1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Edit] Sinh hoạt nông viên của thợ trồng hoa nhỏ - Nam Qua Giáp Tâm

Thảo luận trong 'Chưa kiểm duyệt' bắt đầu bởi Mochi, 16/6/18.

  1. Mochi

    Mochi Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    CUỘC SỐNG SINH HOẠT CỦA THỢ TRỒNG HOA NHỎ
    Tên gốc: 小花匠的农园生活
    Tác giả: Nam Qua Giáp Tâm - 南瓜夹心
    Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, chủng điền 1x1
    Raw + QT: https://dithanbangdanilam.wordpress...oat-nong-vien-cua-tho-trong-hoa-nho-小花匠的农园生活/
    Edit: Mochi
    Tình trạng bản edit: Đang tiến hành (16/06/2018 - xx/xx/xxxx)

    Văn án:
    Tình yêu đơn giản, nhưng lại muốn miêu tả mỹ lệ một chút, sau đó phát hiện, chẳng thể tả hoa lệ được, nên quyết định quay về phong cách cũ.
    Không chịu nổi tiết tấu sinh hoạt quá vội vàng tại thành phố, Chu Toàn quyết định quay trở về quê hương, nơi cậu có thể sống cuộc sống thoải mái của mình.
    Về đến quê nhà, tính toán thừa kế gia sản tổ tiên để lại, sống một cuộc sống an ổn không bon chen, anh mới phát hiện ra, anh chàng trúc mã sát cạnh nhà mình cũng trở về.
    Đây là một câu chuyện đơn giản, hai người hiểu nhau, giúp đỡ nhau, mến nhau, cùng hứa cầm tay nhau sống một đời.
    Thụ có bàn tay vàng nho nhỏ, công là đầu bếp, tất cả thành tựu đều dựa vào bản thân, những chuyện vụn vặt nhỏ nhặt của quê nhà, được kể khi rảnh rang nằm cuộn tròn trên giường sưởi Đông Bắc.

    Bình luận tóm tắt:
    Chu Toàn và Bảo Trang là bạn thân từ nhỏ, giữa hai người, luôn có một sợi dây vô hình kết nối lẫn nhau. Mười năm chia cách, mười năm nhớ thương, sau mười năm, hai người xa quê đồng thời đưa ra quyết định giống nhau, bỏ lại cuộc sống vội vàng phồn hoa nơi phố thị, quay về thôn làng nhỏ nơi họ lớn lên. Lần nữa gặp lại, dùng tài năng của mỗi người, giúp mọi người cùng làm giàu. Hai người cùng với dân làng đối mặt với những khó khăn thử thách của cuộc sống. Cách hành văn tỉ mỉ, đậm chất đời thường. Tất cả cảnh sắc, đặc sản, phong thổ nhân tình vùng Đông Bắc được tác giả miêu tả chi tiết, khiến mọi người cảm giác như chính mình cũng đang được trải nghiệm. Cho dù là Chu Toàn cẩn thận và sáng sủa, hay Bảo Trang ít nói và kiên trì, tất cả đều tỏa sáng theo cahcs riêng của mình. Một câu chuyện ấm áp được kể bên giường sưởi, khiến mọi người đều cảm thấy ấm áp, đồng thời càng thêm mong đợi cuộc sống sinh hoạt sau này của họ.
    Lời tâm sự của editor: Mong các đồng chí chém nhẹ tay, có gì không đúng cứ comment để mình sửa nha:thayroinhe::thayroinhe:

    MỤC LỤC
    Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 |
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/6/18
    Bư.Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  2. Mochi

    Mochi Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1: Hồi hương
    Tay ôm chậu lan điếu ( 吊兰), vai đeo ba lô, tay kéo hành lý, Chu Toàn theo đám đông ra khỏi bến xe khách.

    Đứng ở trạm trung chuyển, nhìn từng dòng người đi tới đi lui, tiếng rao mời chào vang lên khắp nơi

    "Ai đi Tây Tạng-Mông Cổ, có chỗ ngủ tại nhà cổ, ai đi lên xe nào!"

    "Núi Cô Trúc, thôn Hắc Thủy, hai mươi mốt người, hai mươi mốt người, đủ người là xe chạy đây!"

