1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

[Đồng nhân lịch sử] Thịnh Đường - Lâu Thượng Hoàng Hôn

Thảo luận trong 'Hoàn thành' bắt đầu bởi Thanh Du, 1/3/17.

?

Trong dàn harem của Thành, bạn thích ai nhất?

  1. Lý Thế Dân

    50.0%
  2. Đốt Bật

    50.0%
  3. Ngụy Trưng

    0 phiếu
    0.0%
  4. Lý Nguyên Cát =))

    0 phiếu
    0.0%
  1. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Thịnh Đường
    盛唐
    .

    Tác giả: Lâu Thượng Hoàng Hôn (楼上黄昏)

    Thể loại: Đồng nhân lịch sử, huynh đệ văn, 1×1, ngược luyến tàn tâm, trùng sinh, HE.

    Độ dài: 67 chương + Phiên ngoại.

    Couple: Dân Thành.

    Chuyển ngữ: Khúc Nam, Thanh Du

    QT & Raw Bản đăng trên wordpress


    [​IMG]
    *Đây đúng là là fanart Thành, không phải tui lấy hình minh họa lung tung đâu =)) Ở bển bạn có biệt danh là Mẫu đơn thái tử, nhờ vai diễn soái khí ngút trời của Khoan =))*

    Văn án:

    Lý Kiến Thành vĩnh viễn nhớ rõ hình ảnh kiếp trước, nhị đệ Lý Thế Dân đã bắn mình một tiễn xuyên tim trước Huyền Vũ môn.

    Cho đến chết anh vẫn không hiểu, mình và nhị đệ xưa nay vẫn luôn thân thiết, cớ gì lại đi đến bước này?

    Sống lại rồi, Lý Kiến Thành lần theo bước chân trong quá khứ, lại đi trên con đường xây dựng triều Đường.

    Kiếp này anh sẽ không dễ dàng tin vào tình cảm huynh đệ; binh đao tương kiến, anh sẽ không tiếp tục lơ là.

    Nhưng anh nào hay biết, nguyên nhân khiến Lý Thế Dân giương cung với mình lại là. . . . . .

    “Y là vị thái tử đầu tiên của Đại Đường, cũng là vị thái tử chân chính bị lịch sử bóp méo biết bao nhiêu năm. Thân là con trưởng dòng đích, Lý Kiến Thành đã lập biết bao công lao hiển hách vì triều Đường, để y kế thừa ngôi vị là điều không phải bàn cãi. Có thể nói nếu Lý Uyên không có Kiến Thành, sẽ rất khó trở thành Đường Cao tổ. Nói cách khác, có Lý Kiến Thành mới có đế quốc Đại Đường về sau. Thời kì đầu sáng nghiệp Đại Đường, y đã lập biết bao chiến công hiển hách, lại bị mấy tên sử quan đốn mạt xóa bỏ. Y chiêu hiền đãi sĩ, ôn hòa lễ độ, thường đưa ra kế hay để trị quốc, lại bị mấy tên văn nhân ngự dụng vô sỉ coi nhẹ. Y vẫn luôn được phụ hoàng tán thưởng, được triều đình lẫn dân chúng yêu mến, lại vì địa vị an ổn mà không mang tâm đề phòng, cuối cùng bị chính em trai mình sát hại. . . . . .

    —— Hà Mộc Phong 《 Thái tử Lý Kiến Thành: Hoàng đế chuẩn mực bị đệ đệ bóp méo》

    (Nguyên văn tiếng Trung cho ai thích mày mò :”>)

    Tiết tử

    Thế tên như gió, trong khoảnh khắc đâm sâu vào ngực, lạ thay lại không hề cảm thấy đau đớn.

    Lý Kiến Thành ôm ngực, ngẩng đầu, đăm đăm nhìn người thanh niên cao cao trên lưng ngựa trước mặt mình, tựa như chưa bao giờ quen biết hắn.

    Khuôn mặt ấy có đến bảy phần giống anh, nhưng càng lộ rõ nét oai hùng, lúc này hiện lên trong mắt anh lại phủ lên một mảng đỏ nhạt nhòa. Người ấy đứng nơi xa, im lặng nhìn anh, buông tay, mặc cho cung tên tuột khỏi năm đầu ngón tay rơi xuống đất.

    Thế Dân… Thật không ngờ, ngươi lại thật sự… ra tay với ta.

    Một tay gắt gao đè trên ngực, tay kia siết chặt dây cương, nhưng vẫn cầm chẳng được. Lý Kiến Thành gắng sức mím môi, cuối cùng vô lực ngã về phía sau.

    Huyền Vũ Môn cao lớn nguy nga sau lưng Lý Thế Dân nghiêng dần trong mắt anh, cho đến khi ầm ầm sụp đổ.

    Một khắc ấy, gió gào thét lướt qua khoảng trống giữa hai người, nuốt chửng hoàn toàn những tiếng chém giết xung quanh.

    Chỉ một câu mơ hồ của người ấy lại hết sức rõ ràng:

    “Xin lỗi, đại ca.”

    … Hôm ấy là mùng bốn tháng sáu năm Vũ Đức thứ chín, Lý Thế Dân tự tay bắn chết đại ca của mình – thái tử Lý Kiến Thành, cướp lấy ngai vị, sử xưng: “Sự biến Huyền Vũ Môn”.

    Tóm tắt nội dung:

    Sau chính biến Huyền Vũ môn, Lý Kiến Thành ôm theo nỗi bàng hoàng và oán hận mà chết, lại trùng sinh vào thời điểm Lý Uyên vừa dựng cờ khởi nghĩa, Lý Kiến Thành mang theo gia quyến từ Hà Đông đến Thái Nguyên. Trải qua sai lầm chết người của đời trước, đến đời này Kiến Thành không còn dễ dàng tin tưởng bất kì ai nữa, đối với Lý Thế Dân lại càng thêm cảnh giác bội phần, thậm chí còn muốn trả thù, sau khi lợi dụng Lý Thế Dân để đoạt giang sơn sẽ trả lại hắn một tiễn đã nợ mình kiếp trước. Lý Kiến Thành không sao ngờ được trong lòng Lý Thế Dân lại ôm ấp thứ tình cảm vượt qua tình anh em đơn thuần với mình, đến khi hiểu ra thì bản thân cũng đã bị cuốn vào mối tình oan nghiệt đi ngược luân thường ấy. Nhưng Lý Kiến Thành là người quyết tuyệt, yêu thì yêu, quyền thế và thù hận vẫn khó lòng buông bỏ. Trải qua rất nhiều sóng gió, âm mưu, tranh đoạt, cuối cùng cả hai lại gặp nhau nơi Huyền Vũ môn định mệnh. Lý Kiến Thành giương cung, mũi tên xé gió bay ra, kết thúc tất cả ân oán dây dưa qua hai kiếp và mở ra một tương lai mới cho Đại Đường…

    Mục lục

    Chương 1..... ...........Chương 2..... ...........Chương 3........ ........Chương 4...... ..........Chương 5
    Chương 6... .............Chương 7.... .... . ......Chương 8....... ... .....Chương 9......... ......Chương 10
    Chương 11...............Chương 12...............Chương 13...............Chương 14...............Chương 15
    Chương 16...............Chương 17...............Chương 18...............Chương 19...............Chương 20
    Chương 21...............Chương 22...............Chương 23...............Chương 24...............Chương 25
    Chương 26...............Chương 27...............Chương 28...............Chương 29...............Chương 30
    Chương 31...............Chương 32...............Chương 33...............Chương 34...............Chương 35
    Chương 36...............Chương 37...............Chương 38...............Chương 39...............Chương 40
    Chương 41...............Chương 42...............Chương 43...............Chương 44...............Chương 45
    Chương 46...............Chương 47...............Chương 48...............Chương 49...............Chương 50
    Chương 51...............Chương 52...............Chương 53...............Chương 54...............Chương 55
    Chương 56...............Chương 57...............Chương 58...............Chương 59...............Chương 60
    Chương 61...............Chương 62...............Chương 63...............Chương 64
    Chương 65...............Chương 66...............Chương kết

    Phiên ngoại 1...............Phiên ngoại 2...............Phiên ngoại 3

    Tâm sự của beta:

    Bất kì ai quan tâm tới lịch sử Trung Quốc, hẳn đều không xa lạ với cái tên Lý Thế Dân gắn liền với chính biến Huyền Vũ môn đẫm máu. Nhưng tin theo sử sách, hầu như ai cũng mang định kiến Lý Thế Dân công cao cái chủ, bị huynh đệ ghen ghét mưu hại, buộc lòng ra đòn phản công, mấy người hiểu được sự thật đằng sau nó ra sao? Lý Kiến Thành thật ra là người như thế nào? Là một đam mỹ, đương nhiên những tình tiết trong Thịnh Đường có phần sai khác với sự thật, nhưng hình tượng Lý Kiến Thành trong đây lại gần với lịch sử hơn bất kỳ bộ tiểu thuyết dã sử nào khác, khiến người đọc ban đầu có thể ngạc nhiên với cách nhìn mới mẻ này, nhưng càng đọc càng bị cuốn hút và yêu anh từ lúc nào không hay :))

    Là truyện lấy bối cảnh đấu đá chính trị và quân sự, Thịnh Đường rất thành công trong xây dựng cốt truyện với những âm mưu chồng chéo, gay cấn đến từng hơi thở. Là đồng nhân lịch sử, Thịnh Đường bám khá sát sử, ngoại trừ hình tượng Lý Thế Dân hơi OOC một chút thì mọi thứ đều hết sức chân thực. Và là fan của thể loại huynh đệ văn, mình khẳng định không một cặp anh em nào trong đam mỹ có thể cẩu huyết hơn Dân Thành. Dông dài thế là đủ, ai muốn đọc review chi tiết hơn về truyện xin hãy ghé qua đây :”>
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/3/17
    1. View all 4 comments
    2. Thanh Du
      Thanh Du
      Nghe tên cô quen quen, hình như là người quen phớ hơm =))
      2/3/17
    3. Cô gái yêu môn Độc dược
      2/3/17
    4. Thanh Du
      Thanh Du
      Đọc đi đọc đi, truyện hay lớm =))
      2/3/17
  2. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1

    Editor: Khúc Nam

    Beta: Thanh Du

    *****​

    Mùa xuân năm Nghĩa Ninh thứ nhất triều Tùy, ngoại thành Thái Nguyên.

    Lý Thế Dân vận giáp đen ngồi trên lưng ngựa, lặng im dõi mắt nhìn về phương xa. Trời sáng mây trong, gió nhẹ cuộn dâng tầng tầng cát bụi che mờ tầm mắt.

    Hình như nhìn thấy thứ gì, trước mắt hắn chợt sáng bừng lên, liền thúc ngựa phi nhanh về phía trước. Tùy tùng phía sau thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo.

    Sau làn bụi cát mỏng manh, một đoàn nhân mã đang đi về phía này, bóng dáng dần dần trở nên rõ ràng. Người dẫn đầu vận áo trắng giáp bạc, áo choàng đỏ thẫm sau lưng rực rỡ như lửa, vô cùng chói mắt.

    Lý Thế Dân vội tới trước mặt người nọ, xoay người xuống ngựa, chắp tay nói: “Đại ca!”

    Nhìn thấy Lý Thế Dân, người nọ cũng xuống ngựa đỡ hắn dậy, khẽ cười nói: “Thế Dân đang ở Tấn Dương, trở lại Thái Nguyên từ khi nào vậy?”

    “Cũng chỉ sớm hơn đại ca một ngày thôi,” Lý Thế Dân nói, “Tấn Dương cách nơi này có mấy ngày đường, tính ra không phải bôn ba mệt nhọc bằng đại ca.”

    Lý Kiến Thành khẽ gật đầu, cười nói: “Trên đường bão cát lớn quá, cản trở lộ trình, làm phiền Thế Dân chờ lâu.”

    Lý Thế Dân ngước mắt nhìn anh, chỉ thấy đối phương ngũ quan mặt mày dù giống mình tới bảy tám phần, nhưng phong thái lại thanh tú nhã nhặn, dù mặc áo giáp cũng không thể che đi khí độ tao nhã.

    Ngừng một chút, hắn cười nói: “Sao đại ca lại nói vậy, Thế Dân cũng đâu phải chờ lâu.”

    Trong lòng thừa hiểu hắn đang nói lời khách sáo, Lý Kiến Thành không nói thêm gì nữa, chỉ chăm chú quan sát người đối diện một phen, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, nói: “Mấy tháng không gặp, Thế Dân đã cao hơn vi huynh rồi.”

    Lý Thế Dân đứng thẳng dậy, phát hiện ra không biết từ khi nào bản thân quả thật đã cao hơn đại ca mấy phân. Nhất thời không biết nên tiếp lời ra sao cho phải, đành cười mà rằng: “Ngoài thành bão cát lớn, mong đại ca mau chóng cùng ta vào thành.”

    Lý Kiến Thành khẽ gật đầu, lập tức lên ngựa, hai người sóng đôi vào thành.

    “Phụ thân vẫn khỏe chứ?” Khi đi trên con phố trong nội thành Thái Nguyên, Lý Kiến Thành nhàn nhạt hỏi.

    “Phụ thân hoàn toàn mạnh khỏe, vẫn luôn nhắc tới đại ca, cho nên hôm nay mới bảo ta ra khỏi thành mười dặm đón huynh.” Lý Thế Dân dừng một chút, đoạn thấp giọng nói, “Hôm trước phụ thân giết hai người Vương Uy, Cao Quân Nhã, chẳng khác chi dựng phản kỳ với hoàng thượng, nước cờ tiếp theo nên đi thế nào còn phải bàn bạc cho kỹ càng. Bởi vậy mới gấp rút triệu chúng ta về Thái Nguyên, cùng bàn kế lớn.”

    Lý Kiến Thành trước dù ở Hà Đông, nhưng đương nhiên cũng đã nghe nói về việc này, thuận miệng nói: “Hai người Vương Uy, Cao Quân Nhã dù mang danh Phó lưu thủ Thái Nguyên, thật ra là mật thám của hoàng thượng, lưu lại ắt thành mối họa, sớm muộn gì cũng phải trừ khử.”

    Lý Thế Dân gật đầu nói: “Hoàng thượng vô đạo, quần hùng cùng nổi lên, vừa hay có chuyện này khiến phụ thân cuối cùng cũng hạ quyết tâm.”

    Trong lúc nói chuyện, hai người đã tới phủ Đường quốc công.

    Lý Kiến Thành vội vàng thay thường phục rồi đi thẳng tới phòng nghị sự. Lý Uyên ngồi tại ghế chủ, vị trí phía dưới bên phải đã có Lý Thế Dân ngồi sẵn.

    Lý Kiến Thành tiến lên chắp tay cúi đầu trước Lý Uyên, nói: “Kiến Thành được lệnh phụ thân liền vội vàng rời Hà Đông tới đây, trên đường bão cát cản trở lộ trình, xin phụ thân thứ tội.”

    Đường quốc công Lý Uyên đang giữ chức Thái Nguyên lưu thủ nhìn con trưởng của mình, đứng lên đi xuống, khẽ cười nói: “Vi phụ đã nhắc tới con nhiều ngày. Trong các con ta chỉ có con và Thế Dân là đủ trưởng thành, có thể lo việc lớn, nay hai đứa đều về đây cả rồi, vi phụ cũng không còn gì lo lắng nữa.”

    Lý Kiến Thành nói: “Thời gian con ở Hà Đông, đã chiêu mộ được một đám sĩ phu có tài. Khi nhận được thư khẩn cấp từ phụ thân, con vội vàng trở về trước, lệnh cho họ mấy ngày nữa tới đây. Đến lúc đó nếu phụ thân có việc cần, xin cứ tùy ý sai phái!”

    Lý Uyên nghe vậy bèn quay sang Lý Thế Dân, vuốt râu cười bảo: “Hôm trước Thế Dân cũng dẫn về một nhóm nghĩa sĩ tài ba, xem ra trước đây vi phụ để hai con đi lại hai miền Hà Đông, Tấn Dương, hai con quả thực đã có thu hoạch lớn, không phụ phó thác của vi phụ!”

    Lý Thế Dân cũng đứng dậy nói: “Phụ thân, nay đại ca đã trở về, coi như mọi việc đều sẵn sàng rồi. Con nghĩ cần mau chóng định ra chiến lược tiến quân, tiên phát chế nhân!”

    Lời ấy cũng là suy nghĩ của Lý Kiến Thành, anh khẽ gật đầu, quay lại nhìn Lý Thế Dân, trùng hợp thay lại bắt gặp ánh mắt của đối phương. Lý Kiến Thành ngây người trong chốc lát, lập tức đảo mắt nhìn về phía Lý Uyên. Đã thấy Lý Uyên chậm rãi cười nói: “Các con nói phải, có điều hôm nay Kiến Thành vừa trở về, đường xa mệt nhọc, trước cứ nghỉ ngơi một ngày đi đã. Sớm mai vi phụ sẽ triệu tập mọi người tới phòng nghị sự, thương nghị chiến lược sau này.”

    Rời khỏi phòng nghị sự, Lý Kiến Thành nói với Lý Thế Dân: “Hôm nay Thế Dân cũng vất vả nhiều rồi, chi bằng sớm nghỉ ngơi đi thôi.” Dứt lời xoay người định đi.

    “Đại ca!”

    “Thế Dân còn có chuyện gì?” Lý Kiến Thành quay lại, khẽ cười nói.

    “Mấy ngày không gặp đại ca, Thế Dân trong lòng mong nhớ,” Lý Thế Dân nhìn anh không rời mắt, ngừng một lát lại nói tiếp, “Không biết đại ca có đồng ý tới thăm phủ Thế Dân một lát?”

    Lý Kiến Thành trông thấy sự chờ mong lóe lên trong mắt đối phương, ngoài mặt vẫn cười, nhưng miệng lại nói: “Hôm nay đại ca hơi mệt, để ngày khác sẽ tới sau vậy.”

    Ánh mắt Lý Thế Dân rõ ràng tối đi, nhưng cũng gượng cười đáp: “Đại ca nói phải, Thế Dân không dám quấy rầy nữa.” Dứt lời thi lễ, xoay người cáo lui.

    Lý Kiến Thành nhìn theo bóng hắn đi xa, im lặng siết chặt ống tay áo. Không biết đứng đó bao lâu, thân thể bỗng nhiên căng lên, vội vàng xoay người, trở về phủ đệ của mình.

    Cũng chỉ cách vài đoạn hành lang, nhưng anh lại hết sức vội vàng. Về đến phủ rồi, cũng chẳng kịp để ý hạ nhân hành lễ đã lao thẳng vào phòng.

    Đóng cửa, đưa tay đè lên ngực, chầm chậm ngồi xuống.

    Nỗi đau đến tê tâm liệt phế nơi đó, thường sẽ ập đến khi anh nhớ về những hồi ức không thể xóa bỏ kia.

    Lý Kiến Thành khẽ cắn môi, loạng choạng đứng dậy đi đến bên giường, lấy từ dưới gối ra một chiếc lọ nhỏ. Đổ một viên thuốc ra nuốt vào, mới dần thả lỏng cơ thể, tựa vào đầu giường.

    Mồ hôi lạnh theo thái dương từ từ chảy xuống, Lý Kiến Thành nhắm mắt lại, thở dài một hơi.

    Không một ai biết, lúc này người trở về từ Hà Đông đã không còn là Lý Kiến Thành khi rời đi. Lý Kiến Thành này, chắc chắn sẽ không còn khờ dại cả tin như năm đó nữa. Bởi vì anh đã nếm trải đau đớn một tiễn xuyên tim trước Huyền Vũ môn mười năm về sau.

    Năm đó, anh vì một nước đi sơ suất mà thua cả ván cờ. Sau khi sống lại, tất cả ký ức đều đã trở nên mơ hồ, duy chỉ có cảnh tượng trước Huyền Vũ môn ngày ấy, cùng nỗi đau xé rách tim gan là in sâu cắm rễ trong lòng, mỗi lần phát tác đều nhắc cho anh nhớ kiếp trước mình đã chết trên tay Lý Thế Dân ra sao.

    Lý Kiến Thành thường nghĩ, trời cao có lẽ cũng biết anh không cam lòng nên mới ban cho mình một cơ hội nữa, muốn xem Lý Kiến Thành anh sẽ ứng phó ra sao, sửa đổi kết cục như thế nào.

    Nhếch môi khẽ cười một tiếng. Thật ra Lý Kiến Thành kiếp trước, ngàn sai vạn sai chính là ở chỗ đã tin nhầm Lý Thế Dân.

    Mà lần này, anh nhất định sẽ không giẫm lên viết xe đổ ấy nữa.

    *****​

    Ngày kế, Lý Uyên triệu tập mọi người tới phòng nghị sự, ghế trên ngoài hai huynh đệ họ Lý còn có tâm phúc của Lý Uyên: Tấn Dương cung giám Bùi Tịch và huyện lệnh Tấn Dương Lưu Văn Tĩnh.

    Lý Uyên đi tới trước tấm địa đồ treo cao, đứng nghiêm nghị, nói: “Nay Dương Quảng hoang dâm vô đạo, đồ thán sinh linh, khiến quần hùng trong thiên hạ đua nhau nổi dậy. Trước có Lâm Sĩ Hoằng ở Dự Chương, Đỗ Phục Uy ở Giang Hoài khởi binh, sau có Ngõa Cương trại khởi sự. Nay khí số triều Tùy đã hết, lại có ý muốn đuổi tận giết tuyệt gia tộc họ Lý chúng ta.” Nói đoạn ngừng lại thở dài, “Các vị có lẽ cũng từng nghe nói, hôm trước lão phu suýt nữa đã bị hai kẻ Vương Uy, Cao Quân Nhã ngầm mưu hại bắt giữ. Lão phu vốn một lòng tận trung với Đại Tùy, mà nay bị Dương Quảng bức bách đến đường cùng, thật sự không thể không phản. Mong các vị hãy giúp lão phu một tay!”

    Mọi người nghe vậy đều đồng loạt đứng dậy hưởng ứng. Lý Kiến Thành thầm than cha mình quả nhiên thủ đoạn phi phàm, rõ ràng đã âm thầm mưu đồ suốt bao năm, giờ này lại làm như bất đắc dĩ phải làm vậy, đúng là cáo già.

    Lý Uyên cảm tạ mọi người đứng dưới, đoạn xoay người nhìn vào địa đồ, nói: “Nay thiên hạ đại loạn, ta đang ở Thái Nguyên, bắc có Đột Quyết, nam có quân Tùy và những nghĩa quân khác, nếu sơ xuất sẽ thành hai mặt thụ địch, chẳng hay các vị có thượng sách gì không?”

    Bùi Tịch nghe vậy chậm rãi đứng lên, chắp tay nói: “Thần nghĩ Đột Quyết phía bắc rất hùng mạnh, còn quân Tùy phương nam chẳng qua chỉ là chó cùng dứt dậu. Sách lược hiện giờ trước hết là ổn định Đột Quyết phương bắc, tránh một mũi kiếm, tập trung binh lực xuôi nam đánh Tùy, đó mới là thượng sách.”

    “Lời này của Bùi giám rất hợp ý ta.” Lý Uyên gật đầu cười nói, hiện giờ dù đã dẫn quân khởi sự, ông vẫn gọi Bùi Tịch bằng chức danh cũ, đủ thấy sự coi trọng và kính nể đặc biệt đối với người này.

    Lúc này, Lý Thế Dân đã không kìm được mà lên tiếng: “Phụ thân, con nghĩ ổn định Đột Quyết xuôi nam là việc đầu tiên, còn sau đó là chiếm đất Quan Trung, lập đại bản doanh.”

    Lời vừa nói ra, mọi người phía dưới đều sôi nổi đồng tình, mỗi người mỗi ý đồng loạt lên tiếng. Lý Uyên thấy Lý Kiến Thành vẫn luôn im lặng, bèn hỏi: “Kiến Thành, thân là trưởng tử, con không có ý kiến gì ư?”

    Lý Kiến Thành đứng dậy chắp tay nói: “Những ý kiến của chư vị, Kiến Thành thấy không sai. Bốn phía Quan Trung trù phú, tiến có thể công lui có thể thủ, nếu chọn nơi này làm đại bản doanh, nhất định có thể vạch đôi thiên hạ với triều Tùy. Chỉ là…” Lý Kiến Thành im lặng chốc lát mới nói tiếp, “Kiến Thành nghĩ,việc quan trọng nhất bây giờ là ổn định Đột Quyết. Việc này đã như lửa sém lông mày, không thể trì hoãn nửa phần.”

    Lý Uyên chau mày nói: “Ý con là sao?”

    Lý Kiến Thành tiến ra giữa phòng, chỉ lên một điểm trên địa đồ, nói: “Thái Nguyên bắc giáp Đột Quyết, lương thảo dồi dào, nhân dân giàu đủ. Nay chúng ta phản Tùy, cục diện chính trị ít nhiều sẽ rối ren. Nếu ta là Khả Hãn Đột Quyết, chắc chắn sẽ thừa dịp này phát binh đánh chiếm Thái Nguyên.”

    Lý Uyên tiến lên một bước, hỏi: “Nếu là như thế, không biết Kiến Thành có diệu kế gì để ngăn địch?”

    Lý Kiến Thành cười nói :“Đột Quyết liên tiếp xâm lấn cũng chỉ để cướp bóc tiền của lương thực mà thôi, đối phó với họ, không cần gì khác ngoài hai chữ ‘Lợi dụ’.” Nói đoạn trở về chỗ ngồi, chắp tay nói, “Kiến Thành bất tài, nguyện làm sứ giả thay phụ thân thuyết phục Thủy Tất Khả Hãn kia.”

    Lý Thế Dân nghe vậy giật mình, đang định lên tiếng khuyên can, nào ngờ Lý Uyên lại gật đầu nói: “Được. Nếu Kiến Thành đã tự đề cử thì vi phụ sẽ giao việc này cho con. Tin rằng con chắc chắn sẽ không để nhục sứ mệnh.”

    Hôm đó sau buổi thương nghị, mọi người đã quyết định xong sách lược khởi binh xuôi nam, chiếm đóng Quan Trung. Lý Thế Dân có chút phân tâm, liên tục nhìn sang Lý Kiến Thành. Mà thần sắc Lý Kiến Thành vẫn hết sức thản nhiên, như thể đề nghị một mình mạo hiểm khi nãy không phải do chính miệng mình nêu ra.

