1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Event] Thử thách 30 ngày - Ngày 3: Cảm nhận về một truyện cung đình từng đọc

Thảo luận trong 'Đam mỹ' bắt đầu bởi Admin, 1/3/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. trangquynhquynh

    trangquynhquynh Level 2

    Tham gia ngày:
    31/12/16
    Bài viết:
    13
    Ngày 3: Cảm nhận về một truyện cung đình từng đọc

    Ở đây có hai bộ, đều là tâm đắc cả, bỏ thì thương vương thì tội nên em cứ giới thiệu. Tiện thể lầu trên nhắc tới Đương niên ly tao làm con tim em hold không nổi...

    1. Tỉnh Vị Trì.

    Bộ này chìm, siêu cmn chìm trong giới, lý do đơn giản nhất là vì editor không chơi wordpress, lại còn post lên vnfiction.... *bật BGM Lạc Trôi*. Nhưng đây là một bộ chỉnh chu. Edit mượt, plot cũng được, tính cách nhân vật khá xuất sắc.

    Tỉnh Vị Trì là bộ 2 trong series Lạc gia huynh đệ của Diệp Phi Bạch. (Cái này nói ra cho vui thôi chứ nội dung của nó cũng không liên quan nhiều lắm tới bộ 1.) Thể loại cung đấu, đoạt vị, huyền huyễn, thế giới khác, phúc hắc hồ ly cường công x phóng khoáng võ công siêu quần thụ (ờ thì, ôn nhu mấy vẫn là công, bá đạo mấy vẫn là thụ =)) ).

    Nhân vật chính là Lạc Tự Tỉnh, con thứ 5 của Lạc gia ở Trì Dương, được hoàng thượng phong làm em trai gả sang nước láng giềng để thắt chặt tình hữu nghị. Và anh tự nguyện một nửa chứ không phải bị ép 100% đâu nên vẫn có trách nhiệm lắm. Gả cho Thiên Tốn, là hoàng tử thứ 3, được người đời coi là hoàng tử thiện lương hòa ái mềm yếu nhất. Nhưng mà từ lần đầu chạm mặt, Tự Tỉnh đã biết tỏng cha này chỉ diễn trò.

    Rồi hai bạn lập một hợp đồng, Tự Tỉnh giúp Thiên Tốn lên ngôi, giữ mạng trong cung đấu, Thiên Tốn công thành danh toại rồi thì cho Tự Tỉnh tự do, cùng phẩm tước và vợ đẹp. Tất nhiên sau này hợp đồng chỉ để làm màu thôi _( :"3 Z L )_

    Bộ này rất thú vị, tuy hơi khó đọc, mình phải đọc đến lần thứ 2 mới hiểu hết được mấy chiêu trò hạ bệ lẫn nhau của các bản, mà mỗi lần đọc lại thấy vỡ thêm ra một tí. Nói như editor thì, cả hai bạn công thụ ngay từ đầu đều đã rất giỏi, nhưng đều có khuyết điểm, đến cuối bộ cả hai đã biết khắc phục bản thân - đấy là tiến bộ và HE chân chính. Ngược thân có nhiều nhưng ngược tâm thì ít, có điều ngược tâm đúng kiểu đâm 1 phát dao xuyên tim chết luôn méo kêu được tiếng nào.


    "Ta chưa bao giờ thương hại ngươi. Ngươi không cần. Nhưng ngươi không phải là bạn lữ mà ta nghĩ tới. Ta sẽ không vì ngươi mà tiếp tục chịu nỗi khổ mất đi tự do, sẽ không vì ngươi mà chịu bị ngàn vạn người chỉ trích, sẽ không vì ngươi mà bị những quy củ trói buộc."

    Thiên Tốn nở nụ cười. Nỗi đau còn sâu hơn so với bao lần chú độc phát tác, tra tấn thần trí hắn, kích động lửa giận trong hắn, nhưng hắn vẫn nở nụ cười. Nghe một lời ngắn ngủi trước đó, hắn đã cho rằng giờ phút này chính là cực đau cực khổ cực giận cực đắng, nhưng ngay sau đó, những lời tiếp theo lại khiến hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm, càng thêm thống khổ.

