1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Edit] Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu

Thảo luận trong 'Đang tiến hành' bắt đầu bởi Tổng Thụ Đại Nhân, 7/3/17.

  1. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Chương 9

    Linh thú, linh thảo được ưu tiên sử dụng cho việc tu luyện, vì vậy, chúng tu sĩ đạo tu từ bỏ ham mê ăn uống. Lỡ có ai tỏ ra ham thích điều gì, sẽ bị người đời cười nhạo tâm chí không kiên, lục căn chưa tịnh (1).

    Mọi người xung quanh đều chủ động hoặc bị động thanh tâm quả dục nên việc này trở thành bình thường. Đã ích cốc (2), hơn nữa, những thức đồ phàm tục sao có thể xứng với khẩu vị, nên dù không ăn uống cũng chẳng phải vấn đề gì.

    Nhưng nếu một người đã thanh đạm suốt mấy trăm năm, đột nhiên được nếm thứ rượu ngon cực phẩm, thì đạo tâm kiên định đến mấy cũng sẽ phải dao động. Huống chi, Bạch Dương Phàm chỉ là một tu sĩ chưa tới trăm tuổi, đạo tâm nào đã vững như bàn thạch.

    Ra, không phải đồ không ngon, rượu không đáng uống, mà vì không dùng đúng nguyên liệu!

    Sư tôn có ở đây, chắc hẳn cũng không nỡ bỏ phí số thịt Phức Lộ nghìn tuổi và rượu nguyên chất nhưỡng từ ngọc hoan Trường Hoan ngàn năm này? Bạch Dương Phàm tự nhủ xong, tâm lý thả lỏng, ăn uống cũng thoải mái hơn.

    Thấy hắn sảng khoái, chủ tiệc Kỳ Thí Phi đương nhiên là vô cùng vui vẻ. Khách chủ cùng vui, huynh đệ chén tạc chén thù nơi Bạch Lộ Thai, say sưa không dứt.

    Tiệc đã quá bán, Bạch Dương Phàm cảm khái, hôm nay hắn quả đã hưởng hết lộc ăn. Nghĩ tới mai này phải quay về Tây Tứ Châu lại không khỏi nuối tiếc, sợ rằng chẳng còn cơ hội nhấm nháp cao lương mĩ vị.

    Chung quy, hắn vẫn phải trở lại tông môn. Trong một thoáng, ý nghĩ tham lam hiện lên trong tâm trí, giá như hắn có thể sống tại Đông Độ Châu, thỏa thuê tận hưởng sự phồn hoa của chốn này. Ngoài cơ man linh thảo, còn có thể nhắm rượu hưởng thịt những loài linh cầm, linh thú mà chúng đạo tu thi nhau tranh đoạt.

    Tuy có tâm tưởng như thế, nhưng Bạch Dương Phàm là một kẻ hoài cựu. Hắn không nỡ rũ bỏ tông môn, sư tôn, và chúng sư đệ, sư muội.

    Đương nhiên, nếu có ngày, cả Ngự Linh Tông đều dời đến Đông Độ Châu thì tốt biết mấy, vẹn toàn đôi bên!

    Cả một vò Bạn Trường Hoan đều cho Bạch Dương Phàm hưởng dụng. Rượu này tràn ngập linh lực, hắn thậm chí không kịp hấp thu hết linh khí, khiến chúng tản ra, tan mất. Nhưng, hiện Bạch Dương Phàm không quan tâm chuyện có lãng phí linh khí hay không, hắn chỉ mải mê chìm đắm trong hương rượu ngọt lành.

    Hiếm khi uống rượu nên Bạch Dương Phàm đã quên cảm giác say rượu là như thế nào. Bạn Trường Hoan có tác dụng vô cùng mạnh, Kỳ Thí Phi cũng đã hây hây, mắt mơ màng, bờ môi ướt át ửng lên. Y tựa vào thành ghế phía sau, khép hờ mi mắt, không biết là say hay tỉnh.

    Thấy ma tôn có chút mê đi như thế, Quỳ Mão không khỏi lo lắng, hắn chợt ngộ ra.

