1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Event] Thử thách 30 ngày - Ngày 3: Cảm nhận về một truyện cung đình từng đọc

Thảo luận trong 'Đam mỹ' bắt đầu bởi Admin, 1/3/17.

  1. Admin

    Admin Slave

    Tham gia ngày:
    25/2/16
    Bài viết:
    103
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Lao công
    Thử thách 30 ngày cùng Đam mỹ

    Ngày 3: Cảm nhận về một truyện cung đình từng đọc :laplanh:
    (Gợi ý: cung đình cổ đại, hoàng đế, văn võ bá quan, quân chủ chuyên chế, cung đấu, quan đấu, quốc gia tranh đấu,...)

    Thời hạn kết thúc nhận bài ngày 3: 23h59 ngày 03/03/2017


    ====================

    Mọi người post bài tham gia Ngày 3 tại topic này nha :bantim:
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
    Thanh HiênCô gái yêu môn Độc dược đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Admin
      Admin
      Được nha, để mai sửa, giờ đi ngủ ~~~
      3/3/17
    3. ~N.P.H.A~
      ~N.P.H.A~
      Nếu ko có truyện nào yêu thích thì được viết cảm nhận về một bộ gét đc kkkk hở ad yêu dấuuu =((((((( wei sờ ma thêm chữ "yêu thích" vào làm j =(((
      3/3/17
  2. Cô gái yêu môn Độc dược

    Cô gái yêu môn Độc dược Level 3

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Potions Master's Apprentice
    Nơi ở:
    Slytherin
    Web:
    Ngày 3: Thể loại cung đình gây ấn tượng sâu sắc nhất?

    Khi nghe tag cung đình, não mình xoay chuyển nhiều vòng, cuối cùng chợt nhớ tới một bộ khiến mình nhớ mãi không quên trong những bộ cùng thể loại đã đọc.

    “Chắc người đầu tiên đào ‘tử lưu kim’ lên từ dưới lòng đất, sẽ vĩnh viễn không ngờ đến, hắn đào ra lại là một ‘bát’ thế đạo ăn thịt người.”

    Câu chuyện bắt đầu từ một cái thôn nhỏ, nơi có đứa bé mồ côi sinh sống cùng vị sư phụ hiền lành và người cha nuôi ốm yếu què quặt. Câu chuyện êm đềm đến nỗi mình cứ ngỡ đây là một bộ chủng điền ấm áp. Nhưng ai ngờ đâu, chỉ dăm ba chương và thân phận của từng người hé lộ, quỹ tích vận mệnh từng người đã định sẵn sẽ xoay chuyển đất trời, phong ba bão nổi. Là bình định giang sơn, hay là dấy lên một hồi tinh phong huyết vũ? Một người với quyền uy bậc nhất nhưng cam nguyện phục tùng, cùng với kẻ mệnh số bị chú oán nguyền rủa mà vẫn cố vượt Long môn. Ai thắng ai. Ai hơn ai. Ai yêu ai. Ai cùng ai. Kết cục cuối cùng, là ta cùng người mỉm cười nằm tay đến bạc đầu? Hay chỉ mình ta lẻ loi đứng trên đỉnh Cấm thành ngắm hoàng hôn?

    Dù tình cảm trong này phát triển chậm rãi, đơm hoa thì sớm kết quả thì lâu, thế nhưng nó là một tình cảm đáng giá để người ta đợi chờ. Một tình cảm trường tồn cùng với một triều đại và một quốc gia, có thể nói là yêu nhau tới thiên hoang địa lão, rất đáng để cảm phục và hâm mộ. Họ cùng cười, cùng khóc, cùng chiến đấu trên tiền tuyến, cùng thảo luận kế sách trong triều đình. Và cùng giao phó cuộc đời lẫn sinh mạng của mình cho đối phương. Đó chính là Sát Phá Lang của Priest.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
    1. Bình luận
    2. Cô gái yêu môn Độc dược
      Cô gái yêu môn Độc dược
      dạ em nè ad _(: з” ∠)_
      3/3/17
    3. Admin
      Admin
      Gọi hồn chủ sopha ra nhận con ~~~~
      3/3/17
  3. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Day 3. Cảm nhận về một truyện cung đình yêu thích​

    Sửu Hoàng​


    ---o0o---​

    [​IMG]

    Với mình thì Sửu Hoàng nghe hay hơn tên xuất bản là Xú Hoàng nên mình vẫn hay gọi nó là Sửu Hoàng hơn.