    Thân là thiên mệnh đế vương, nhưng hắn đã sớm chìm sâu trong tình ái, quyết tâm chỉ cần một người này, vì người này mà cố thử thay đổi toàn bộ hoàng tộc, vì người này mà trấn áp từ trên xuống dưới. Hắn đúng là đã vận toàn lực để có được ngày hôm nay, để dâng lên chân tâm cùng lòng hi vọng tràn trề của mình, hiến chúng cho người hắn yêu thương nhất. Nhưng, người nọ nếm thử qua rồi, lại nói đó cũng không phải là điều người ấy mong muốn.



    Tình cảm gia đình của bộ này được khắc họa khá tốt, tuy chỉ vài từ nhàn nhạt nhưng rất sâu sắc, đặc biệt là tình cảm của Lạc gia.



    Lạc Tự Tỉnh có chút nghẹn ngào, rầu rĩ nói: "Hài nhi biết sai rồi."

    "Thật không?"

    "Nhưng con thật sự không muốn liên lụy đến người trong nhà."

    "Bất luận thế nào, con vẫn là con nhà Lạc gia. Sao có thể dễ dàng vứt bỏ người nhà?"

    "Nương..."

    "Lạc gia không sợ hoàng quyền, không quyến luyến vinh hoa." Lạc phu nhân vuốt tóc hắn, nhẹ nhàng nói, "Cho dù thực sự có ngày chọc giận đến hoàng quyền, có ngày thực sự cuốn vào thị phi, nhất định sẽ cùng tiến cùng thoái. Nếu con còn tâm tư khác thì còn là người nhà Lạc gia không?"

    "...Dạ." Lạc Tự Tỉnh cắn răng đáp.



    Bộ này cũng có thể đánh giá là chậm nhiệt văn, bởi tiến triển của hai bạn thực sự... rất chậm, đi từ nghi ngại đến thân cận, rồi bằng hữu, rồi dây dưa mãi mới thành phu thê. Nhưng thực tế rất đáng, người tự do như Tự Tỉnh, chỉ có nước ấm nấu ếch, lạt mềm buộc chặt mới giữ lại được.

    Diệp Phi Bạch có cách đặt tên rất hay, Tỉnh Vị Trì vừa mang tên Lạc Tự Tỉnh, vừa là lời nhắc: Tỉnh dậy, đừng để muộn. Lạc Tự Tỉnh cả đời không muốn nhắc tới tình ái, nhìn như người nặng tình, thực ra lại vô tình, giống như gió tự do đi khắp nơi này đến nơi khác, tự chơi trong chính lý tưởng của mình. Hắn không nhận ra được tình cảm của Thiên Tốn đã nặng đến mức nào, cũng không nhận ra được tình cảm của mình đã sâu bao nhiêu, chỉ khi tính mạng của Thiên Tốn bị đe dọa mới "tỉnh" ra. Cũng may mọi sự không phải là quá muộn.

    Em thích tính cách của bạn Tự Tỉnh, bởi bạn ngoài ngu ngu trong tình cảm thì mọi mặt đều thông minh, hơn nữa tính còn sôi nổi, bạn đi đến đâu cũng góp phần khiến nhà người ta gà bay chó sủa, rất là cưng. Em khá thích Thiên Tốn, anh trai mặc dù bụng đầy tâm cơ nhưng hóa ra lại là người có "tình" nhất trong cả gia đình, đầu lạnh tim ấm, có tố chất của một vị sếp tốt.

    Thím nào thích đọc truyện hack não một tí thì cũng nên theo bộ này, cho vui, nó không phải phá án gì cả nhưng ngó mấy anh trai đánh nhau các kiểu cũng thú vị. Đặc biệt là ông hoàng đế aka cha nam chính aka cái người bị lật ngôi ấy không phải não tàn, ổng biết hết, hiểu hết chẳng qua làm đế vương lâu quá rồi có nhiều thứ vẫn phải nhắm mắt cho qua.