    Sau khi tan họp, Lý Thế Dân đuổi theo Lý Kiến Thành, nói: “Việc này phái người khác đi là được rồi, sao có thể để đại ca một mình mạo hiểm sang doanh trại Đột Quyết, vạn nhất xảy ra chuyện thì phải làm sao đây?”

    Lý Kiến Thành cười thật ôn nhã, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lý Thế Dân, nói: “Thế Dân cứ yên tâm, nếu không nắm chắc mười mươi thì sao ta dám tự đề cử mình? Vả lại việc này hết sức hệ trọng, nếu để người khác đi rồi xảy ra sơ xuất, sau này chúng ta sẽ phải đón địch hai phía. Ý ta đã quyết, Thế Dân đừng ngăn cản nữa.” Dứt lời không đợi Lý Thế Dân kịp nói câu gì, anh đã vỗ vai hắn mấy cái rồi đi.

    Xoay người sang hướng khác, mới cười thầm một tiếng.

    Lý Thế Dân, ngươi hãy cứ yên tâm, ta chắc chắn sẽ quý trọng tính mạng mình. Một kiếp này, giang sơn Đại Đường còn đang chờ Lý Kiến Thành ta làm chủ.

    *****​

    Mấy ngày sau, hơn một vạn nhân mã Đột Quyết tiến sát Thái Nguyên. Khi hai quân giáp mặt, doanh trướng của Thủy Tất Khả Hãn nghênh đón Lý Kiến Thành đơn thương độc mã mà đến.

    Thủy Tất Khả Hãn ngồi trên ghế chủ, đọc xong thư của Lý Uyên bèn nheo mắt quan sát người đối diện. Tuy một thân áo trắng, nhìn có vẻ văn nhược, nhưng phong thái nơi khóe mắt chân mày lại khiến người ta cảm thấy thật phi phàm.

    Trầm ngâm một lát, hắn mở miệng nói: “Ngươi dám một thân một mình tiến vào doanh trướng của ta, đủ thấy cũng có vài phần dũng cảm. Có điều trong thư Đường quốc công hứa hẹn đủ thứ, nhưng cũng chỉ là nói suông, làm sao ta có thể tin các ngươi sau này sẽ không lật lọng?”

    Lý Kiến Thành đương nhiên đã che dấu thân phận, chỉ dùng tên giả đóng vai một thần tử bình thường, giờ mới bình tĩnh lên tiếng: “Nay quần hùng trong thiên hạ nổi dậy khắp nơi, giang sơn Đại Tùy lung lay sắp đổ, Đường quốc công Lý Uyên khởi binh ở Thái Nguyên đã được toàn dân ủng hộ, ngày sau ắt thành nghiệp lớn. Lần này quốc công phái tại hạ đến đây, để biểu đạt ý muốn tôn Khả Hãn làm chủ, tiện thể muốn kết thành đồng minh với Khả Hãn. Quốc công chiếm được thứ gì đều để lại cho Khả Hãn một phần, đợi ngày sau Đường quốc công bước lên đại vị vẫn sẽ làm thế. Khả Hãn chẳng cần hao một binh một tốt, mà sau này sẽ dứt nỗi lo về tiền bạc lương thực.” Dừng một chút mới tiếp: “Quả đúng như lời Khả Hãn nói, việc tương lai Quốc công không thể đưa ra bằng chứng. Nhưng nếu Khả Hãn không tin chúng ta, lần này tuy ngài có thể chiếm được Thái Nguyên, nhưng sau này dù là Dương Quảng hay bất kỳ ai khác thì cũng chưa chắc đã đối tốt với Đột Quyết bằng quốc công. Hai bên đối kháng, nhất định phải hao tướng tổn binh, thắng bại khó nói trước. Việc này… xin Khả Hãn cẩn thận cân nhắc một phen.”

    Thủy Tất Khả Hãn nhìn anh, nét mặt đã lộ ra vài phần do dự. Chính vào lúc này, một người bất ngờ xông vào doanh trướng, lên tiếng: “Khả Hãn, Lý Uyên kia …” Nói đến đây, bất chợt trông thấy Lý Kiến Thành, liền ngây người tại chỗ, lời còn dang dở cũng lập tức im bặt.

    Thủy Tất Khả Hãn thờ ơ giới thiệu: “Đây là sứ giả do Đường quốc công phái đến nghị hòa. Vừa rồi…. ngươi định nói gì thế?”

    Người nọ bấy giờ phục hồi tinh thần, nhưng vẫn nhìn Lý Kiến Thành không rời mắt, nói: “Lý Uyên kia không chịu ứng chiến, chỉ mở rộng cửa thành, không rõ có ý đồ gì. Vừa rồi ta đánh bạo cử người xông vào thành, lại bị tên bắn chết hết, tổn thất đến hơn trăm người!”

    Thủy Tất Khả Hãn nghe vậy chau mày, nhìn Lý Kiến Thành, như cười như không: “Xem ra Đường quốc công của các ngươi không phải kẻ dễ chọc ha.”

    Lý Kiến Thành vẫn ung dung bình tĩnh, mắt cũng không chớp lấy một cái, chắp tay thưa rằng: “Quốc công làm vậy chắc chắn là để tỏ rõ thành tâm muốn nghị hòa với Khả Hãn, mong Khả Hãn suy xét.”

    “Việc này… ta sẽ cân nhắc” Thủy Tất Khả Hãn thả thư lên bàn, nói: “Hôm nay sứ giả hãy ngủ lại doanh trướng của ta, đợi ta quyết định rồi sẽ lập tức thông báo.”

    Lý Kiến Thành gật đầu cáo lui, trong lòng thừa biết mình không tránh khỏi phải ở lại đây vài ngày làm con tin, bèn theo vài binh sĩ Đột Quyết dẫn đường tới một doanh trướng nghỉ ngơi.

    Hé mở một cửa sổ trong doanh trướng, loáng thoáng còn thấy được thành Thái Nguyên trước mặt đèn đuốc sáng bừng. Đúng lúc đó, chợt nghe tiếng màn trướng bị vén lên, một bóng người đi vào.

    Lý Kiến Thành quay lại, thấy người nọ giờ đã cởi áo giáp, thay sang áo dài rộng rãi. Dáng người gã cao lớn, gương mặt oai hùng góc cạnh, đường nét như khắc như điêu, vừa nhìn đã biết không phải là người Trung thổ.

    Lý Kiến Thành tiến lên, chắp tay nói: “Khi nãy ở trước mặt Khả Hãn, đa tạ Vương gia đã không vạch trần thân phận của ta.”

    Người nọ nhíu mày đến gần vài bước, thở dài trách cứ: “Kiến Thành, sao ngươi lại dám tới nơi này một mình?”

    Lý Kiến Thành chăm chú nhìn người trước mặt, khoảng cách giữa hai bên chỉ là gang tấc.

    “Chỉ e việc này nếu không phải Kiến Thành thì không thể được.” Anh chậm rãi thu lại ý cười trong mắt, nói rành rọt từng chữ từng từ, “Không dám giấu diếm, lần này Kiến Thành tới đây thật ra là muốn nhờ cậy Vương gia một việc.”

    ——————————————–

    Tâm sự của tác giả: Tích mực bao ngày cuối cùng cũng đào hố =w=

    Thái tử Kiến Thành thật là một người bất hạnh. Với tài năng khí độ của anh vốn có thể ngồi vững ngôi thái tử, chỉ vì biến cố Huyền Vũ môn mà chết không minh không bạch. Chẳng những thế, chết rồi còn bị Lý Thế Dân sửa sử bôi nhọ, hủy hết thanh danh một đời.

    Kì thực tui đào hố này là muốn thanh minh cho anh một lần. Trong cuộc tranh đoạt với Lý Thế Dân anh vẫn luôn ở vào thế thượng phong, chỉ là cuối cùng đi sai một nước mà thua cả ván cờ, thật vô cùng đáng tiếc.

    Cho nên người như thế thật sự rất thích hợp để trùng sinh…. = =+
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  3. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2

    Editor: Khúc Nam

    Beta: Thanh Du

    *****​

    Người đó thở dài: “Kiến Thành, với giao tình giữa hai ta mà đến giờ ngươi vẫn gọi ta là Vương gia như người xa lạ vậy sao?”

    Lý Kiến Thành nghe vậy bật cười, lúc này mới nói: “Đại ca.”

    Thì ra ngày Lý Kiến Thành còn ở Hà Đông, từng tình cờ quen biết một nhân sĩ Đột Quyết. Lúc đó Lý Kiến Thành lấy danh nghĩa của Lý Uyên bí mật chiêu mộ nhân sĩ, thấy người nọ bề ngoài không giống người Trung thổ, liền có ý kết giao với gã. Qua lại hơn một tháng, Lý Kiến Thành thấy người này tính tình hào sảng chính trực, là một nhân vật anh hùng, bèn thường xuyên qua lại, gọi nhau bằng anh em.

    Tới khi người Đột Quyết đó phải đi, gã mới tiết lộ cho Lý Kiến Thành một sự thật: hóa ra gã chính là Vương gia Đột Quyết, em trai đương kim Thủy Tất Khả Hãn, tên gọi Đốt Bật. Gã rất yêu thích văn hóa Trung thổ nên mới thường tới đây thăm thú.

    Lý Kiến Thành nghĩ sau này mình tất phải qua lại với gã, nên cũng nói ra thân phận thật của mình. Khi đó anh mới là thế tử của Đường quốc công, đương nhiên không phải là thân phận lớn lao gì trong mắt Đốt Bật, nhưng gã lại có ấn tượng rất sâu đậm với Lý Kiến Thành.

    Chỉ là bẵng đi mấy năm, không ngờ thiên hạ đã nổi cơn mưa gió, hôm nay Đường quốc công Thái Nguyên khởi sự, nháy mắt đã đứng đầu một đội quân dũng mãnh như hổ. Lý Kiến Thành là thế tử của Đường quốc công, đương nhiên đã trở thành đại nhân vật. Còn gã tay nắm trọng binh, thèm khát Trung Nguyên đã lâu, không tránh khỏi một ngày binh đao tương kiến. Không phải Đốt Bật chưa từng nghĩ tới việc sẽ hội ngộ trên chiến trường, nhưng gã vẫn không thể ngờ Lý Kiến Thành sẽ đơn thương độc mã xuất hiện trước mặt mình.

    Mà Lý Kiến Thành đứng trước mắt gã lúc này dường như không thay đổi gì so với năm đó. Giữa chiến trường quân doanh, dẫu là sứ giả nhưng anh vẫn khoác một manh áo vải trắng vẽ hoa văn nước chảy, tư thái ung dung, phong lưu uyển chuyển, thoạt nhìn giống như một vị công tử phú quý an nhàn. Đôi mắt thường mang ý cười, dù có ý chân thành, dù có nét phong lưu, nhưng vẫn luôn xa xôi như cách một làn vải thưa.

    Thái độ của cậu ấy với mọi người đều là như vậy, hay chỉ với mình mới thế? Đốt Bật thầm nghĩ, có lẽ bởi hai người là địch nên Kiến Thành không thể hoàn toàn thật lòng đối đãi mình được.

    Vì vậy gã đứng im một lát rồi xoay người đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía xa, hỏi: “Không biết Kiến Thành từ xa tới đây là muốn nhờ ta giúp việc gì?”

    “Chắc đại ca đã biết Kiến Thành đến đây để làm gì rồi,” Lý Kiến Thành lại gần gã, mỉm cười nói thẳng: “Thật không dám đấu, điều Kiến Thành thỉnh cầu… Chính là xin đại ca không tấn công Thái Nguyên của ta.”

    Đốt Bật nghe vậy thì hơi nhíu mày, liền đó mỉm cười: “Kiến Thành, dù ta có lòng muốn giúp ngươi thì việc này cũng không phải do một mình ta quyết định.”

    “Vừa nãy ta đã dâng thư của Đường quốc công cho Khả Hãn, Đường quốc công hứa rằng nếu Đột Quyết đồng ý ngồi yên xem tranh chấp ở Trung thổ, vấn đề tiền bạc và lương thực chắc chắn Đường quốc công sẽ cung cấp tận tình. Thủy Tất Khả Hãn nghe ta khuyên nhủ đã hơi phân vân, nhưng nếu chỉ dựa vào lời từ phía ta, e rằng Khả Hãn khó mà đưa ra quyết định ngay được. Mọi sự đều đủ, chỉ thiếu một trận ‘gió đông’.” Nói tới đây, anh bỗng quay sang nhìn Đốt Bật: “Đại ca chính là em trai của Khả Hãn, tay lại nắm trọng binh, dĩ nhiên là người Khả Hãn tin tưởng, nếu đại ca chịu thổi trận gió đông ấy vào Khả Hãn thì việc ắt sẽ thành.”

    Đốt Bật nhìn anh, không hề phản bác, chỉ cười nói: “Kiến Thành, ngươi dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ đồng ý?”

    “Dựa vào đâu ư? Nếu chuyện này thành công, Khả Hãn và quốc công đều có được thứ mình muốn, chỉ lợi mà không hại.” Lý Kiến Thành cười nói: “Với trí tuệ của Khả Hãn và đại ca, chắc chắn đã nhìn thấu việc này từ lâu rồi.”

    Đốt Bật vẫn lẳng lặng nhìn anh, cất giọng chậm rãi: “Thế nhưng Kiến Thành à, đại ca tin ta, còn ta lấy gì để tin ngươi đây?”

    Lý Kiến Thành mỉm cười, hỏi ngược lại: “Kiến Thành là người thế nào đại ca còn chưa rõ sao?”

    Đốt Bật nghe vậy thì lặng thinh, gã nhìn anh thật lâu rồi mới rời mắt trông ra cửa sổ. Lý Kiến Thành cũng không thúc giục, anh chuyển mắt nhìn theo gã về hướng thành Thái Nguyên. Đêm đã về khuya, đèn đuốc từ ngàn vạn hộ dân trong thành đã không còn rực rỡ như trước, chỉ còn ánh lửa trên tường thành vẫn sáng rực trong gió.

    Lúc này, anh mới nghe Đốt Bật bên cạnh lên tiếng: “Kiến Thành, ta tin ngươi sẽ không lừa ta.”

    Lý Kiến Thành nghe vậy lập tức hiểu ý, bèn xoay người về phía gã, chắp tay nói: “Kiến Thành đa tạ đại ca trước.”

    Đốt Bật cũng quay sang nhìn người đối diện, trên mặt đã không còn ý cười, chỉ chậm rãi nói: “Kiến Thành, hôm nay ngươi nợ ta một ân tình, không biết ngày sau sẽ lấy gì để báo đáp?”

    Lý Kiến Thành ngẩn người chốc lát mới bật cười trả lời:

    “Chỉ cần đại ca muốn, chỉ cần Kiến Thành có thể cho,” Anh dừng lại một chút, sau đó nói một câu chậm rãi mà rành mạch: “Kiến Thành… nhất định không từ chối.”

    Đốt Bật nghe vậy cũng ngẩn người, yên lặng nhìn anh. Một lúc sau, gã bỗng nở nụ cười, tay vỗ nhẹ lên vai Lý Kiến Thành, nói: “Kiến Thành quả là người thẳng thắn, vậy thì uống với ta một trận sảng khoái có được không?”

    Lý Kiến Thành liền chắp tay, đáp: “Đại ca đã mời, Kiến Thành đương nhiên phải bồi tiếp!”

    *****​

    Nghe nói Lý Kiến Thành bị giữ lại trong quân doanh Đột Quyết, lòng Lý Thế Dân nóng như lửa đốt, ngày đêm đứng ngồi không yên, hận không thể lập tức nhảy lên ngựa xông đến đòi người về.

    Lưu Văn Tĩnh xưa nay vẫn luôn thân thiết với Lý Thế Dân, thấy thế bèn khuyên giải: “Xin nhị công tử cứ yên tâm chờ ở đây, chớ nóng vội làm gì. Bằng tài trí của thế tử điện hạ, chắc chắn người sẽ không để bản thân rơi vào cảnh nguy nan đâu.”

    Lý Thế Dân thở dài: “Sao Đột Quyết lại phải giam giữ một sứ giả làm gì? Nếu thân phận anh ấy bại lộ, chỉ e có đi mà không có về!”

    “Lời này của nhị công tử e là lo lắng thái quá rồi.” Lưu Văn Tĩnh ôn tồn nói, “Nếu Đột Quyết đã biết sự thật thì đã phái sứ giả tới uy hiếp để ra điều kiện với ta. Nhưng đã qua mấy ngày mà vẫn không thấy bóng dáng sứ giả, chứng tỏ việc này vẫn chưa bại lộ. Có lẽ Khả Hãn Đột Quyết còn đang do dự, chưa thể đưa ra quyết định nên mới giữ thế tử điện hạ lại đó.”

    Trong lòng Lý Thế Dân biết y nói đúng, nhưng không hiểu sao vẫn không thể bình tĩnh. Hơn một tháng nay, hắn đã quen mỗi ngày đều cùng ra cùng vào với đại ca. Dù trong sự dịu dàng của người đó luôn mang theo xa cách, nhưng ít ra vẫn ở bên cạnh mình thì hắn còn yên tâm. Giờ đây anh ấy đột ngột đi xa mấy ngày, an nguy không rõ, chẳng biết vì sao lòng hắn như bị khoét mất một miếng, trống trải vô cùng.

    Cứ thế nôn nóng mấy ngày liền, đến một hôm chợt nghe người ta nói thế tử đã trở về. Lý Thế Dân vội vàng thay quần áo rồi chạy tới đại đường.

    Hắn vừa tới cửa đã nghe tiếng Lý Uyên cười nói: “Kiến Thành một mình dấn thân vào hang hùm, khiến Thủy Tất Khả Hãn đồng ý kết liên minh, có thể coi là công lớn! Từ nay sau lưng đã không còn tai họa, chúng ta yên tâm xuôi nam được rồi!”

    Liền đó lại nghe Lý Kiến Thành nói: “Nếu không có phụ thân và Thế Dân ở hậu phương dùng kế giả hư giả thực kiềm chế nhân mã Đột Quyết, chỉ bằng ba tấc lưỡi của Kiến Thành thì làm được gì chứ? Dù Thủy Tất Khả Hãn đã đồng ý việc này nhưng vẫn phải thường xuyên đề phòng y bất ngờ lật lọng. Con nghĩ hiện giờ với Đột Quyết chúng ta cần phải mềm mỏng nhẫn nhịn, không tiếc lương tiền, đợi ngày sau chiếm được Quan Trung rồi sẽ xử lý sau.”

    Đang nói dở chuyện, Lý Thế Dân đã bước vào trong phòng, trước cung kính hành lễ với Lý Uyên, sau đó lập tức quay sang Lý Kiến Thành. Thấy sắc mặt và cử chỉ của anh vẫn như thường, rõ ràng là bình yên vô sự, hắn không dấu nổi vẻ vui mừng: “Thế Dân nghe nói đại ca đã lập công trở về, chúc mừng đại ca!”

    Lý Kiến Thành thoáng nhìn hắn một cái, bình thản cười nói: “Làm phiền Thế Dân quan tâm.”

    Lý Thế Dân còn muốn nói tiếp nhưng Lý Uyên đã lên tiếng trước: “Thế Dân, vi phụ cũng đang định gọi con tới đây bàn bạc, vừa hay con đã tới rồi, trước mau ngồi đi đã.”

    Lý Thế Dân vâng dạ ngồi xuống bên cạnh Lý Kiến Thành, người đó giờ đang bưng một tách trà, hạ mắt lặng thinh nhìn cái tách, hàng mi dài rủ xuống, giữa làn hơi nước còn mơ hồ thấy được. Dừng chốc lát, anh thổi khẽ một cái, chờ hơi nước tan đi vài phần mới lấy tay áo che miệng, nhấp một ngụm nhỏ.

    Mỗi động tác dù là nhỏ nhất đều vô cùng tao nhã, bình tĩnh ung dung. Không biết vì sao, trong chớp mắt đầu Lý Thế Dân đã nghĩ ngay đến một câu: “Tĩnh nhược xử nữ”.

    Lý Thế Dân cứ ngơ ngẩn nhìn anh, mãi tới khi nghe tiếng Lý Uyên mới giật mình lấy lại bình tĩnh.

    “Hôm nay vi phụ nghe nói Quận thừa Tây Hà là Cao Đức Nho đã bóng gió chỉ trích việc chúng ta khởi binh, thậm chí hôm nay còn ngang nhiên chống đối đại quân của ta.” Lý Uyên liếc mắt nhìn hai người con trai, lặng im một lúc mới tiếp: “Nếu lưu mối đại họa ở quận Tây Hà, hậu phương Thái Nguyên sẽ không thể ổn định. Lần này ta định phái hai con dẫn quân bình định Tây Hà, không biết ý các con thế nào?”

    Lý Kiến Thành Lý Thế Dân hai người bấy giờ đứng dậy, chắp tay nói: “Nguyện dẫn quân thay phụ thân diệt trừ mối đại họa đó!”

    Thật ra trong lòng Lý Uyên hiểu rõ hai đứa con này ngày sau chắc chắn sẽ trở thành đại tướng trong quân, hơn nữa thế tử Lý Kiến Thành rồi sẽ thành thái tử. Lần này phái hai người xuất chiến, gây dựng quân công, tương lai sẽ có uy tín vững chắc trong đại quân, đến khi ông chiếm được giang sơn thì có thể yên tâm phó thác.

    *Xin lỗi nhưng bấn quá cho mình chen ngang. Bác Uyên đúng là cha hiền mẫu mực mà, cái gì cũng lo cho con nghĩ cho con hết, đối với con vừa có yêu thương vừa có kì vọng. Khổ thế mà có thằng cứ nghĩ TÀI nó to lắm không ai thay được nên cha mới lợi dụng nó đánh thiên hạ xong phế bỏ như vứt một món đồ cũ :v Xin lỗi chứ nó mà không mang họ Lý thì đến già cũng chưa được cầm đại quân đâu, cầm quân đánh trận giỏi cỡ nào mà không có nguyên cái hậu phương mạnh tiếp tế đằng sau thì cũng chẳng vây nổi Lạc Dương mấy tháng trời đâu, ở đấy mà huênh hoang thiên hạ Đại Đường do một tay ta đánh về =))*

    Nhưng ông cũng không nói ra tính toán này của mình, chỉ bảo hai người ngồi xuống, khẽ cười nói: “Vậy là tốt rồi. Trước kia hai con cũng từng ra chiến trường, nhưng lần này không có ta đi cùng nữa, chắc chắn sẽ không giống trước. Vi phụ phái hai con cùng đi là hy vọng hai anh em giúp đỡ lẫn nhau, đoàn kết chống địch, một trận bắt sống được giặc, coi như tích thêm kinh nghiệm để đối mặt với các trận chiến sau này.”

    Huynh đệ hai người ngồi dưới gật đầu vâng dạ, sau đó cáo từ, trở về chuẩn bị cho việc xuất quân.

    Quận Tây Hà chỉ cách đó hơn trăm dặm, đi hai ngày là đã tới nơi.

    Hạ trại ở ngoại ô, Lý Kiến Thành đứng trong doanh trướng, trầm ngâm nhìn sa bàn trước mắt.

    Đúng lúc đó, Lý Thế Dân vén cửa doanh trướng bước vào, nói: “Đại ca, nhân mã quân ta đều đã thu xếp ổn thỏa.”

    Lý Kiến Thành gật đầu, nói: “Ban lệnh xuống dưới: không ai được phép quấy nhiễu dân chúng xung quanh. Trước trận không được, sau trận vào thành cũng không được. Kẻ nào kháng lệnh thì chém không tha.”

    Khi nói chuyện, Lý Kiến Thành vẫn chăm chú nhìn sa bàn, ánh mắt không hề lay động nửa phân.

    Lý Kiến Thành trầm tư một lát rồi tiếp: “Đây có thể coi là lần đầu quân ta xuất chinh, kỷ luật trong quân vô cùng quan trọng. Nếu làm tổn hại đến dân chúng thì sao còn dám nhận danh xưng ‘Nghĩa quân’ nữa.”

    Hai lần ra lệnh nhưng đều không thấy tiếng đáp lại, Lý Kiến Thành đứng yên một lát mới ngẩng đầu, nhìn Lý Thế Dân hỏi: “Sao còn chưa đi?”

    “Vâng, Thế Dân đi ngay.” Vừa nghe anh hỏi, Lý Thế Dân lập tức tỉnh lại, chuẩn bị rời đi. Nhưng vừa xoay người, hắn bỗng siết chặt chuôi kiếm bên hông rồi bất ngờ quay đầu nhìn lại.

    “Còn có chuyện gì ?” Lý Kiến Thành nhìn hắn, ánh mắt như cười như không, lại thâm trầm như mặt hồ sâu ngàn thước.

    Lý Thế Dân chần chừ một lát, cuối cùng cũng chịu nói: “Đại ca, có phải Thế Dân đã làm sai chuyện gì, khiến đại ca nổi giận?” Ban đầu khi biết mình được xuất chinh cùng đại ca, hắn đã phấn khởi rất lâu, không ngờ suốt quãng đường đi Lý Kiến Thành vẫn luôn duy trì khoảng cách rõ rệt với mình, ngay cả nụ cười ôn hòa mang theo xa cách như khi còn trong phủ cũng chưa từng thấy.

    Thật ra hắn đã cảm nhận được sự thay đổi của Lý Kiến Thành từ lâu. Hắn nhớ rõ bản thân mình ngay từ nhỏ đã thích quấn lấy đại ca, đại ca dạy hắn đọc sách viết chữ, cưỡi ngựa bắn tên, cho đến tận khi hắn trường thành. Trước ngày hai người tách ra đi về hai nơi Hà Đông và Tấn Dương, đại ca vẫn luôn là người hắn dựa dẫm và mong mỏi.

    Nhưng lần này Lý Kiến Thành trở về đã bộc lộ rõ sự xa cách với hắn, dù anh vẫn luôn ôn nhu như ngọc nhưng vui buồn không còn hiện lên nét mặt, từng động tác cử chỉ đều thêm vài phần thanh lãnh, khiến người khác không dám lại gần.