    Bản thân mình không thích truyện có một trong hai nhân vật chính là Thái giám, cũng không có lí do gì đặc biệt, chắc là do xem phim nhiều nên hình tượng thái giám đóng đinh vào đầu rồi nên trong tiềm thức khá là bài xích dạng nhân vật này. Nhưng Trương Bình giống thái giám sao? Không, anh ấy còn hoàn hảo hơn bất cứ một đại trượng phu chưa mất bi nào. Hoàng Phủ Kiệt sinh ra với ngoại hình xấu xí, đây vốn chẳng phải lỗi của anh, anh đâu có tự chọn được mặt mũi khi ra đời, sao không hỏi bà mẹ sủng phi hay ông bố hoàng đế xem hai người có xài thuốc quá đà hay làm gì đó mà khiến mặt anh thành như thế. Thân là hoàng tử mà sống chật vật còn hơn một đứa ăn mày trong cung điện xa hoa, chẳng ai quan tâm xem đứa bé đó có đang đau hay đang khóc, tùy tiện một người hầu của hoàng tử khác cũng có thể chà đạp nó mà chẳng có tý xót thương. Thời niên thiếu của Hoàng Phủ Kiệt khiến tôi đau lòng đến mức muốn nhảy vào đập chết bọn khốn đó. Nếu cứ để mọi thứ diễn ra như vậy, tôi nghĩ Hoàng Phủ Kiệt sẽ chẳng thể sống nổi đến lúc trưởng thành, mà cứ lay lắt ấm ức đến chết trong sự ghẻ lạnh của mọi người. May mắn Trương Bình đến. Trương Bình cho Hoàng Phủ Kiệt ấm áp, khiến Hoàng Phủ Kiệt vì muốn bảo hộ người quan trọng nhất, người duy nhất đối tốt với mình mà mạnh mẽ lên, cuối cùng đạp bằng hết tất cả để lên ngôi hoàng đế.

    Đây là bộ truyện đầu tiên khiến tôi cảm nhận sâu sắc câu châm ngôn "Sau mỗi người đàn ông thành công là một người đàn ông thành thụ". Không có Trương Bình, sẽ chẳng có một Hoàng Phủ Kiệt như vậy. Cả bộ truyện chẳng có mấy ai bình thường, ai cũng có một mặt xấu xí, giống như cung đình vàng son kia bên trong lại độc đến nuôi dưỡng ra toàn biến thái, bản thân Hoàng Phủ Kiệt không chỉ sinh ra mang khuôn mặt xấu, tính cách cũng bị nuôi dưỡng thành vặn vẹo, thô bạo, tàn nhẫn, hắn cũng tự biết như vậy, Trương Bình lại như điểm sáng duy nhất xung quanh Hoàng Phủ Kiệt, chính trực, thiện lương, bao dung.. vì thế mới khiến Hoàng Phủ Kiệt có động lực để lội ngược dòng như thế. Đây là lần đầu coi cung đấu mà thấy hả hê, nhìn nhân vật chính trả thù mà không cảm thấy trái lương tâm gì cả, chỉ muốn vỗ tay cho một câu "Đáng đời nhà mi", cung đấu hấp dẫn, diễn biến, tâm lý ổn thỏa, cũng không có bạch liên hoa hay bàn tay vàng thái quá gì. Giọng văn của Dịch Nhân Bắc bình bình hòa hòa, không tôn sùng, không dẫm đạp bên nào, khá trần trụi, nhiều chỗ còn thô tục nhưng lại cảm thấy chân thật. Nói chung đây là bộ cung đình để lại ấn tượng sâu sắc nhất với mình.

    End Day 3.
     
    1. Bình luận
    2. Tổng Thụ Đại Nhân
      Tổng Thụ Đại Nhân
      Tui rút ra được một điều là: tuổi thơ có ý nghĩa rất quan trọng đối với sự trưởng thành của trẻ nhỏ =))
      3/3/17
    3. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Quá khứ của Kiệt quả thật làm ám ảnh... đọc xót nhói lòng
      3/3/17
    4. Tổng Thụ Đại Nhân
      Tổng Thụ Đại Nhân
      Đây là bộ khiến tui dụ được hai con bạn vào đường đọc đam đó =))) Bộ này tui cực thích hồi nhỏ của bạn Kiệt luôn, nhớ mãi chuyện bạn phải đào đào sâu mà ăn. Đọc mà thấy sao lại có người phải vật lộn để sống dường này. May mà Hoàng Phủ Kiệt gặp được Trương Bình. Chứ nếu không, cuộc đời bạn hẳn sẽ mãi u tối như cái đường hầm bạn đào ra để bắt sâu ăn hòng tồn tại.
      3/3/17
  4. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Day 3 - Cảm nhận về một truyện cung đình yêu thích

    [​IMG]

    Sao cái thử thách của ngày nào cũng làm khó mình thế nhỉ. Nhắc đến truyện có tag cung đình là mình nghĩ ngay tới Mộng Khê Thạch - tui mê bả như điếu đổ luôn. Thực sự thì bất cứ bộ truyện nào mang đề tài cung đình, cung đấu hoặc có yếu tố cung đấu của chị đều hấp dẫn mình cả. Nhưng nếu lựa một bộ để nói là yêu thích và nhớ mãi thì chắc là Thành Hóa thập tứ niên (Năm Thành Hóa thứ mười bốn), bởi nó còn có thêm một tag mình siêu yêu nữa là phá án.