    2. Tiểu Lâu Truyền Thuyết.

    Best đam trong lòng em. Có đam có mỹ, nhiệt liệt đề cử.

    Bộ này nó có nhiều tag lắm, cung đình, giang hồ, phe phái, chiến quốc, loạn quốc, xuyên việt, phi thời không, trọng sinh,... Nói chung là một nồi lẩu hầm bà lằng mà không rối, ăn xong nhìn đâu cũng thấy không còn hứng thú nữa. Cơ mà bộ này có 2/4 quyển là về cung đình, nên là, em cứ giới thiệu.

    Em không biết tóm tắt nó như thế nào, bộ này nói dài không dài nói ngắn không ngắn, có 800 chương, đọc xong thấy như vừa trải qua giấc mộng đêm hè.

    Em chỉ có thể xì poi là bộ này đá xoáy đá đểu rất kinh =)) Xoáy đủ thể loại, chửi ác nhất là thể loại "cùng nhau mình chống lại cả thế giới", "chỉ cần em không sao thế giới có ra sao cũng keme", chửi luôn cả thể loại mỹ thụ vạn người mê, đá xoáy từ cả hệ thống chính trị quan lại tới mấy bác rảnh háng buôn chuyện ngoài vỉa hè =)) Chắc vì lý do kiểu vậy mà đến giờ vẫn chưa được xuất bản =))

    Tuy nhiên Tiểu Lâu khai thác tâm lý và tình cảm của con người cực kì ĐẸP. Bộ này, đam chiếm 4 phần thì mỹ chiếm 6 phần rồi.

    Cung đình không đẹp như mọi người tưởng tượng, giang hồ không đơn giản như mọi người tưởng tượng, xuyên không không tốt đẹp như mọi người tưởng tượng, chiến tranh không nhẹ nhàng như mọi người tưởng tượng.

    Nhưng, trong cái sự tàn nhẫn của thế giới hỗn loạn ấy, vẫn có những tình cảm đẹp vô cùng. Tình bằng hữu, tình thân, tình yêu, tình nghĩa.



    [Tướng lĩnh ngày thường ôn văn nho nhã, thân thiết bình hòa này, giữa anh khí liệt liệt, uy phong lẫm lẫm, quân sĩ bốn phía nhanh chóng lấy y làm trung tâm tập kết.

    “Chiến sĩ ở lâu trước trướng điện hạ! Tự nhiên bách chiến thân tử!”

    “Theo Liễu tướng quân, đánh xong bọn chúng rồi, chúng ta đi đánh diêm vương!”

    “Giết! Giết! Giết!”

    Liễu Hằng cao giọng cười, là người đầu tiên giục ngựa xung phong!

    Phía sau hô giết như triều, y chẳng đi tính có bao nhiêu người đang theo gót y đi dự trường sát kiếp tất chết này. Có bao nhiêu huynh đệ từ dưới nước, trên cầu giãy giụa mà đến, muốn cùng y xung phong một lần cuối cùng trong kiếp này?

    Y không quay đầu! Không nhìn… Không nhìn có bao nhiêu người bầu bạn. Không nhìn có bao nhiêu người chết trên sông, không nhìn…

    Không nhìn bờ đối diện đại giang xa xôi kia, bằng hữu cùng y lớn lên ấy, sẽ có đôi mắt bi thương như thế nào!

    Không cầu sống cùng vinh. Chỉ cầu chết báo quân!

    Húc Phi, ngài hãy nhìn ta! Nhìn ta trảm tướng giết địch cho ngài.]


    ............

    [Cứ như thế, nàng nói gì, Lư Đông Ly liền đáp nấy, nàng muốn làm gì, Lư Đông Ly liền phối hợp, chỉ là ánh mắt từ đầu chí cuối, vẫn ngưng chăm chú trên người nàng.

    Nàng cúi đầu bận rộn, lại chưa hề phát hiện.

    Cho đến lúc này, Lư Đông Ly mới nhẹ nhàng đưa tay, vỗ về mái tóc mềm mại như nước của thê tử, thanh âm vừa khẽ vừa nhu hòa: “Uyển Trinh, hai năm qua, đã khổ nàng.”

