và những lỗi chả liên quan gì đến mình =))) cũng logic vi diệu ko kém, nhưng xét thấy thụ bộ đó chưa đáng chửi như bộ này nên thôi, mình lười type ra.
    ("Đàn bà" trong đoạn này là để thay thế các đặc tính của thụ, không có ý định đụng đến phái nữ nói chung, dù sao chúng ta cũng hơn thg thụ gấp 10000 lần)
     
    1. Bình luận
    2. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Hựa! Thớt đã nói lên nỗi lòng của tui rồi oaaaa!! Cái hồi tui đọc bộ này cũng đã thấy ức chế rồi, đọc xong thì đờ mờ chỉ muốn nó BE mọe cho xong. Trong mấy bộ sinh tử tui đọc có bộ này là thụ bánh bèo nhất, còn có mấy lần dính phải sản nhũ, song tính gì gì đó cũng bèo vcl ra, thế nên bây giờ tui muốn đọc sinh tử cũng toàn phải cẩn thận 1000% luôn.
      5/3/17
  8. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Day 4. Cảm nhận về một truyện xuyên không yêu thích​


    ---o0o---​


    Trên tiêu đề không có tên truyện, vì thực sự là tui không có chọn được quyển nào đặc biệt nổi bật trong thể loại này để giới thiệu. Chủ đề này quá nhiều, biến tấu cũng nhiều, đọc qua không dưới chục tựa nhưng mà đến lúc nhớ lại thì hơi khó...Đành lọc ra một vài quyển thú vị trong thể loại này.

    1. Hứa Vị trọng sinh kí

    Một tam hoàng tử sinh ra mang dấu hiệu long văn hắc sắc trên người . Bị muôn người ghét bỏ , bị cho là điềm xấu . Họ gọi hắn là Mặc quỷ hoàng tử .

    Hắn , không có tên ….

    Hắn là kẻ nhấc lên tinh phong huyết vũ , là kẻ thản nhiên thảm sát hàng trăm người vô tội mà lòng không máy động .

    Nhưng , hắn lại gặp một người trong nhân sinh lần nữa ….

    Ăn xong, Sở Mặc nhìn Hứa Vị ngồi ở đối diện hắn đang lộ ra tươi cười, rất nghiêm túc nói “Về sau ngươi nấu cơm cho ta ăn nha .”

    Hứa Vị sửng sốt “A?”

    “Cho tới bây giờ đều không có ai nấu cơm cho ta ăn.”

    “…… Vậy ngươi ăn cái gì lớn lên .”

    “Mặc quỷ chỉ có thể ăn cơm thừa.”

    “Hảo! Về sau ta nấu cơm cho ngươi ăn.”


    * * *


    Mặc Tam lúc này mới cúi đầu cầm lấy đại bánh bao , cắn một miếng , trong lòng yên lặng nhớ kỹ , người trước mắt này mang cho mình những thứ nào , đại bánh bao, cánh gà, điểm tâm…… Còn có…… ngẩng đầu nhìn Hứa Vị cười tủm tỉm nhìn mình, còn có , tươi cười ấm áp của người này nữa ……

    ——— ——— ———-


    Hắn là một tẩu phương lang y , đời trước chết đầy oan khuất .

    Được lần nữa sống lại , hắn chỉ cầu gia đình hắn , người hắn coi trọng được bình an mà sống .

    Hắn , chỉ không ngờ …

    Chỉ vì đó là Tiểu Mặc !

    Là Tiểu Mặc mà hắn thương yêu , toàn tâm toàn ý kỳ vọng y có thể khoái hoạt bình an mà lớn lên!

    Trước mắt có chút toan sáp, trên mặt giống như đã ẩm ướt , nhưng thân thể cứng ngắc không thể nhúc nhích.




    Hứa Vị cùng Mặc Tam đứng rất gần, chỉ cách một bước chân mà thôi, khẽ vươn tay ra, ở trong ánh mắt kinh ngạc của Mặc Tam, nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Mặc Tam. Tựa đầu vào hõm vai Mặc Tam, thấp giọng nói “Tiểu Mặc, chúng ta là hảo hữu.”

    Đúng vậy, mình sẽ làm hảo bằng hữu tốt nhất của Tiểu Mặc.

    Sau đó, cùng Tiểu Mặc lớn lên, khi Tiểu Mặc phạm sai lầm thì hung hăng mắng hắn, khi Tiểu Mặc hồ đồ thì phải đánh hắn !

    Nếu lão Thiên cho mình cơ hội tái thế làm người, như vậy, cái trí nhớ huyết tinh thống khổ này cứ để cho mình mình tự chịu đựng là được !