    Dù tập trung nhiều cho phá án, nhưng yếu tố cung đấu, quan đấu vẫn được gắn chặt, bởi những vụ án sẽ đụng tới lợi ích của một, hoặc một nhóm người. Đến vị thế của công - thụ cũng ảnh hưởng đến họ. Cũng từng có những lần gặp khó khăn, bị hãm hại, nhưng rồi đều vượt qua. Mỗi lần cởi nút thắt là phải tính tới bao đường đi nước bước: hoàng đế nghĩ gì, muốn gì; tình hình các thế lực đấu đá ra sao; nhân vật nào có ảnh hưởng như thế nào; nước đi này của mình có thể gây ra những hậu quà gì.

    Nhân vật chính của truyện không phải nhân vật trung tâm của những sóng gió chốn cung đình, nhưng lại là người biết, và đôi khi cũng bị cuốn vào, buộc phải cuốn vào. Một người là quan văn, một người là Cẩm Y Vệ, quen nhau nhờ những vụ án, thành tri kỉ nhờ những lần qua lại, và đem lòng yêu nhau từ bao quan tâm săn sóc tận tình.

    Nhưng cái làm mình mê bộ này, không phải tuyến tình cảm, mà là bối cảnh lịch sử và những diễn biến lịch sử, nhân vật lịch sử vây xung quanh họ.

    Dường như Mộng Khê Thạch có niềm đam mê bất tận với thời nhà Minh, hình như ngoài Sơn hà xã tắc (đồng nhân 48) ra thì hầu hết những bộ truyện cổ đại - cung đình, của chị đều viết về thời nhà Minh. Mình nhớ, khi từng đọc ở bộ nào đó, chị từng nói rằng: không một vị vua nhà Minh nào ngu dốt, chẳng qua là tài năng của họ không nằm ở việc trị nước, họ bị đặt nhầm vị trí. Đến vị vua cuối cùng thì là một sự nuối tiếc tột bậc,dù ông có anh minh, có cần cù làm việc đến mấy thì cũng chẳng thể cứu lại nổi một quốc gia đã mục rỗng bởi sự tàn phá của bậc cha ông đi trước.

    Vị vua trong bộ truyện này là Minh Hiến Tông - người sủng ái Vạn Quý Phi tột bậc, một con người có tài hoa nghệ thuật, nhưng không có tài trị nước. Không có tài trị nước không đồng nghĩa với việc ông ngu dốt, hoa mắt ù tai, bị gian nịnh lừa dối, ông biết, cũng có những toan tính riêng của mình, nhưng ông quá nhu nhược, quá niệm tình xưa, cũng không biết làm thế nào để thay đổi tình cảnh này.

    Đam mê là thế, nên hẳn chị tra cứu kỹ càng rất nhiều tư liệu lịch sử. Đôi khi, phần mình thích đọc nhất truyện không phải chính văn, mà là "Tác giả có lời muốn nói". Bởi ở phần này, tác giả sẽ lảm nhảm rằng trong chương xuất hiện sự kiện nào, nhân vật nào, trong sử sách ghi lại ra sao, trong truyện có sự thay đổi và biến hóa thế nào, đặc biệt mà những lý giải rất riêng của tác giả về những điều đó.

    Nhân vật mình thích nhất trong Thành Hóa thập tứ niên không phải công và thụ, mà là Uông Trực - vị công công trẻ tuổi, thống lĩnh Tây Xưởng, tạo thế chân vạc: Đông Xưởng - Cẩm Y Vệ - Tây Xưởng. Uông Trực là một nhân vật thú vị. Theo Mộng Khê Thạch, trong lịch sử, vị này tuy chỉ vang danh nhất thời, nhưng lại là thái giám "lộng quyền" duy nhất có thể thanh thản chết già. Y khôn khéo, biết đâu là điểm dừng dể bảo toàn bản thân.

    Trong truyện, Uông Trực là kẻ có tham vọng, có tài hoa, có trí tuệ, có sự quyết đoán, võ công lại cao cường. Trong truyện, sau khi tiếp xúc với nhân vật chính, tham vọng của y chuyển từ lộng quyền một thời, thành "muốn được lưu truyền muôn đời" như Trịnh Hòa từng bảy lần vượt biển. Thế nên y chỉnh đốn bản thân, để có thể được lưu tiếng thơm chứ chẳng phải tiếng thối. Y yêu nghiệt, khinh cuồng, có chút ngạo kiều lại có chút đáng yêu. Dù mình cũng từng nghĩ rằng: Chị cho Uông Trực một bạn người yêu đi chị!!" Nhưng ngẫm mãi mà vẫn chẳng thể tưởng tượng nổi, kẻ nào mới xứng được với một Uông Trực như thế. Chỉ mong y cứ tự do tự tại, khinh cuồng như giờ.