    Chuyện này khiến Lý Thế Dân cảm thấy vô cùng lung túng, do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định đem thắc mắc trong lòng nói ra.

    Lý Kiến Thành nghe vậy thì ngẩn người, rồi anh cười khẽ, lắc đầu thản nhiên phủ định: “Sao Thế Dân lại nói vậy?”

    Mặc dù vẫn là nụ cười quen thuộc đó, lại giống như xa cách ngàn dặm.

    Lý Thế Dân bắt đầu hối hận vì vừa rồi đã lỡ lời, định mở miệng nói thêm gì đó, nhưng thứ tình cảm mờ ám trong lòng hắn sao có thể nói ra khỏi miệng cho được. Cuối cùng đành thở dài một tiếng, rời khỏi doanh trướng.

    Sau khi Lý Thế Dân đi khỏi, Lý Kiến Thành mới rời mắt khỏi sa bàn. Loáng thoáng nghe tiếng ra lệnh của Lý Thế Dân từ ngoài vọng vào, anh chợt cáu giận vung ống tay áo, hất đổ sa bàn thành một đống cát vụn.

    *****​

    Ngày kế, hai quân đối trận dưới thành.

    Quận Tây Hà đất hẹp dân thưa, Quận thừa Cao Đức Nho dù đã công khai chống lại Lý Uyên, nhưng mấy ngàn nhân mã trong thành đương nhiên chẳng thể đối chọi với đại quân Lý thị.

    Lý Thế Dân chủ trương tốc chiến tốc thắng, một người một ngựa xông lên trước trận, đấu võ mồm vài câu với tướng lĩnh quân địch rồi bắt đầu giao chiến. Lý Kiến Thành thống lĩnh trung quân đứng cách đó không xa, thấy rõ mũi thương Lý Thế Dân liên tục vẽ ra những dải lụa hồng, mấy mươi hiệp qua đi, tướng địch đã bị mũi thương đâm rơi khỏi ngựa.

    Chưa giao chiến đã mất chủ tướng, quân địch thấy tình thế không ổn liền lập tức khua chiêng thu binh. Lý Kiến Thành thấy thế, bèn ra lệnh toàn quân đánh tới cổng thành.

    Trong khoảng khắc đó, vó ngựa như nước, tiếng trống vang trời.

    “Đại ca, sao huynh lại tự mình xuất chinh? Nơi này có ta là được rồi!” Lý Thế Dân thấy Lý Kiến Thành thúc ngựa xông lên trước trận thì vội tới gần.

    “Thế Dân đừng ngăn ta,” Lý Kiến Thành vung kiếm chém ngã binh sĩ trước mặt, miệng nói: “Nếu chúng ta không làm gương cho binh sĩ thì còn gọi gì là chủ soái?” Dứt lời thúc ngựa vượt qua Lý Thế Dân, xông lên phía trước.

    Lý Thế Dân sững người trong giây lát rồi vội vàng đuổi theo. Trong lúc chém giết, hắn luôn cố ý đứng thật gần Lý Kiến Thành, che chở cho anh.

    Một trận chiến qua đi, tổn thất hơn trăm người nhưng lại giết được hơn hai ngàn quân địch, có thể nói là toàn thắng. Đêm xuống, mọi người uống rượu chúc mừng trong doanh trướng, Lý Kiến Thành nâng cốc kính rượu tướng sĩ từ trên xuống dưới, nói: “Hôm nay dù là mở cờ thắng trận, nhưng mục tiêu cuối cùng của chúng ta là bắt được tên giặc Cao Đức Nho. Rượu này không ai được uống quá ba ly, đợi ngày sau phá thành trì ta nhất định sẽ mở tiệc thật lớn, thỉnh các vị không say không về!” Dứt lời bèn ngửa đầu, một hơi nốc cạn rượu trong ly.

    Lý Thế Dân và tướng lãnh dưới quyền uống liền ba chén, nhưng cũng chẳng còn tâm tình trò chuyện gì, liền đứng dậy rời tiệc. Hắn nhìn quanh quất, phát hiện Lý Kiến Thành không biết đã bỏ đi từ lúc nào, bởi vậy khi về phòng liền cố ý dừng lại trước cửa phòng anh.

    Trong phòng thấp thoáng ánh đèn, bóng sáng khe khẽ lay động theo những đợt gió đêm. Đại ca thường thích ở một mình, có lẽ hiện giờ đang ngồi một mình bên bàn đọc sách.

    Nghĩ vậy, Lý Thế Dân than thầm một tiếng, định rời đi.

    Nhưng đúng vào lúc đó, hắn bỗng nghe một tiếng “choang” vang lên từ trong phòng, hình như có thứ đồ gì vừa vỡ.

    “Đại ca!” Không kịp suy nghĩ thêm, hắn lập tức đẩy cửa xông vào.

    Sau đó Lý Thế Dân liền trông thấy Lý Kiến Thành đang co người ôm ngực ngã dưới đất, ngay gần ống tay áo của anh là một chiếc bình sứ đã vỡ ra thành trăm mảnh nhỏ.

    Mấy viên thuốc lăn lăn dưới sàn, có một viên chậm rãi lăn tới gần Lý Thế Dân rồi dừng lại ngay trước mũi chân hắn.

    ———————————————————

    Trích Đại Đường sáng nghiệp khởi cư chú của Ôn Đại Nhã (1 quan sống vào thời Sơ Đường – được cho là người theo phe Lý Thế Dân). Căn cứ lịch sử của chương này.

    太原辽山县令高斌廉拒不従命,仍遣使间行往江都,奏帝主兵。炀帝恶李氏据有太原,闻而甚惧。乃敕东都西京,严为备御。西河不时送款。帝曰:“辽山守株, 未足为虑。西可绕山之路,当吾行道,不得留之。”六月甲申,乃命大郎、二郎率众取之,除程命赍三日之粮。时文武官人并未署置,军中以次第呼太子、秦王为大 郎、二郎焉。临行,帝语二儿曰:“尔等少年,未之更事。先以此郡,观尔所为,人具尔瞻,咸宜勉力。”大郎、二郎跪而对曰:“儿等早蒙弘训,禀教义方,奉以 周旋,不敢失坠。家国之事,忠孝在焉。故従严令,事须称旨。如或有违,请选军法。”帝曰:“尔曹能尔,吾复何忧。”于时义师初会,未经讲阅。大郎等虑其不 攻,以军法为言。三军闻者,人皆自肃,兵向西河。大郎、二郎在路,一同义士,等其甘苦,齐其休息。风尘警急,身即前行。民间近道,果菜已上,非买不食。义 士有窃取者,即遣求主为还价,亦不诘所窃之人。路左有长老或进蔬食壶浆者,重伤其意,共所见军人等同分,未尝独受。如有牛酒馈遗,案舆来者,劳而遣之曰: “此隋法也,吾不敢。”颇虑前人有限,遂为终日不食以谢之。于是将士见而感悦,人百其勇。至西河城下,大郎、二郎不甲,亲往喻之。城外欲入城,人无问男女 小大,并皆放入。城内既见义军宽容至此,咸思奔赴,唯有郡丞高德儒执迷不反。己丑,以兵临之,飞梯才进,众皆争上。郡司法书佐朱知瑾等従城上引兵而入,执 德儒以送军门。德儒即隋之见鸾人也,大郎、二郎等数之曰:“卿逢野鸟,谬道见鸾。佞惑隋侯,以为祥瑞。赵高指鹿为马,何相似哉。义兵今奖王室,理无不杀赵 高之辈。“仍命斩焉。自外不戮一人,秋毫不犯。往还九日,西河遂定。师归,帝闻喜曰:“以此用兵,天下横行可也。”是日,即定入关之策。癸已,以世子为陇 西公,为左领军大都督,左三统军等隶焉。二郎为敦煌公,为右领军大都督,右三统军等隶焉。世子仍为太原郡守,命裴寂、刘文静为大将军府长史、司马。以殷开 山、刘正会、温大雅、唐俭、权弘寿、卢阶、思德平、武士彟等为掾属、记室、参佐等官,以鹰扬王长阶、姜宝谊、扬毛,京兆长孙顺德、窦琮、刘弘基等分为左右 统军、副统军。自外文武职员,随才铨用。

    Toàn văn ở đây, cũng không dài, mỗi tội nó là cổ văn nên hơi xoắn vặn tí :3

    http://gj.zdic.net/archive.php?aid=769
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  4. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3

    Editor: Khúc Nam

    Beta: Thanh Du

    *****​

    “Đại ca!” Lý Thế Dân giật mình hoảng sợ, lao tới đỡ người kia dậy, để anh tựa vào ngực mình rồi lập tức cao giọng hô lên: “Người đâu, mau……”

    “Đừng gọi người đến!” Người trong lòng hắn vội vàng cản lại, vừa nói một câu mà hơi thở đã bắt đầu rối loạn.

    Năm ngón tay Lý Kiến Thành đè chặt trước ngực, dáng vẻ rõ ràng là đau đớn khó nhịn. Nhưng anh vẫn chỉ nhíu mày cắn môi, cố gắng kiềm nén hơi thở hỗn loạn. Lý Thế Dân chưa từng thấy đại ca thế này, nhất thời luống cuống chân tay, đành dè dặt mở miệng hỏi: “Đại ca, huynh đây là…… làm sao vậy?”

    Lý Kiến Thành không đáp, chỉ chậm rãi nhắm mắt, khép mi, cố gắng bình ổn hơi thở. Phải mất một lúc lâu anh mới cúi đầu nói: “Thế Dân, thuốc…”

    Lý Thế Dân sửng sốt, vội vàng đỡ anh lên giường. Rồi hắn trở lại gần cửa nhặt viên thuốc lăn trên đất, dùng ống tay áo lau sạch bụi bẩn, sau đó rót trà bưng tới bên giường.

    “Đại ca, là thuốc này phải không?” Hắn đưa viên thuốc tới trước mặt Lý Kiến Thành, đối phương hé mắt nhìn, chậm rãi gật đầu.

    Lý Thế Dân liền bưng tách trà giúp anh uống thuốc, nghĩ ngợi một lát lại nhẹ giọng nói: “Đại ca, để ta giúp huynh thay quần áo rồi hẵng nghỉ ngơi.”

    Sau khi uống thuốc, hơi thở của Lý Kiến Thành đã dần bình ổn, nghe hắn nói vậy thì chỉ chậm rãi nhắm mắt, yếu ớt gật đầu.

    Lý Thế Dân vốn là người tập võ, chưa từng hầu hạ người khác, mới đầu tay chân khó tránh khỏi có hơi vụng vể. Nhưng khi hắn đưa tay về phía Lý Kiến Thành, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khác thường.

    Ngón tay hơi dừng lại chốc lát, cuối cùng vẫn tiếp tục động tác còn dang dở. Cởi phối sức, tháo đai lưng, mở vạt áo, từ từ kéo xuống hai vai…

    Động tác của Lý Thế Dân hết sức cẩn thận, nhưng tâm hồn đã bay lơ lửng nơi nào. Không một ai biết cảnh tượng trước mắt thật ra đã quá mức quen thuộc đối với hắn, chẳng qua trước kia nó chỉ là ảo tưởng trong mộng, mà giờ đây đã thật sự được chạm vào.

    Đầu ngón tay hơi dùng sức, tháo mũ cài trên đầu Lý Kiến Thành ra. Nháy mắt, suối tóc đen như mực đổ xuống, xõa đầy hai vai, sự tương phản khiến sắc mặt Lý Kiến Thành thêm phần tái nhợt, lại càng toát ra vẻ yếu ớt.

    Tay cầm mũ cài của Lý Thế Dân khẽ run lên, cuối cùng chạm tới vai đối phương, đỡ anh nằm ngửa xuống. So với thân thể của người tập võ như mình, bả vai Lý Kiến Thành có vẻ gầy yếu hơn vài phần. Cách một tầng vải áo, cũng đã cảm nhận được nơi ngón tay đang chạm vào nhất định băng cơ ngọc cốt.

    Lý Thế Dân ngẩng đầu, thấy chân mày vốn nhíu chặt của người kia đã dãn ra rất nhiều, nhưng hai mắt anh vẫn nhắm nghiền, không biết đã hôn mê hay vẫn còn tỉnh táo.

    Một giọt mồ hôi chầm chậm lăn xuống từ trên trán Lý Kiến Thành, nhỏ giọt bên gối. Lý Thế Dân bấy giờ mới giật mình choàng tỉnh, lại ngồi xuống dùng ống tay áo giúp anh lau đi.

    Từ trán xuống hai gò má, xuống cằm… Ống tay áo dừng lại, ánh mắt cũng dán chặt không di chuyển. Hắn chưa bao giờ ngắm nhìn đại ca tỉ mỉ như thế, giờ đây lại có cảm giác Lý Kiến Thành của hiện tại khác biệt rất lớn so với mọi ngày.

    Khuôn mặt đại ca xưa nay thường mang theo bảy phần ý cười, hai phần phong lưu, một phần đạm mạc, nhưng chỉ một phần đạm mạc đó đã đủ ngăn người ta cách xa ngàn dặm. Lúc này anh nhắm mắt, hàng mi dài rủ xuống, che đi hết thảy dáng vẻ ngụy trang mọi ngày, chẳng lẽ đây mới chính là diện mục thật của anh?

    Sống mũi đại ca cao thẳng thon dài, tựa như chính con người anh, vừa nhu lại vừa cương, khiến người ta chẳng thể nào nắm bắt. Nhưng giờ đây anh lặng lẽ nằm yên, hai mắt hắn chỉ còn thấy được vẻ mong manh yếu ớt hết sức rõ ràng.

    Đôi môi đại ca hơi mỏng, trước giờ vẫn hay mím chặt như thể trong lòng đang suy nghĩ điều gì. Nhưng vào lúc này… vào lúc này…

    Lý Thế Dân kinh ngạc nhìn đôi môi khẽ mím của người kia, bỗng nhiên bật dậy, lảo đảo rời xa vài bước.

    Hắn biết… Hắn không thể tiếp tục ở lại nơi này.

    “Đại ca… huynh… cố gắng nghỉ ngơi cho tốt. Thế Dân xin cáo từ.” Gần như là hoảng hốt trốn chạy khỏi phòng, chẳng cần biết người nọ có nghe thấy không, cũng đã quên hỏi căn bệnh kia do đâu mà có.

    Đến khi đã về tới phòng mình, hắn mới phát hiện mũ cài của Lý Kiến Thành vẫn còn nắm chặt trong tay mình.

    *****​

    Hôm sau khi trời còn chưa sáng, Lý Thế Dân bước vào doanh trại đã thấy Lý Kiến Thành đứng bên trong.

    Áo trắng giáp bạc, vốn dĩ là lối phục sức rất đơn giản, nhưng lại khoác thêm một tấm áo choàng đỏ thẫm, khiến đôi mắt ai vừa nhìn đến đã không thể rời đi. Lý Kiến Thành lúc này vẫn giống như mọi khi, cúi đầu yên lặng đứng trước sa bàn, chăm chú suy nghĩ tới mức dường như chẳng nhận ra hắn đã đứng bên ngoài.

    Lý Thế Dân chậm rãi bước vào trong, chắp tay chào: “Đại ca.”

    Lý Kiến Thành nghe tiếng nói thì ngẩng đầu nhìn lên, nét mặt bình tĩnh không chút gợn sóng, chỉ thản nhiên cười nói: “Thế Dân đã đến rồi.” Dứt lời lại cúi đầu, tiếp tục nghiên cứu sa bàn trước mặt.

    Nhớ lại chuyện đêm qua, Lý Thế Dân chần chừ hồi lâu mới hạ quyết tâm lên tiếng hỏi: “Thân thể đại ca đã khá hơn chưa?”

    Lý Kiến Thành rũ mắt nhìn sa bàn, bình tĩnh nói: “Thế Dân, ta định sẽ xuất binh sau giờ ngọ hôm nay, dẫn phần lớn nhân mã đánh vào cửa Bắc, cầm chân chủ lực quân địch. Mặt khác lệnh một toán quân tinh nhuệ mai phục cửa Tây, thời cơ đến thì đánh vào thành, một trận chiếm gọn Tây Hà, Thế Dân nghĩ sao?”

    Việc hôm qua trong mắt Lý Kiến Thành tựa như chưa hề xảy ra. Lý Thế Dân mới đầu sửng sốt, sau đó vội vàng tới gần sa bàn, quan sát một lúc mới lên tiếng: “Tên Cao Đức Nho kia tuy là quận thừa nhưng không giỏi cầm quân, tướng lính dưới quyền phần lớn là hạng tầm thường, hôm trước chưa kịp giao phong chính diện đã bị ta chém chết một tướng, hốt hoảng chạy về thành. Với tính tình của tên này, trước đã hùng hồn mở lời chống đối đại quân ta, giờ đại bại ắt hẳn là vô cùng bực bội, nóng lòng muốn lập công. Nếu dùng kế ở cửa Bắc thì chắc chắn sẽ dụ được đại quân của lão ra khỏi thành, cầm chân chúng tại đó. Lúc này cửa Tây trống trải, ta thừa cơ đánh vào là có thể phá được thành này.”

    “Chuyện dụ địch ở cửa Bắc Thế Dân cứ yên tâm, ta đã có kế lôi được đại quân của gã ra khỏi thành.” Lý Kiến Thành gật đầu cười nói, “Kế này thật ra cũng khá đơn giản, chỉ là thả mồi dụ cá mà thôi. Quyết định thành bại của trận này lại nằm ở cánh quân tinh nhuệ đánh vào cửa Tây kia.” Anh dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Lý Thế Dân, hỏi: “Không biết Thế Dân có đồng ý thay đại ca đảm đương việc này?”

    Lý Thế Dân vội chắp tay nói: “Thế Dân quyết không từ chối!”

    Lý Kiến Thành nghe vậy liền cười, nói: “Vậy giao cho ngươi hai ngàn kỵ binh, một ngàn bộ binh và thêm năm trăm cung thủ.”

    Lý Thế Dân nói: “Đại ca, Tây Hà chật hẹp, đông người ngược lại không tiện mai phục. Thế Dân chỉ cần một ngàn kỵ binh, năm trăm bộ binh, năm trăm cung thủ là đủ.”

    Lý Kiến Thành khẽ gật đầu, nói: “Vậy cũng được, cửa Tây giao ngươi toàn quyền quyết định. Ta dụ được Cao Đức Nho ra khỏi thành sẽ lập tức sai người báo cho ngươi biết. Nhớ kỹ: sau khi vào thành phải giữ nghiêm quân kỷ, không được làm tổn hại đến bách tính, đợi đại quân ta nhập thành.”

    “Vâng.” Lý Thế Dân đáp: “Một Tây Hà nhỏ bé thật không đáng để chúng ta hao phí thời gian. Thế Dân lập tức xuống kiểm kê nhân mã, chuẩn bị thật tốt, chuyến này chắc chắn sẽ đánh nhanh thắng nhanh, diệt sạch quân địch!” Dứt lời chắp tay thi lễ, xoay người rời đi.

    “Thế Dân.” Nhưng vừa đi đến cửa, hắn lại nghe tiếng người sau lưng gọi khẽ.

    Lý Thế Dân dừng bước, còn chưa kịp quay đầu nhìn lại thì đã nghe người nọ hạ giọng thật thấp, nói: “Việc đêm qua… không được để bất kỳ ai biết.”

    Lòng Lý Thế Dân bỗng dưng thắt lại, lập tức gật đầu. Hắn hình như còn muốn hỏi gì nữa, nhưng cuối cùng lại chỉ cúi đầu đáp một tiếng “vâng”.

    “Được rồi.” Giọng nói phía sau lưng nhẹ bẫng như một tiếng thở dài: “Ngươi lui đi.”

    Lý Thế Dân siết chặt chuôi kiếm bên hông, gật đầu một cái rồi bước vội ra ngoài.

    *****​

    Khi hoàng hôn xuống, Lý Kiến Thành đã dẫn quân tới cổng thành Tây Hà.

    Cao Đức Nho bước lên thành lâu, liền trông thấy Lý Kiến Thành áo trắng giáp bạc đứng đầu đội quân, sau lưng anh là mấy vạn nhân mã khí thế ngút trời.

    Tính lão vốn kiêu ngạo, khi trước nghe tin hai huynh đệ họ Lý dẫn quân tới vẫn chưa từng để họ vào mắt. Tuy hôm qua bất ngờ nếm mùi thất bại, nhưng cũng không thèm lưu tâm, chỉ thấy hơi mất mặt chút thôi.

    Thời trẻ Lý Kiến Thành từng theo Lý Uyên đến Lạc Dương, cũng có qua lại với người này, hiểu rõ tính tình của gã. Anh lệnh cho đại quân dàn trận dưới thành rồi ngẩng mặt lên mà chửi rủa, có bao nhiêu từ ngữ thô bỉ đều đem ra xài hết, khiến các tướng sĩ mắng xong đều phải ôm bụng cười to.

    Trong lòng Cao Đức Nho vốn đã nghẹn một cục tức, lúc này há có thể ngồi yên? Gã vơ lấy mũ giáp, lao xuống khỏi thành lâu.

    Mấy thiên tướng thấy gã không chịu nổi những câu chửi rủa, muốn ra ngoài thành nghênh chiến, liền hết lời khuyên nhủ: “Nhân mã của Lý Kiến Thành gấp mấy lần quân ta, nếu không dựa vào lợi thế của thành này, tùy tiện ra ngoài nghênh chiến chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Tạm thời thủ vững thành để tiêu hao nhuệ khí quân địch mới là thượng sách!”

    Cao Đức Nho quay đầu nhìn ra ngoài thành, thấy Lý Kiến Thành mặc dù cưỡi ngựa dẫn đầu nhưng dáng vẻ lại hết sức văn nhược, bèn nhổ một ngụm nước bọt, nói: “Chỉ là một thằng nhãi ranh, lão phu há có thể nuốt trôi mối nhục này!” Dứt lời lại muốn xuất thành, may nhờ có thiên tướng hai bên ra sức khuyên bảo mới ngăn lại được.

    Đúng lúc này, chợt nghe dưới thành bỗng nhiên ồn ào. Nhìn theo hướng âm thanh thì thấy tiền quân của Lý Kiến Thành đã trở nên rối loạn. Giữa đám nhân mã hỗn loạn, chỉ loáng thoáng thấy được một bóng áo trắng.

    “Tướng quân, Lý Kiến Thành hình như đã té xỉu!” Một tên chỉ tay về phía đó, bẩm báo.

    Cao Đức Nho định thần nhìn kĩ, quả nhiên trông thấy Lý Kiến Thành đang được người đỡ vào trung quân, trên ngực áo rõ ràng có vết máu đỏ thẫm.

    “Đã ai nghe nói Lý Kiến Thành có cố tật gì chưa?” Lão hơi chần chừ hỏi tả hữu hai bên.

    Một người trả lời: “Chưa từng nghe nói, nhưng trông kẻ này rất gầy yếu, không giống người có thể cầm quân đánh trận.”

    Cao Đức Nho mỉm cười giễu cợt, gật đầu tỏ vẻ đồng ý, chăm chú nhìn Lý Kiến Thành dưới kia đang được một thiên tướng đỡ lên lưng ngựa, gấp gáp chạy ra xa. Trong lòng lão vẫn còn một chút do dự.

    Sau đó tiếng chiêng bỗng vang lên, đại quân bắt đầu tháo chạy như nước triều đang dần rút xuống, tụ lại phía sau.

    Cao Đức Nho siết chặt mũ giáp chưa kịp đội trong tay, nhìn đại quân càng lúc càng đi xa, bỗng nhiên quát lớn: “Truy kích!”

    Có người khuyên nhủ đại quân của Lý Kiến Thành rút lui không gấp gáp, nghi là có trá, Cao Đức Nho chỉ chủ quan cười đáp: “Đại quân của Lý Kiến Thành cũng không phải bại binh, làm gì đến nỗi phải phải vứt giáp mà chạy? Nếu chúng làm như vậy mới thật sự là có trá, lão phu nhất định không truy kích. Còn lúc này nhân mã của chúng tuy lui nhưng trong rối loạn vẫn có trật tự, đó là vì chủ tướng bị bệnh nhưng thiên tướng vẫn có thể bố trí chu toàn. Khẳng định Lý Kiến Thành mắc bệnh gì đó rất nặng, cơ hội tốt như thế sao có thể bỏ lỡ không truy kích?” Dứt lời bèn chỉ vài thiên tướng, dẫn theo tám phần nhân mã mở cổng thành truy kích.

    Nhân mã của Lý Kiến Thành rất đông, tốc độ di chuyển lại chậm chạp, không bao lâu đã bị đuổi kịp. Cao Đức Nho lệnh hai thiên tướng mỗi người dẫn một đội quân vòng ra đánh lén hai bên mạn sườn, còn lão dẫn phần lớn nhân mã định bụng bắt sống Lý Kiến Thành. Quân Lý Kiến Thành thấy thế thì vội vàng né tránh, vừa luống cuống chống đỡ vừa không ngừng thoái lui.

    Cao Đức Nho thúc ngựa đi sau đám quân tiên phong, lão đoán hiện giờ Lý Kiến Thành đang vội vàng trở về chữa trị, bèn lệnh cho quân sư phải cấp tốc tấn công, toàn tâm phá tan trùng vây, trực tiếp cầm vương. Nhưng trong lúc lão đang không ngừng tìm kiếm bóng giáp bạc kia giữa đoàn quân, một thiên tướng bỗng chạy tới gần lão, hô lên: “Tướng quân, không ổn rồi!”

    Cao Đức Nho lập tức căng thẳng, nói: “Chuyện gì mà hốt hoảng thế?!”
    Kẻ đó nói: “Vừa rồi trong thành truyền ra tin tức Lý Thế Dân dẫn một đội nhân mã tấn công vào cửa Tây. Trong thành đang dốc toàn lực phòng thủ, nhưng không biết còn chống cự nổi bao lâu nữa!”

    Cao Đức Nho nghe vậy vỗ lên lưng ngựa, ảo não nói: “Nguy rồi, sao ta lại quên mất tên Lý Thế Dân kia chứ!” Thoáng cân nhắc, nếu sơ suất để mất thành thì chẳng khác nào chó mất chủ, lão vội vàng nói: “Truyền lệnh xuống, toàn quân lập tức rút về thành, không được chậm trễ!”