    "Bánh rán trái cây, bánh thủ trảo (手抓饼), sáu đồng bao no, tám đồng bao ngon, mười đồng có đầy ức gà!"

    "Khoai lang nướng, trứng luộc, khoai lang tím, khoai ngọt đây!"

    Có vài lái/phụ xe thấy chỉ dựa vào chào mời thôi thì chưa đủ, còn đi hỏi từng người đang xách hành lý xem đi đâu về đâu.

    Người như Chu Toàn, xách theo cả đống hành lý, nhìn thôi cũng đoán được là từ thành phố về thăm quê, là đối tượng mời gọi trọng điểm của mấy bác tài.

    Từ trong bến ra đến ngoài, khoảng cách chưa tới một trăm mét mà Chu Toàn đã bị ba bốn người kéo lại hỏi thăm.

    Lại từ chối thêm một người nữa, trong bến lại có một dòng người mới tràn ra, các bác tài kiếm được mục tiêu mới, bỏ qua Chu Toàn, anh có thể thở phào chạy thật nhanh tới trạm xe bus bên kia đường.

    "Phù, vài năm không về, bến xe vẫn náo nhiệt như thế, xem ra phụ trách ở đây vẫn là mấy tên kia."

    Đây là thị trấn ở vùng Đông Bắc, cũng không biết là thành thị cấp mấy, vì Chu Toàn cũng không hiểu việc phân chia cấp đô thị là dựa vào đâu.

    Với anh mà nói, quê nhà vẫn là quê nhà, tuy có thua kém thành phố phồn hoa hùng vĩ, nhưng nơi này có những kỷ niệm không thể quên của anh.

    Kéo vali sang đường, người bên này ít hơn hẳn bãi xe bên kia.

    Xuyên qua đám đông nhốn nháo, né qua vài chiếc xe chậm rãi khởi hành, Chu Toàn kéo hành lý đi tiếp.

    Đầu mối giao thông của thị trấn gần như tập trung hết ở khu vực này, nhà ga, bến xe khách, bến xe bus đều ở đây hết.

    Đây đã từng là nút giao thông then chốt, thiết kế này nghe nói là để thuận tiện cho hành khách khi muốn thay đổi phương tiện di chuyển.

    Chu Toàn kéo vali bước nhanh hơn, hôm nay xe khách đường dài xuất phát hơi trễ, nên nếu không nhanh có thể anh sẽ lỡ chuyến xe đi về làng mình.

    Cách bến xe khoảng vài trăm mét có một điểm trung chuyển xe bus, anh bước vào nhà chờ, đợi tuyến xe 01.

    Ở đây, cho dù là đi ra ngoại thành hay từ ngoại thành vào trung tâm đều có xe bus hết, tuyến bus mà Chu Toàn định lên là tuyến đông khách nhất, nếu không lên từ đầu bến chỉ sợ rất khó kiếm được chỗ ngồi.

    Xách một đống hành lý lên xe, Chu Toàn đã sắp về tới nhà.

    "Cảm ơn trời đất, cuối cùng cũng lên xe." - Chu Toàn vừa móc túi lấy tiền lẻ, vừa cảm thán.

    "Ơ, A Toàn đấy à? Từ thủ đô về à?"

    Trong lúc Chu Toàn đang tìm tiền lẻ, anh nghe có người hỏi anh.

    Cho là gặp người quen, Chu Toàn ngẩng đầu lên nhìn, ngồi ở vị trí tài xế là một thanh niên có làn da rám nắng, đeo kính màu trà nhìn anh.

    Có lẽ là vì quá kinh ngạc, khiến kính của anh tài trễ xuống, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.

    "Anh Văn Lễ? Anh giải ngũ rồi?"

    Có thể gặp được bạn nối khố, Chu Toàn quả nhiên rất kinh hỉ."

    Đừng nói tới anh bạn nối khố này còn là anh họ của anh, hai nhà cũng không cách xa nhau mấy, nên quan hệ cũng thân thiết hơn vài phần.

    Chu Toàn vui vẻ không để cho anh họ cản trở anh bỏ tiền vào hộp..