    Câu chuyện về đôi trúc mã bắt đầu …

    Một bộ truyện song trọng sinh kèm theo ông bố của Hứa Vị xuyên không đến từ thời hiện đại. Bộ truyện này hành văn không quá xuất sắc, chi tiết và diễn biến có điểm thú vị, lãng mạn nhưng cách giải quyết chưa triệt để, một vài đoạn hơi quá và sến nên khi đọc vẫn có cảm giác đáng tiếc và không thực sự hay cho lắm, nhưng cá nhân từng nhân vật thì mình lại rất thích, đặc biệt là hai người Mặc Tam và Trương Minh Thụy. Cá nhân mình đặc biệt yêu thích Trương Minh Thụy, dù anh chỉ là nhân vật phụ. :love:

    2. Ta là một ảnh vệ – Vũ Tiểu Phi

    Sau khi xuyên đến cổ đại, ta trải qua những tháng ngày khốn khổ vô cùng. Ở trong cái Tấn vương phủ lòng dạ hiểm độc này, ta phải dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn cẩu, ăn tồi hơn lợn, làm nhiều hơn lừa, ưu điểm duy nhất chính là không cần lo lắng vấn đề dưỡng lão −− bởi vì theo như kinh nghiệm của các tiền bối, làm cái nghề này của chúng ta căn bản không sống đến tuổi kia.

    Đúng vậy, ta chính là một ảnh vệ, được bồi dưỡng từ nhỏ, chắn đao chắn thương, ngẫu nhiên sẽ bị phái đi tìm hiểu tin tình báo các loại, a, bây giờ còn thêm một công việc nữa – bồi ngủ.

    Quả thực không được tốt cho lắm.


    Viết hài, edit cũng bựa vừa đủ, đọc giải trí rất tốt. :love:

    Bản thân dạo gần đây không tâm đắc bộ xuyên không nào, mấy bộ này lại đọc khá lâu rồi chả nhớ nổi highlight nội dung nữa nên thực sự có hơi trớt quớt....


    End day 4.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/3/17
    tử dương, Tổng Thụ Đại NhânCáo Khìn đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Tổng Thụ Đại Nhân
      Tổng Thụ Đại Nhân
      Tui cũng mê bộ Hứa Vị lắm ~~ Vì tui mê văn bà Thụ ~ Bả viết không xuất sắc nhưng đọc cứ thoải mái, ấm áp, ngọt ngào cưng cưng sao ấy XD~ Quan trọng là nhân vật nữ của bả không bị dìm hàng ~~~
      5/3/17
  9. Tiểu Mộc Mộc (✿´ ▽ `✿)

    Tiểu Mộc Mộc (✿´ ▽ `✿) Level 3

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    33
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    rừng hoang
    Web:
    Truyện xuyên không em thích nhất là "Đám bạn trai đồng thời cầu hôn tôi, làm sao giờ?". Tình yêu được tác giả tả rất thật. Tạ Cảnh sẽ cho Ninh Vũ Phi mọi thứ cậu muốn, chỉ cần cậu ở bên anh là được. Hành động này chính là con dao hai lưỡi. Có thể Ninh Vũ Phi trong truyện không bỏ rơi anh, nhưng nếu đó là một Ninh Vũ Phi khác thì sẽ thế nào? Nếu Ninh Vũ Phi rời đi, Tạ Cảnh sẽ lại tự hành hạ bản thân như lần trước, ép mình làm viêc thật nhiều để quên đi Ninh Vũ Phi, cam tâm chịu đựng đau khổ. Thẩm Lăng Dục thì khác. Anh muốn Ninh Vũ Phi chỉ luôn nhìn về phía mình, bất kể ai đụng chạm đến cậu, anh sẽ không ngần ngại mà giết chết người đó. Nhưng tình yêu mù quáng của anh đôi khi khiến Nhinh Vũ Phi sợ hãi. Hoắc Bắc Thần chính là loại hình công siêu sủng thụ. Anh tìm mọi cách che chở, bảo bọc Ninh Vũ Phi từng chút một, phái người theo dõi bảo vệ cậu. Tất cả được anh thực hiện trong im lặng. Lúc ở bên cạnh cậu, anh ôn nhu chăm sóc cậu (ngoại trừ khi ở trên giường). Ninh Vũ Phi là người đặc biệt nhất. Là trung tâm của mối quan hệ phức tạp, cậu cảm thấy bản thân xứng với tình yêu của ba người kia. Kiếp trước cậu là một đứa trẻ mồ côi. Qua đến kiếp này, cậu chỉ muốn sống một đời bình thản với gia đình mới của mình. Nhiều lần cậu tìm cách để chấm dứt mối quan hệ rắc rối này nhưng lại mềm lòng khi chứng kiến tình cảm mãnh liệt của ba người. Ninh Vũ Phi cảm thấy mệt mỏi nhưng cuối cùng cậu cũng ở bên cạnh cả ba người. CP thì cực dễ thương luôn. Đọc mà cứ cười hoài mặc dù đang coi đến khúc ngược. Truyện này làm mất cả đống nước mắt của em , đến nỗi mẹ phải hỏi làm gì mà mắt sưng lên thế, phải lấp liếm là do ngủ không đủ mới không bị nghi ngờ.:xihoi:
     
    Cáo Khìn, Tổng Thụ Đại NhânHoa lá hẹ đã thả thính cho thớt.
  10. Admin

    Admin Slave

    Tham gia ngày:
    25/2/16
    Bài viết:
    102
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Lao công
    ------- sắp hết giờ nộp bài, gợi ý cho các não cá vàng nhất thời không nhớ ra truyện gì: Chọt em đi~ ----------
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này