    Nhân mã của Cao Đức Nho nhận được lệnh, lập tức quay ngựa phi như điên. Bản thân lão cũng đang định giục ngựa trở về, bỗng nghe thấy đằng xa vang lên tiếng cười nhẹ, “Cao quận thừa sao lại vội vàng bỏ đi như vậy?”

    Cao Đức Nho quay đầu nhìn lại, trông thấy Lý Kiến Thành cưỡi ngựa đi ra từ giữa đoàn quân, dưới sắc trời đã bắt đầu chuyển tối còn thấy mơ hồ giáp bạc trước ngực anh có vệt máu thẫm, nhưng bộ dáng cười nói ung dung kia lấy đâu ra nửa phần bệnh sắc?

    “Hay cho Lý Kiến Thành ngươi,” Cao Đức Nho hận không thể lao tới một đao giết người, nhưng nhớ tới thành trì khó giữ nổi sau lưng, cũng biết không thể ham chiến, chỉ hung hăng quát mắng: “Tên nhãi ranh kia, dám dùng âm mưu quỷ kế lừa ta! Nếu còn lần sau, ta nhất định không tha cho ngươi!” Dứt lời lại chửi ầm lên một trận, mang toàn bộ những lời ác độc đại quân của Lý Kiến Thành đã dùng trả về đầy đủ.

    Lý Kiến Thành nghe vậy lại bật cười, trên mặt vẫn là vẻ ôn hòa lễ độ. Anh im lặng chờ lão ta mắng chửi chán chê mới mở miệng nói: “Vãn bối cũng rất mong lại được so tài cao thấp với quận thừa,” ngừng một lát, khẽ nhếch khóe môi, “Nhưng e là… đã không còn lần sau nữa rồi.” Dứt lời chợt thu lại ý cười, nhìn đoàn binh mã đã đi xa của Cao Đức Nho, nói: “Truyền lệnh xuống, truy kích!”

    Quân lệnh vừa ban, nhân mã sau lưng lập tức thay da đổi thịt, xông lên như hổ dữ. Cao Đức Nho dẫn nhân mã hoảng hốt chạy tán loạn, đây mới thật sự là vứt giáp mà chạy.

    Khi tới gần cổng thành, Cao Đức Nho dẫn đầu, hô to vào trong: “Mau mở cổng thành”. Nhưng lời lão vừa dứt, trên đầu thành trống không bỗng nhiên xuất hiện vô số cung tiễn thủ, trăm ngàn mũi tên đã lên dây đồng loạt chỉ thẳng vào lão.

    Sau đó một người cười lớn bước ra: “Cao quận thừa, hoan nghênh trở về!”

    Hoàng hôn đã buông, ráng chiều bao phủ rực rỡ dị thường. Người nọ ôm kiếm mà đứng, dáng người cao lớn, một thân y giáp đã nhuốm máu đỏ tươi. Mà phía sau lưng hắn, một lá cờ lớn phấp phới bay trong gió, chữ “Lý” thêu trên lá cờ trở nên vô cùng chói mắt.

    Cao Đức Nho theo bản năng thúc ngựa quay lại, đã thấy Lý Kiến Thành dẫn đại quân vây kín sau lưng từ bao giờ. Thiên quân vạn mã, khí thế như hồng (cầu vồng), mà sau lưng anh cũng là một lá cờ chữ “Lý” tung bay đón gió.

    *****​

    Khi Lý Kiến Thành dẫn quân vào thành, sắc trời đã tối đen hoàn toàn. Lý Thế Dân dẫn nhân mã đợi sẵn ở cổng thành, áo giáp trên người hắn vẫn còn đọng lại vết máu, hiển nhiên đã trải qua một trận hỗn chiến quyết liệt.

    “Đại ca,” thấy Lý Kiến Thành cưỡi ngựa tới gần, hắn liền tiến lên nghênh đón, nói: “Diệu kế của đại ca quả nhiên vừa ra tay đã phá được Tây Hà, bắt giữ Cao Đức Nho, lần này hẳn…” Đang nói, chợt trông thấy vết máu trên áo giáp Lý Kiến Thành, liền gấp gáp hỏi: “Đại ca… bị thương ở đâu vậy?” Dưới ánh lửa lập lòe, đôi mắt hắn nhìn Lý Kiến Thành trở nên rực sáng lạ thường.

    Lý Kiến Thành theo ánh mắt hắn nhìn xuống ngực mình, bèn bật cười nhẹ nhàng giải thích: “Trước trận giả bệnh, đương nhiên phải diễn như thật rồi.”

    Nghe vậy, thần sắc Lý Thế Dân mới dịu đi chút ít, cười nói: “Đại ca suy nghĩ chu toàn, Thế Dân cả nghĩ rồi.” Vừa trải qua một hồi đại chiến, trong giọng nói của hắn còn lưu lại sự hưng phấn rõ rệt.

    Trái ngược với hắn, vẻ mặt Lý Kiến Thành vẫn hết sức bình tĩnh, lúc này chỉ gật đầu nói: “Hôm nay Thế Dân đã vất vả lập công lớn, trước cứ nghỉ ngơi đi đã. Đêm nay ta sẽ mở tiệc rượu khao thưởng tam quân.”

    “Vâng! đại ca…” Lý Thế Dân nghe vậy thì vui mừng ra mặt, nhưng lời còn chưa dứt, Lý Kiến Thành đã ung dung cưỡi ngựa đi xa. (quá phớt =)))

    Lý Thế Dân nhìn tùy tùng của anh từng người từng người đi qua trước mặt mình, lòng cảm thấy hụt hẫng, nụ cười trên mặt cũng dần dần đông lại.

    Lý Kiến Thành vào thành làm chủ, sai người kiểm kê số lượng tù binh, phân phó cấp dưới thăm hỏi vỗ về dân chúng, lại nhìn sắc trời đã tối muộn, nhớ tới tiệc mừng thắng trận đã chuẩn bị thỏa đáng, liền đứng dậy sửa sang quần áo, chuẩn bị ra ngoài.

    Nhưng đúng vào lúc đó, một tiểu giáo bỗng hốt hoảng chạy vào, bẩm báo: “Đại công tử, không xong rồi!”

    Lý Kiến Thành nhận ra đây là tiểu giáo anh phân công chuẩn bị tiệc rượu, bèn nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì mà kích động thế?”

    Tiểu giáo đó nói: “Nhị công tử đang cùng mọi người uống rượu vui vẻ, không biết vì sao bỗng nhiên nổi giận, cầm kiếm lao đi, nói muốn giết chết tên Cao Đức Nho kia, tiểu nhân không ngăn nổi, chỉ đành tới báo cho đại công tử.”

    Lý Kiến Thành hỏi: “Hiện giờ Thế Dân đang ở đâu?”

    “Nhị công tử muốn đi thì ai mà giữ được?” Tiểu giáo nọ khổ sở nói: “Giờ hẳn là đã tới chỗ giam tù binh rồi!”

    “Ngươi lui xuống đi, tiệc rượu không được trì hoãn, cứ nói ta và nhị công tử cần thương nghị mấy việc, sẽ tới muộn một chút. Truyền lệnh của ta tới những người lúc nãy nói chuyện cùng nhị công tử, bảo họ chớ để lộ chuyện này ra ngoài, không được sai sót.”

    Tiểu giáo nọ vâng lệnh vội vàng rời đi. Lý Kiến Thành cũng không dám chậm trễ, gọi theo mấy người nữa, cùng đi tới nơi đang giam giữ Cao Đức Nho.

    Tâm sự của tác giả: Bỗng dưng cảm thấy tui chọn lọc tình tiết quá ác =w=
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  5. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 4

    Editor: Thanh Du

    Beta: Khúc Nam

    *****​

    “Uỳnh” một tiếng, cửa bị đẩy ra. Lý Kiến Thành vội vàng sải bước tiến vào, thấy cảnh tượng bên trong, hai mắt cũng bất giác mở lớn.

    Lý Thế Dân đứng quay lưng về phía anh, thanh kiếm trong tay đã đâm sâu vào lồng ngực Cao Đức Nho, khiến cho tứ chi lão co giật nhè nhẹ, cuối cùng vô lực buông xuống. Nghe tiếng cửa mở, ngoảnh đầu lại thì thấy Lý Kiến Thành, nét mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, kế đó năm ngón tay hơi dùng sức, rút kiếm ra.

    Hắn quay người nhìn Lý Kiến Thành, hình như muốn mở miệng nói câu gì. Lý Kiến Thành cúi đầu nói với tùy tùng: “Các ngươi lui trước đi.” Thở dài một tiếng nặng nề, trong lòng anh biết chung quy mình vẫn chậm một bước.

    Mọi người lui ra, đóng cửa lại. Lý Thế Dân tiến lên một bước, gọi: “Đại ca.” Dưới ánh nến lờ mờ, hai mắt hắn phớt hồng, dấu vết của một cơn thịnh nộ đã qua. Nhưng giọng nói của hắn đã áp chế đến cực điểm, chỉ còn lại sự bình thản.

    Lý Kiến Thành lướt mắt xuôi theo cánh tay hắn, chỉ thấy máu chảy ri rỉ dọc thân kiếm, nhỏ từng giọt tí tách trên mặt đất.

    Anh vòng ra sau lưng Lý Thế Dân, nhìn giá nến trên vách tường, chậm rãi nói: “Thế Dân, ta ra sức vỗ về dân chúng, nghiêm lệnh tam quân không mảy may tơ hào, mục đích là để người người hiểu được lòng nhân đức của Đường quốc công. Với dân là thế, với tướng cũng là như thế. Tên Cao Đức Nho này dẫu chỉ là một kẻ tầm thường, nhưng dù gì cũng là viên đại tướng đầu tiên chúng ta khuất phục, nếu có thể chiêu hàng sẽ biểu thị khí độ khiêm tốn của quân ta, khiến cho bốn phương đầu về.” Dừng một chút, lại quay người nhìn Lý Thế Dân,“Nhưng hôm nay ngươi lại đi giết Cao Đức Nho, mai sau tướng bại trận ai còn dám đầu hàng?”

    Lý Thế Dân vẫn quay lưng về phía anh, nghe vậy chỉ lặng thinh không nói.

    Lý Kiến Thành cũng yên lặng chờ một lúc mới lại mở miệng nói: “Ta nghe nói ngươi uống rượu với người ta, đang uống bỗng dưng rút kiếm chạy đến đây. Thế Dân, sao lại làm vậy?”

    Lý Thế Dân vốn có phần kích động do hơi rượu thoát ra, trong khi nghe Lý Kiến Thành nói cũng dần dần bình ổn đôi chút. Chẳng qua, dù biết rõ việc này là lỗ mãng nhưng trong lòng vẫn không hối hận nửa phân.

    “Đại ca,” Hắn ném bội kiếm, quay người chắp tay với Lý Kiến Thành, “Thế Dân biết mình hành động lỗ mãng, xin đại ca trách phạt.”

    Lý Kiến Thành thấy hắn trốn tránh không trả lời câu hỏi của mình, trong lòng dấy lên cảm giác nghi hoặc, quay người tiến lên một bước, truy hỏi: “Thế Dân, ngươi dù gì cũng là đại tướng tam quân, lỗ mãng giết người như thế thật không giống tác phong vốn có của ngươi.”

    Lý Thế Dân nghe vậy vẫn giữ yên lặng, chần chừ hồi lâu, cuối cùng cúi đầu nói: “Kẻ kia dám nhục mạ đại ca trước mặt vạn người, tội này…… làm sao tha thứ nổi?” Thanh âm dù thấp, nhưng từng câu từng chữ lại nghiến răng nghiến lợi mà nói ra.

    Lý Kiến Thành thoáng giật mình, nhất thời không biết nói tiếp thế nào nữa. Không hiểu vì sao, trong nháy mắt anh lại nhớ về thời thơ ấu ở Lạc Dương, trong lúc chơi đùa Thế Dân luôn luôn gây lộn với đám trẻ cùng tuổi, lý do chẳng qua là “Bọn họ ăn hiếp đại ca”.

    Anh vẫn nhớ Lý Thế Dân khác mình rất xa, từ nhỏ đã sở trường quyền cước, mỗi lần đánh lộn luôn khiến đám trẻ kia chịu thương tích không nhẹ, cha mẹ cũng đã nhiều lần trách phạt hắn.

    Giờ bất quá là quyền cước đả thương người, đến khi trưởng thành sẽ vung kiếm chỉ mặt nhau, lớn thêm chút nữa…… chính là một tiễn xuyên tim sao?

    Sự che chở của Lý Thế Dân đối với mình, không phải anh chưa từng để vào mắt, nhưng có lẽ là do thấy quá mức rõ ràng, lại bất giác bỏ qua một chữ “ngoan” nấp dưới vỏ bọc che chở ấy. Mà chữ “ngoan” này, cuối cùng phản lại lên chính bản thân mình.

    Thu hồi suy nghĩ miên man, Lý Kiến Thành ngước mắt nhìn sang Lý Thế Dân, dừng một chút mới nói: “Việc này…… về sau đừng nhắc lại nữa, với người ngoài chỉ nói lão ta không muốn đầu hàng, vung kiếm tự sát thôi.” Dứt lời hít một hơi dài, đi đến gần cửa mới nói tiếp, “Yến tiệc đã bắt đầu từ rất lâu rồi, hãy mau theo ta.”

    Thật ra câu nói vừa rồi của Lý Thế Dân mới ra khỏi miệng, hắn đã tự cảm thấy có phần hối hận, giống như mình vừa phơi bày bí mật sâu thẳm trong lòng cho người ta thấy vậy. Nhưng Lý Kiến Thành vẫn tỏ ra hết sức thản nhiên, đối với việc này chẳng hề biểu lộ ý tứ, lại khiến cho hắn càng thêm ngơ ngẩn.

    Ngẩn người đứng nguyên tại chỗ, mãi cho đến khi tà áo trắng của Lý Kiến Thành biến mất ngoài cửa hắn mới hồi thần, lầm lũi theo sau.

    *****​

    Chiến dịch Tây Hà đại phá Cao Đức Nho, đi về bất quá chín ngày. Đợi cho đại quân trở về Thái Nguyên, Lý Uyên đích thân ra ngoài thành nghênh đón, thấy hai huynh đệ thì mừng rỡ vô cùng, ban thưởng như mưa.

    Tây Hà đã bình, kế tiếp chính là khởi binh. Mấy ngày sau, Lý Uyên họp mặt những đại thần trọng yếu ở phòng nghị sự, nói: “Trong mấy ngày Kiến Thành, Thế Dân xuất chinh, Thủy Tất Khả hãn cho người đưa thư tới, định ra ngày lão phu khởi binh soán vị Dương Quảng. Không biết ý chư vị ra sao ?”

    Lời vừa nói ra, đám người Lưu Văn Tĩnh và Bùi Tịch đều đứng lên tỏ vẻ đồng tình. Lưu Văn Tĩnh nói: “Tùy đế Dương Quảng vô đạo, thiên hạ đều nổi lên, lúc này nếu quốc công tự lập làm đế, tất có thể kêu gọi quần hùng đầu về.”

    Lý Uyên nghe vậy mỉm cười, chỉ nói: “Dương Quảng vô đạo, nhưng dù sao cũng là đế vương. Lão phu dù đánh quân vô đạo, nhưng chuyện xưng đế…… thật sự không ổn.” Nói đoạn lắc đầu, không nhiều lời nữa.

    Bùi Tịch đứng lên nói: “Quốc công há lại chưa nghe lời đồng dao ‘Lý thị đương thủ thiên hạ’ kia, rất nhiều đồng dao đã sớm lưu truyền trong dân gian. Quốc công xưng đế có thể nói là trên thuận ý trời, dưới hợp lòng dân, tuyệt không có điểm nào bất ổn.”

    Lý Uyên nghe vậy vẫn lắc đầu từ chối. Lý Kiến Thành ngồi trên ghế, thoáng nhìn mặt đoán ý, hiểu rõ trong lòng ông đã sớm có quyết định, chẳng qua không muốn nói ra, chỉ đợi người ta nói thay mình mà thôi. Trầm ngâm một lát mới đứng dậy nói: “Phụ thân, Kiến Thành nghĩ lúc này thiên hạ chiến loạn liên miên, nếu vừa khởi binh đã gióng trống khua chiêng xưng đế thì chẳng khác nào biến mình thành tấm bia cho người đời chỉ trích. Cái gọi là ‘thương nhắm chim đầu đàn’ chính là như thế.” Lý Kiến Thành ngẩng đầu, thấy trên mặt Lý Uyên đã lộ ra vẻ hài lòng, liền tỏ rõ lập trường, “Kiến Thành thiết nghĩ, lúc này phụ thân tuyệt đối không nên xưng đế sớm làm gì, thời điểm xưng đế tốt nhất chắc chắn là sau khi chiếm được Quan Trung, làm chủ Trường An.”

    Lời vừa nói ra, Lý Thế Dân hình như đã kiềm chế rất lâu, giờ cũng đứng dậy nói: “Phụ thân, đại ca nói rất đúng. Thế Dân nghĩ nghĩa quân quý ở một chữ ‘Nghĩa’; giờ này Dương Quảng vẫn làm chủ đông đô, nếu ta xưng đế thì trước tiên là mất đạo nghĩa, thật sự không ổn.”

    Nét cười trên mặt Lý Uyên đã trở nên hết sức rõ ràng, lúc này mới tiện đà nói: “Vậy hai con nghĩ ta nên làm gì bây giờ?”

    Lý Kiến Thành liếc nhìn Lý Thế Dân một cái rồi quay sang Lý Uyên nói: “Kiến Thành nghĩ, ta nên học theo sách lược của Tề Hoàn công thời Xuân Thu, Tào Tháo thời Tam Quốc – bắt thiên tử lệnh chư hầu.”

    Lời vừa nói ra, ai nấy đều nhao nhao bàn luận, có thất vọng, có kinh ngạc, có thán phục, có nghi ngờ. Mà lúc này, Bùi Tịch ban đầu vốn khuyến khích Lý Uyên xưng đế lại một lần nữa đứng dậy, chắp tay với Lý Kiến Thành: “Kế sách của thế tử điện hạ rất tuyệt, Bùi Tịch thật lòng thán phục.”

    Lý Kiến Thành còn chưa kịp nói vài câu khách sáo đã thấy Lưu Văn Tĩnh cũng đứng lên nói: “Bùi đại nhân mới rồi còn khuyên quốc công xưng đế, sao chưa gì đã đổi chiều? Còn nữa, giờ này Tùy đế đang ở Lạc Dương, lấy đâu ra ‘Thiên tử’ mà bắt?” Y là người hào sảng không màng khuôn phép, giờ đối đầu gay gắt với Bùi Tịch, trong lời nói lộ rõ nét mỉa mai, vẻ mặt lại tỏ ra bất cần, hoàn toàn không thèm để ý kế sách này do chính thế tử Đường quốc công đề xuất.

    Bùi Tịch nghe vậy chỉ cười khẽ, nói: “Việc biến tùy thời, nếu thật sự có thể ‘lệnh chư hầu’, đâu nhất định phải ‘bắt thiên tử’ trong tay?” Dừng một chốc, bước đến gần Lý Kiến Thành mới nói tiếp, “Hạ quan bất tài, cả gan suy đoán ý tứ của thế tử điện hạ phải chăng chính là quốc công hãy lập một trong các con của Dương Quảng lên làm hoàng đế, không coi Dương Quảng là hoàng đế nữa. Đánh Dương Quảng, tôn tân đế, như thế chúng ta sẽ không phải là một đội quân bất nghĩa.”

    Lưu Văn Tĩnh nghe vậy nhất thời không biết nói sao, mà Lý Kiến Thành đã bước lên, chắp tay vái Bùi Tịch: “Người hiểu ta chỉ có tiên sinh.”

    Sắc mặt Lý Uyên lộ rõ vẻ vui mừng, thấy sự tình đã gần đi đến định luận, lúc này mới mở miệng nói: “Kế sách của Kiến Thành rất hay. Theo như lão phu thấy, trong mấy người con của Dương Quảng có Đại vương Dương Hựu là người khoan hậu, vậy ta sẽ tôn ngài làm đế.”

    Ngày kế lại truyền lệnh mở phủ Đại tướng quân, lập ra tam quân. Phong cho trưởng tử Lý Kiến Thành làm Lũng Tây công, Tả lĩnh quân Đại đô đốc, Tả tam thống quân (thống lĩnh Tả quân, thuộc một trong ba cánh quân); thứ tử Lý Thế Dân làm Đôn Hoàng công, Hữu lĩnh quân Đại đô đốc, Hữu tam thống quân; tứ tử Lý Nguyên Cát làm Trấn Bắc tướng quân, tiếp nhận chức lưu thủ Thái Nguyên của Lý Uyên, tạm thời ở lại Thái Nguyên.

    Đêm trước khi xuất hành, Lý Kiến Thành ngồi trong phòng lật giở binh thư, bỗng nghe bên ngoài truyền vào một tràng tiếng gõ cửa.

    Cửa vừa hé mở, liền nghe một tiếng “Đại ca”.

    Tuy xưng hô giống nhau, nhưng giọng nói này lại non nớt hơn Lý Thế Dân vài phần. Lý Kiến Thành nhìn người trước mặt mới mười lăm tuổi mà vóc dáng đã dần trưởng thành, mỉm cười nói: “Nửa đêm rồi, Nguyên Cát còn đến tìm ta làm gì?” Nói đoạn nghiêng người tránh đường cho hắn.

    Lý Nguyên Cát bước vào, đảo mắt nhìn bài trí đơn giản trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại nơi cây nến và cuốn sách còn đang đọc dở trên bàn. Dừng một chặp, mỉm cười hỏi ngược một câu: “Ngày mai đại ca đã đi rồi, sao hôm nay còn đọc sách thâu đêm?”

    Lý Kiến Thành ra hiệu cho hắn ngồi xuống, nói: “Mọi sự đã sẵn sàng, chỉ chờ phát binh nữa thôi. Nếu đổi lại là Nguyên Cát thì đệ có kê cao gối ngủ được không ?”

    Lý Nguyên Cát cũng cười đáp: “Dẫu chỉ ở lại phòng thủ Thái Nguyên, nhưng cứ nghĩ đại ca và nhị ca sắp xuất chinh thì đệ cũng hồi hộp khó ngủ.”

    Lý Kiến Thành nghe vậy lại cười, nói: “Nguyên Cát nóng lòng muốn xuất chinh, phụ thân làm sao không biết? Nhưng Nguyên Cát còn nhỏ tuổi, cần rèn luyện thêm vài năm thì phụ thân mới yên tâm cho đệ ra chiến trường. Còn nữa, chúng ta xuất chinh, để mẫu thân và tiểu muội ở lại Thái Nguyên, an nguy của họ còn phải nhờ đệ bảo toàn. Trọng trách cỡ này, người họ Lý trừ đệ ra không còn ai đảm đương nổi.” *Vâng anh rất giỏi cho người ta đi tàu bay giấy =)))*

    Lý Nguyên Cát được anh thổi lên mây thì vui mừng ra mặt, liền chắp tay nói: “Đại ca yên tâm, Nguyên Cát nhất định sẽ không làm nhục sứ mệnh.”

    Lý Kiến Thành cầm tay hắn nói: “Lần này từ biệt, nhanh thì mấy tháng chậm thì vài năm. Đại ca mong đệ sớm ra chiến trường, trở thành một viên đại tướng, hiệu lệnh tam quân.”

    Lý Nguyên Cát cười nói: “Nguyên Cát chỉ mong ngày sau được làm tướng dưới trướng đại ca, thay đại ca kiến công lập nghiệp.”

    Lý Kiến Thành nghe vậy thì ngẩn người, đưa tay vỗ vai hắn: “Đại ca sẽ chờ đến ngày ấy.” Dừng một chút, anh đứng dậy lấy từ trong tủ ra một vò rượu hoa điêu, nói: “Sau khi xuất chinh trở về, ta ngày đêm bận chính vụ, cũng chẳng có thời gian đến thăm Nguyên Cát. Ngày mai đã phải đi rồi, hôm nay Nguyên Cát ở lại đây uống một chén với đại ca được không?”

    Lý Nguyên Cát xưa nay vẫn thân thiết với Lý Kiến Thành, nghe anh nói vậy sao lại không đồng ý? Hai người liền đối ẩm ba trăm chén, trong lúc đó Lý Kiến Thành chủ yếu nói chuyện phiếm, nhưng cũng thừa cơ dặn dò hắn nhiều chuyện quan trọng khi giao thiệp với Đột Quyết.

    “Phụ thân vốn đã giao phó cho ta toàn bộ việc giao thiệp với Đột Quyết. Nhưng ta sắp xuôi nam, chuyện xảy ra ở phương bắc dĩ nhiên ngoài tầm tay với, việc ứng phó Đột Quyết phải nhờ cậy vào Nguyên Cát rồi. Đại quân của ta xuôi nam, lúc này không nên gây xích mích với bất kì ai, dù phải nhắm mắt nuốt hận cũng được, bằng mọi giá phải ổn định thế cục.”

    Lý Nguyên Cát ngửa đầu uống một chén rượu, nhìn Lý Kiến Thành gật đầu, hai mắt sáng ngời, “Lời đại ca nói, Nguyên Cát xin ghi nhớ trong lòng.”

    Lý Kiến Thành nghe vậy thì cười ha hả, lại lan man rất nhiều chuyện hồi nhỏ với hắn. Vài chén rượu uống xuống, anh cảm thấy mạch suy nghĩ của mình có phần mơ hồ, nhưng cũng chỉ vào những lúc như thế thần trí mới thật sự được buông lỏng.

    Trong gian phòng này không có Lý Thế Dân, nghĩa là không có ân oán khúc mắc kiếp trước kiếp này. Cơn say phóng túng nhất thời cũng đủ khiến anh tạm thời tháo đi xiềng xích đè nặng trong lòng, khiến anh tạm quên đi gió tanh mưa máu trước Huyền Vũ môn ngày nào, dẫu chỉ là một đêm thôi.

    Dù sao từ ngày mai trở đi, mọi chuyện mới chính thức bắt đầu.

    Đến nửa đêm, Lý Nguyên Cát nhìn sang Lý Kiến Thành say bí tỉ gục đầu xuống bàn, lẳng lặng buông chén rượu trong tay xuống.