    Quỳ Mão từng nghi hoặc, tôn thượng đã đạt cảnh giới Đại Thừa, mà Bạch Dương Phàm dù sao cũng đã lên tới Ngưng Hồn, đâu dễ bị đánh lén, thế nhưng sao kiếp trước hắn vẫn bị trúng độc. Ám sát ngay trước mặt Nam Cảnh ma tôn, chuyện này thật không thể tin nổi!

    Người thanh niên vốn ẩn núp tại nơi hạ đẳng, chỉ được tiếp xúc với những tên ma tu ở tầng dưới chót. Hắn không biết, trên đời lại có loại linh rượu khiến tu sĩ say.

    Trong lúc hắn ngơ ngẩn khi khám phá ra một chân trời mới, dị biến xảy ra!

    Nhị trù đứng cạnh Tiền Tứ Bình, đương giúp gã bày số đồ ăn nóng hổi mới tắt lửa lên khay bỗng nhiên hất phăng bếp.

    Tiền Tứ Bình hét lên một tiếng. Bao năm nấu nướng, mang trong lòng tình yêu mãnh liệt đối với mỹ thực, thành ra phản ứng đầu tiên của gã là: không thể để cái nồi thơm phức này rơi xuống đất được. Cơ thể tự động phóng theo chiếc nồi, đợi đến khi gã tỉnh táo lại, nhị trù đã vọt qua chỗ Bạch Dương Phàm đòi giết.

    Ám sát?!

    Tiền Tứ Bình sửng sốt, toàn thân run lên. Gã gào lớn: “Có thích khách!” Chỉ thế, và gã đứng ngơ ra đó, ngóng trông người khác cứu giá, bởi cái nồi vẫn còn trong tay không nỡ ném.

    Quỳ Mào rủa một tiếng: “Vô dụng!” Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, nhào theo sau nhị trù.

    Chỉ trong nháy mắt, nhị trù đã vút tới Bạch Lộ Thai, gã ta rút ra thứ gì đó ánh xanh sắc lẻm đâm về phía Bạch Dương Phàm.

    Có lẽ Kỳ Thí Phi say thật, đầu gật gù, ánh mắt mê say. Thấy tình cảnh này, y sực tỉnh. Ngón tay khẽ nâng, rung rất nhẹ, tựa hồ cũng không kịp đỡ lấy chiêu này.

    “Ngươi dám!!”

    Người thanh niên giận dữ, gầm lên một tiếng, chân nguyên tích tụ suốt mấy ngày nay trong ma chủng bùng nổ, linh khí cuộn trào xáo động, xé rách, đảo ngược không khí. Một cơn lốc đột nhiên xuất hiện, cát bụi mịt mù tạm thời che kín tầm mắt.

    Đoản kiếm phát ra ánh sáng xanh nhạt, vọt tới, bắn về phía lưng nhị trù.

    “Đáng chết!”

    Nếu quyết tâm, kẻ ám sát vẫn có thể lao tới tóm Bạch Dương Phàm, chẳng qua là phải trả giá bằng tánh mạng của mình. Kết cuộc ngọc thạch câu phần (3) như thế, nhị trù không cam tâm. Gã chật vật né sang một bên, đoản kiếm vồ hụt, bắn vào không trung. Không ngờ rằng, ngay sau đó, kẻ ám sát bỏ mặc Bạch Dương Phàm, lao xuống vực sâu phía dướng Bạch Lộ Thai.

    Người thanh niên không kịp nghĩ nhiều, thả mình nhảy xuống vách núi.

    Giây phút đó, ánh trăng chiếu xiên, rọi qua thân hình hắn, cắt nên bóng hình phiên nhược kinh hồng (4). Gương mặt hắn chỉ lộ ra một mé nghiêng, nghiêm nghị mà kiên định, toát ra khí thế bất khuất. Giây phút đó, khắc sâu vào tâm tưởng Kỳ Thí Phi.

    Một lúc lâu sau, tâm trí trì trệ, bị cồn làm tê liệt của Bạch Dương Phàm mới mơ màng hồi tỉnh.

    “Có chuyện gì thế?” Hắn đã say như chết, chống cánh tay, lảo đảo định đứng lên: “Ai à?”