    Động tác của Tô Uyển Trinh chợt cứng đờ, sau đó chầm chậm tựa đầu lên đùi Lư Đông Ly, rất lâu rất lâu, không hề dời đi nữa.

    Nàng không ra tiếng, không có động tác, chỉ có thứ gì đó ấm áp, lặng lẽ ướt đẫm lớp vải mềm mại. Nóng hổi như vậy, khiến thanh âm của Lư Đông Ly hơi run rẩy: “Uyển Trinh.”

    Mà nàng, không hề trả lời.

    Nàng chỉ giữ nguyên tư thế ngồi xổm bên chân trượng phu, dựa đầu lên đùi trượng phu, nơi đó, ấm áp thiết thực như thế.

    Đông Ly, Đông Ly, chàng về rồi. Chàng cuối cùng đã về rồi.]

    ................

    [Thanh Cô cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt ẩn tức giận của y: “Dung đại ca chưa từng nói không tốt, y luôn cười. Nhưng mà ta biết, y không phải thật sự khoái hoạt. Tuy rằng ta rất ngốc, nhưng ta biết Dung đại ca có phải thực sự cao hứng hay không.”

    Nàng không hiểu quyền mưu, không hiểu quy củ, không hiểu lễ nghi, nhưng mà nàng có một trái tim biết quan tâm người chí thân chí cận.

    Nàng biết, Dung Khiêm khi nhìn nàng cố lấy dũng khí đánh đuổi những thôn nhân ức hiếp đến cửa kia, là thật sự cao hứng.

    Nàng biết, Dung Khiêm nhìn thấy trà quán của nàng dần thịnh vượng, lại vẫn đanh mặt mắng nàng ngốc kia, là thật sự cao hứng.

    Nàng biết, Dung Khiêm cười chế giễu An Vô Kỵ kia là cao hứng, Dung Khiêm uể oải cùng nàng dưới trăng ngắm trăng, uống trà, chuyện phiếm câu được câu không là cao hứng.]



    À và đặc biệt, phụ nữ trong Tiểu Lâu không một ai không đáng yêu - ý em là đáng để yêu ấy. Các thím phải tưởng tượng trong 1 bộ hint mù mắt chó mà không đứa fan nào dám công khai ship 2 anh :)

    (Tiện thể, đoạn trích phía trên kia không đại biểu cho cp, xin đừng nhầm lẫn kẻo hụt chân sa hố...)

    Sau khi đọc xong bộ này, em đâm ra rợn người với tất cả những loại mỹ thụ vạn người mê, bắt nhốt trói hiểu lầm các kiểu, đạp đổ cả 1 quốc gia vì yêu ai đó. Tam quan của em khi đọc bộ này bị đập nát sau đó dính lại rồi lại bị đập nát sau đó dính lại, nói chung sốc lên sốc xuống, cảm giác rất yomost.

    Nói vậy thôi, mời các thím sa hố, sa xong rồi 1 tháng sau không tìm được bộ đam nào ưng ý nữa thì quay lại đây em chịu trách nhiệm... :)
     
    1. Bình luận
    2. trangquynhquynh
      trangquynhquynh
      Cả hai bộ đều HE nha thím :3 À khoan.... Tiểu Lâu thì... OE đúng hơn... nhưng em nghĩ giaỉ quyết như thế ok rồi...
      6/3/17
    3. Người qua đường Giáp
      Người qua đường Giáp
      Bộ số 1 đúng là hàng hiếm, bây giờ mới biết có nó tồn tại đó thím ạ =)) Để rảnh rỗi nhảy hố thử _( :3 Z )_ Cơ mà cả hai bộ đề HE chứ hả...? Tui sợ đau tym lắm T.T
      6/3/17
  2. Admin

    Admin Slave

    Tham gia ngày:
    25/2/16
    Bài viết:
    102
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Lao công
    Chốt ngày 3 :bantim:
     