    Anh biết giờ giao thông công cộng không như lúc trước, kiểm tra rất nghiêm khác, nếu miễn phí vé cho anh thì anh họ sẽ phải bù tiền vào.

    Mang nhiều hành lý, Chu Toàn định sẽ xuống ghế cuối ngồi, sợ ngồi trước sẽ cản đường.

    Nhưng mà gặp được người quen, anh Văn Lễ giúp anh xếp đồ gọn gàng, để anh ngồi ngay ghế đầu.

    Ra khỏi nội thành, đường thông thoáng hơn, hai người bắt đầu ôn chuyện.

    "Anh Văn Lễ, giải ngũ xong anh được sắp xếp về đây làm à?"

    "Đâu có, anh tự tìm. Chú cũng biết anh chú làm lính lái xe mấy năm, cái khác không nói chứ kỹ thuật thì đừng hỏi, với tình hình giao thông như hiện giờ, đảm bảo không có vấn đề."

    "Đương nhiên rồi, anh trai em là quân danh dự của đội kỹ thuật, còn được bằng khen nữa mà."

    "Ha ha ha, chuyện mấy năm rồi mà chú còn nhớ à? Mà chú mang nhiều đồ như thế về, tính bỏ thủ đô về quê ở hẳn hả?"

    "Vâng ạ, cuộc sống bên kia nhanh quá, áp lực cũng lớn, tốt nghiệp đại học xong, làm việc ba năm trời, cảm thấy không thể theo nổi. Mấy hôm rồi em lại mất ngủ nhức đầu, đi bệnh viện khám thì bác sĩ bảo là suy nhược thần kinh, do áp lực quá lớn. Em nghĩ rồi, cắm đầu cắm cổ làm nữa làm gì? Nên mới từ chức về quê."

    "Về cũng tốt. Mà thủ đô thì có gì hay, lắm người nhiều chuyện, giá nhà thì cao, không khí thì ô nhiễm. Nghe anh, không đâu bằng nhà mình, không phải có câu châm ngôn ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó nhà ta đấy à. Về rồi cũng không phải lo, chú tốt nghiệp đại học top đầu thủ đô, sợ gì không kiếm được việc làm."

    Biết anh họ đang an ủi mình, nhưng nghe được sự quan tâm từ người thân, Chu Toàn vẫn thấy rất ấm áp, vui vẻ cười.

    Đúng lúc này, Trần Văn Lễ hơi quay đầu, định nói tiếp, thì bắt gặp nụ cười tươi rói của thanh niên, núm đồng tiền nho nhỏ bên má, đôi mắt cong cong, cảm giác cuốn hút hơn bình thường.

    Nhìn em họ mình vài giây, Văn Lễ không hiểu sao chợt thấy lúng túng. Anh quay đầu, hơi xấu hổ ho khan vài tiếng, trong lòng hồi tưởng lại nữ chính trong phim truyền hình gần đây mình xem.

    Một lúc sau, Văn Lễ mới nói: "A Toàn, nghe anh bảo này. Ra ngoài cũng đừng cười với người khác như thế, dễ dụ sói lắm. Từ nhỏ chú đã xinh xắn, trắng trẻo lại thanh thú, đến trường không ít thầy cô nhầm chú là con gái. Sau này anh đi bộ đội, chú lên thủ đô học hành, vốn tưởng lớn thì sẽ khác, ai dè càng tà môn, mỹ thiếu niên biến thành mỹ thanh niên"

    Chu Toàn nghe xong dở khóc dở cười: "Anh, anh lại giễu cợt em."

    "Anh đâu nói đùa, lúc trước đi học, anh nhớ có cái bài văn gì mà doanh doanh công phủ bộ, từ từ phủ trung xu, thầy giáo vừa đọc vừa liếc trộm chú, cả lớp đều thấy, đâu phải anh nói mò."

    Chu Toàn dở khóc dở cười lắc đầu: "Anh, câu đó có nghĩa là người làm quan thái độ thong dong, dáng dấp không phải hình dạng. Hồi đó trong lớp có mình em thành tích tốt nhất, có khả năng đỗ đại học, thầy giáo cổ vũ em thôi mà."