    Ánh mắt Kỳ Thí Phi chợt thanh tỉnh, y xoay người, búng tay một cái. Quầng sáng trắng chưa kịp bắn tới gáy Bạch Dương Phàm, hắn đã gục xuống. Tiếng ngáy dậy lên.

    Dòng linh lực mãnh liệt tán đi, Kỳ Thí Phi đứng dậy, gió đêm hây hẩy, áo choàng của y chấp chới tung bay. Y nhìn xuống khu bếp được Thiện Thực Đường dựng tạm dưới phần đất trống.

    Ánh mắt băng hàn găm thẳng vào Tiền Thứ Bình, nụ cười lạnh lẽo vang lên bốn phía: “Xem ra, trong mắt ngươi, bản tôn không sánh bằng Phức Lộ…”

    Tiền Tứ Bình run rẩy, bấy giờ gã mới nhận ra, khi nãy mình mắc vào một sai lầm chết người.

    Tuy ma đạo lấy thực lực vi tôn, ai lo thân người nấy. Nhưng điều này không có nghĩa rằng, tại vụ ám sát này, gã dửng dưng thì ma tôn mới không chướng mắt.

    Trong tình thế nguy ngập như vậy, Tiền Tứ Bình chỉ hô một tiếng, rồi bưng nồi không chịu buông, ý trốn tránh đã lồ lộ. Quả là tự dí dao vào cổ.

    Chiếc nồi trên tay Tiền Tứ Bình bỗng bị quẳng sang bên, gã quỳ thụp xuống, cúi rạp người, dập đầu côm cốp xuống sàn: “Tôn thượng! Tiểu nhân biết sai, xin ngài tha cho tiểu nhân một mạng!!”

    Kỳ Thí Phi ngẩng đầu nhìn vầng trăng vằng vặc, thản nhiên nói: “Nếu ngươi đã thích Phức Lộ như thế, chi bằng bản tôn đưa ngươi đi làm bạn với nó.”

    Tiền Tứ Bình ngẩng đầu lên đầy kinh hãi, gã khựng lại như đá, rồi vỡ vụn thành bột mịn. Một cơn gió thổi qua, thế gian này không còn lưu lại chút dấu vết nào về sự tồn tại của người này.

    Kỳ Thí Phi phóng một lá bùa đưa tin, triệu gọi tổng lĩnh của Lược Ảnh vệ – Thiên Càn.

    Y chậm rãi đi đến cạnh Bạch Lộ Thai, ánh mắt trở nên trống rỗng, dùng thần niệm (5) tìm kiếm bóng dáng người kia.

    Người thanh niên vẫn đương chiến đấu kịch liệt với kẻ ám sát, tên đó tu luyện theo phương pháp hồn tế. Bóng dáng hai người liên tục di chuyển, chiêu chiêu tàn nhẫn, thức thức xảo quyệt, pháp thuật và pháp khí va đụng khiến đất đá vỡ toang, vô cùng kịch liệt.

    Kỳ Thí Phi hừ lạnh một tiếng.

    Bạch Dương Phàm có thể chất thuần linh hiếm có, không chỉ nhạy bén với linh lực mà thần hồn cũng vô cùng thuần túy. Điều này đương nhiên khiến những tu sĩ hồn tế khao khát, dù phải liều mạng cũng phải thử một phen.

    Một Lược Ảnh vệ ẩn giấu ma chủng tiếp cận đã khiến y cảm thấy bất thường, lại thêm Kỳ Thí Phi từng chú ý tới người thanh niên này; vậy nên, Quỳ Mão vừa xuất hiện, y liền biết đêm nay sẽ có chuyện xảy ra.

    Quả nhiên, một tên đầu bếp nhân lúc y có chút ngây ngất lao đến đánh lén, mà người thanh niên đó, ra tay chặn lại vô cùng quyết đoán.

    Tuy sự xuất hiện này khiến kế hoạch của y thoáng hỗn loạn, nhưng thực chất lại không hề gì.

    Kỳ Thí Phi còn đang thưởng thức trận chém giết tàn nhẫn của người thanh niên, thì tổng lĩnh Thiên Càn của Lược Ảnh vệ đến.