    Truyện cổ đại - cung đình của Mộng Khê Thạch đều gắn liền với bối cảnh lịch sử có thật ở Trung Quốc, nhưng rồi chị tài tình lái lịch sử sang một trang khác tươi sáng hơn. Như trong Thiên Hạ, công trở thành vị vua anh minh, gầy dựng lại một nước Đại Minh đang có xu hướng lụi bại. Trong truyện này thì do công thụ chỉ là quan, nên không thể xoay chuyển nhiều như thế, nhưng có vẻ như, cái nhà Minh này cũng đỡ bết bát hơn nhà Minh trong sử sách.

    Trời ơi, nhắc tới bà Thạch và truyện của bả thì chỉ muốn lảm nhảm mãi thôi. Stop. Stop.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
  5. Cáo Khìn

    Cáo Khìn Level 8

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    553
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ê đít tơ
    Web:
    Ngày 3: Một truyện cung đình từng đọc

    Nói tới cung đình thì mình liền nghĩ tới bộ Tù Binh của Lê Hoa Yên Vũ, bộ truyện đã đưa mình vào giới đam mỹ này. Tình cảm của hai người được tích tụ từng chút từng chút một, mình đọc mà cũng xao xuyến theo, lúc thụ bắt đầu tiếp nhận công thì mình cũng hạnh phúc vô cùng. Tới cuối truyện, đọc tới cảnh thụ hấp hối được công ôm trong lòng, nhìn thụ không ngừng phun ra máu tươi, nước mắt mình cũng kiềm không được mà trào ra, cho dù đọc lại bao nhiêu lần thì cảm xúc vẫn như vậy, không hề thay đổi. Cho dù hiện giờ có rất nhiều rất nhiều truyện cung đình thì Tù Binh vẫn là cây cột vững chắc nhất trong lòng mình. :deptrai:
     
    1. Bình luận
    2. cobekhongmonglon
      cobekhongmonglon
      mình cũng thích bộ này nhắm a. hi hi ^ ^
      6/3/17
  6. Người qua đường Giáp

    Người qua đường Giáp Level 4

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    69
    Giới tính:
    Nữ
    Ngày 3: Cảm nhận về một truyện cung đình từng đọc

    Chẹp, đọc quá nhiều cung đình rồi nhưng não cá vàng mau quên quá không nhớ được chi tiết để viết.

    Trong quan niệm của ngộ, đã là cung đình thì phải có tranh quyền đoạt thế, phải có âm hiểm toan tính, thụ không phải là nét bút chỉ để điểm thêm một chữ yêu trong cuộc đời của quân vương tạo nên một mối tình rung động khắc cốt ghi tâm. Thụ là cánh tay phải đắc lực của công, cùng nhau đi đến đỉnh cao nhất của hoàng quyền, từ nơi cao cao tại thượng nhìn xuống giang sơn do chính họ nỗ lực giành lấy.

    Sau đây là một câu chuyện nói về một tên gian thần kiếp trước được hoàng đế phái đến bên cạnh thái tử, phò trợ thái tử đăng cơ. Thế nhưng ngờ đâu, thái tử lại nảy sinh yêu thương không nên có với cận thần của mình, một lần không thể khống chế, ngoài ý muốn khiến cho cận thần hiểu lầm thái tử muốn vũ nhục y, khiến cho lòng phản bội sinh ra từ đó.
    Kiếp trước y chỉ vì hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm như vậy mà một tay nhúng chàm, cấu kết với hoàng đệ của thái tử mưu hại hoàng huynh, càng ngày càng lún sâu vào tội lỗi. Sau khi đẩy thái tử rời xa ngai vị, biếm làm thường dân, đưa hoàng đệ hắn đăng cơ, y lại bị chính tên đệ đệ đó quay lại cắn ngược.