    Trong ký ức của mình, hắn chưa bao giờ thấy đại ca say đến độ này. Có lẽ thân là trưởng tử, trước chuyến xuôi nam này, trong lòng anh vẫn luôn canh cánh một gánh nặng mà người ngoài không tài nào tưởng tượng nổi.

    Lý Nguyên Cát lẳng lặng đứng dậy, đỡ Lý Kiến Thành lên giường, thay anh đắp chăn cẩn thận rồi mới đẩy cửa bước ra.

    Nhưng mới bước một chân ra khỏi cửa phòng, một bóng người đã vụt trốn sang một bên. Lý Nguyên Cát vừa kịp thấy, liếc mắt một cái là nhận ra Lý Thế Dân, liền kêu lên: “Nhị ca?” *ối giời ơi em Dân đi rình mò người ta =))*

    Lý Thế Dân bước ra từ một bụi cây, nhìn Lý Nguyên Cát rồi lại nhìn vào phòng Lý Kiến Thành phía sau lưng hắn. Lý Nguyên Cát nói: “Vừa rồi uống rượu với đại ca, đại ca say, đệ đỡ huynh ấy đi ngủ .”

    Lý Thế Dân gật đầu, nói: “Ngày mai xuất chinh, ta trằn trọc khó ngủ, không ngờ đại ca cũng thế.” Dừng một chốc lại tiếp, “Thấy đèn trong phòng đại ca vẫn sáng, ta định vào chuyện phiếm vài câu…… Nếu giờ này đại ca đã ngủ thì thôi vậy.”

    Lý Nguyên Cát thấy hắn giải thích dài dòng, trong lòng mơ hồ cảm thấy quái lạ. Nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ khuyên giải vài câu rồi đi cùng hắn về phòng.

    Cáo biệt Lý Nguyên Cát, Lý Thế Dân trở về phủ, đứng trước cửa phòng rất lâu, cứ lần lữa mãi không vào. Dừng một chốc, lấy ra một vật từ trong ngực áo, đặt lên lòng bàn tay. Mũ cài tóc bằng ngọc, dù đã ủ trước ngực hồi lâu nhưng vẫn lạnh lẽo y như trước.

    Đó là mũ cài ngày ấy hắn tháo ra cho Lý Kiến Thành, dưới ánh trăng, những viên dạ minh châu nhỏ trở nên rực rỡ khác thường.

    Chỉ cần nhìn thấy vật này, hắn liền nhớ lại đêm đó ở bên giường, Lý Kiến Thành nhíu chặt đôi mày, sắc mặt tái trắng, mái tóc xõa xuống như tơ, vạt áo mở rộng…… Vẻ mong manh ngày thường khó gặp đó, mỗi khi hồi tưởng lại vẫn đẹp đẽ đến động lòng người.

    Lý Thế Dân ngắm nghía hồi lâu rồi từ từ siết chặt bàn tay lại.

    Mũ cài này rốt cuộc vẫn chưa có cơ hội trả cho đại ca. Hắn thở dài một hơi, cuối cùng đẩy cửa bước vào phòng.

    ————————————————–

    Lời editor: Em 4 cuối cùng cũng xuất hiện :)) trong truyện này tuy vai trò của em 4 không lớn, nhưng tác giả miêu tả khá đúng với tính cách thật của em: tính tình có phần đơn giản, không mấy nổi bật, ghen tị và không ưa em 2 nhưng trước sau vẫn một lòng với anh cả. Chỉ tiếc một nỗi em không nhảy vào làm đuôi anh Thành cho truyện thêm phần cẩu huyết thôi =))
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  6. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 5

    Editor: Khúc Nam

    Beta: Thanh Du

    *****​

    Hôm sau, Lý Uyên để gia quyến và một số thần tử ở lại Thái Nguyên, sai Lưu Văn Tĩnh lên phương bắc liên lạc với Đột Quyết, mang danh đi cầu viện binh nhưng thực chất là thăm dò động tĩnh. Còn ông dẫn ba vạn nhân mã cùng hai con trai lớn và chúng thần dưới trướng, khởi sự từ Thái Nguyên, hành quân về phương nam với khí thế hùng hồn.

    Trước khi Lưu Văn Tĩnh lên đường, Lý Kiến Thành đến nhờ y gửi giúp một bức thư. Lưu Văn Tĩnh cung kính tiếp nhận, chưa xem qua đã lập tức nhét vào tay áo, nói: “Thần nhất định sẽ tự tay giao thư này cho Đốt Bật tướng quân.”


    Lý Kiến Thành khẽ nhíu mày, hỏi: “Ngài chưa xem qua nó, sao biết thư này không gửi cho Thủy Tất Khả Hãn?”

    Lưu Văn Tĩnh đáp: “Thủy Tất Khả Hãn tuổi tác đã cao, Đốt Bật tướng quân đang lúc tráng niên, tay nắm trọng binh, nghe nói tính tình vô cùng phóng khoáng. Nếu là thần, thần cũng sẽ tìm cách kết giao tình với Đốt Bật tướng quân giống như thế tử.”

    Tuy không biết rõ toàn bộ sự việc, nhưng chỉ nói mấy câu đã cho thấy y chẳng những hiểu rõ thế cục, mà còn có thể biện lý lẽ rành mạch, quả không phải hạng tầm thường. Âm thầm thán phục xong, Lý Kiến Thành cười nói: “Chẳng trách phụ thân kính trọng tiên sinh như vậy, Kiến Thành đã được thụ giáo.”

    Lưu Văn Tĩnh thản nhiên đáp lễ, cũng không ở lại lâu, lập tức cáo từ mà đi.

    *****​

    Đại quân khởi binh vào tháng bảy, một đường hướng thẳng xuống Trường An ở phương nam. Nhờ cái danh nhân đức lưu truyền rộng rãi sau trận Tây Hà nên các thành nhỏ trên đường hành quân phần lớn đều nộp vũ khí xin hàng. Tuy cũng gặp phải sự chống đối nhưng lực lượng rất yếu ớt, không đủ tạo thành uy hiếp.

    Đang hành quân thuận lợi suốt quãng đường đầu tiên thì trời bỗng đổ mưa ngâu, một trận mưa kéo dài suốt mấy ngày liền không ngớt. Bởi lo lắng cho lương thảo phía sau nên Lý Uyên hạ lệnh toàn quân di chuyển chậm lại. Nhưng vì một trận mưa ấy, đoàn chở lương thảo chốc lát đã rớt lại phía sau.

    Mà chính lúc này, tiền phương lại đưa tới cấp báo: Tây lưu thủ Đại vương của triều Tùy (là Dương Hựu đó) phái Tống Lão Sinh dẫn hai vạn tinh binh đóng ở Hoắc Ấp, đồng thời cử Khuất Đột Thông trấn giữ Hà Đông.

    Trong doanh trướng, Lý Uyên đưa chiến báo cho Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân xem, thở dài: “Tống Lão Sinh, Khuất Đột Thông đều là danh tướng của triều Tùy, cử hai kẻ này đóng ở Hoắc Ấp, Hà Đông, vừa nghĩ đã biết sẽ phải trải qua hai trận ác chiến!”

    Lý Kiến Thành xem chiến báo xong bèn đến gần tấm địa đồ treo cao, nói: “Hoắc Ấp và Hà Đông tiếp giáp nhau, một nơi gặp nạn, nơi kia có thể lập tức đến cứu. Nếu không cẩn thận có thể rơi vào cảnh đón địch hai phía.”

    Lý Thế Dân tiếp lời: “Tập kích là thượng sách để tấn công Hoắc Ấp, đợi đến khi bên Hà Đông nhận được tin tức thì cũng đã quá muộn.”

    “Việc này làm sao vi phụ không biết?” Lý Uyên đi đến bên cửa sổ, thở dài: “Nhưng trận mưa này cứ kéo dài không ngớt, đoàn lương thảo lại chưa đuổi kịp, dù muốn tốc chiến tốc thắng nhưng trời không thuận theo thì làm gì được đây?”

    “Phụ thân đừng lo lắng,” Lý Kiến Thành tiến lên một bước, nói: “Nếu đã như vậy, chi bằng chúng ta dựng trại đóng quân ở ngoài thành vài hôm, đợi trời tạnh mưa, lương thảo đến, củng cố binh lực rồi tấn công cũng chưa muộn.”

    Lý Thế Dân cũng tán thành, Lý Uyên nghe vậy chỉ gật đầu, tỏ ý cứ làm như thế. Nhưng nhìn ra cơn mưa ngoài cửa sổ, liền cảm thấy dường như trước kia đã quá thuận lợi, hiện giờ tất cả khó khăn mới đồng loạt ùa tới.

    Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân rời khỏi doanh trướng. Thấy Lý Kiến Thành tìm một con ngựa nhảy lên, Lý Thế Dân vội vã tới gần hỏi: “Đại ca muốn đi đâu vậy?”

    Lý Kiến Thành đáp: “Đi ra ngoại thành xem thử.” Lý Thế Dân biết chắc anh muốn đi tra xét địa hình Hoắc Ấp, bèn thuận miệng hỏi: “Đại ca cho Thế Dân đi cùng được không?”

    Lý Kiến Thành đã vung roi ngựa, chỉ đáp một câu: “Nếu ngươi muốn đi thì nhanh lên.”

    Lý Thế Dân nghe vậy mừng rỡ, lập tức kiếm một con ngựa khác đuổi theo.

    Hai người một đường rong ruổi, thoáng chốc đã tới một khoảnh đất rộng gần Hoắc Ấp. Hiện giờ dù mưa đã ngớt đi một chút, nhưng vẫn lất phất không ngừng. Lý Thế Dân sóng ngựa đi bên Lý Kiến Thành, thấy hai vai anh đã ướt nước, trong lòng chỉ muốn thay anh bung một tán dù che mưa.

    Mà lúc này Lý Kiến Thành đã dừng ngựa, xoay người nhảy xuống. Anh buộc ngựa vào một gốc cây lớn rồi bước tới gần vách đá dựng đứng, lẳng lặng ngắm nhìn, rất lâu không lên tiếng.

    Lý Thế Dân cũng buộc ngựa, bước tới gần anh, xa xa trước mắt hai người chính là thành Hoắc Ấp. Đầu thành cờ bay phất phới, binh mã đi tới đi lui, đủ thấy Tống Lão Sinh chắc chắn đã chuẩn bị rất chu đáo để ứng chiến.

    Lý Thế Dân nói: “Đại ca đã nghĩ ra kế sách phá địch chưa?”

    Lý Kiến Thành nhìn về phương xa, lặng lẽ lắc đầu, nói: “Thành Hoắc Ấp kiên cố, lại có đại quân đóng giữ. Tuy là tập kích, nhưng nào có chuyện dễ dàng như thế?”

    Lý Thế Dân thấy thần sắc anh hơi ảm đạm, liền nói: “Đại quân ta thiếu gì tướng hiền quân giỏi, sao lại không đánh nổi? Để ta tìm phụ thân thỉnh chiến, nhất định sẽ mang đầu Tống Lão Sinh trở về!”

    Lý Kiến Thành nghe vậy thì cười nhẹ: “Nếu Tống Lão Sinh chịu ra khỏi thành nghênh chiến thì tốt quá rồi, chỉ e gã ỷ vào thành trì kiên cố, dễ thủ khó công, chỉ thủ vững không rời. Đại quân ta lặn lội đường xa đến đây, dù là lương thảo hay sĩ khí đều đã hao mòn, e rằng sẽ không chịu nổi.”

    Lý Thế Dân do dự lên tiếng: “Vậy thì dụ địch xuất chiến.”

    “Tống Lão Sinh này không giống với Cao Đức Nho,” Lý Kiến Thành khẽ thở dài, nói: “Việc này… Còn phải bàn bạc cẩn thận.”

    Cuộc nói chuyện chấm dứt, giữa hai người chỉ còn sự im lặng.

    Lý Thế Dân quay sang, chỉ thấy gương mặt nghiêng của Lý Kiến Thành gần trong gang tấc, dưới màn mưa che phủ bỗng trở nên nhạt nhòa không thực. Sắc mặt anh dù vẫn bình thản như ngày thường, trên hàng mi dài lại mơ hồ đọng lại hạt mưa, tóc cũng ươn ướt, toàn thân bỗng trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

    Yên lặng nhìn ngắm hồi lâu, trong đầu Lý Thế Dân tràn ngập muôn vàn hình ảnh, nhất thời hoảng hốt. Trong cơn mông lung, bỗng nhớ ra một câu hỏi vẫn quanh quẩn trong đầu bấy lâu nay, Lý Thế Dân không kìm lòng được mà mở lời: “Đại ca có thể cho Thế Dân biết ngày ấy huynh té xỉu… là vì sao không?”

    Lý Kiến Thành vốn đang nhìn đăm đăm vào một chỗ, cõi lòng ngổn ngang, vẫn chưa nhận ra ánh mắt của Lý Thế Dân. Nghe hắn nói vậy, anh quay đầu lại, vừa hay đối diện với đôi mắt đối phương, một đôi mắt mang theo chờ mong tha thiết, một đôi mắt trong veo không hề che giấu điều gì.

    Anh hơi ngẩn người, dường như một lúc lâu sau mới hiểu câu hỏi của hắn. Lý Kiến Thành cúi đầu cười nhạt, vươn tay vỗ nhẹ lên vai Lý Thế Dân, trả lời: “Chỉ là một cơn đau tim thôi, cũng không đáng ngại.”

    Dù cơn đau ấy cũng nhờ phước ngươi ban cho.

    Lý Thế Dân khẽ nghiêng đầu nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình, những đốt ngón tay thon dài mảnh khảnh, làn da trắng muốt khiến hắn vô thức duỗi tay nắm lấy. Mu bàn tay đó âm ẩm, còn mang theo hơi lạnh, không hiểu vì sao cảm giác này lại khiến lòng hắn nháy mắt đã tan chảy.

    “Đại ca mắc căn bệnh này từ khi nào, vì sao không mời thầy thuốc đến chữa trị?” Bàn tay Lý Thế Dân hơi siết chặt, cúi đầu không nhìn anh, giọng nói trầm hẳn xuống.

    Lý Kiến Thành để mặc cho Lý Thế Dân nắm tay mình, nhìn lướt qua vai hắn về phía thành Hoắc Ấp, bình thản nói: “Khi ở Hà Đông đã mời đại phu khám thử, họ nói chỉ có thể dùng thuốc điều trị lâu dài, không thể chữa tận gốc, cũng chẳng biết là bệnh gì.” Dừng một lát rồi cười nói, “Vả lại đây chỉ là bệnh vặt, phát bệnh thì đau một lúc rồi hết, không có gì đáng ngại cả.”

    Thật ra so với nỗi đau khi trúng một tên từ người thân thiết nhất, chút đau đớn vặt vãnh ấy đã thấm vào đâu?

    Lý Kiến Thành từ từ nhắm mắt tự giễu thầm, nhưng dáng vẻ ấy rơi vào mắt Lý Thế Dân lại trở thành vô cùng tịch mịch. Tay hắn hơi vận sức nắm chặt tay Lý Kiến Thành, trong thoáng chốc, hắn chỉ hận không thể kéo người kia vào lòng ôm thật chặt.

    Dù cho đó chính là đại ca của mình.

    Đúng lúc này, một tiểu giáo cưỡi ngựa phi nước đại từ xa chạy tới. Tiếng vó ngựa lộc cộc xáo trộn suy nghĩ của hai người, không khỏi nhìn về phía phát ra âm thanh.

    Tiểu giáo nọ vội vàng tới gần hai người, gần như ngã nhào xuống đất rồi mới bò dậy. Gã hốt hoảng quỳ rạp xuống đất, nói: “Thế tử điện hạ, nhị điện hạ, quốc công sai tiểu nhân tới thỉnh hai vị lập tức trở về, có việc quan trọng cần thương nghị.”

    Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân thấy vẻ mặt hoảng hốt của gã, trong lòng biết nhất định đã xảy ra chuyện lớn, cũng không hỏi nhiều mà lập tức xoay người lên ngựa, vội vàng phóng theo tiểu giáo nọ trở về.

    Trở lại quân doanh, hai người còn chưa kịp thay quần áo đã vội vàng vào trướng Lý Uyên. Ông đang đứng giữa doanh trướng, quay lưng ra cửa, im lặng quan sát tấm địa đồ treo cao.

    Hai người nhìn nhau, rồi Lý Kiến Thành chắp tay nói: “Không biết phụ thân gọi con và Thế Dân trở về là có chuyện gì cần phân phó?”

    Lý Uyên không quay lại, nghe vậy thở dài một tiếng, nói: “Lưu Văn Tĩnh gửi cấp báo nói mấy ngày nay Khả Hãn Đột Quyết qua lại thân thiết với Lưu Vũ Chu, nghi là có ý muốn đem quân đánh Thái Nguyên.”

    Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân nghe vậy đều giật mình kinh ngạc.

    Lưu Vũ Chu kia nguyên là giáo úy Ung Dương phủ của triều Tùy, năm đó tháng hai khởi sự, đến tháng ba đã xưng đế, chiếm cứ Mã Ấp, từ đó đến giờ vẫn luôn nương tựa Đột Quyết, qua lại thân thiết với chúng. Hiện giờ đại quân của Lý Uyên xuôi nam, nếu hắn bắt tay với Đột Quyết tấn công Thái Nguyên thì hậu quả đã rõ mười mươi.

    Lý Kiến Thành suy nghĩ chốc lát rồi lên tiếng: “Phụ thân, tin tức này đã xác nhận là thật chưa ạ?”

    Lúc này Lý Uyên mới quay lại, nói: “Trong thư Lưu Văn Tĩnh chỉ nói y đã dốc toàn lực để giao thiệp với Đột Quyết, nhưng dù tin này là thật hay giả thì chúng ta cũng không thể khinh thường. Trước khi chiếm được Quan Trung, Thái Nguyên chính là hậu phương không thể lay chuyển; nếu đánh mất Thái Nguyên, đại quân ta sẽ không còn đường lui. Huống chi thân nhân của nhiều binh tướng còn ở lại đó, Thái Nguyên xảy ra chuyện, quân tâm chắc chắn sẽ dao động.”

    Lý Kiến Thành nghe giọng ông cũng mơ hồ hiểu ra điều gì, liền tiếp lời: “Phải chăng phụ thân có ý muốn dỡ trại quay về cứu Thái Nguyên?” Thực ra trong lòng anh hiểu rất rõ, dựa vào hoàn cảnh hiện giờ, đại quân chẳng qua chỉ có hai con đường để đi: Tiếp tục tiến xuống phương nam đánh hạ Quan Trung, hoặc lùi về cứu viện Thái Nguyên.

    Lý Uyên nói: “Vừa rồi ta đã triệu đám Bùi Tịch đến bàn bạc, bọn họ đa phần đều muốn quay về cứu Thái Nguyên.” Lại thở dài một hơi: “Vi phụ…… cũng vô cùng khó xử.”

    Lời vừa mới dứt đã thấy Lý Thế Dân tiến lên một bước, cướp lời: “Phụ thân! Quân ta đã hạ liên tiếp vài thành, nếu chúng ta quay về bây giờ thì bao nhiêu công sức khó nhọc coi như đổ xuống sông xuống biển, xin phụ thân suy xét!”

    Lý Uyên trầm mặc một lát mới chuyển sang con trưởng của mình,“Kiến Thành, ý con thế nào ?”

    Lý Kiến Thành đáp: “Ý của con cũng giống Thế Dân.”

    Lý Uyên hơi hơi nhíu mày, thái độ của Lý Kiến Thành hiển nhiên có phần vượt ngoài dự liệu của ông. Nhưng lời của thế tử dù sao cũng hết sức quan trọng, vì thế ông dừng lại một chút rồi mới mở miệng: “Kiến Thành, con hãy nói ra lý do của mình đi.”

    “Dạ.” Lý Kiến Thành tiến lên một bước, nói,“Lưu Vũ Chu tuy cùng một giuộc với Đột Quyết, nhưng dù sao cũng không thể đồng tâm hiệp lực, trong khi qua lại tất sẽ có chỗ nghi kỵ lẫn nhau. Đột Quyết chẳng qua chỉ muốn cướp lương tiền, Thái Nguyên tuy trù phú nhưng đường xá lại quá xa xôi. So ra thì Mã Ấp mà Lưu Vũ Chu chiếm đóng cũng giàu có hơn những nơi khác, Đột Quyết có thật sẽ bỏ gần lấy xa, đánh đến tận Thái Nguyên? Đây là điểm thứ nhất.”

    Lý Uyên thấy anh cố ý ngừng lại, bèn giục: “Kiến Thành cứ nói tiếp đi.”

    “Thứ hai, tạm thời không nói việc này còn chưa rõ thực hư, nhưng nếu chúng ta nửa đường quay về, xét trong quân e là sẽ dấy lên bạo loạn; xét bên ngoài, chỉ tổ khiến cho kẻ khác đục nước béo cò.” Giọng Lý Kiến Thành trở nên khẩn thiết,“Như thế trong ngoài đều đón địch, cho dù ban đầu Đột Quyết vốn không có ý muốn đánh Thái Nguyên thì lúc này chắc chắn sẽ thừa nước đục thả câu; mà hai người Tống Lão Sinh, Khuất Đột Thông đóng ở phía nam há lại ngồi yên, bỏ qua cơ hội này? Như thế chúng ta chắc chắn sẽ đón địch hai mặt!”

    Nghe đến đây, Lý Uyên hơi hơi nhíu mày, rõ ràng đang cân nhắc. Lý Kiến Thành nói xong một tràng thì khẽ đảo mắt, vừa hay lại bắt gặp ánh mắt của Lý Thế Dân bên kia. Nét mặt Lý Thế Dân trông rất gấp gáp, tựa như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói ra. Lý Kiến Thành chứng kiến tất cả, cuối cùng gật đầu ra hiệu với hắn.

    Lý Thế Dân lập tức chắp tay nói: “Phụ thân, đại ca nói rất đúng. Huống chi đại quân ta đang lúc sĩ khí cực thịnh, gươm giáp đầy đủ, mà Tống Lão Sinh kia lại là kẻ nóng nảy khinh xuất, không đáng lo ngại. Giờ ta chỉ cần chờ thêm mấy ngày nữa cho lương thảo đuổi kịp, mưa tạnh là tiến quân. Thế Dân xin lấy mạng mình ra cam đoan, quân ta tất phá Tống Lão Sinh!” Dứt lời liền quỳ xuống.

    Hắn nói bằng giọng điệu hết sức hùng hồn, Lý Uyên nghe vậy đã hơi động dung, chỉ khẽ gật đầu.

    Lý Kiến Thành thừa biết trong lòng ông chung quy vẫn còn vài phần lo lắng, liền liếc nhìn Lý Thế Dân, kế đó tiến lên nói: “Phụ thân, con thường nghe ‘Binh mã chưa động, lương thảo đã đi rồi’, giờ này lương thảo còn chưa tới, phụ thân lo lắng trong lòng cũng là hiển nhiên.” Dừng một chốc, “Kiến Thành có một kế, mong được chia sẻ nỗi lo này với phụ thân.”

    Lý Uyên bèn hỏi: “Kiến Thành có kế gì?”

    (Hai cha con nhà này thích vờn vờn nhau nhỉ, không như em Dân có bao nhiêu là dốc tuột ra bằng sạch =)))

    Lý Kiến Thành tiếp: “Gần đây đại khái có hơn mười thôn xóm, phụ thân có thể phái người mượn lương của bách tính xung quanh. Từ giờ đến khi lương thảo đuổi kịp, tất có thể đáp ứng nhu cầu tạm thời. Kiến Thành bất tài, xin đứng ra đảm đương việc này!” Lời vừa dứt cũng lập tức quỳ xuống.

    Lý Uyên nhìn hai đứa con đang quỳ dưới đất, vẫn lặng thinh không nói.

    Kiến Thành chắp tay nói: “Việc quân như lửa, tiến hay lui xin phụ thân mau quyết định!”

    Lý Uyên im lặng hồi lâu, cuối cùng thở ra một hơi rất dài, nói: “Có lẽ vi phụ già rồi, từ lâu đã mất đi khí phách liều lĩnh táo bạo của lớp trẻ các con. Lời hai con nói ra từng câu từng chữ đều có lý, vi phụ sẽ nghe lời các con…… đánh cược một lần!”

    Hai người quỳ dưới đất nghe vậy tức khắc tỏ vẻ vui mừng, nói: “Phụ thân anh minh!”

    Lúc này sắc mặt của Lý Uyên mới dịu đi vài phần, ngữ điệu có phần bất đắc dĩ: “Hai huynh đệ các con kẻ xướng người họa, chẳng mấy chốc đã thuyết phục được vi phụ.” Dừng một chút, bước đến nâng hai người dậy, vỗ vai cả hai mà nói, “Trận chiến này phải nhờ cậy vào hai con rồi!”

    Lý Thế Dân âm thầm thở phào một hơi, nghe ông nói vậy thì ngây người, đảo mắt nhìn sang Lý Kiến Thành. Anh vẫn chưa nhìn lại hắn, đôi mắt khép hờ toát ra vẻ bình thản, mà bên môi vẫn còn sót lại một tia vui sướng.

    Lý Thế Dân thoáng giật mình. Vừa rồi hai người còn chưa kịp trao đổi trước đã vội tới đây, dưới tình thế cấp bách bỗng không mưu mà hợp, mỗi người một câu, cuối cùng ngăn cản được ý muốn lui binh của Lý Uyên.

    Như thế…… Có tính là một loại ăn ý hay không?

    Một loại ăn ý chỉ tồn tại giữa mình và đại ca.