    “Thuộc hạ – tổng lĩnh Thiên Càn của Lược Ảnh vệ – khấu kiến tôn thượng.”

    Kỳ Thí Phi không quay đầu lại, nói: “Ba người của Thiện Thực đường hành sự thất nghi (6), đã bị bản tôn xử trí, ngươi đi lan truyền chuyện này ra ngoài.”

    “?” Thiên Càn ngơ ngác ngẩng đầu dậy, không rõ ma tôn gọi ông tới, nói câu này là có ý gì.

    “Ngươi cứ lan truyền như thế là được.”

    “Thuộc hạ cẩn tuân chỉ dụ, sẽ làm ngay lập tức.”

    Kỳ Thí Phi đứng vững ở đó, Thiên Càn tại bên kính cẩn đợi lệnh.

    Một lát sau, ánh mắt Kỳ Thí Phi lóe lên vẻ hứng thú, khóe môi y khẽ nhếch, ngón tay nhẹ gõ.

    Người thanh niên liều chết giết được kẻ ám sát kia. Nhưng hắn bị thương nặng, máu nhuộm đẫm toàn thân, khiến người ta không khỏi chú ý. Hắn lết cơ thể chồng chéo vết thương, lảo đảo gục xuống đất, nghỉ ngơi hồi lâu mới đứng dậy dọn dẹp hiện trường sạch sẽ, rồi chậm rãi bước vào chủ phong (7).

    Đợi đến khi người thanh niên hoàn toàn khuất khỏi phạm vi thần niệm, Kỳ Thí Phi mới nhớ tới Thiên Càn vẫn đang đợi lệnh, y xoay người bước xuống Bạch Lộ Thai, nói: “Mang bảng thứ hạng công huân sắp tới của Lược Ảnh vệ lên Cửu Cực Phong.”

    Phân phó xong, Kỳ Thí Phi bay vút đi. Về phần Bạch Dương Phàm, cứ để y ngủ lại nơi này cho đến lúc tỉnh.

    Để không có vụ ám sát thứ hai xảy đến, Kỳ Thí Phi còn cố ý lập cấm chế.

    Thiên Càn giao bảng thứ hạng công huân cho Kỳ Thí Phi, trong lòng đầy nghi hoặc. Không hiểu sao bỗng nhiên ma tôn lại có ý xem danh sách này, bình thường chỉ cần đưa tới cho ma quân là được.

    Thân là cường giả tối cao của Ngục Thiên tông, Kỳ Thí Phi không thèm để tâm tới việc quản lý sự vụ.

    Vì thế nên hiện giờ, Ngục Thiên Tông không có tông chủ chính thức, chỉ có một vị “ma quân thay quyền” ra mặt quản lý.

    Gọi là “thay quyền” nhưng không có thực quyền, lại phải xử lý bao chuyện vụn vặt, không thể chăm chú tu luyện. Vậy nên, các ma quân chỉ muốn né tránh không làm. Cuối cùng, họ đành phải luân phiên đảm nhận cái chức “thay quyền” đó.

    Kỳ Thí Phi ngồi ngăn ngắn trên chiếc ghế chủ vị xa hoa, ngón tay lướt qua một loạt danh hiệu trên bảng thứ hạng.

    Y không rõ người thanh niên đó tên gì. Nhưng Kỳ Thí Phi biết chắc chắn, Lược Ảnh vệ diệt trừ được nhiều gian tế nhất, chính là hắn.

    Đôi mắt hổ phách khẽ chớp một cái, đầu ngón tay chỉ đúng vào danh xưng Quỳ Mão. Bờ môi thì thầm: “Đây là ngươi sao?”

    __________________

    Ngáo:

    (1) lục căn chưa tịnh: theo Phật giáo, lục căn gồm có : tai, mắt, mũi, lưỡi, thân thể, ý thức. Lục căn chưa tịnh đại khái là tu chưa thành, vẫn còn lưu luyến trần thế, còn ham muốn.

    (2) ích cốc: người tu chân khi ích cốc sẽ không cần ăn uống mà vẫn sống được.