    Thời điểm y sắp bị xử tử, thái tử năm nào nay đã trở thành thương gia phú khả địch quốc, đột nhiên xuất hiện ở pháp trường, tình nguyện vì y mà vứt bỏ cơ nghiệp và tính mạng để cứu y, y mới hiểu được cái gì là tình thâm, tiếc rằng mọi thứ đã quá muộn. Kiếp này sống lại, dù không thể đáp lại tình cảm của thái tử, y vẫn quyết tâm phò trợ thái tử một đường đăng cơ...
    Viết dài như vậy... nhưng thật ra tên truyện tui quên mất rồi a ha ha, ai đọc qua thấy quen thì cho xin cái tên truyện với :khoc:
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
    1. View all 6 comments
    2. Esther Valerie
      Esther Valerie
      Đậu thím, đang bảo đúng gu...
      3/3/17
    3. Người qua đường Giáp
      Người qua đường Giáp
      Đúng rồi thím ơi, cảm ơn lầu dưới, não cá vàng của tui có nhược điểm chết người là không bao giờ nhớ nổi tên, tên truyện/tên công thụ/tên tác giả,... =))
      3/3/17
    4. Thanh Hiên
      Thanh Hiên
      Nếu tui nhớ không nhầm thì là Hiền thần nan vi đó cô =]]]]
      3/3/17
  7. Thanh Hiên

    Thanh Hiên Level 3

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    40
    "Nhìn xem vinh hoa phú quý biến đổi ba lần, đến cuối cùng, hành lang ngọc cũng rạn nứt, năm ấy ly tao."


    Bộ cung đình mình yêu thích nhất là Đương niên ly tao của Hà Hán, cái tên nghe nhẹ nhàng mà cũng thật xót xa. Mình yêu bộ này nhất có lẽ vì ấn tượng từ lần đầu tiên đọc nó, bản edit được bạn editor làm rất kỹ lưỡng, từ ngữ rất trau chuốt, đọc rất sướng. Mình rất thích văn phong của bộ này, rất nhẹ nhàng, đặc biệt là tác giả miêu tả cái chết của Lạc Bình rất đẹp, đẹp đến đau lòng.

    "Lạc Bình cho tới chết vẫn nắm chặt cái chén trong tay, mãi đến khi tuyết trắng bao trùm lên tất cả.

    Hoàng Thượng, uyển liên khi đó vẫn ở đây cùng thần.

    Thần dùng mạng sống của mình, trả cho Người một đóa, không biết nó có so được với một chén giang sơn trong tay Người không."



    Đọc đến đây, nước mắt cứ thế mà chảy không dừng được, vì cách mà Lạc Bình rời khỏi thế giới này thật đẹp, thật an nhiên, bình yên quá, nhưng khiến mình thấy tim như bị dao cứa vào ấy, hắn chết không có chỗ chôn, còn muốn dùng mạng mình trả cho người ấy một đóa uyển liên. Mình đáng lẽ sẽ ghét bạn công lắm, nếu không kéo tới mấy dòng cuối chương, khi hoa sen trong chén tàn úa, và Hoàng đế như đứa trẻ chưa lớn, trong giấc chiêm bao vừa khóc vừa gọi tên một người, và mình vừa ngừng khóc thì lại khóc tiếp.

    "Bảy ngày tang Lạc Thừa tướng qua đi, hết thảy đều quay lại như cũ. Hoàng đế như trước vẫn là một Hoàng đế nghiêm cẩn trị quốc, thiên hạ như trước vẫn là một thiên hạ thái bình.

    Chẳng qua, đoá hoa sen trong chén chưa nở đã tàn, tựa như điềm báo trước, Đại Thừa sắp từ hưng thịnh trở thành suy vong.

    Đêm đó, khi Cao Phúc thổi đèn giúp Hoàng Thượng ngủ, nghe được Hoàng Thượng nói mơ, lặp đi lặp lại một câu chữ.

    “Lạc khanh, Lạc khanh, Lạc khanh ơi…” Tiếng gọi như của trẻ thơ, vừa khóc vừa kể.

    Nước mắt rơi vào trong chén, tí tách từng tiếng, nhỏ lên những cánh sen tàn."

    Và thật may mắn, Lạc Bình được trao cơ hội trùng sinh để cứu lấy vận mệnh của Đại Thừa, hắn gặp lại Chu Đường còn bé, dạy Chu Đường hùng tâm tráng chí, dạy y trị quốc bình thiên hạ, phò tá y bước lên ngai vương. Để rồi năm tháng như nước chảy, mối tình của họ lại lần nữa nãy mầm, để rồi nở ra một đóa hoa tươi đẹp, đóa hoa hạnh phúc dành riêng cho Lạc Bình sau một kiếp sóng gió, giờ đây đã có thể an yên mà ở bên người mình yêu, dù tương lai phải bước tới còn rất dài, nhưng mình tin, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
    Cả câu chuyện là quá trình trưởng thành của cả Lạc Bình và Chu Đường, vượt qua tầng tầng lớp lớp âm mưu để rồi chín chắn hơn, truyện viết cung đấu khá hợp lý và không bị đầu voi đuôi chuột, tương tác giữa Hoàng đế và tiểu phu tử cực kỳ dễ thương luôn ấy, với y, tiểu phu tử luôn là nhất.