    ———————————————–

    Tiếp tục chương trình lần theo dấu chân lịch sử =)) Đoạn trích này lấy từ cuốn 2 của “Đại Đường sáng nghiệp khởi cư chú” tương ứng với sự kiện Kiến Thành và Thế Dân can Lý Uyên rút quân trong chương 5:

    刘文静之使蕃也来迟, 而突厥兵马未至, 时有流言者云: “突厥欲与武周南 人, 乘虚掩袭太原.” 帝集文武官人及大郎, 二郎等, 而谓之曰: “以天赞我而 言, 应无此势. 以人事见机而发, 无有不为. 此行遣吾当突厥, 武周之地, 何有 不来之理. 诸公意谓何”议者以老生突厥相去不遥, 李密谲诳, 奸谋难测. 突厥 见利则行, 武周事胡者也. 太原一都之会, 义兵家属在焉. 愚夫所虑, 伏听教旨. 帝顾谓大郎, 二郎等曰: “尔辈如何”对曰: “武周位极而志满, 突厥少信而贪 利, 外虽相附, 内实相猜. 突厥必欲远离太原, 宁肯近亡马邑, 武周悉其此势, 必未同谋. 又朝廷既闻唐国举兵, 忧虞不暇, 京都留守, 特畏义旗, 所以骁将精 兵, 鳞次在近. 今若却还, 诸军不知其故, 更相恐动, 必有变生. 营之内外皆为 劲敌. 于是突厥, 武周不谋同至, 老生, 屈突追奔竞来, 进阙面南, 退穷自北. 还无所入, 往无所之. 畏溺先沉, 近于斯矣. 且今来禾菽被野, 人马无忧, 坐足 有粮, 行即得众. 李密恋于仓米, 未遑远略. 老生轻躁, 破之不疑. 定业取威, 在兹一决. 诸人保家爱命, 所谓言之者也. 儿等捐躯力战, 可谓行之者也. 耕织 自有其人, 请无他问. 雨罢进军, 若不杀老生而取霍邑, 儿等敢以死谢.” 帝喜 曰: “尔谋得之, 吾其决矣. 三占 従 二, 何籍舆言. 懦夫之徒, 几败乃公事耳.” 丙子, 太原运粮人等至
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  7. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 6

    Editor: Thanh Du

    Beta: Khúc Nam

    *****​

    Lý Thế Dân thúc ngựa đứng nghiêm, liếc mắt một cái liền thấy Lý Kiến Thành bước ra từ một căn lều cỏ. Hôm nay Lý Kiến Thành vận huyền y kim quan, toàn thân toát lên mấy phần khí vũ uy nghi. Lúc này trong tay anh cầm một quyển sách, hơi hơi nghiêng đầu, nói gì đó với tiểu giáo bên cạnh.

    Từ khi Lý Uyên hạ quyết tâm tiếp tục nam hạ, chỉ mấy ngày sau mưa đã tạnh hẳn, bầu trời trong xanh như trước, mà hậu phương lại truyền tin lương thảo vài ngày nữa sẽ đến. Hôm nay Lý Thế Dân chỉ huy toàn quân phơi y giáp xong bỗng nhớ ra Lý Kiến Thành dẫn người đi mượn lương khắp nơi đã được mấy ngày, liền nổi hứng muốn đi xem xét.


    Lúc này hắn thấy trong thôn xóm nườm nượp binh lính đi lại, họ tất bật mang gạo và mì từ các hộ dân đến một căn lều nhỏ dựng ở đầu thôn.

    Lý Thế Dân nghe nói họ đi qua thôn làng nào, mới đầu đều bị dân chúng chống cự. Dù sao bồ thóc đầy hay vơi đối với dân cũng là chuyện sống còn; hai chữ “mượn lương” có thể khiến họ tin tưởng hay không, chung quy vẫn là việc khó.

    Đang lúc trầm ngâm, chợt nghe cách đó không xa nổi lên một trận xôn xao. Lý Thế Dân nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy một ông lão lăm lăm cây gậy trong tay lao vào Lý Kiến Thành. Bị mọi người ngăn cản, ông lão ngã chổng kềnh ngay cạnh Lý Kiến Thành.

    Trong lòng Lý Thế Dân bắt đầu căng thẳng, liền xuống ngựa, rút kiếm chạy ào qua đó.

    Chỉ thấy Lý Kiến Thành không những ra hiệu cho mọi người buông ông lão đó ra, mà còn dấn lên vài bước, đỡ ông ta đứng dậy. Ông lão kia không ngờ người này trông như thống soái mà lại tự tay tiến đến nâng mình dậy, mới đầu còn sững sờ một chốc. Nhưng nháy mắt sau ông ta đã hoàn hồn, vung cây gậy trong tay về phía Lý Kiến Thành, đẩy anh ra xa.

    Lý Kiến Thành nghiêng mặt đi, cây gậy “vù” một tiếng quét qua mi mắt. Anh lùi lại một bước, đứng thẳng người, còn chưa kịp mở miệng đã thấy một người phóng ra, che chắn trước mặt mình.

    “Điêu dân phương nào cả gan đụng đến đại ca ta?” Lý Thế Dân lăm lăm trường kiếm, tạo thế rồi xông lên.

    Lý Kiến Thành vội quát: “Thế Dân, đừng manh động!”

    Lý Thế Dân nắm chặt chuôi kiếm, dằn lòng hồi lâu cuối cùng cũng chịu lui về, bất mãn nói: “Đại ca, vừa rồi huynh đối xử lễ độ với lão, lão lại xuống tay đả thương huynh, hạng điêu dân này còn để lại làm gì?”

    Lý Kiến Thành đỡ lấy cổ tay hắn, đè trường kiếm trong tay hắn xuống, nói: “Chúng ta tới mượn lương, nếu động chân động tay thì khác chi kẻ cướp?” Dứt lời bèn liếc mắt ra hiệu cho hắn đừng kích động, rồi mới nhìn sang ông lão đang bị mọi người giữ lại.

    “Thả ông ấy ra.” Anh lại tiếp tục hạ lệnh cởi trói.

    Ông lão kia được buông ra, nhưng cây gậy thì đã bị giữ lại. Ông ta nhìn quanh quất, nhìn vị công tử khí độ bất phàm trước mặt, lại nhìn gã tướng quân đứng sau lưng anh đang trợn mắt nhìn mình, cuối cùng cúi đầu im lặng.

    Lý Kiến Thành nói: “Lão nhân gia có lời gì xin cứ nói.”

    Ông lão kia do dự một lát, cuối cùng nghiến răng oán hận nói: “Người ta thường nói Đường quốc công Lý Uyên là người khoan dung nhân hậu, mà hôm nay lại phái người cướp lương của ta, thì ra ông ta cũng cùng một giuộc với đám trộm cướp kia mà thôi.”

    Lý Kiến Thành nói: “Chúng ta đã thông báo rõ hôm nay tới mượn lương, sao lại nói là cướp?”

    “Trò hề này đã bị quan phủ dùng không biết bao nhiêu lần rồi!” Ông lão kia cười khẩy một tiếng, “Cái giấy biên nhận kia chẳng qua là một tờ giấy vụn, nếu dám đến đòi lương sẽ được nếm mùi thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Gọi là ‘mượn lương’, thực ra có khác gì cướp lương đâu?” Nói đến đây, giọng điệu đã có phần nghèn nghẹn.

    Lý Kiến Thành nghe vậy khẽ giật mình, vội vàng bước lên nâng ông lão dậy, nói: “Tùy đế vô đạo, người người đều biết. Mà Đường quốc công Lý Uyên thì đúng như lời lão nhân gia nói, là người khoan dung nhân hậu. Quân ta là đoàn quân chính nghĩa, đi đến đâu cũng không mảy may tơ hào của dân, những lời này lão nhân gia hẳn cũng đã nghe từ lâu, xin chớ nghi ngờ.”

    *Anh giỏi mị dân vỡi ra anh à, đúng là chính trị gia chuyên nghiệp =)))*


    Ông lão kia nghe vậy, vẫn nhìn anh bằng ánh mắt hoài nghi. Lúc này rất nhiều người trong thôn thấy có vụ lùm xùm, đã vây kín xung quanh mà hóng.

    “Không dám giấu lão nhân gia, mấy ngày gần đây chúng ta mượn lương khắp nơi, đều do mấy hôm trước mưa to cản đường, lương thảo không đến kịp, đúng là chuyện bất đắc dĩ.” Lý Kiến Thành nhìn lướt xung quanh, liền đó thở dài một tiếng, “Nhưng Đường quốc công chí ở thiên hạ, nhất ngôn cửu đỉnh, sao có thể là hạng người không giữ lời hứa, chỉ biết nói suông? Thứ nhất, những nơi Kiến Thành đã đi qua đều phải đong đếm trước rồi mới mượn sau, mỗi hộ chỉ mượn ba phần, đảm bảo bách tính vẫn còn thóc trong bồ; thứ hai, trong mấy ngày này đi qua những thôn làng nào, mượn mỗi hộ bao nhiêu lương Kiến Thành đều ghi lại rõ ràng trong đây. Ngày sau đợi đến khi lương thực sung túc, tất sẽ trả các vị kèm thêm hai phần lời, tuyệt không có sai sót.”

    Ngữ điệu anh ung dung, từng câu từng chữ đều tha thiết lại có lý lẽ, vừa nói vừa ra hiệu cho tiểu giáo đưa sổ sách cho ông lão kia xem. Ông lão cầm lấy, mở ra xem, thấy mỗi danh mục quả thực đều ghi chép rõ ràng, không chút mập mờ, nhất thời lặng thinh không nói.

    Lý Kiến Thành mỉm cười, lại nói: “Nếu như lão nhân gia vẫn không chịu tin lời ta, không bằng để ta lập văn tự, lấy thanh danh ra đảm bảo, được chứ?” Dứt lời phân phó tiểu giáo mang bút và mực đến.

    Ông lão kia nghe vậy thì cả kinh, lập tức quỳ xuống, nói: “Lý đại tướng quân không cần phải làm thế, lão hủ tin!”

    Lý Kiến Thành lần thứ ba nâng ông lão dậy, cười nói: “Vậy Kiến Thành xin thay mặt toàn quân cảm tạ lão nhân gia.”

    Đợi ông lão đi rồi, Lý Thế Dân nãy giờ vẫn đứng phía sau mới bước lên, cảm khái: “Thủ đoạn của đại ca, đến hôm nay Thế Dân mới thật sự được chứng kiến.” Ngày thường Lý Kiến Thành vẫn luôn giữ thái độ văn nhã nhu hòa, hôm nay được thấy mới biết cái gì gọi là lấy nhu thắng cương, mới biết cái “nhu” của Lý Kiến Thành cũng giống như nước, nhìn qua cứ ngỡ vô lực nhưng thực ra lại đủ sức xuyên đá.

    Lý Kiến Thành nghe vậy, nét mặt vẫn không mất đi vẻ bình thản, cúi đầu lật giở cuốn sổ trên tay, chỉ nhàn nhạt nói: “Nếu để mất lòng dân sẽ khó mà lấy lại, việc này không cho phép ta được sơ xuất nửa phần.” Dừng một chốc, trả lại quyển sổ cho tiểu giáo, anh quay đầu nhìn sang Lý Thế Dân: “Ngày phát binh đã cận kề, việc chuẩn bị lương thực không thể trì hoãn, thứ cho đại ca không có thời gian phụng bồi ngươi.” Dứt lời cũng không đợi Lý Thế Dân đáp lại đã xoay người rời đi.

    Lý Thế Dân đứng ở đằng xa, lặng lẽ nhìn bóng áo đen dần dần mất hút. Không hiểu vì sao, hắn cảm thấy Lý Kiến Thành mới vừa rồi còn trò chuyện thân mật với ông lão kia, nhưng đến khi đối mặt với mình lại trở nên lãnh đạm xa cách.

    Có lẽ đây chỉ là ảo giác của mình mà thôi. Nhưng trước khi lên ngựa hắn chợt qua đầu lại nhìn bóng dáng đang xa dần kia, cuối cùng vẫn không đủ dũng khí tiếp tục lại gần. Lý Thế Dân tự cười nhạo chính mình, xoay người lên ngựa mà về.

    *****​

    Dựa vào số lương thảo Lý Kiến Thành mượn được, toàn quân lại đợi thêm mấy ngày, cuối cùng phía sau cũng kịp vận lương tới. Lý Uyên mừng rỡ, tức thì hạ lệnh chỉnh đốn tam quân, kế đó tự mình dẫn quân nam hạ, đóng trại trong vòng năm trăm dặm ngoại thành Hoắc Ấp.

    Ngày kế, đại quân đã bố trí ổn thỏa, lập tức xuất phát tiến về hướng thành Hoắc Ấp. Lý Uyên cầm trung quân, quân vây kín thành, đứng đối trận với đám người Tống Lão Sinh trên mặt thành.

    Thành Hoắc Ấp cờ bay phất phới, Tống Lão Sinh vận giáp trụ, chống kiếm đứng trên đầu thành, thấy Lý Uyên đã đến dưới thành liền cười mắng: “Thì ra là tên nhãi Lý Uyên, cỡ như ngươi cũng dám ngông cuồng mưu đoạt giang sơn Đại Tùy ta?”

    Lý Uyên đứng yên dưới thành, chỉ cười nói: “Chỉ tiếc ngày lão phu đánh đến thành Lạc Dương, Tống tướng quân sẽ không được thấy.”

    Tống Lão Sinh cười lạnh đáp: “Lão phu không được thấy ngày đó, nhưng lại thấy ngày chính tay mình lấy cái đầu chó của ngươi.”

    Lý Uyên vẫn cười,“Tống tướng quân dầu gì cũng là danh tướng một đời, lại chỉ chăm chăm co đầu rụt cổ trong thành để nghênh đón đại quân ta sao?”

    Hai người lời qua tiếng lại mấy hồi, nhưng vẫn án binh bất động. Có thiên tướng khuyên Lý Uyên hạ lệnh công thành, nhưng ông chỉ lắc đầu nói: “Hãy đợi một lát.”

    Thật ra ông đã bí mật phân phó Lý Kiến Thành, Lý Thế Dân mỗi người mang một đội nhân mã, chia nhau mai phục cửa Nam và cửa Đông thành Hoắc Ấp, nên lúc này ông cần phải kiên nhẫn chờ đợi, câu kéo chút thời gian. Chỉ mong Tống Lão Sinh kia sẽ không tử thủ trong thành như ông vẫn lo lắng.

    Hai phương lại đấu võ mồm qua lại vài bận nữa, Lý Uyên mới quay đầu thấp giọng hạ lệnh cho thiên tướng. Thiên tướng nghe xong, lại truyền lệnh xuống đại quân.

    Tống Lão Sinh đứng trên thành thấy thế, đang định ra lệnh phòng thủ, nào ngờ đại quân của Lý Uyên vẫn không hề nhúc nhích, chỉ đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên mặt thành mà hô lớn, cẩn thận lắng nghe, thì ra là một câu ca dao:

    “Triều Tùy có danh tướng, tên gọi Tống Lão Quy. Đối trận chỉ cười nhạt, mai cứng còn sợ chi?”

    Mấy vạn người cùng đồng thanh hô lớn, câu thơ kia cứ vang lên không dứt, quanh quẩn khắp trong ngoài thành. Lý Thế Dân phục kích ở cửa Đông, nghe tiếng hô đất rung núi chuyển này, bất giác âm thầm bật cười. Nghĩ bụng câu ca dao này bị đại ca xuyên tạc quả là cay nghiệt, Tống Lão Sinh nghe những câu này mà không xuất chiến, chẳng phải tự thừa nhận mình chính là con rùa đen rút đầu?

    Trong lúc suy nghĩ, đã thấy cửa thành mở rộng, một đội nhân mã phi nước đại ra, ước có hơn ngàn người. Lý Thế Dân ra hiệu cho thuộc hạ án binh bất động, bản thân thì cẩn thận quan sát đội nhân mã kia, chỉ thấy trong số đó không có Tống Lão Sinh. Lại nhìn lên đầu thành, cũng chỉ thấy bóng dáng vài viên tướng khác.

    Lập tức phái người đi dò la tin tức ở cửa Nam, chẳng mấy chốc đã có hồi báo nói Tống Lão Sinh kia dẫn hơn vạn quân còn lại ào ra từ cửa Bắc, kết hợp với nhân mã ở cửa Nam này, đánh thẳng vào đại quân. Đại quân của Đường quốc công thấy thế, lập tức quay đầu bỏ chạy.

    Nghe tiếng vó ngựa rộn ràng như sấm vang lên xung quanh, trong lòng biết rõ kế này đã thành quá nửa, Lý Thế Dân cố gắng kiềm chế bản thân mình, đợi cho âm thanh huyên náo kia xa dần. Đang lúc sốt ruột chợt nghe một tiếng huýt lanh lảnh xuyên qua tiếng chém giết mơ hồ, Lý Thế Dân lập tức hạ lệnh cho hết thảy tướng sĩ trở mình lên ngựa, rút bội kiếm bên hông, hô to với phục binh phía sau: “Xuất binh!”

    Cùng lúc đó, Lý Kiến Thành phục kích ở cửa Bắc nhận được ám hiệu của Lý Uyên, cũng dẫn quân đánh ra. Hai đội nhân mã ào ào đổ xuống như thác lũ từ giữa núi rừng, hợp lại ở khoảnh đất trống trước cửa thành.

    Quân Tùy đóng trên thành thấy hai đạo nhân mã xông ra, cứ ngỡ đây là phục binh muốn công thành, liền vội vã bắn tên xuống chân thành. Tên rơi như mưa, ào ào bắn xuống, nhưng hai đạo nhân mã vừa hợp nhất đã vội vàng chạy xa khỏi thành, nháy mắt đã vượt ngoài tầm tên bắn. Quân Tùy rối như tơ vò, nhưng chủ tướng Tống Lão Sinh không có mặt, nhân mã trong thành cũng chẳng còn nhiều nên không dám manh động, chỉ ngồi yên xem động tĩnh.

    Lý Thế Dân liếc mắt nhìn sang bên kia, thấy Lý Kiến Thành giữa một rừng nhân mã vây quanh, lập tức thúc ngựa đến gần: “Đại ca, giờ này có lẽ phụ thân đã dẫn dụ Tống Lão Sinh kia đi xa. Đường về thành của lão thất phu này đã bị hai ta chặt đứt, chi bằng cấp tốc đuổi theo, chém hắn ở ngoài thành !”

    Lý Kiến Thành nhìn về phương xa, bất chợt mỉm cười, nói: “Xem ra chúng ta không cần chạy đi đâu cả.”

    Lý Thế Dân nghe vậy liền ngước mắt nhìn theo anh, chỉ thấy Tống Lão Sinh đã dẫn theo binh mã hấp tấp chạy về, có lẽ đã biết dưới thành đặt phục binh, sợ mất thành trì. Mà phía sau lưng lão có thể thấy rõ một lá cờ lớn thêu chữ “Lý” đang tung bay đón gió.

    Tống Lão Sinh lúc này hiển nhiên là hai mặt đón địch.

    Lý Kiến Thành nắm chặt thanh kiếm, giơ lên cao mà hô lớn: “Toàn quân nghe lệnh, bắt sống Tống Lão Sinh!”

    Những tiếng hô “Bắt sống Tống Lão Sinh ” vang lên không ngớt, rất nhanh đã biến mất giữa tiếng vó ngựa rầm rầm như sấm. Binh mã Lý gia trào dâng sĩ khí, lấy khí thế dời non lấp bể ào ào xông lên từ hai phía, nuốt chửng quân Tùy đang hoảng loạn vào giữa.

    “Đại ca hãy tạm lui lại đi, cái đầu của Tống Lão Sinh, Thế Dân nhất định sẽ lấy về cho huynh !” Lý Thế Dân che trước mặt Lý Kiến Thành, xung phong đi đầu. Chém giết một hồi, còn ngại bội kiếm không đủ linh hoạt, liền thuận tay đoạt lấy một cây trường thương của quân Tùy, liên tiếp đâm mấy tên ngã ngựa. Mãi mới lựa được lúc rảnh rỗi mà quay đầu lại, đã thấy Lý Kiến Thành lao vào trận hỗn chiến đâm trái chém phải, dưới ánh nắng chói chang, thanh lợi kiếm trong tay mơ hồ phản chiếu màu đỏ máu.

    Anh lúc này ánh mắt sắc bén, từng cử chỉ đều mang theo nét kiên cường quả cảm. Lý Thế Dân xem trọn ở trong mắt, bất giác lại mỉm cười. Nhưng giờ đang lúc kịch chiến, không cho phép hắn mảy may phân tâm. Cảm thấy một cơn gió lướt qua bên tai, hắn nghiêng đầu nhìn sang, vừa hay bắt gặp một người cưỡi ngựa phóng vèo qua trước mặt.

    Có người hô: “Đó là Tống Lão Sinh!”

    Kế đó hắn nghe tiếng Lý Kiến Thành hô lên ở ngay gần đó: “Thế Dân, nơi này đã có ta chống đỡ. Ngươi mau dẫn người đuổi theo, chớ để hắn vào thành!”

    Lý Thế Dân cả kinh, lập tức gật đầu, nâng thương dẫn người thúc ngựa đuổi theo. Nhưng lại có mấy gã quân Tùy hộ vệ xông ra, ngăn ở phía trước, khiến hắn nhất thời không thể tới gần.

    Đại quân ở bên dưới, cửa thành Hoắc Ấp tuyệt đối không thể mở ra. Bởi thế đợi cho lão dừng cương dưới thành, trên mặt thành mới buông xuống một sợi dây thừng, tình thế rất cấp bách, có lẽ là muốn kéo người lên thành lâu.

    Thấy Tống Lão Sinh đã túm được một đầu dây thừng, Lý Thế Dân lòng như lửa đốt. Đúng lúc này lại nghe phía sau vang lên tiếng ngựa hí, quay đầu đã thấy Lý Kiến Thành mang theo nhân mã đuổi đến gần. Trường kiếm trong tay anh vung lên, nhân mã phía sau liền đồng loạt bắn tên, nhắm thẳng vào Tống Lão Sinh đang treo lơ lửng trên tường thành.

    Tống Lão Sinh kia ngày thường dù dũng mãnh hơn người, nhưng cũng không ngăn nổi trận mưa tên rào rào này, trong chốc lát đã trúng vài mũi. Nhưng dù trúng tên, lão vẫn nắm chặt sợi dây thừng đang kéo dần lên trên.

    Lý Kiến Thành thấy thế, bèn hạ lệnh cho một viên tiểu tướng đứng gần: “Ngươi mau thúc ngựa trở về, cứ hô ‘Tống Lão Sinh đã chết’, để đám quân Tùy ngoan cố kháng cự kia hết đường hi vọng!”

    Tiểu tướng lĩnh mệnh rời đi, Lý Kiến Thành ngước mắt thấy Tống Lão Sinh vẫn treo lơ lửng trên tường thành, không rõ sống chết ra sao, lại hạ lệnh: “Tiếp tục bắn tên, không được để Tống Lão Sinh kia sống sót vào thành !”

    Trong chốc lát, quanh thân Tống Lão Sinh đã cắm đầy tên nhọn, trông như con nhím. Lý Kiến Thành hạ lệnh ngừng bắn, tra bội kiếm vào vỏ, thúc ngựa tiến về phía trước, cao giọng gọi lên mặt thành “Tống Lão Sinh đã chết, đại quân ta chẳng mấy chốc mà phá thành! Nếu các ngươi là kẻ thức thời thì hãy mau mở cửa thành đầu hàng!”

    Nhưng lời vừa mới dứt, đã thấy một thanh bội kiếm thình lình bay tới ngay trước mắt.

    Thắng lợi đã ở ngay trước mắt, thấy Tống Lão Sinh chết, ai nấy đều thoáng thở phào. Làm sao ngờ được, Tống Lão Sinh đang hấp hối kia lại tích hết khí lực toàn thân lần cuối, phóng ra một kiếm này.

    Kiếm vừa rời tay, bàn tay nắm dây thừng đã buông lỏng, cả người rơi xuống dưới chân thành. Thầm nghĩ ngươi đã đánh bại toàn quân ta, ta dù chết cũng phải đoạt đi một đứa con ngươi hết lòng yêu thương.

    Thấy thanh lợi kiếm bay tới, Lý Kiến Thành không kịp thúc ngựa né tránh. Đang lúc hốt hoảng, một người đã lao đến che chắn phía trước. Lý Kiến Thành ngây ra mà nhìn, chỉ thấy bóng dáng người kia vụt qua trước mắt rồi ngã nhào xuống ngựa.

    Lý Kiến Thành run rẩy toàn thân, nhìn xuống người đang nằm sóng xoài trên mặt đất một thân giáp đen, màu áo xanh biếc.

    “Thế Dân……” Anh gọi một tiếng, không hiểu vì sao giọng nói lại hơi phát run.

    Lý Thế Dân gắng gượng đứng lên, nhìn anh nhe răng cười, thì thào: “Đại ca, vừa rồi nguy hiểm quá.” Nhưng lời vừa dứt đã cúi đầu ho ra một búng máu.

    Kiếm kia đang cắm vào ngực trái của hắn, dường như là…… nơi trái tim đập.

    —————————————-

    Tâm sự của tác giả: Trong lúc viết nảy ra vài suy nghĩ, xin lảm nhảm mấy câu.

    Trong truyện này tính cách của Lý Thế Dân sẽ không ngừng phát triển và biến hóa, ban đầu lấy hết gan ruột đối đãi đại ca, về sau lại dần dần trở nên cố chấp.

    Mà Lý Kiến Thành bởi vì đã chết đi một lần, cho nên tính cách có vẻ ổn định, nhưng cũng rất mâu thuẫn. Với Lý Thế Dân anh ta vừa hận lại vừa mê muội, cho nên anh ta muốn đóng kín lòng mình, nhưng khó tránh khỏi sẽ có lúc dao động.

    Thật ra tôi nghĩ anh ta vốn là người nhân hậu khoan dung, cho dù trùng sinh cũng không thể ngay tức khắc biến thành lòng dạ rắn rết. Điều anh ta muốn làm chỉ là khiến nhãn quan của mình trở nên thông thấu hơn, tin tưởng chính mình chứ không phải quá tin những kẻ giả dối khác.