    (3) ngọc thạch câu phần: cả ngọc và đá đều bị đốt cháy, hủy diệt. Gần nghĩa với “đồng quy vu tận”

    (4) Phiên nhược kinh hồng (翩若惊鸿): Thực ra, trong raw nó là : kinh nhược phiên hồng, nhưng mình tra thì không có thành ngữ này, chỉ có phiên nhược kinh hồng thôi.

    [Lạc thần phú] của Tào Thực có câu: “Uyên nhược du long, phiên nhược kinh hồng” để miêu tả dáng vẻ của Lạc thần. Người đời sau dùng câu này để gợi dáng người uyển chuyển, mềm nhẹ như chim nhạn của nữ tử.

    Chữ ‘kinh hồng’ trong trường hợp này không được hiểu là ‘con chim nhạn bị chấn kinh’, mà là phong thái nhẹ nhàng phiêu dật, dung mạo giai mỹ của nữ tử. ‘Kinh hồng nhất miết’ (QT: kinh hồng thoáng nhìn) là liếc mắt nhìn tư thái tuyệt giai của mỹ nữ.

    (5) thần niệm: (hiểu đại khái) ý thức, sức mạnh tinh thần của người tu chân.

    (6) hành sự thất nghi: làm việc trái với phép tắc/ nghi lễ

    (7) chủ phong: tòa núi chính/ cao nhất (ở những chương trước mình nhầm với: ngọn núi cao nhất, sẽ sửa lại)

    Chúc mừng Quỳ Mão đã được nam thần phát hiện và biết tên =))
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/7/17
  2. Tổng Thụ Đại Nhân

    Tổng Thụ Đại Nhân Level 5

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    130
    Giới tính:
    Nữ

    Chương 10
    Người của ma đạo sùng bái cường giả, nhưng ánh mắt khi nhìn y thì cuộn trào tình cảm, nồng nhiệt mênh mang, lúc đưa sang Bạch Dương Phàm lại ngập tràn căm hận như người thanh niên đó, quả là ít thấy.

    Thái độ chán ghét bất thường của người nọ khiến Kỳ Thí Phi chú ý. Vì sao Lược Ảnh vệ này lại thù hằn Bạch Dương Phàm đến vậy?

    Kỳ Thí Phi nghiêng đầu, sợi tóc đen ánh xanh rủ xuống, y nhẹ nhàng khép bảng thứ hạng lại.

    Chẳng nhẽ là vì ghen?

    “A ~” khuôn miệng Kỳ Thí Phi bật ra một tiếng cười khẽ, “Thú vị.”

    Quỳ Mão không ngờ rằng, trong mắt ma tôn đại nhân, những hành vi của mình đã bị chụp lên một tầng ý nghĩa khác. Cảm tưởng của nam thần đối với hắn, đã cách xa vạn dặm so với những gì người thanh niên mong đợi. Mà chính điều này, sẽ đem tới cho hắn một “kinh hỉ” vô cùng lớn! Sớm thôi.

    Hiện giờ, hắn đang dưỡng thương, và duy trì vỏ bọc. Mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn đi ngủ.

    Ma chủng của Quỳ Mão chỉ ở cảnh giới Quy Nguyên, trong khi kẻ ám sát tại Bạch Lộ Thai đã đến được Ngưng Hồn cảnh. Tu vi cao hơn một bậc. Nếu không nhờ những kinh nghiệm chiến đấu cóp nhặt từ kiếp trước, hắn rất có thể đã chết trong tay đối phương, chứ không thể chém chết gã.

    Khi Quỳ Mão nộp minh bài của tên ám sát lên, Thiên Càn mới hiểu ra ý tứ câu nói của Kỳ Thí Phi đêm trước.

    Ra là trong lúc Quỳ Mão chấp hành nhiệm vụ, còn có kẻ khác ở hiện trường. Theo quy củ của tổ chức, đương nhiên phải xử lý hết những người chứng kiến. Tôn thượng chẳng qua tiện tay trừ khử hộ bọn họ, rồi bảo Lược Ảnh vệ lo liệu chuyện về sau như thường mà thôi.

    Khi ấy Bạch Dương Phàm say mèm, ký ức mơ hồ – hơn nữa, Kỳ Thí Phi cũng đã dùng pháp thuật vây kín điểm ký ức cuối cùng này của hắn. Sau khi tỉnh lại, Bạch Dương Phàm sẽ không nhớ bất cứ điều gì.