    Trong cuộc trò chuyện, chiếc xe vẫn phăm phăm tiến về phía trước, sau khoảng nửa tiếng, loa thông báo trên xe vang lên: "Trạm tiếp theo, thôn Hai Họ, quý khách xuống xe vui lòng chuẩn bị."

    Mấy phút sau, xe dừng lại ở cửa thôn. Trần Văn Lễ giúp Chu Toàn chuyển hành lý xuống dưới, lúc ngồi vào ghế lái còn không quên thò cổ ra dặn dò: "A Toàn, tối nay nhớ tới nhà anh ăn cơm, anh bảo mẹ anh làm một bữa thật ngon đãi chú."

    "Được ạ, em cũng định sang thăm bà dì với cậu cả."

    Bà nội Chu Toàn là chị ruột của bà nội Trần Văn Lễ, cho nên Chu Toàn gọi bà là bà dì, gọi con lớn của bà dì là cậu cả, gọi Trần Văn Lễ là anh họ.

    Hai nhà gần nhau, nên quan hệ cũng thân thiết.

    Giơ tay tạm biệt anh họ, Chu Toàn kéo hành lý ôm hoa đi vào thôn.

    Đã ba bốn năm không về, thôn xóm thay đổi cũng nhiều.

    Thêm nhiều nhà mới xây, đường đất cũng thay bằng đường nhựa, cây cầu đất bắc qua dòng suối nhỏ cũng biến thành cầu bê tông cốt thép vững chãi.

    Một đường về nhà, Chu Toàn không ngừng chào hỏi mọi người, cô, thím, chú, cậu, một vòng xưng hô.

    Đi khoảng hơn mười phút, xa xa dưới tán cây mơ ( 杏树), Chu Toàn nhìn thấy nhà cũ của mình.

    Đó là một căn nhà hai tầng rất phổ thông, mái bằng, không có ban công, vách tường sơn trắng, vì thời gian, trên tường đã có nhiều mảng vữa bong tróc. Một căn nhà còn giữ được phong cách của mười mấy năm về trước, chứa đựng toàn bộ ký ức của anh.

    Từ lúc nhìn thấy căn nhà, trong lòng anh dâng lên một cảm xúc vô cùng quen thuộc. Giống như loài chim tìm về tổ, thế giới bên ngoài cho dù có đặc sắc đến đâu, gia đình vẫn là thứ tồn tại không thể thay thế được.

    Nhìn thấy căn nhà, bước chân anh càng nhanh hơn, bánh xe của vali vang lên tiếng lộc cộc hòa theo nhịp bước.

    Đi qua cây cầu mới, vòng qua rừng mơ, cánh cổng nhà hiện ra ngay trước mắt.

    Mở khóa, đẩy cửa bước rào, tuy rằng biết đã không còn người đáp lại, nhưng Chu Toàn vẫn không nhịn được thốt lên: "Con đã về."
    [​IMG]
     
    Bư.Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  3. Mochi

    Mochi Level 2

    Tham gia ngày:
    1/3/17
    Bài viết:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2: An ổn
    Vì một thời gian dài không có người ở, nên vườn rau trước sân đã thành bãi cỏ hoang.

    Sân xi măng cũng nứt lỗ chỗ, có chỗ vỡ to, hiện ra cả phần đất nền bên dưới, cỏ dại đua nhau mọc lên.

    Mà căn nhà hai tầng Chu Toàn thấy từ xa kia, giờ đang yên lặng đứng giữa sân.

    Căn nhà có phần cũ nát trong mắt người khác, chính là nơi Chu Toàn sinh ra lớn lên.

    Mở cửa nhà, tiếng chìa khóa va chạm làm kinh động tới mấy vị khách ở dưới mái hiên.

    Cánh đen bụng trắng, cổ cam, đôi chim én lao ra khỏi tổ, lượn quanh trên đầu Chu Toàn, đám chim non líu ríu trong tổ.

    "Là chúng mày à, năm nay về sớm thế? Đúng rồi, tao cũng về đây, lâu quá không gặp."

    Tổ chim én dưới mái hiên này đã có mười mấy năm rồi, từ ngày xây căn nhà hai tầng này xong, đã có một cặp đôi chim én chọn mái hiên này làm tổ.

    Số tuổi của căn nhà cũng là số năm tổ chim én này làm hàng xóm của Chu Toàn.