  3. Đĩa Bay Hết Xăng

    Đĩa Bay Hết Xăng Level 4

    Tham gia ngày:
    27/2/16
    Bài viết:
    73
    Chậc, ít đọc cung đình nên tới topic này mở kho word ra roll nửa ngày mà não vẫn chạy đi chơi tận bên Lào giờ chưa về, nhưng nhờ thím Ass gợi ý mà tìm được tên một hố máu chó năm đó đã phá đảo tam quan của tui, khiến tui đcọ xong mà hộc máu ba trượng, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, nên giờ tui sẽ tiếp tục sự nghiệp bóc phốt không ngừng nghỉ của mình vậy... Các thím yên tâm đi tui chỉ có thể phun tào không thể nghiêm tút cảm nhận đâu hahahahaha

    Nếu các thím bấm vào gợi ý của thím ass, sẽ thấy kết quả đầu tiên là WP capnhatdammy. Nếu các thím bấm vào capnhatdammy, sẽ thấy bộ truyện đầu tiên tên là Bồi Giá.

    Chính nó.

    Một trong những bộ truyện khiến cho tui tin rằng nhân duyên đối với cổ trang cung đình của tui là một sợi tơ hồng đứt khúc. Quả thực bi thương không dậy nổi.

    Nội dung của nó đại khái là vầy:

    Mẹ của thụ là công chúa của một đất nước xa xôi, đem lòng yêu cha thụ nên quảy gánh rời nhà đi theo tiếng gọi của tình yêu. Ngờ đâu đời không như là mơ và tình mãi chẳng phải bài thơ, cha thụ không yêu mẹ thụ, nhưng vì mẹ thụ đã mang thai nên đành hốt về làm lẽ. Thụ sinh ra, hai má con sống trong sự ghẻ lạnh của chồng của cha và của cả gia đình. Nhờ gen cha quá mạnh và nhiễm sắc thể của mẹ cũng không hề kém cạnh, tính cách của thụ có thể được kê vào hàng mặt liệt dùng xà beng nạy miệng không ra một chữ, và cũng nhờ ơn cái tính cách này mà độ tạt máu tró của truyện mới đi lên một tầm cao mới! Bánh xe số phựn bắt đầu guồng quay khi thụ được (bị) cha đưa đi làm thị vệ trong hoàng cung, thân là một thị vệ nho nhoi chưa đứng được ấm chỗ mấy ngày, thì lúc này tên truyện đã bắt đầu phát huy tác dụng. Bồi giá. Ờ. Cuộc đời tui hễ đọc truyện gì có liên quan đến hai chữ này là tuyệt nhiên không thể nhìn thẳng.

    Lạc đề vl.

    Công túa nước thụ lúc bấy giờ phải kèn trống hòa thân cùng hoàng đế nước bảo hộ, và định mệnh đã điểm mặt gọi tên bạn thụ để viết nên một trang sử sách thấm đẫm vị huyết tinh của một vạn tám trăm ngàn chú cún khi bắt bạn phải trở thành một trong những của hồi môn bồi giá theo đoàn hòa thân của công túa. Thị vệ bồi giá thì có gì mà hot? Đương nhiên phải hot, nếu không viết truyện làm quần què gì! Tui nói thiệt lòng, nếu lỡ các thím có chẳng may xuyên không vào một cái thân phận éo le nào đấy mà chỉ muốn yên ổn vui thú điền viên thì tốt hơn hết là nên ngồi yên một chỗ, nhất định không được học theo bạn nhỏ tiểu thụ trong truyện này, đêm hôm khuya khoắt lượn lờ trong vườn cây nước người ta, không chỉ khả nghi vl mà còn có thể kêu ong gọi bướm đấy. Lúc nãy tui quên nói, bạn thụ là con giai của một nàng công túa, quê ngoại xa xôi ấy gọi là Tuyết Quốc, mà quốc gia này có một cái gene kèm theo cái lệ cực kỳ dị hợm: tóc rất dài - không được cắt - không được để ai nhìn thấy. Bình thường thụ luôn giấu tóc trong mũ, nay lang thang trong vườn nên mũ vướng vào cây, rơi ra, làn tóc mây bay xõa tung trong gió, thướt tha kiều diễm, đưa đến một vị hoàng đế say rượu đi đêm.