    Quỳ Mão còn ngỡ khi ấy tôn thượng cũng say đến mê màng. Vốn hắn định diễn tiết mục tiểu trù của Thiện Thực Đường anh dũng cứu chủ mà chết, để che giấu thân phận trước mắt Tiền Tứ Bình và Bạch Dương Phàm.

    Khi ấy không kịp ra mắt chính thức trước mặt Kỳ Thí Phi, sau toàn thân ô uế, sợ thất lễ trước mặt ma tôn nên thôi. Lại nói, thân phận hiện tại của hắn không đủ tư cách gặp mặt trực tiếp ngài ấy. Vậy nên, khi gặp Thiên Càn, Quỳ Mão kính nhờ ông thay hắn trần tình với Kỳ Thí Phi.

    Chuyện này khiến hắn thực ảo não, sao lại để vuột mất cơ hội tuyệt vời thế chứ.

    Nhưng dù thời gian đảo ngược, hắn vẫn sẽ cản lại tên tu sĩ hồn tế đó trước tiên.

    Lần này Bạch Dương Phàm không trúng độc, lại uống say bí tỉ, ngủ ba ngày ba đêm trên Bạch Lộ Thai mới tỉnh. Hắn cảm thấy vô cùng xấu hổ, nên quyết định nói lời từ biệt!

    Hừ, rốt cuộc cũng cút đi rồi. Mục đích đã đạt được, Quỳ Mão vui sướng không thôi.

    Lần trước Bạch Dương Phàm bị thương, lại trúng thứ độc khó giải, tôn thượng đành phải tự mình chăm sóc, còn giải âm độc cho y. Hai người bầu bạn suốt một năm.

    Lần này không còn cơ hội sớm chiều làm bạn, tôn thượng hẳn sẽ không tin tưởng y nhiều như đời trước nữa? Quỳ Mão thầm đoán.

    Nếu đã đến thế rồi mà vẫn không thay đổi được ý nghĩ của tôn thượng….

    Cặp mắt đen láy của người thanh niên chợt ảm đạm. Sau rồi hắn ngẩng đầu, hai bàn tay siết chặt. Trước lúc ấy, nhất định phải leo tới địa vị thật cao, chí ít cũng phải thành đầu lĩnh, như vậy mới có quyền tùy ý ra vào tông môn.

    Lần này, Quỳ Mão tiêu diệt được gian tế có tu vi hơn mình, nên được thưởng công huân gấp bội và đề bạt thành Nhất Phẩm sớm hơn dự kiến.

    Đôi khi gặp phải trường hợp gian tế ẩn núp trong tông môn quá lâu ; hoặc một người đã ở vị trí cao lại sinh ra dị tâm, muốn làm phản, thì cần bẩm báo với «quyền tông chủ », để ma quân động thủ.

    Thiên Càn không ép các Lược Ảnh phải giải quyết những nhiệm vụ vượt quá khả năng, bọn họ chỉ cần điều tra ra là được. Nhưng nếu Lược Ảnh vệ tự mình động thủ, không quan trọng là mai phục hay cường sát, Thiên Càn tuyệt sẽ không để phần công tích này bị hao phí.

    Không chỉ được gấp bội công huân, mà còn có thưởng thêm.

    Nhằm khen ngợi thành tích xuất chúng của Quỳ Mão, và dựa vào chuyện này để khích lệ những cấp dưới khác, Thiên Càn hiếm được có lần triệu tập đầy đủ các Lược Ảnh vệ của Ngục Thiên tông.

    “Đối với những Lược Ảnh có cống hiến xuất sắc, tông môn chưa từng keo kiệt. Viên Đoạt Thiên Đan giúp gia tăng năm trăm năm tuổi này chính là phần thưởng!” Thiên Càn cầm trong tay một chiếc bình bạch ngọc nhỏ. Lời ông như viên đá rơi tõm xuống ao, khiến lòng chúng Ảnh Vệ dao động không ngừng.