    Với người trong thôn, chim én làm tổ dưới mái hiên nhà mình là một chuyện vô cùng may mắn.

    Vì vậy, họ không làm tổn thương tới những sinh mệnh bé bỏng này, có người khi xây nhà còn cố ý làm thêm mái hiên hoặc ban công, tạo điều kiện cho chim én làm tổ.

    Căn phòng lâu không có người ở bốc lên mùi ẩm mốc. Chu Toàn vào nhà, đầu tiên là mở tất cả cửa ra để thông khí, sau đó là tìm chăn đệm trong tủ mang ra phơi nắng.

    Anh quay lại phòng, để bồn lan điếu kia lên cửa sổ.

    Trời sang chiều, ánh nắng không còn gay gắt như ban trưa, cảm giác ấm ấm áp áp.

    Chu Toàn vuốt ve phiến lá của cây lan điếu, phiến lá như cong lên chạm vào tay Chu Toàn, giống như con mèo nhỏ làm nũng khi được chủ nhân xoa đầu.

    Cảm giác tay mình ngưa ngứa, Chu Toàn cười nói: "Đây là nhà cũ của tao, khí hậu không khác thủ đô là mấy, bốn mùa rõ ràng. Chẳng qua bên này mùa đông lạnh hơn mùa hè nóng hơn, mùa xuân với mùa thu bão cát cũng lớn hơn một chút."

    "Nghe giới thiệu có vẻ không hay lắm nhỉ? Ha ha, nhưng đây là nhà tao, là nơi tao sinh ra, là nơi khiến tao không thể nào quên được."

    Lảm nhảm một lúc, cảm giác như được lan điếu đáp lại, phiến lá dài với những sọc trắng kéo dài rung rinh, giống như hòa theo lời nói của anh.

    Sắp xếp hành lý xong xuôi, Chu Toàn xắn tay lên dọn dẹp phòng.

    Đầu tiên là đốt bếp lò phía tây phòng, để trong nhà ấm lên, vừa có giường sưởi vừa có thêm hơi ấm cho căn phòng.

    Sau đó anh tìm chổi lông gà ở phòng của ông nội, đeo khẩu trang, đội mũ, bắt tay quét dọn.

    Tuy nhìn căn nhà không lớn, nhưng diện tích sử dụng cũng hơn một trăm mét vuông. Chỉ dựa vào một mình Chu Toàn, dọn dẹp xong trong một buổi chiều là điều không thể. Cho nên anh tính toán đầu tiên là dọn phòng mình trước, để tối còn có chỗ ngủ, còn lại thì để mai làm tiếp.

    Sau hơn một tiếng lăn lọn, Chu Toàn tháo khẩu trang, bóp vai xoay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện mặt trời đã xuống sau rừng mơ.

    Nhìn kiểu này, chỉ khoảng một tiếng nữa là trời tối hẳn, nghĩ tới mình về còn chưa tới gia đường thắp hương cho ông bà bố mẹ, Chu Toàn vội vàng cất dọn khăn lau.

    Thay một bộ quần áo, Chu Toàn vội ra ngoài, quên cả điện thoại.

    Thôn của Chu Toàn gọi là Thôn Hai Họ, nghe tên là biết phần lớn trong thôn là hai dòng họ. Giống như tên, trong thôn phần lớn là họ Trần và họ Bảo. Lấy dòng suối nhỏ trong thôn làm giới tuyến, những nhà sống ở phía đông, vị trí sát đồi cao cơ bản đều là họ Trần, những nhà sống ở khu đất bằng phía Tây phần lớn là họ Bảo.

    Dòng họ Bảo ở phía tây nghe nói tổ tiên là người Mông Cổ, có gia phả từ đường.

    Theo như ghi chép của gia tộc họ Bảo, chi này của họ là hậu duệ của Ha Tát Nhĩ, em trai của Thành Cát Tư Hãn, là 'Gia tộc Hoàng Kim', di cư về đây từ những năm đầu nhà Thanh.

    Họ Trần phía đông suối đến đây bắt đầu từ thời kì dân quốc, nguồn gốc là tộc Hán ở Quan Nội, vì có một thời gian dài trôi dạt khắp nơi, cho nên gia phả cũng không ghi lại được nhiều, chỉ nhắc tới chi họ Trần này ừ Sơn Đông chuyển tới.