    "Chu Đường lắc đầu, nắm lấy tay hắn đặt trên mặt giấy, chỉ vào từng chữ, y giải thích, “Bình, Thiên, Hạ, ý là, trong lòng ta, Bình thứ nhất, thiên hạ thứ hai.”

    Bình thứ nhất, thiên hạ thứ hai."

    Mình rất thương bạn công trong này khi bạn ấy nói với Chi Phi rằng nếu cô ấy muốn làm Hoàng hậu, bạn sẽ cho cô làm, nhưng phải nhớ, đời này Chu Đường chỉ yêu Lạc Bình, mình rất thích chi tiết này vì nó hợp với hoàn cảnh thời đại, tuy bạn ấy không thể quang minh chính đại để tiểu phu tử làm Hoàng hậu, nhưng cũng đã cố gắng để bảo vệ tình yêu của mình rồi.
    Lạc Bình sau trọng sinh cũng rất dễ thương, nhất là mỗi lần bị Chu Đường chơi xỏ, cảnh Bình tế tuyết ở cuối truyện cũng đẹp vô cùng, cảnh đó như là Lạc Bình đã thực sự buông bỏ những yêu hận, sân si của kiếp trước, bắt đầu một tương lai khác.

    "Có ai không muốn nhân sinh viên mãn, nhưng tiếc rằng sau buổi tiệc tàn, cuối cùng vẫn chỉ có ly tao."

    Trong những nhân vật nữ của truyện này, mình khá thích Chi Phi, cô rất lý trí, cũng rất mạnh mẽ, và cô biết chọn điều gì tốt cho bản thân và gia đình, trái với Chi Phi, mình lại thương hại Tương Vãn, thương cho sự mù quáng của cô, mong một ngày nào đó, Tương Vãn có thể bước ra khỏi bóng tối đời mình để đi tìm hạnh phúc khác.
    Nói chung, đây là một tác phẩm rất đáng đọc, có ngọt có ngược, tình cảm nhân vật hợp lý, và văn phong của Hà Hán rất hay, đến tả cái chết cũng đẹp đến vô cùng, đề cử cho bạn nào thích văn phong nhẹ nhàng mà sâu sắc.

     
    1. View all 4 comments
    2. Thanh Hiên
      Thanh Hiên
      Và mấy chế đừng khóc khi đọc cảnh Chu Yến tế chồng nhé, tui đọc tới đó chỉ biết câm nín, khóc không được luôn.
      3/3/17
    3. Thanh Hiên
      Thanh Hiên
      Hãy đọc đi lầu trên, tui sợ ngược mà còn phải nuốt nước mắt đọc hết =]]]]], lầu trên nữa, tui khóc từ đoạn đấy, vừa ngừng được xuống dưới lại khóc tiếp, bộ này lấy nhiều nước mắt của tui nhất, còn bản edit thì chất lượng khỏi bàn rồi =]]]]]
      3/3/17
    4. Người qua đường Giáp
      Người qua đường Giáp
      Thấy Năm ấy biệt ly tui lập tức phải like một cái, đoạn thụ chết ở đầu truyện làm tym tui đau xót hết sức. Editor cũng xuất sắc nữa, nếu ko phải vì bộ này là niên hạ thì tui đã bỏ ngay vào list con ruột rồi / w \
      3/3/17
  8. Admin

    Admin Slave

    Tham gia ngày:
    25/2/16
    Bài viết:
    103
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Lao công
    Sắp hết giờ rồi nè, gợi ý cho các thím não cá vàng nhất thời nhớ không ra truyện gì để viết: Chọt em đi~
     
  9. Trà tiểu cổ thụ

    Trà tiểu cổ thụ Level 4

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    51
    Nghề nghiệp:
    Chạy vặt
    Nơi ở:
    Chuồng gấu
    ơ huhu thầy giành Sửu Hoàng của em rồi * nước mắt lưng tròng *

    Thôi em sẽ review Vong Hoan vậy.....

    "Đúng như cái tên, Hoan trong hắn đã chết đi" - một hoàng tử với ý chí cao vời, nhưng cuối cùng lại rơi vào kết cục không đáng có, cả đời, Hoan chỉ có một ước nguyện, ước nguyện đó cuối cùng cũng thành hiện thực, nhưng còn thiếu một người, chính là Hoan. Một đoản văn ngược luyến tàn tâm, có lẽ không nói quá nhiều về cung đình mà nó tập trung về sự cực khổ của một tính nô thấp hèn, tuy nhiên, yếu tố cung đình đan xen trong đó cũng không bỏ qua được, mình đọc truyện này không dưới 10 lần vì nó là đoản văn, chỉ có 3 chương, mỗi chương lại là một trận hành tội khác nhau đối với Hoan, nhưng mà không ngừng xem được ( em đang deep đừng ai bay vô kêu em mê thịt, mặc dù có mê thật ) sự nhu nhược của vị tướng quân, tình cảm mới chớm của Hoan đối với y và cái chết của đoạn tình cảm đó trong cậu. Vì truyện nó có tí xí cung đình à ;;A; cơ mà em thiệt không có kiếm ra được bộ cung đình nào khác đáng review hơn bộ này với Sửu Hoàng, tại motif cung đình nó nhạt nhẽo quá..... cứ cường công rồi công độc chiếm rồi blah.....
     