    Tuy Lược Ảnh vệ có ma chủng, có cảnh giới Quy Nguyên, dường như không khác gì với những tu sĩ. Nhưng cơ thể họ không được linh lực gột rửa, bồi dưỡng như người tu chân đã trải qua các ngưỡng Thuế Phàm, Thủ Nhất, Quy Nguyên, để rồi thoát ly phàm thể, kéo dài tuổi thọ.

    Họ có cảnh giới Quy Nguyên nhưng không có số năm sống tương ứng.

    Loại thuốc giúp kéo dài tuổi thọ chính là Đoạt Thiên Đan.

    Nguyên liệu của loại đan dược này không phải những thiên tài địa bảo quý hiếm, nhưng người luyện chế được nó không có mấy. Lược Ảnh vệ cũng không có con đường riêng để đạt được loại thuốc này, chỉ phải đợi đến lúc thăng nên Nhất Phẩm, dùng số công huân cực lớn để đổi lấy.

    Hiện giờ, ngay trước mắt họ, một đồng đội được ban tặng thuốc quý. Chuyện này sao có thể không dậy lên ý chí chiến đấu.

    Thiên Càn không để tâm tới vẻ mặt khao khát của những thuộc cấp phía dưới, gọi Quỳ Mão đến trước mặt, đặt Đoạt Thiên Đan vào tay hắn: “Quỳ Mão, đây là phần thưởng ngươi đáng giá có được. Mau ăn ngay đi.”

    “Tuân mệnh!” Quỳ Mão nhìn Thiên Càn đầy cảm kích. Hắn biết, thượng cấp che chở mình nên mới khiến mình dùng dược ngay tại lúc này, nhờ đó có thể khiến người khác từ bỏ ngay những ý đồ đen tối.

    Người thanh niên đưa thẳng Đoạt Thiên Đan vào miệng, một dòng khí ấm áp lan tỏa khắp người hắn, sức sống mãnh liệt dần cải tạo cơ thể.

    “Hôm nay, ta muốn cho các ngươi biết rằng, chỉ cần có bản lĩnh, Đoạt Thiên Đan không còn là vấn đề! Các ngươi cho rằng để đạt được nó là một việc khó khăn, nhưng kỳ thực tuyệt không khó! Chỉ cần các ngươi có dám liều mạng hay không! Đương nhiên, ta không muốn các ngươi lao đầu vào chỗ chết, phải hữu dũng hữu mưu, biết xem xét thời thế, bắt lấy cơ hội, lợi dụng thời cơ…. ” Thiên Càn bảo Quỳ Mão quay lại vị trí của mình rồi bắt đầu thuyết giảng.

    Quỳ Mão nâng đầu, nhìn chuyên chú vào người thượng cấp đang nói dõng dạc.

    Phía sau hắn, Ất Vị ghen tị nhìn đối thủ đang trên đà đắc ý của mình. Hắn không chỉ cướp vị trí của đệ đệ, mà còn đạt được nhiều thành tựu. Ất Vị vừa không cam tâm, vừa lo sợ. Gã sợ mình bị tụt lại phía sau. Chênh lệch càng lớn, hố đen trong lòng gã cũng càng lớn.

    Cảm giác này ép chặt khiến gã không tài nào thở nổi, như chừng số phận gã sắp vỡ thành từng mảnh.

    Gã không biết vì sao mình lại có cảm giác này, nhưng trực giác mách bảo, không thể trơ mắt nhìn theo Quỳ Mão mà không ra tay. Không thể ngồi chờ chết được!

    Quãng đường từ tiểu phong trở lại Khởi Ngạn Đường, Ất Vị càng nghĩ càng thấy đúng.

    Gã rời khỏi căn nhà gỗ mình ở, tụ tập hết lũ hay lẽo đẽo theo sau nịnh hót lại.

    “Đứa nào trong số các ngươi biết nhiều về tên Triệu Tam Mãn đi cùng nhóm Ngô Hà?” Ất Vị ngồi trên tảng đá lớn, vẻ mặt âm u, nhìn năm kẻ đứng đối diện hắn.

    Năm người này không chỉ toàn phàm nhân ở cảnh Luyện Thể, mà còn có hai tu sĩ, một đạt cảnh giới Thuế Phàm, một đạt Thủ Nhất. Hai kẻ đó, người thì đắc tội ma sử nên phải xuống làm tạp dịch, người khác lại do vi phạm tông quy mà bị trừng phạt.