    Nghe nói trước khi kiến quốc, thôn Hai Họ lấy con suối kia làm ranh giới, phân thành hai thôn là thôn Trần Gia và thôn Bảo Gia.

    Sau vì vấn đề đất đai và nguồn nước, hai thôn mới hợp làm một, lấy tên là thôn Hai Họ.

    Nhà Chu Toàn xây ở phía tây suối, thuộc về bên họ Trần.

    Ông nội Chu Toàn chạy nạn tới đây, cưới con gái lớn của chi út họ Trần, là bà nội Chu Toàn, sau đó định cư ở đây, nuôi con dưỡng cái.

    Gia đường là nơi mọi người trong thôn đặt bài vị tổ tông dòng họ, công năng không khác từ đường là mấy, chẳng qua thôn Hai Họ phân biệt giữa họ Bảo và họ Trần, cho nên tổ miếu hai bên cũng phân chia rõ ràng.

    Theo như quy củ thời trước, như ông nội Chu Toàn vì cưới con gái họ Trần mà ở lại thôn, thì khi qua đời không có tư cách được vào gia đường của họ Trần, vì cho dù là ông nội Chu Toàn hay hậu đại đều không phải họ Trần.

    Trừ phi là kiểu như nhà bà dì, tới ở rể, nếu không nam giới khác họ muốn vào gia đường là chuyện không dễ dàng.

    Nhưng người họ Trần cảm ơn sự giúp đỡ của ông nội Chu Toàn với toàn thể họ hàng, cho nên đã thống nhất, chi của ông nội Chu Toàn, chỉ cần muốn là có thể vào gia đường, nhận hương khói phụng dưỡng.

    Tới thế hệ của Chu Toàn, hương khói phụng dưỡng là khái niệm quá xa vời, người chết rồi như đèn tắt, đó chỉ là nghi thức để con cháu tìm kiếm sự an ủi mà thôi.

    Nhưng với những người đồng lứa với ông nội Chu Toàn, đây là biểu hiện cho vinh dự.

    Thắp hương cho ông bà nội và bố mẹ xong, còn nói chuyện tâm sự lan man một hồi, Chu Toàn mới thỏa lòng ra ngoài.

    Trên đường về nhà, lúc qua cầu, Chu Toàn gặp trưởng thôn hiện giờ, là cậu cả, bố của Văn Lễ.

    Hai người còn cách nhau một đoạn, cậu cả nhận ra Chu Toàn trước, liền hô to: "A Toàn, may mà gặp mi ở đây, cậu còn đang định sang nhà tìm đây. Bà dì biết mi về, đặc biệt bắt một con gà mái già hầm cho mi tẩm bổ đấy, sang ăn cơm thôi."

    Chu Toàn bị cậu cả kéo đi vài bước, mới chợt nghĩ ra, vội nói: "Cậu cả, cậu về trước, cháu quay lại nhà lấy chút đồ rồi sang ngay."

    "Được, nhanh lên nhé, gà hầm nấm phải ăn nóng mới ngon."

    "Vâng, cháu biết mà, nhất định phải để phần cháu đùi gà đấy."

    "Ha ha, từ nhỏ tới giờ mi vẫn thế, yên tâm đi, chân gà của mi, cả hai cái luôn."

    Vội vàng chạy về nhà, Chu Toàn mở vali, lấy ra một hộp bánh phục linh ( 茯苓夹饼) với mấy cây thuốc lá thơm Nam Hải.

    Đây đều là đặc sản thủ đô, Chu Toàn cố ý mua về biếu bà con họ hàng.

    Bánh phục linh thì mang qua hết, bà dì thích mấy món bánh mềm mềm này, thuốc lá thơm Nam Hải thì mang hai cây, chỗ còn lại thì bóc ra, chia cho mấy bác hàng xóm.

    Kỳ thật Chu Toàn không hút thuốc, nhưng trong thôn số người nghiện thuốc rất nhiều, cho nên Chu Toàn thấy, so với vịt quanh nổi danh khắp thế giới của thủ đô, gói thuốc lá thơm một trăm đồng một cây này được mọi người hoan nghênh hơn nhiều.