    Tui: ...

    Chuyện gì đến, nó đến... Các thím hiểu mà, cường thủ hào đoạt gì đó, bá vương ngạnh thương cung gì gì đó, một chút cũng không mới mẻ.

    Sáng hôm sau thụ run run đứng dậy, hận không thể một kiếm giết chết thằng kia, nhưng nghĩ nghĩ lại thấy mưu sát hoàng thượng gì đó thật quá là không tốt nên phất tay áo bỏ đi vô cùng đành đoạn. Lúc này mà hoàng thượng không nhớ thương bạn thì quả là uống một đời tát huyết có phải không? Blah blah ít lâu sau hai bên lại gặp, lại, ờ, gì kia nọ [...thật sự không làm chuyện khác được à!?], sau đó thụ thành "quân" - chức phi tần dành cho nam.

    Tui: ...mọe nó logic quá.

    Bấy giờ, tình củm nẩy mầm, năm tháng thoi đưa, thụ trở thành độc sủng trong mắt cả hậu kung, được vua cha, ủa xin lỗi, vua chồng ưu ái hết mực. Nhưng anh em ơi, ác ý của thế giới này chỉ có thể sinh ra nhưng không bao giờ mất đi, bộ mặt liệt không xà beng nào cạy nổi cùng tính cách lãnh cảm của bạn đã khiến lòng hoàng đế vừa nguội lạnh vừa phẫn nộ vô cùng! Ta yêu ngươi ngươi không thèm yêu ta thôi ta cũng chả cần yêu người nữa, quân bay đâu, bãi giá hồi triều! Ấy thế là "quý quân" hôm nào giờ đây đã bị ghẻ lạnh, không ai thèm quan tâm, bệnh chết dở sống dở nhưng thuốc men chả có. Trong cơn nguy kịch thụ chợt nhận ra mình đã yêu hoàng đế quá đỗi, mới bèn mau chóng lết thân tàn chạy đi tìm chàng để bày tỏ cõi lòng, ngờ đâu lại gặp anh đang vui vầy bên người ấy, người ấy có nói với anh câu yêu thương anh chờ mong? Tui cũng chả biết, chỉ biết thụ còn chưa thổ lộ tình củm đã bị hoàng đế tạt cho một cô ice bucket challenge, quá bi thương, phun máu ba trượng, bỏ cmn mình.

    Sét đánh vl.

    Hoàng đế biết được chuyện này, đắng lòng không chịu nổi, hối hận không cách nào nguôi, trong cơn phẫn uất và dòng máu trẻ trâu bèn chôn cả tam cung lục viện đã hãm hại chàng "quý quân" năm ấy để trả thù. Các vị phi tần vô tội tỏ vẻ: Mọe nó nằm cũng trúng đạn, oan khuất vcl.

    Tới đây tưởng BE mỹ mãn rồi dè đâu ít năm sau hoàng đế đang thẫn vãi cả thờ ngồi nhớ thương tình cũ thì tình cũ xuất hiện! Hóa ra năm đó thụ được 1 vị phi tần Tuyết Quốc cứu về nước, chờ hoàng đế dọn sạch hậu kung, điều trị sức khỏe xong thì mới đủng đỉnh quay lại hưởng thành quả!

    Chỗ này chính là thiên lôi oánh nát nội đan của tui nè!

    Thụ nói: "Ta cảm thấy biết ơn vì chết một lần, nếu không ngươi cũng sẽ không dẹp bỏ tam cung lục viện, để ta có được ngươi hoàn toàn." (kiểu kiểu thế)

    Đậu xanh mặc dù tui theo đảng 1x1 cực đoan nhưng đọc tới đây đột nhiên muốn thắp 69 nén nhang cho cái hậu kung xấu số kia. Chết cũng không hiểu sao mình chết, chết xong còn bị troll một vố thốn tận rốn xóc tận óc. Thật sự là khó lòng nhìn thẳng.

    Má nó còn có thể đọc cung đình yên ổn hay không!?