    Chúng quy thuận Ất Vị bởi gã từng có cảnh giới cao hơn chúng, có thể chỉ điểm thêm. Mà hai kẻ đó cũng là hai tên cấp dưới mà Ất Vị cố gắng mua chuộc. Tại Ngục Thiên tông này có những kẻ chuyên nhằm vào những phế nhân từng là tu sĩ cao giai, nếu không có hai tên tay sai lợi hại, Ất Vị đã bị tra tấn rồi.

    “Có chuyện gì thế, Tạ đại ca? Thằng bỏ đi đó đắc tội ngài?” Tính tình tên tu sĩ ở cảnh giới Thủ Nhất khá ương ngạnh, từng đắc tội ma sử, bị trừng phạt mà vẫn không biết hối cải, chỉ thích làm theo ý mình. Y vỗ ngực nói: “Giao cho đệ đi, đệ cam đoan sẽ khiến thằng đó phải biết điều!”

    Tuy có tu vi thấp hơn một chút, nhưng gã tu sĩ ở cảnh giới Thuế Phàm nói năng còn cuồng ngạo hơn cả tên vừa lên tiếng: “Tạ đại ca, nếu ngài chướng mắt thằng nhãi đó, thì chỉ cần đệ nói vài câu với các huynh đệ là có thể khiến lính tuần tra của Hình Luật Ti dùng bừa một lý do gì đó để quơ nó về. Đến lúc đó, muốn giết muốn chém, tùy ngài. ”

    Dù lời đề nghị của hai tên tay sai này vô cùng vừa ý Ất Vị, nhưng dù sao gã và Quỳ Mão cũng là Lược Ảnh, không được phép có ân oán cá nhân, chớ nói chi là đấu đá hãm hại. Việc này bị nghiêm khắc cấm chỉ. Nếu bị phát hiện, Ất Vị chỉ còn nước sống không bằng chết.

    “Không, không thể ra tay trực tiếp thế được. ” Ất Vị nói, thái độ rất không cam lòng: “Hắn được Lâm quản lý điều tới, ai mà biết có người nào chống lưng chứ.”

    Một tên tạp dịch tình nguyện làm tiểu đệ cho hắn hỏi: “Thượng nhân, ngài muốn xử lý hắn thế nào?”

    Tên tiểu đệ này tuy chỉ là một phàm nhân ở cảnh giới Luyện Thể, nhưng rất được lòng Ất Vị. Dù thân phận Tạ Trường Thọ này là một tên tu sĩ từng ở cảnh giới Quy Nguyên, nay đã thất thế ; nhưng tiểu đệ này vẫn dùng danh xưng ‘thượng nhân’ đầy cung kính để gọi gã.

    Ất Vị đưa mắt nhìn chăm chú tên tiểu đệ này một cái: “Ngươi lặng lẽ tìm thêm mấy tên phàm nhân ở cảnh Luyện Thể, phân tốp ra, rồi luân phiên theo dõi hắn. Ta muốn biết rõ mọi hành tung của tên này, bất kể là làm gì, đều phải báo cáo lại!”

    Hắn liên tục dụ được tu sĩ huyết luyện rồi hồn tế, tin tức đến từ đâu? Chắc chắn không phải tự mình điều tra ra!

    Quỳ Mão làm việc rất có quy luật, chưa từng xin nghỉ bao giờ, càng không có việc vô cớ rời khỏi vị trí công tác. Ít nhất thì, Ất Vị chưa từng thấy hắn đi điều tra bao giờ.

    Ngày báo cáo kết quả, Ất Vị đã thấy Quỳ Mão bất thường. Nhưng đáng giận là, khi ấy thằng nhãi này lại qua mặt được Thiên Càn.

    Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hoàn thành bảy nhiệm vụ, không chút sai lầm. Chắc chắn có điều kỳ quái. Hắn nhất định phải đào ra được bí mật này!

    _________

    Ngáo:

    Trí tưởng tượng của nam thần quả là đáng sợ.
     

Chia sẻ trang này