    Nhìn thấy trời sắp tối hẳn, Chu Toàn chạy ra tới cổng rồi lại vòng trở lại, đóng cửa sổ phòng mình lại. Ở Đông Bắc, cho dù đã là cuối tháng tư thì buổi tối nhiệt độ vẫn xuống khá thấp, chỉ có vài độ thôi, anh không muốn khi quay lại thì cây lan điếu đã chết vì lạnh.

    Trước khi trời tối hẳn, Chu Toàn đã tới nhà bà dì, nhưng còn chưa vào được nhà, anh đã bị mấy 'thần giữ cửa' chặn đường.

    Một bầy ngỗng trắng múa cánh chào đón anh từ khi mới thấy bóng dáng anh xuất hiện gần nhà đến khi anh đặt chân qua cổng. Nhìn thấy Chu Toàn không để ý cảnh cáo của chúng, vẫn muốn đi vào trong sân, con ngỗng đực cầm đầu kia lập tức lao từ chỗ nghỉ ngơi ra.

    Nó khép cánh, vươn cổ, lắc cái mào trên đầu, mắt nhìn chòng chọc vào Chu Toàn, bộ dáng rất hung hăng.

    Chu Toàn nhìn thấy vậy lấp tức đứng lại, từ nhỏ đã lớn lên ở thôn, anh biết đây là dấu hiệu chuẩn bị tấn công của loài ngỗng.

    Không nên coi thường đám ngỗng này, ở Đông Bắc, một con ngỗng tốt giữ nhà còn hơn chó. Nhất là tập tính của ngỗng đực, khi có người lạ tiến vào, nó rất cảnh giác.

    Hồi nhỏ Chu Toàn đã từng bị ngỗng xỉa một lần, từ 'xỉa' ở vùng này là một động từ, ý chỉ hành động mổ của các loại gia cầm như gà, vịt, ngỗng.

    Trong ký ức của Chu Toàn, ngỗng đực xỉa rất đau. Nó không ngậm một chút rồi buông mà là kẹp chặt lấy, sau đó ra sức lắc vặn. Mọi người đều biết cảm giác cầm một miếng da rồi xoay vòng chứ, chính là như thế đấy.

    Sau lần đấy, Chu Toàn bị ám ảnh bởi đám ngỗng này, chỉ cần thấy nó là tự động đi đường khác.

    Vừa rồi đi bên ngoài, nghe thấy tiếng ngỗng kêu, Chu Toàn đã nổi da gà rồi, nếu không nghĩ là trời tối, mắt đám ngỗng này kém, anh đã sớm cầu cứu bên trong nhà rồi.

    Nghe tiếng ngỗng kêu, cậu cả khoác thêm áo đi ra ngoài, lập tức nhìn thấy cháu trai bị đám ngỗng chặn đường. Nhớ ra Chu Toàn sợ đám ngỗng này, cậu cả vội vàng chạy ra, xua đám ngỗng vào chuồng, còn mắng mỏ: "Tránh ra, tránh ra, cái đám không có mắt này, người trong nhà cũng chặn đường, không thấy Đầu Hổ nằm im à?"

    Đầu Hổ là con chó mà nhà cậu cả nuôi, được Chu Toàn ôm về từ hồi còn học cấp ba, giờ nó đã rất già rồi.

    Con chó già này vẫn còn nhớ Chu Toàn, cho nên lúc anh đi vào, nó chỉ ngẩng đầu lên hít hít mấy cái rồi lại nằm nguyên ở ổ.

    Nghe chủ nhân gọi tên mình, Đầu hổ mở to mắt, nhìn chủ. Thấy chủ chỉ nhắc tên, cũng không gọi nó qua, Đầu Hổ liếm môi, lại nằm xuống, đầu gác lên hai chân trước.

    Ngỗng đực bị chủ nhân quát mắng rất không cam lòng, nó vểnh mông đi về chuồng, trước đó còn không quên cho Chu Toàn một cái nhìn rất khinh bỉ.

    Chu Toàn bị khinh bỉ:.............
     
    mnha2000, Bư.Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.

Chia sẻ trang này