    Khổ không tả nổi!
     
    1. View all 5 comments
    2. Cáo Khìn
      Cáo Khìn
      có khiếu spoil ghê gớm =))) đọc spoil còn kích thích hơn đọc truyện a
      8/3/17
    3. Người qua đường Giáp
      Người qua đường Giáp
      Cuối cùng cả hậu cung chỉ là mấy cục gạch lót đường cho công thụ tạt máu chó lẫn nhau thôi sao =)) *lặng lẽ thắp một nén ngang*
      6/3/17
    4. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      May vãi tui đọc một nửa đến đoạn phong Quân xong nhảy qua đọc luôn đoạn cuối HE luôn. Tui thực lòng không biết gì hết cho đến khi đọc được bài tuyên dương này của thớt, giờ thì một bộ tui đánh giá là "đọc được" đã bay thẳng một đường xuống "phải tránh" rùi, tại thớt đấy!
      5/3/17
  4. susukia

    susukia Level 2

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    5
    Giới tính:
    Nữ
    Em cũng muốn viết một bài cho Đương niên ly tao - Năm ấy biệt ly và văn vẻ nghèo nàn quá không đủ diễn tả tiếng lòng :oaoa: Chỉ biết nói là ấn cmn tượng sâu sắc về bộ này từ chương đầu đến chương cuối. Văn phong gì đâu mà da diết, đọc chữ nào thấm chữ đấy. Vừa ngược vừa nhẹ nhàng, cái kiểu ngược trong này không phải ngược đau đớn quặn tim gì đâu mà nó là kiểu ngược tê tái cực khẽ thôi nhưng ngấm vào tim vào lòng, đến nỗi đọc xong rồi mà vẫn thấy bồi hồi ấy. Đặc biệt, đặc biệt cực kỳ! Cũng phải nhắc đến người dịch bộ này, nếu không phải chị ấy dịch thì có lẽ bộ này đã không truyền cảm và ám ảnh em đến mức đấy. Bộ cung đình hay nhất trong lòng em!
     
    cobekhongmonglon, Cáo KhìnNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  5. cobekhongmonglon

    cobekhongmonglon Level 3

    Tham gia ngày:
    5/3/17
    Bài viết:
    34
    Giới tính:
    Nữ
    Mị là thích truyện cung đình "Thủy sắc hệ liệt", đặc biệt là "Kiếp duyên " lắm các thím ợ:dechiu: . Bộ đấy tung hường lắm, tim bay lả tả. Bộ " Trầm Nịch", "Tàng Yêu" mị cũng đọc lại mấy lượt rồi :uhm:
    *Cúi chào các thím*
     
    Cáo Khìn đã thả thính cho thớt.
  6. Hồ ly tinh ghét tiểu tam

    Hồ ly tinh ghét tiểu tam Level 6

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    151
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Đu cây v__v
    Nơi ở:
    Đảo~~~
    Web:
    Cung đình, em ít đọc loại này lắm, lí do duy nhất chính là nhiều thành ngữ điển tích điển cố từ ngữ hoa mỹ cung đình quá em đây thấm không nổi :fa:
    Nhớ nhất, vẫn là bạn chẻ Hoa Hoa Du Long, đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao ngày xưa bản thân có thể cứng như đá đọc hết truyện :bruh: đê mờ, thằng công look like shit nhất năm chính là thằng hoàng đế méo đứa nào có thể đoạt ngôi :nguyenrua::nguyenrua::nguyenrua:
    Quá hãm em không muốn nhớ về nó nữa huhuhu em không ném nữa đâu, mắc công ném xong ngồi tự vả :sm:
    Còn một bộ, đó là Cấm Cung của chị Mạt Hồi. Truyện chị Mạt Hồi thì rõ ràng là ngược công rồi :khoc: nhưng mà em vẫn chưa đọc hết bộ này, em đọc đến chương 18 là drop và mấy lần có ý định cày tiếp xong rồi vẫn dẹp mẹ đi :huhu2: ấn tượng duy nhất là màn xổ ruột ở chương 1, hết :tamrua:
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này