    —————————————-

    Lời editor: Mới chương 6 thôi có cần máu chóa vậy không, mình không tin Thế Dân từ sau lao lên mà lại nhanh hơn Kiến Thành xoay người né kiếm tại chỗ @@

    Đoạn trích lần này hơi dài, căn bản trận đánh Hoắc Ấp cũng phức tạp hơn đánh Tây Hà:

    辛巳, 旦, 发引, 山道而趋霍邑, 七十余里. 初行, 雾甚, 俄而秋景澄明. 帝谓大郎, 二郎曰: “今日之行, 在卿两将. 景色如此, 天似为人. 唯恐老生怯而不战, 闭门城守. 其若之何”大郎, 二郎启帝曰: “老生出自寒微, 勇而无智, 讨捕小盗, 颇有名声. 今来居此, 必当大蒙赏劳. 若不出战, 死在不疑. 轻骑挑之, 无忧不出. 如其固守, 便可诬其相引, 谬为诚节. 彼无识解, 不知远大, 为其左右体悉凡庸群小, 相猜自成疑阻. 无妨密相表奏, 不废传首京都. 小慧之人, 思此解事, 以此量之, 来战不惑.” 帝曰: “老生不能逆战贾胡, 吾知无能为也. 尔等筹之, 妙尽其实.” 是日未时, 帝将麾下左右轻骑数百, 先到霍邑城东, 去五六里, 以待步兵至. 方欲下营, 且遣大郎, 二郎各将数十骑逼其城, 行视战地. 帝分所将人为十数队, 巡其城东南而向西南, 往往指麾, 似若安营而攻城者, 仍遣殷开山急追马步等后军. 老生在城上, 遥见后军欲来, 真直谓逼其城置营. 乃 従 南门, 东门两道引兵而出, 众将三万许人. 帝虑其背城不肯远斗, 乃部勒所将骑兵马左右军, 大郎领左军, 拟屯其东门, 二郎将右军, 拟断其南门之路. 仍命小缩, 伪若避之. 既而老生见帝兵却, 谓为畏己, 果引兵更前, 去城里余而阵. 殷开山等所追步兵, 前军统列方阵, 以当老生中军, 后军相续而至. 未及战, 帝命大郎, 二郎依前部分, 驰而向门. 义兵齐呼而前, 红尘暗合, 鼓未及动, 锋刃已交, 响若山崩, 城楼皆振. 帝乃传言已斩宋老生, 所部众闻而大乱, 舍仗而走, 争奔所出之门, 门已大郎, 二郎先所屯守, 悬门不发. 老生取入不得, 城上人下绳引之, 老生攀绳欲上, 去地丈余, 军头卢君谔所部人等, 跳跃及而斩之, 传首诣帝. 于是兵随所向奋击, 禁不可止. 数里之间, 血流蔽地, 僵尸相枕. 日欲将落, 帝见战士心锐, 仍命登城. 时无攻具, 肉薄而上. 自申至酉, 遂平霍邑. 帝视战地, 怆然谓左右曰: “河东已来, 孤之所使, 百姓见义旗有诚节. 老生所逼, 至于涂炭. 乱兵之下, 善恶不分, 火烧 崐 山, 谁论玉石. 无妨死人之内, 大有赤心于我者也. 取来不得, 及此战亡, 生未被知, 没有余恨, 静而思之, 良深痛惜. 従 今已去, 当以文德来之, 不复用兵戈矣. 其破霍邑, 攻战人等有勋者, 并依格受赏.” 事不逾日, 惟有徒隶一色, 勋司疑请, 教曰: “义兵取人, 山藏海纳, 逮乎徒隶, 亦无弃者. 及著勋绩, 所司致疑, 览其所请, 可为太息. 岂有矢石之间, 不辩贵贱, 庸勋之次, 便有等差. 以此论功, 将何以劝. 黥而为王, 亦何妨也. 赏宜 従 重, 吾其与之. 诸部曲及徒隶征战有功勋者, 并 従 本色勋授.”
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  8. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 7

    Editor: Thanh Du

    *****​

    Lý Thế Dân nằm trên giường, nhìn lên đỉnh màn trước mắt. Nửa thân trên hắn để trần, băng vải trắng xóa cuốn chéo quá nửa, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong lộ ra những vệt máu lấm tấm.

    Hắn hơi nghiêng đầu, hai mắt lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa, nơi đó mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện được đè thấp.

    “Ta biết rồi, cho ngươi lui.” Một lát sau, Lý Kiến Thành nghe chiến báo về số tù binh và thương vong xong, lại phân phó thêm nhiều công việc nữa, cuối cùng mới thấy bóng áo trắng đẩy cửa bước vào.

    Lúc này, hơn hai vạn năm ngàn người còn lại sau trận chiến đều đã vào thành Hoắc Ấp.

    Hôm qua trước cửa thành, Lý Thế Dân vừa nói ra mấy chữ “nguy hiểm quá”, đã ngã vật ra đất, hôn mê bất tỉnh. Lý Kiến Thành sai người đưa hắn đi trị thương, kế đó không mảy may do dự hạ lệnh cho đại quân tức khắc công thành!

    Mệnh lệnh này hạ xuống có phần bất ngờ, thậm chí vượt quá dự liệu của Lý Uyên phía sau. Nhưng ông đã nhanh chóng điều động trung quân tiếp ứng sang, nối liền sau đội nhân mã do Lý Kiến Thành chỉ huy, phát động từng đợt từng đợt công thành nối liền nhau không dứt.

    Lúc này thành Hoắc Ấp đã mất chủ tướng, nhân mã lại tổn hao đến chín phần mười, có chống cự chẳng qua cũng chỉ là ngắc ngoải chờ chết. Trận này thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, chẳng mấy chốc đã phân thắng bại.

    Cho đến hoàng hôn, thành Hoắc Ấp bị phá, Lý Uyên đã xóa đi một mối lo lớn trong lòng, dẫn quân ào ào tiến vào thành.

    Ông tiếp thu ý kiến của Lý Kiến Thành, nghiêm lệnh tam quân không những không được quấy nhiễu dân, sau khi vào thành trái lại còn mở kho lương cứu trợ thêm cho dân chúng.

    Thành Hoắc Ấp vốn là một trong những trọng trấn của triều Tùy, lương thảo vũ khí đều cực kì sung túc. Lý Uyên chỉ nói Lý Thế Dân trọng thương rồi tạm thời lệnh cho đại quân trú trong thành nghỉ ngơi tiếp tế vài ngày rồi tính tiếp. Còn ông thì gấp gáp vào phòng Lý Thế Dân, đích thân kiểm tra thương thế.

    Thanh kiếm Lý Thế Dân đỡ thay Lý Kiến Thành cắm trúng ngực trái, cũng may lệch khỏi tim ba tấc, không lo mất mạng. Lại thêm bản thân hắn cũng là người tập võ, hôn mê một ngày đã dần dần tỉnh lại.

    Khi hắn tỉnh lại, ngoài cửa sổ trời vẫn còn tối om, cũng không biết là canh mấy. Dưới ánh trăng mờ, Lý Thế Dân chỉ thấy một người ngồi cạnh cái bàn gần đó, chống tay lên trán. Nhìn kỹ hơn một chút, người ấy vận áo trắng mộc mạc, mắt nhắm hờ, nét mặt lộ ra vài phần mỏi mệt.

    Là đại ca. Không biết anh đã đợi ở đây bao lâu?

    Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Thế Dân nổi lên cảm giác bồn chồn. Chẳng hiểu vì sao hắn lại nghĩ, để đổi lấy phút giây này, dù có thay anh đỡ thêm vài kiếm cũng đáng lắm.

    Hắn vẫn luôn lặng lẽ ngắm nhìn đại ca. Nhìn anh bừng tỉnh mỗi khi có tiếng thuộc hạ bẩm báo, nhìn anh đứng dậy theo người nọ ra cửa nói thầm, nhưng mỗi khi anh đẩy cửa quay vào, Lý Thế Dân lại nhắm mắt, tiếp tục giả vờ hôn mê.

    Bỗng hắn loáng thoáng nghe tiếng chân rất khẽ của Lý Kiến Thành bước tới bên giường. Sau đó bước chân ngừng lại, cả người cũng chầm chậm thả lỏng.

    Kì thực hắn đã sớm nhận ra, hai người càng trưởng thành thì dường như càng khó thân mật gắn bó như hồi nhỏ ở Lạc Dương. Sự xa cách của Lý Kiến Thành như có như không, chẳng thể đong đếm, mà bản thân hắn cũng có lý do không thể mở miệng.

    Chi bằng cứ nhắm mắt, trái lại càng thản nhiên.

    Lý Kiến Thành lặng lẽ đứng ở đầu giường, ngắm Lý Thế Dân an tĩnh nằm đó, lồng ngực quấn kín băng vải khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. Sau khi trọng thương, sắc mặt rõ ràng đã tái đi vài phần so với ngày thường.

    Anh nhìn không chớp mắt, trong đầu lại một lần nữa hiện ra cảnh tượng trước thành.

    Trường kiếm lóe ra ngân quang bay thẳng về phía mình, muốn tránh cũng không kịp. Khi đó Lý Kiến Thành đứng nguyên tại chỗ, trong đầu lại lóe lên một cảnh tượng khác.

    Tuy đã cách một đời, nhưng cảnh tượng lại giống nhau đến thế. Là cảnh tượng anh không muốn nhớ lại nhất, nhưng vẫn thường thường nhớ lại.

    Trong nháy mắt ấy, tưởng như anh đã nhìn thấy cảnh mình bị trọng thương, ngã xuống lưng ngựa. Nỗi đau xé tim gan, cửa thành nhuốm máu…… Mọi thứ tựa hồ vẫn nguyên vẹn như xưa.

    Hiện tại và quá khứ trùng khớp làm một, chẳng qua anh không ngờ được, người ngã khỏi lưng ngựa lại là Lý Thế Dân – kẻ kiếp trước đã tự tay bắn anh một tiễn xuyên tim.

    Cho đến khi hắn chống tay đứng dậy từ mặt đất, còn nhe răng cười mà nói một câu “May là đại ca không sao”, Lý Kiến Thành cảm thấy thân thể bỗng dưng giật nảy lên.

    Chấn động bực này, dù đã qua một ngày, đáy lòng vẫn chưa hết gợn sóng.

    Lý Kiến Thành vẫn đứng yên như tượng, không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình lúc này là gì. Kinh ngạc, mờ mịt, khó tin, hay là không thể tin nổi? Có lẽ là tất cả những cảm giác đó, nhưng cũng không đủ khiến tâm trí anh dao động.

    Khẽ thở dài một hơi, Lý Kiến Thành tự cười nhạo mình, hạ giọng nói: “Thế Dân, kết cục ấy đừng nói là ta, dù là chính bản thân ngươi, vào lúc này…… e là cũng không sao lường trước được……”

    Nói đoạn lắc đầu, xoay người thổi nến, đẩy cửa rời đi.

    Cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, Lý Thế Dân mở mắt trong bóng tối, mờ mịt nhìn lên đỉnh màn. Những lời vừa rồi của Lý Kiến Thành đều rơi trọn vào tai hắn, nhưng dù nghĩ đến nát óc, chung quy vẫn không hiểu nổi.

    *****​

    Ngày kế, Lý Kiến Thành mang lương thực dư thừa trong thành Hoắc Ấp, đích thân trở lại những thôn làng ở vùng ngoại thành, dựa vào số lương đã mượn ngày đó, cộng thêm ba phần lời mà trả lại. Bách tính mừng đến rơi lệ, dập đầu ca ngợi Đường quốc công quả là đội quân nhân nghĩa.

    Lý Kiến Thành còn đang vỗ về dân chúng *aka mị dân*, chợt thấy một tiểu giáo chạy từ xa đến, hấp tấp bẩm báo: “Quốc công triệu gấp thế tử điện hạ trở về!”

    “Có chuyện gì?” Lý Kiến Thành xoay người hỏi.

    “Cụ thể thì tiểu nhân không rõ lắm,” Tiểu giáo kia đáp, “Chỉ nghe nói Lưu Văn Tĩnh đại nhân đã trở lại.”

    Lý Kiến Thành nghe thế thì nhíu mày, vội nói: “Vậy hãy mau xuất phát!” Dứt lời xoay người lên ngựa, theo tiểu giáo kia quay về thành Hoắc Ấp.

    Thay y phục mới, Lý Kiến Thành vội vàng đi vào đại sảnh, hành lễ với Lý Uyên và Lưu Văn Tĩnh. Vừa ngước mắt lên, đã thấy trên ghế khách có một người ngồi.

    Người ấy nhìn anh khẽ gật đầu, trên gương mặt góc cạnh còn hàm chứa ý cười.

    Lý Kiến Thành ngẩn người, còn chưa kịp mở miệng thì Lý Uyên đã đứng lên nói: “Kiến Thành, vị này chính là trụ quốc Đột Quyết Khang Sao Lợi. Hôm nay ngài dẫn theo năm trăm binh tốt và hai ngàn con ngựa, hộ tống Lưu đại nhân vào thành, đến để giúp đỡ chúng ta.”

    Nghe đến ba chữ “Khang Sao Lợi”, nét mặt Lý Kiến Thành đã khôi phục như cũ, tiến vài bước đến trước mặt người nọ cung kính thi lễ, nói: “Được trụ quốc tận tình giúp đỡ, Kiến Thành vô cùng cảm kích.”

    Người nọ cười ha hả mấy tiếng rồi đáp: “Thế tử điện hạ khách khí quá rồi.”

    Viện binh Đột Quyết đã đến, hiển nhiên tin đồn cấu kết với Lưu Vũ Chu đánh chiếm Thái Nguyên cũng không dẹp mà tan. Lo lắng bao ngày qua của Lý Uyên bỗng thành thừa, tự nhiên cũng phấn khích hơn hẳn. Mà Khang Sao Lợi kia lại thông thạo tiếng Hán, hai người lập tức nhập cuộc hàn huyên sôi nổi.

    Lý Kiến Thành đứng một bên, mỉm cười nhìn gã trụ quốc Đột Quyết kia. Hồi lâu sau, trụ quốc kia hình như đã nhận ra điều gì, ngước mắt nhìn lên rồi cũng cười đáp lại. *này là liếc mắt đưa tình đó hả =))))*

    Khang Sao Lợi nói: “Khi còn ở phương bắc, tại hạ đã nghe nói hai người con của Đường quốc công chính là hai cánh tay đắc lực của ngài.” Hơi ngập ngừng, nhìn một vòng xung quanh rồi hỏi, “Sao hôm nay không thấy nhị công tử đâu?”

    Sắc mặt Lý Uyên đờ ra một chút rồi lập tức cười nói: “Không ngờ trụ quốc sẽ đến nên hôm nay Thế Dân đã bị lão phu phái đi giải quyết việc quan trọng rồi, trong chốc lát e là chưa về kịp. Đợi nó về đến nơi, lão phu nhất định phải bảo nó đến diện kiến trụ quốc.”

    Lý Kiến Thành nghe vậy, tức thì cảnh giác nhìn sang Khang Sao Lợi. Để đề phòng Khuất Đột Thông ở Hà Đông thừa cơ đánh úp, chuyện Lý Thế Dân trọng thương vẫn giữ kín trong quân, không nói ra bên ngoài. Nay mặc dù Đột Quyết phái người đến giúp, trên danh nghĩa là đồng minh nhưng thực tế chẳng qua chỉ là cùng chung lợi ích. Cho nên việc này cũng không thể thẳng thắn thành khẩn mà báo cho họ biết.

    Khang Sao Lợi hình như lại không hề để ý, chỉ cười hào sảng, nói: “Không sao mà, thời gian còn dài, đợi cho Lý nhị công tử trở về rồi gặp cũng chưa muộn!”

    Nhưng lời gã vừa dứt, đã nghe tiếng một người vọng vào từ ngoài cửa: “Trụ quốc đường xa đến đây, Thế Dân dẫu cách ngàn dặm cũng nào dám không trở về nghênh đón!”

    Lý Kiến Thành giật mình, nhìn theo tiếng nói thì thấy Lý Thế Dân đã sải bước tiến vào cửa, đến trước mặt Khang Sao Lợi chắp tay bái phỏng. Tuy sắc mặt mơ hồ ẩn hiện chút bệnh sắc, nhưng động tác nhanh nhẹn lưu loát, khiến người ta không tài nào nhìn ra đây là người trọng thương mới lành.

    Khang Sao Lợi thấy Lý Thế Dân, ngắm nghía qua một lượt rồi tiến lên thi lễ: “Không hổ là nhị công tử của Đường quốc công, quả nhiên khôi ngô tuấn tú!”

    Lý Thế Dân nói vài câu khách sáo với gã, lại hành lễ với những người ngồi trong sảnh, sau đó quay sang Lý Uyên, thuận miệng nói: “Phụ thân, Thế Dân đã giải quyết mọi việc thỏa đáng nên về sớm một chút.” Lời lẽ có phần tự nhiên, chỉ dùng một câu bao quát toàn cục.

    Lý Uyên gật đầu, thấy vẻ mặt hắn điềm tĩnh, khí sắc cũng tương đối tốt, liền lệnh cho hạ nhân mở tiệc rượu, kéo tay Khang Sao Lợi nói muốn đưa trụ quốc đi tiếp phong tẩy trần. (tức là đánh chén đó)

    Những người ngồi trong sảnh lần lượt bước ra theo hai người, Lưu Văn Tĩnh lại gần Lý Thế Dân mà hỏi: “Nhị công tử…… không sao chứ?”

    Lý Thế Dân vừa rồi gồng mình quá sức, lúc này nơi ngực không khỏi ẩn ẩn đau. Hắn chỉ cười cười, đè tay lên đó, hạ giọng nói: “Không sao đâu, ta chịu được mà.”

    Lưu Văn Tĩnh lẳng lặng đưa tay ra đỡ hắn, hắn cũng không khước từ, chỉ nói: “Phiền ngươi lo lắng.” Dứt lời đã đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Lý Kiến Thành.

    Lý Kiến Thành chắp tay đi trước, trên đường cứ trầm ngâm nhìn đăm đăm vào trụ quốc Đột Quyết kia, trong lòng nảy lên muôn vàn suy nghĩ. Tới đại sảnh bày tiệc, Lý Uyên và Khang Sao Lợi đều dừng chân, mời nhau vào nhà trước.

    Trong lúc chuyện trò, Khang Sao Lợi đảo mắt nhìn sang bên này, vừa hay lại bắt găp ánh mắt của Lý Kiến Thành, bất giác nhếch môi mỉm cười. Lý Kiến Thành tuy mắt đối mắt với gã, nhưng đáy lòng tràn đầy suy tính, cho đến khi cảm nhận được ánh mắt này, ngẩng đầu nhìn lên thì đối phương đã nắm tay Lý Uyên bước vào phòng.

    Nhưng ánh mắt ấy của Khang Sao Lợi lại bị Lý Thế Dân đứng ngay phía sau chứng kiến tường tận. Không hiểu vì sao, hắn chỉ cảm thấy ánh mắt kia khiến người ta cực kì khó chịu.

    *****​

    Trên yến tiệc hôm đó, Lý Uyên ra sức phát huy sở trường hiếu khách của mình, liên tiếp kính rượu. Mà Khang Sao Lợi hào khí can vân, nâng ly đối ẩm, toát ra khí thế ngàn chén không say.

    Mà những người khác cùng ngồi trên tiệc, so ra mà nói, gần như mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

    Lưu Văn Tĩnh thỉnh thoảng mới nói vài câu, lại luôn luôn quan tâm đến vết thương của Lý Thế Dân; Lý Thế Dân trọng thương không thể uống rượu, vờ uống mấy chén làm màu rồi không hề động đến nữa, nhưng ánh mắt vẫn đăm đăm dõi theo Lý Kiến Thành. Lý Kiến Thành từ đầu đến cuối đều tỏ vẻ trầm ngâm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Khang Sao Lợi, rồi anh cũng từ tốn nâng chén rượu trước mặt, đứng lên đi kính Khang Sao Lợi.

    Khang Sao Lợi mới đầu sửng sốt, sau đó cười lên sang sảng, lập tức uống ba ly với Lý Kiến Thành.

    Ánh mắt Lý Thế Dân chuyển lạnh, chỉ cảm thấy lồng ngực mình bức bối khác thường. Cúi đầu nhìn xuống chén rượu trước mặt, liền chộp lấy muốn uống cạn một hơi.

    Cổ tay lại bị ai nhẹ nhàng đè lại, Lưu Văn Tĩnh nhìn hắn đăm đăm, cúi đầu nói: “Nhị công tử, không được đâu.”

    Lý Thế Dân đành đặt chén rượu xuống bàn, thở dài một hơi nặng nề.

    Tiệc tan rồi, Lý Thế Dân cũng không nán lại, bực bội đi thẳng. Lưu Văn Tĩnh đi cùng hắn một đoạn rồi cũng nói lời từ biệt.

    Lý Uyên trò chuyện thêm vài câu với Khang Sao Lợi, ra đến cửa viện, lại nói muốn đích thân đưa người về tận phòng.

    Khang Sao Lợi còn đang định từ chối thì đã nghe Lý Kiến Thành nói: “Phụ thân đã cao tuổi rồi, việc này chi bằng để Kiến Thành làm thay.”

    Khang Sao Lợi hơi nhíu mày, nhìn sang Lý Kiến Thành, đúng lúc ấy lại nghe Lý Uyên cười nói: “Vậy đành để Kiến Thành thay ta một chuyến.” Dứt lời lại cáo từ thêm một lần nữa rồi mới đưa hạ nhân rời đi.

    “Trụ quốc, mời.” Lý Kiến Thành ra hiệu cho gã, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhạt như có như không.

    Khang Sao Lợi gật đầu rồi đi theo anh.

    Trăng đã treo ngang trời, trong viện bóng cây chồng chất, chỉ có những lồng đèn đỏ treo cao tỏa ra ánh sáng yêu mị, mơ hồ soi tỏ màn đêm mịt mùng.

    Hai người sánh vai nhau bước trên hành lang, lại cứ chần chừ không ai mở miệng trước.

    Đến nơi rồi, Lý Kiến Thành thi lễ với gã, cung kính nói: “Xin trụ quốc hãy sớm nghỉ ngơi.” Dứt lời cũng không đợi hồi đáp đã xoay người bước đi.

    Lại nghe phía sau vang lên một tiếng hô gấp gáp: “Kiến Thành!”

    Lý Kiến Thành xoay người lại, trên mặt vẫn là tiếu ý bình thản mà không thất lễ. Anh chậm rãi mỉm cười, nói: “Trụ quốc còn chuyện gì quan trọng cần phân phó?”

    Khang Sao Lợi nhìn anh đăm đăm, đôi mắt sáng rực như lửa. Dừng một chút, gã mỉm cười mở lời: “Kiến Thành, giờ này ngươi còn giả vờ không quen biết ta làm chi?”

    Lý Kiến Thành nghe vậy cũng cười, lúc này mới nói: “Thì ra đại ca cũng không định kéo dài vở kịch này thêm nữa.”

    Thì ra này người này vốn không phải trụ quốc Khang Sao Lợi thật, mà chính là Vương gia Đột Quyết – Đốt Bật. Đốt Bật nghe vậy cười lên ha hả, nói: “Kiến Thành, lần trước ngươi che giấu thân phận sang doanh ta du thuyết, lần này ta mượn danh kẻ khác đến giúp ngươi, có qua có lại, coi như huề nhau rồi.”

    “Vậy lần này Đột Quyết chưa kết minh với Lưu Vũ Chu hẳn cũng nhờ đại ca tác động một phần.” Lý Kiến Thành đã lấy lại vẻ mặt bình thường, “Kiến Thành chung quy vẫn nợ đại ca một ân tình, sao dám nói là huề nhau?”

    “Lại nói đến việc này, nỗi lo của ngươi trong thư quả nhiên là thật. Khi Lưu Văn Tĩnh lên phương bắc đưa thư cho ta, Khả hãn quả thực đã có ý muốn kết minh với Lưu Vũ Chu. Chẳng qua đang lúc do dự lại nghe tin các ngươi đánh bại danh tướng triều Tùy là Tống Lão Sinh, chiếm thành Hoắc Ấp, liền bỏ ý định này.” Trong bức thư Lý Kiến Thành nhờ Lưu Văn Tĩnh mang đi, đọc đi đọc lại cũng chỉ thấy anh nói toàn những lời thăm hỏi khách sáo, đến cuối thư mới ưu tư nhắc tới người nhà mình đều ở lại Thái Nguyên, chỉ e gặp phải chuyện bất trắc, mong Đốt Bật giúp mình trông nom. Giờ xem ra ẩn ý của mình trong đó gã đã nhìn thấu hết sức rõ ràng.

    Nhưng vừa rồi gã nói một thôi một hồi, lại rõ ràng chỉ nói phân nửa đã ngừng. Lý Kiến Thành thấy thế liền cười: “Thư đọc xong rồi cũng thôi, sao đại ca còn đích thân đến đây?”

    Đốt Bật cười nói: “Kiến Thành đã nhờ người mang thư đến cho ta, mà ta lại đích thân đến đây phúc đáp, như thế đã đủ thành ý chưa?”

    Lý Kiến Thành nghe vậy chỉ cười, cũng không hỏi là thành ý gì.

    Đốt Bật dừng một chặp rồi nói: “Người được phái đi ban đầu đúng là trụ quốc Khang Sao Lợi, nhưng trước khi lên đường hắn đột ngột phát bệnh, ta bèn xin đi thay hắn.” Dừng một chút mới tiếp: “Từ biệt đã lâu, ta chỉ muốn đến thăm Kiến Thành thôi.”

    Lý Kiến Thành thừa hiểu với thân phận vương gia của Đốt Bật mà đến nơi này thì ẩn danh chính là thượng sách, bèn đáp: “Đại ca yên tâm, Kiến Thành nhất định sẽ giữ kín bí mật này của đại ca, không để người thứ ba biết.”

    Thật ra trong lòng anh hiểu rõ, Đốt Bật đến đây nào phải chỉ là đơn thuần gặp dịp thay thế Khang Sao Lợi, hoặc đơn giản là đến thăm mình, mà gã đến đây quá nửa là làm tai mắt cho Khả hãn, dò xét động tĩnh của họ Lý.

    Nhưng chuyện này anh cũng không thể vạch trần, dù sao đối với mình thì kẻ tên Đốt Bật này coi như nửa thật nửa giả, vừa là địch vừa là bạn. Chính bản thân mình giờ này vẫn không thể xác định rõ lời gã nói là hư hay là thật, nhưng nếu muốn giao thiệp với Đột Quyết thì gã lại là một người không thể thay thế.

    Lời tác giả: Tình địch cỡ bự ~

    Chú thích: Trụ quốc là một chức võ quan.