    Thanh HiênNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
    1. Bình luận
    2. Trà tiểu cổ thụ
      Trà tiểu cổ thụ
      Muahahahahah =)))))))) dễ gì không thịt
      4/3/17
    3. Người qua đường Giáp
      Người qua đường Giáp
      Muốn giật lại thính... ( ` A ` )/ Viết lòng vòng vẫn là một mâm thịt (╯°Д°)╯︵/(.□ . \)
      3/3/17
  10. ~N.P.H.A~

    ~N.P.H.A~ Level 3

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    34
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thất nghiệp ăn bám bố mẹ
    Nơi ở:
    Trên mây
    Web:

    Day 3: Cảm nhận về bộ cung đình bạn đọc
    Tịch chiếu Huề Phương điện - Nắng chiếu trên điện Huề Phương - 1000 tấn gạch đến tác giả

    Có vẻ hôm nay ai cũng viết về một tr cung đình mình yêu thik nhỉ, nhưng vì đó giờ mình k thik thể loại này, nên cũng ko có tác phẩm yêu thích j cho lắm, thôi xin được múa bút vài dòng một trong những truyện mình vừa thương vừa ghét giải trí đến các bạn trẻ.

    Đây là một trong những bộ đầu tiên khi mình mới bước vào giới đam, kể từ khi khám phá ra con đường ngược luyến, thì vô tình đọc bài review về truyện này, con tim mê ngược đã đánh hơi được, không do dự nhảy vào hố sâu vạn trượng không lối thoát.

    Cảm nhận đầu tiên của thụ khống khi ấy:
    Thụ: thật vô tư, trong sáng, quên mình vì người khác (có cái đoạn em nó không sợ bị nhiễm bệnh mà bên cạnh người yêu)
    Mộ Dung Phi Dật: trời ơi sao thằng nào xấu xa cười bĩ bĩ hay chọc thụ, chịch với cả chục người không tiết tháo vậy kà
    Công chính: Invisible, thật sự không biết đó là công, chỉ tưởng một thg hoàng tử trẻ trâu nào đó bám thụ

    Đang đọc truyện:
    Thụ: Nhàm vkl, quanh đi quẩn lại có vài chiện của ẻm với công, mờ nhạt
    Công chính: Surprise, công kìa, công đó mấy má ôiiiiiii
    Mộ Dung Phi Dật: yêu nghiệt đâu mau hiện hình, sao trai gái cứ hy sinh vì anh người ngã ngựa đổ mà mãi không thấy anh yêu ai, con tim lúc đó âm thầm ship anh với Tứ Ca Mộ Dung Đinh Hiên (vâng thời đó cái tag NP chưa có =__=)

    Giữa - gần cuối truyện:
    Thụ: trời đậu, trốn thì trốn mẹ đi, sao cứ dây dưa làm gì vậy, biến lẹ đi cho nước trong em ơiiiii
    Công chính: truyện qq gì công chính mờ nhạt mà còn được cho die sớm thế này
    Mộ Dung Phi Dật: cầu quỳ liếm, huhuhu lần đầu có khái niệm công khuynh nước khuynh thành, đẹp không gì tả xiết, ấn tượng mãi khúc công hỏi bạn thị vệ/ thái giám, "Trong thành có ai đẹp hơn ta không" bạn đó mới trả lời đại loại công là người đẹp nhất đây, các quý phi còn thua cả vẻ đẹp của công nữa, truyện bắt đầu confused, sao Phi Dật lại quay ra y thụ là thế nào, wei sờ ma, ai giải thích cho chế, từ đầu đến giờ toàn châm chọc hãm hại mà méo nào quay ngắt ra yêu sâu đậm, còn vì thụ mà leo lên ngôi vua.

    Cuối truyện, khi biết được sự thật:
    Thụ: con tiện tìiiiiiii, mày biến cho bà, biến mau, đừng quay lại gặp Phi Dật nữa, bà lạy cặp đôi cẩu nam nam tụi màyyyyy
    Công chính: Mờ nhạt, mờ nhạt, mờ nhạt
    Mộ Dung Phi Dật: CẠN CMN LỜI, CẠN CMN LỜI, CẠN CMN LỜI, trời ơi, bao nhiêu người yêu anh, tình nguyện hái sao trên trời đổi lấy nụ cười của anh, mà anh không yêu, anh tình nguyện giả điên giả dại chỉ để cầu sự thương hại của con tiện tìiiii, thà anh điên thật, em yêu anh sủng anh cả đời cho, ai dè anh chỉ giả điên, quay về thời khắc đẹp nhất cuộc đời chỉ để bên cạnh đôi cẩu nam nam, LOGIC Ở ĐÂU, VẠN NHÂN MÊ CÔNG nhưng CHỈ MÊ MỖI THỤ, đcm đcm tác giả nhà ở đâu, bà đến nhà bà lấy xăng đốt
    Mộ DUng Đinh Hiên gì ấy: Really, anh đùa em hả, em tưởng anh thế ngôi vua là vì Phi Dật, trời đậu, hoá ra anh vì thằng thụ, vì thụ, vì thụ, trời ơi, Phi Dật giải tán hậu cung, không còn ai thương, em tưởng anh là điểm tựa cuối cùng, hoá ra anh cũng vì thằng thụ =___= Okay fine, such logic

    => Tổng kết: đau quá mấy chế ơi, thương công phụ quá, bộ truyện đọc vô chẳng nhớ nổi cp chính thế nào, bao nhiêu sự chú ý đã dồn hết về Phi Dật rồi, trời sinh Phi Dật khuynh thành tuyệt diễm sao lại sinh thằng thụ tầm thường đến cạnh Phi Dật lúc ngây thơ, để rồi từ đây anh không còn y được ai khác, người si mê anh trở thành quân cờ cho anh lợi dụng, còn người anh si mê đến cuối cùng vẫn trốn anh, làm thần tiên quyến lữ sống một cuộc sống bình thường mà anh mơ ước, anh khuynh tẫn tất cả, ngay cả ngôi vua mà anh leo lên cho bằng được để bảo vệ người anh yêu, chỉ để những phút giả điên dại bên cạnh đôi cẩu nam nam.

    Phải nhận xét khách quan là bộ này rất chán, thật sự lời văn cũng bình bình đến mức buồn ngủ, không đáng để nhớ đến chứ đừng nói đáp gạch cho tác giả, nhưng trời ơi cuộc đời, tại sao lại có anh công như Phi Dật, anh công đầu tiên mà con thụ khống là em lúc bấy giờ mê như điên dại, coi kết truyện mà cứ ngẩn ngơ, lần đầu thật sự hy vọng kết BE cho anh, thà anh chết để giải thoát mọi đau khổ còn hơn sống lay lắt thế này.

    Bài review viết sau 3 năm đọc truyện, ngoài tên truyện thì chẳng nhớ nổi tên nhân vật, lặn ngụp sau đống máu cún còn thổ huyết hơn, nhưng người ta bảo tình đầu khó phai, cho dù bây giờ đã có hai anh công soán ngôi vị "quỳ liếm" của anh nhưng anh mãi là người đầu tiên em thương nhất.
    (Bài review chỉ có hai mục đích là ca ngợi vẻ đẹp của công và đáp gạch thụ + logic truyện)
     
    Shimako, Tử La, Cáo Khìn and 3 others like this.
    1. Bình luận
    2. ~N.P.H.A~
      ~N.P.H.A~
      @phong vũ: Đại Phách Quan tui đã coi review rồi, né nhanh và luôn thím à =))) đọc review tui đã thấy xốn hết cả người, mà tui nhớ ko lầm công 9 bị công phụ rape, đọc đến đó tui shop mợ cp đó luôn nnê ko đọc đc truyện =)))) Tui k đọc Đại Phách Quan mà tui đọc Nhất Đao Xuân Sắc, vâng cái hố của cuộc đời tôi, lại thêm một anh công phụ khuynh thành tuyệt diễm đi y cái thg thụ dở hơi, thêm nữa lại hint phụ tử =___= tui đọc đến khúc công phụ chết tui drop truyện lun =___=
      5/3/17
    3. Phong Vũ Thiên Hạ
      Phong Vũ Thiên Hạ
      Tịch chiếu Huề Phương điện phỏng? May vãi mà hồi ấy tui không đâm đầu đi đọc, thấy một đống người bay vào giới thiệu kiểu hay lắm, cảm động lắm, đọc đi, đã thế còn quăng vô mặt tui mấy tấm hình minh họa đẹp khỏi chê (Mà hình như là Vương Nhất vẽ) Đùa chứ giờ mới thấy giang hồ hiểm ác lòng người khó dò! Tiện thể, thím đọc Đại phách quan chưa? Đọc đi rùi thím sẽ được tiếc thêm một anh công phụ nữa.
      5/3/17
    4. Cáo Khìn
      Cáo Khìn
      thích nhất cái câu '1000 tấn gạch đến tác giả' =)))))
      4/3/17

Chia sẻ trang này