    ———————————————

    Lời editor: Tung bông mừng tình địch mạnh nhất của Thế Dân ra mặt giành người với ẻm XDXDXD Trong truyện này thậm chí mình còn thích anh hơn Thế Dân, chỉ tiếc anh và Kiến Thành đều chí ở thiên hạ lại đứng hai đầu chiến tuyến, giữa hai người là cả một trường thành cao ngất, dù có yêu nhau thì mâu thuẫn dân tộc và xung đột lợi ích cũng không cho họ đến với nhau, nếu không mình đã đá bay Thế Dân đi nhường chỗ cho Đốt Bật rồi :”>

    Này thì trụ quốc Khang Sao Lợi ~

    癸巳, 至于龙门县. 刘文静, 康鞘利等来自北蕃. 突厥五百人, 马二千疋, 従 鞘利等至. 帝喜其兵少而来迟, 藉之以关陇, 谓刘文静曰: “吾已及河, 突厥始至. 马多人少, 甚惬本怀.” 先是帝使时, 于此县界见河水清, 皇太子又于此界获玄狐. 于县西南宴见鞘利, 并与县内道俗等叙旧极欢.
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  9. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 8

    Editor: Thanh Du

    *****​

    Đại quân Lý Uyên đóng ở thành Hoắc Ấp hơn nửa tháng, thứ nhất để binh sĩ nghỉ ngơi chỉnh đốn, thứ hai để chờ vết thương của Lý Thế Dân khép miệng.

    Trong nửa tháng này, toàn quân trên dưới được tạm thời nhàn rỗi. Lý Kiến Thành ngày nào cũng dậy sớm, tuần tra một vòng trong quân, thời gian còn lại chủ yếu là bồi tiếp Đốt Bật uống rượu hàn huyên. *bảo sao em Dân ghen =))*

    Hai người chuyện trò rất vui vẻ, tựa như quay về khoảng thời gian sơ ngộ ở Lạc Dương năm đó, khi hai bên còn chưa rõ thân phận của nhau. Nhưng Lý Kiến Thành dù hết sức ngưỡng mộ tính tình thẳng thắn vô tư của gã thì trong lòng cũng hiểu rất rõ, hai người dẫu thân thiết gắn bó đến nhường nào, chung quy vẫn mang thân phận đối địch.


    Ngoài mặt anh vẫn cười nói vui vẻ, kì thực lại không ngừng chăm chú quan sát Đốt Bật, trong lòng chung quy vẫn muốn nghiệm chứng ý đồ thực sự của gã trong chuyến đi này, muốn nhìn xem ẩn sau những cử chỉ phóng khoáng không hề bó buộc có thực là một tâm hồn thẳng thắn hay không.

    Có lẽ là vì cái giá quá đắt phải trả cho lòng tin ở kiếp trước, cho nên Lý Kiến Thành dần dần nhận ra mình rất khó có thể dễ dàng tin tưởng một người.

    Đêm hôm ấy anh cáo từ Đốt Bật, một mình quay về phủ. Mang theo cơn say váng vất đi được nửa đường, chợt nhớ ra đã lâu mình chưa đi thăm Lý Thế Dân. Suy nghĩ vừa lóe ra trong đầu, liền bước sang một hành lang khác.

    Nhưng bước vào trong phủ, đẩy cửa phòng ra lại chẳng thấy bóng dáng Lý Thế Dân đâu.

    Còn đang nghi nghi hoặc hoặc, một nha hoàn đã theo hành lang bước lại gần, thấy Lý Kiến Thành thì vội vàng hành lễ: “Bái kiến thế tử.”

    Lý Kiến Thành hỏi: “Thế Dân đi đâu rồi?”

    “Thưa thế tử,” nha hoàn kia đáp, “Dùng xong bữa tối là nhị công tử vào thẳng hậu viện, còn nói bất cứ kẻ nào cũng không được quấy nhiễu.”

    Lý Kiến Thành gật đầu, cho nha hoàn kia lui, đứng tại chỗ vọng về hậu viện, cuối cùng cất bước hướng sang nơi đó.

    Đêm yên ắng khác thường, Lý Kiến Thành vừa vào đến của viện đã nghe bên trong truyền ra tiếng gió, hình như có người đánh nhau. Vội vàng nhìn kĩ, thì ra chỉ là một người đơn độc múa ngân thương.

    Lý Kiến Thành cả kinh, ban đầu muốn tiến lên ngăn cản, nhưng không hiểu vì sao cuối cùng vẫn đứng nguyên tại chỗ, chỉ lẳng lặng nhìn về phía xa. Lý Thế Dân vận hắc y, cơ hồ tan biến trong màn đêm, ngoại trừ tiếng gió vun vút không ngừng bên tai, mắt chỉ nhìn thấy ánh trăng giá buốt như sương đọng lại nơi đầu thương, vẽ ra những đường cong lạnh lẽo trong bóng tối mịt mùng.

    Thân pháp của Lý Thế Dân từ nhỏ đã được người ta khen ngợi, lớn lên lại trở thành một đại tướng trí dũng song toàn trong tam quân. Trong đầu Lý Kiến Thành hiện lên vài cảnh tượng trong quá khứ, chợt nhận ra kì thực từng giai đoạn trưởng thành của hắn mình đều chứng kiến hết sức rõ ràng.

    Nếu không có tấm gương Huyền Vũ môn rành rành trước mắt thì nhìn thấy cảnh này, anh nhất định sẽ vui vẻ mỉm cười. Nhất định sẽ nghĩ, đứa em này đang dần trưởng thành, ngày sau sẽ trở thành một trợ thủ đắc lực cho mình.

    Nghĩ đến đây Lý Kiến Thành vẫn mỉm cười, nhưng tuyệt không phải nụ cười vui mừng, chẳng qua chỉ là tự giễu mà thôi. Lắc đầu, khẽ xoay người rời đi.

    Không biết kiếp này khi binh đao tương ngộ, rồi ai sẽ chết dưới tay ai đây?

    Tiếng gió bỗng dừng hẳn, Lý Kiến Thành nghe một giọng nói vang lên từ phía sau: “Đại ca?”

    Lý Kiến Thành hoàn hồn, thấy Lý Thế Dân đã cầm trường thương đi tới liền nói: “Ta chỉ tiện đường tới thăm thôi.”

    Lý Thế Dân đứng thẳng trước mặt anh, trên người còn mơ hồ toát ra hơi nóng, nhìn anh bằng một đôi mắt long lanh ngời sáng, lặng thinh không nói gì.

    Lý Kiến Thành cúi đầu nhìn vào vị trí vết thương của hắn, đưa tay ra, nói bằng giọng trách cứ: “Thế Dân, vết thương trên người ngươi vẫn chưa lành hẳn, sao đã vội múa thương?”

    Nhưng tay anh còn chưa chạm đến vết thương trên ngực, Lý Thế Dân bỗng giật mình lùi lại vài bước, nói: “Đại ca, thương thế của ta đã không còn đáng ngại, ta tự biết chừng mực mà.”

    Không ngờ hắn lại phản ứng như vậy, bàn tay Lý Kiến Thành đã vươn ra giữa không trung lại từ từ thu về, thở dài nói: “Thôi được rồi. Ngươi cũng biết phụ thân đóng quân ở đây mấy ngày là có ý muốn đợi ngươi khỏi hẳn, ngươi…… phải nhớ nhắc mình cẩn thận.”

    Lý Thế Dân đứng cách anh vài bước, nghe vậy chỉ gật đầu không nói.

    Mơ hồ cảm nhận được sự kháng cự của hắn, Lý Kiến Thành nói: “Đã vậy thì ngươi cũng mau nghỉ ngơi đi, đại ca về đây.” Nhưng đúng lúc đang định xoay người, khóe mắt lại thoáng liếc qua ngực trái của Lý Thế Dân, nơi đó mơ hồ có một mảng màu lạ.

    Trong lòng căng thẳng, Lý Kiến Thành lập tức kéo hắn đến dưới đèn lồng treo ở cửa viện, đưa tay vuốt qua chỗ kia một cái, đã thấy lòng bàn tay nhuốm máu.

    “Thế Dân, đây là……” lời còn chưa kịp ra khỏi miệng Lý Kiến Thành, đã thấy Lý Thế Dân đè tay lên ngực trái rồi lùi lại một bước.

    “Đại ca…… chuyện này ta không muốn để người khác biết.”

    Những lời trách cứ bỗng nghẹn lại đầu môi, Lý Kiến Thành nhìn hắn hồi lâu rồi hít một hơi dài, chỉ nói: “Thế Dân, hãy mau theo ta vào phòng băng bó lại.”

    Lý Thế Dân im lặng một lúc mới cúi đầu “Dạ” một tiếng.

    *****​

    Lý Thế Dân cởi trần ngồi ở đầu giường, băng lụa trắng trên ngực quá nửa đã nhuốm màu đỏ máu. Mà hắn dường như chẳng hề cảm nhận được, chỉ lẳng lặng ngồi ở đầu giường, nhìn Lý Kiến Thành mở súc lụa trắng dưới ánh đèn tù mù.

    Lụa trắng nhẹ như cánh ve, bay phất phơ theo từng động tác của anh, khi thì che khuất gương mặt như cách một tầng sương mờ, khi lại mơ hồ hiển hiện.

    Hắn cứ nhìn đăm đăm không dời mắt, mãi cho đến khi Lý Kiến Thành cầm lụa bước đến trước mặt mình.

    Lý Thế Dân quen tay tự tháo băng vải trên người mình, nhưng lại bị Lý Kiến Thành giữ lại, nói: “Yên nào.”

    Lý Thế Dân bèn buông tay, đặt lên mặt giường bên cạnh. Hắn nhìn Lý Kiến Thành hơi hơi cúi người về phía trước, áp sát thân thể mình, bỗng dưng hốt hoảng nhắm mắt, mơ hồ cảm thấy băng vải trên vai mình bị người nhẹ nhàng tháo ra từng tầng từng tầng một. Ống tay vạt áo của Lý Kiến Thành nhẹ nhàng quét qua quanh người hắn, đụng chạm như có như không khiến toàn thân hắn bỗng căng thẳng.

    Chẳng mấy chốc, băng vải trên ngực đã bị tháo đi, thay vào đó là cảm giác lành lạnh đau đau nơi ngực. Hắn mở mắt, bắt gặp Lý Kiến Thành đang cúi người giúp mình bôi thuốc.

    Dưới vạt áo hơi hơi hé mở đối diện với tầm mắt mình, mơ hồ có thể nhìn thấy làn da trắng như ngọc. Năm ngón tay của Lý Thế Dân khẽ siết lớp chăn trải giường, không thể rời mắt đi.

    Hình như cảm nhận được động tác của hắn, Lý Kiến Thành hơi sững lại, nhìn Lý Thế Dân hỏi: “Thế Dân, sao ngươi lại đổ mồ hôi ?”

    Lý Thế Dân lắc đầu: “Ta không sao, đại ca xin cứ tiếp tục.”

    Lý Kiến Thành đặt thuốc bôi trong tay xuống, xoay người lấy băng vải mới, lại trở về bên giường. Lý Thế Dân vô thức nhắm nghiền hai mắt, chỉ cảm thấy đây rõ ràng là một trận giày vò đối với mình.

    Nhưng bản thân mình, rốt cuộc lại không thể mở miệng chối từ.

    Lý Thế Dân muốn hỏi Lý Kiến Thành, cớ gì không hỏi mình vì sao lại liều mạng múa thương luyện võ? Ngập ngừng giây lát, cuối cùng vẫn không mở miệng. Mà Lý Kiến Thành chỉ ra sức cẩn thận giúp hắn quấn băng vải, lặng thinh không nói lời nào, giữa hai người chỉ có bầu không khí trầm mặc chậm rãi lưu chuyển.

    Lý Thế Dân ra sức kiềm chế bản thân mình đừng quá để tâm vào cảm giác đụng chạm như có như không kia. Hắn từ từ nhắm mắt, giữa không gian tràn ngập hơi thở của Lý Kiến Thành, lại giật mình nhớ tới vô vàn hình ảnh.

    Hắn còn nhớ lần đầu tiên mình mơ thấy đại ca, nhớ vẻ mặt ẩn nhẫn của anh khi nằm dưới mình, cũng nhớ rất nhiều đêm mình đã gắng gượng chợp mắt mà tràn ngập tâm trí là hình ảnh đại ca.

    Còn nhớ vẻ mong manh khiến tim mình loạn nhịp khi đại ca đau đớn ngã quỵ, cũng nhớ vẻ hoảng hốt lóe lên trong mắt đại ca khi mình thay anh đỡ một kiếm.

    Nhớ nét ôn nhuận của đại ca khi vận áo trắng, nét trang nghiêm khi vận áo đen, cũng nhớ nét uy nghi hòa cùng kinh diễm những khi anh vận bạch bào ngân giáp, ngồi trên lưng ngựa, phía sau áo choàng tung bay như lửa.

    Nhớ ánh mắt đại ca nhìn mình thủy chung vẫn bình lặng mà xa cách, lại nhớ tới ánh mắt sắc bén thẳng thắn của trụ quốc Đột Quyết kia khi đối diện với mình.

    ……

    Tựa như trúng phải ma chướng, Lý Kiến Thành không biết đã ăn sâu vào tâm trí hắn tự lúc nào, bỏ không được, buông chẳng đành. Rõ ràng gần ngay trước mắt, nhưng vươn tay ra lại chẳng thể nào với tới.

    Ngày ấy khi nhìn anh thân mật khác thường với trụ quốc Đột Quyết kia, Lý Thế Dân hiểu rõ mình đang ghen tị. Hắn đã sớm chiều ở bên đại ca hơn mười năm vẫn chưa từng thấy ánh mắt này, vì sao chỉ là một trụ quốc Đột Quyết mới quen biết đã có được diễm phúc ấy?

    Rồi sau đó lời đồn Lý Kiến Thành ngày nào cũng vui vẻ tiếp đãi người nọ thỉnh thoảng lại lọt vào tai hắn. Hắn biết có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều, nhưng không hiểu vì sao cứ cảm thấy ánh mắt trụ quốc kia nhìn đại ca khiến lòng mình bức bối.

    Nếu Lý Thế Dân là văn nhân mặc khách, hẳn sẽ có thiên ngôn vạn ngữ gửi gắm vào ngòi bút. Nhưng hắn lại là võ tướng, đối với hắn cách giải tỏa tốt nhất hiển nhiên là một cây thương. Chỉ những lúc múa ngân thương trong tay, bóng dáng người kia mới có thể tiêu tan vài phần.

    Trong lúc trầm ngâm, Lý Kiến Thành chợt bước tới, khiến cho Lý Thế Dân đột ngột mở mắt. Rồi cảm giác buộc chặt bên hông ngay sau đó đã kéo suy nghĩ của hắn trở về hiện tại.

    Lý Kiến Thành hơi hơi dùng sức, giúp hắn siết chặt dải lụa trắng. Mỗi lần buộc giống như một cái ôm; mỗi tấc anh chạm vào, đều khiến hơi thở của Lý Thế Dân gấp gáp thêm vài phần.

    Cuối cùng, đợi cho Lý Kiến Thành một lần nữa với tay ra sau lưng Lý Thế Dân, bên eo bỗng căng thẳng, thì ra hắn đã đưa tay ôm ngang thắt lưng anh. Kế đó cánh tay này lại dùng sức, thân mình đã nghiêng về phía trước, dán sát vào ngực hắn.

    “Thế Dân……” Lý Kiến Thành kinh ngạc, lại thấy Lý Thế Dân cúi đầu, vùi mặt vào hõm vai mình.

    “Đại ca, đừng nhúc nhích.” Giọng Lý Thế Dân trở nên mơ hồ, “Cứ để như thế một lúc đi……”

    Lý Kiến Thành chần chờ giây lát, cuối cùng buông cánh tay đang vươn ra giữa không trung, nói: “Thế Dân, để ta giúp ngươi băng xong vết thương đã.”

    Lý Thế Dân vùi đầu vào ngực anh, lặng yên không nói, chỉ khẽ lắc đầu.

    Lý Kiến Thành trầm mặc nhìn hắn, hồi lâu mới nói: “Thế Dân, ngươi đã không còn là kẻ không hiểu chuyện, biết trong người mang thương tích, sao hôm nay còn cậy khỏe múa thương một mình?”

    Lý Thế Dân lặng thinh rất lâu mới buông anh ra. Kì thực ban nãy vừa ra tay hắn đã biết mình lỗ mãng, sau khi hao hết tâm lực để bình ổn trở lại, hắn cũng không muốn nhìn Lý Kiến Thành nữa, chỉ xoay người úp mặt vào tường. Dừng một chút, cúi đầu đáp: “Đại ca, ta không sao đâu. Việc này…… về sau sẽ không tái diễn nữa.”

    Lý Kiến Thành hơi ngẩn ra, cũng không biết cái “việc này” hắn nói rốt cuộc là múa thương luyện võ, hay là cái ôm đột ngột vừa rồi. Anh đã mơ hồ cảm thấy có gì đó khác thường, nhưng lại không thể nói cho rõ ràng, bèn tiến lên một bước, cầm đầu băng vải rủ xuống bên vai Lý Thế Dân buộc lại thật kĩ, nói: “Vậy Thế Dân hãy nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai ta lại đến thăm ngươi.”

    Chờ cho Lý Kiến Thành đẩy cửa rời đi, Lý Thế Dân ngẩng đầu nhìn lên đỉnh màn, thở ra một hơi rất dài.

    Nỗi lòng này, cho dù nhất thời có thể nén xuống trước mặt đại ca, nhưng ngày sau còn có thể đè nén được bao lâu nữa? Tự cười nhạo mình một tiếng, hắn quả thực không biết.

    *****​

    Do Lý Thế Dân ra sức che giấu chuyện miệng vết thương tái phát, Lý Uyên đợi ở thành Hoắc Ấp vài ngày rồi quyết định tiến quân. Khi đại quân dàn quân ở bờ đông Hoàng Hà, Lý Uyên cho gọi Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân vào trướng, hỏi: “Mấy ngày trước vi phụ nhận được hai phong thư, hai người Tôn Hoa, Tiêu Tạo ở Quan Trung dẫn bộ binh nguyện ý quy thuận dưới trướng ta, các con nghĩ thế nào?”

    Lý Kiến Thành trầm ngâm nói: “Tiêu Tạo kia vốn là thái thú Phùng Dực, Tôn Hoa lại là thế lực lớn nhất trong quân khởi nghĩa Quan Trung, hai người hiển nhiên nắm rõ tình hình ở Quan Trung như lòng bàn tay. Vừa hay quân ta lại tổn thất một phần binh mã trong trận đánh Hoắc Ấp, nếu hai người này thật tâm quy hàng, thu nhận vào quân ta đương nhiên là chuyện có ích.”

    Nhìn nét mặt của con trưởng, Lý Uyên quay sang hỏi Lý Thế Dân: “Vết thương của Thế Dân đã lành chưa?”

    Lý Thế Dân thu lại ánh mắt nhìn Lý Kiến Thành, bái tạ Lý Uyên: “Tạ ơn phụ thân lo lắng, Thế Dân đã khỏe rồi.” Cũng may mấy ngày qua chỉ hành quân chứ không đối chiến, Lý Thế Dân an tâm điều dưỡng một thời gian, giờ cũng đã khôi phục vài phần.

    Lý Uyên gật đầu hỏi tiếp: “Thế Dân, con nghĩ sao?”

    “Mấy ngày trước thương nghị việc quân, phụ thân đã định ra kế sách đi vòng qua Hà Đông, trước tiên vượt Hoàng Hà, đoạt lấy kho Vĩnh Phong, sau tiến vào chiếm đóng Quan Trung. Có điều kế sách này tuy bớt quanh co hơn so với trực tiếp đánh chiếm Hà Đông, nhưng Khuất Đột Thông phụng mệnh Đại vương ngăn đại quân ta, đương nhiên sẽ không ngồi nhìn. Nếu quân ta chọn được thời cơ qua sông bí mật khiến hắn không kịp xuất binh thì tốt, nhưng lỡ như đang qua sông lại bị hắn đưa quân chặn đánh thì chắc chắn sẽ tan tành.” Lý Thế Dân dừng một chút mới nói tiếp, “Nhưng nếu thu nhận hai người này thì có thể phái bọn họ dẫn một cánh nhân mã qua sông trước theo cầu Bồ Tân, thay chúng ta mở đường. Đến lúc đó nếu Khuất Đột Thông thủ vững trong thành không ra thì quân ta hãy cấp tốc qua sông cho bọn họ đoạn hậu; còn nếu Khuất Đột Thông truy kích thì mệnh cho bọn họ phá cầu, sau đó cùng đại quân ta công phá Hà Đông, khiến hắn hai mặt ngộ địch.”

    “Hay lắm!” Lý Uyên nghe vậy lập tức mỉm cười, “Kế của Thế Dân quả là thượng sách!”

    Đúng lúc này, Lý Kiến Thành lại tiến lên một bước nói: “Phụ thân, Kiến Thành nghĩ kế này dù hay, nhưng vẫn có lỗ hổng.”

    Lý Thế Dân nghe vậy liền nhìn sang Lý Kiến Thành, lại nghe Lý Uyên hỏi: “Có lỗ hổng gì?”

    “Tôn Hoa, Tiêu Tạo ở Quan Trung đều nắm trong tay thế lực của riêng mình, sao bỗng dưng lại muốn đầu về dưới trướng phụ thân?” Lý Kiến Thành nghiêm nghị nói, “Phụ thân làm sao khẳng định được hai người này thật tâm quy hàng?”

    Lý Thế Dân nghe vậy chỉ lặng yên không nói, Lý Uyên đáp: “Hai người này hẳn là thấy quân ta thế như chẻ tre, sớm muộn gì cũng vào Trường An. Đến ngày đó nhất định hao binh tổn tướng, so ra thì sớm đầu hàng chẳng hay hơn sao?”

    Lý Kiến Thành lắc đầu nói: “Lời phụ thân chung quy vẫn chỉ là phỏng đoán, nếu không đích thân tra xét thì làm sao khẳng định được?”

    Lý Thế Dân không nhịn nổi nữa, lập tức hỏi: “Ý đại ca không lẽ là……?”

    “Không giấu gì Thế Dân, ta nghĩ nếu thật sự tiếp thu đề nghị vừa rồi của ngươi thì hai nhánh binh mã của Tôn Hoa, Tiêu Tạo chính là mấu chốt thành bại, há có thể giao trọng trách khi còn chưa xác nhận hai người này có thật lòng hay không?” Dừng một chút, quay sang chắp tay với Lý Uyên, “Phụ thân, Kiến Thành nguyện đến Phùng Dực ở Quan Trung để thăm dò hư thực.”

    —————————————–

    Lời editor: Từ chương sau là bắt đầu cao trào rồi :”> Có lẽ mình phải kiếm một tấm bản đồ để mọi người hình dung cho dễ, chứ nhân vật cứ phun ra toàn địa danh lạ hoắc thì hơi khó tưởng tượng.

    Đồng chí Tôn Hoa và kế sách vòng qua Hà Đông. Đọc xong thì thấy tác giả hơi nhầm lẫn xíu, Lý Uyên nói nếu Khuất Đột Thông không vào Quan Trung thì chia binh hai đầu chặn đánh Hà Đông, còn nếu Khuất Đột Thông thủ vững thành thì mới chặt cầu:

    壬寅, 孙华率其腹心轻骑数十, 至自合阝阳. 华年余弱冠, 言容质直. 帝见而轻之, 华每殷勤诚款, 请先立效. 帝乃厚加抚遇, 甚得其情. 谓华曰: “卿能渡河, 远来相见, 吾当贵卿, 不减邓仲华也. 关中卿辈不少, 名并劣卿, 卿今率先 従 我, 群雄当相继而至.” 于是拜华左光禄大夫, 封武乡县公, 加冯翊郡守. 従 其来者, 仍委华以次授官, 颁赐各有差. 仍命华先济, 为西道主人, 华大悦而去. 仍命左右绕军王长谐, 刘弘基, 并左领军大都督府长史陈演寿等, 率师次华而渡, 据河西岸以待大兵. 九月乙卯, 张纶自离石道下龙泉, 文城等郡, 获文城太守莘公郑元 璹, 送焉. 帝见元 璹, 释而遣之. 初, 王长谐, 刘弘基, 陈演寿之济河也, 帝诫之曰: “屈突通今在河东, 精兵不少, 相去五十余里而不敢来, 足验人情不为之用. 然通虽不武, 久在戎行, 守法惧罪, 终无坐位. 不妨伺便时相邀袭, 宜为之备, 以折要冲. 通若不入关, 河东自然归我, 分兵向彼, 我即击其河东. 通若全兵守城, 卿其绝其桥道, 可谓前扼其喉, 后抚其背, 首尾相救, 非通所堪. 若不走之, 必成擒矣. 吾且按兵观其进退.”

    Còn đồng chí Tiêu Tạo thì có nhõn một dòng này thôi:

    丙辰, 冯翊太守萧造率官属举郡归义.
     
    annyNgười qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.
  10. Thanh Du

    Thanh Du Moderator Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    28/2/17
    Bài viết:
    104
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 9

    Editor: Thanh Du

    *****​

    Trong thành Hoắc Ấp, Lý Uyên triệu Lý Thế Dân và mấy mưu thần Bùi Tịch Lưu Văn Tĩnh vào nghị sự đường bàn bạc.

    Đầu óc Lý Thế Dân lơ lửng trên mây, dường như không để những lời bàn bạc của mọi người vào tai, mãi đến khi Lý Uyên gọi hắn mới hoàn hồn.

    Lý Uyên thấy thế, nhíu mày trách cứ: “Thế Dân, quân tình đại sự, sao con lại thất thần?”

    Lý Thế Dân thở dài một tiếng nặng nề, đứng dậy chắp tay với Lý Uyên: “Phụ thân, đại ca đã đi được hơn mười ngày, đến nay vẫn bặt vô âm tín, ta có nên phái người đi dò xét một chuyến không?”


    Lý Uyên nghe vậy giật mình, lắc đầu thở dài: “Thế Dân, chuyến đi này của Kiến Thành không chỉ liên quan đến tính mạng bản thân, mà còn ảnh hưởng đến tiền đồ của toàn quân nữa, vi phụ làm sao không lo lắng cho được? Nhưng với tính cách của Kiến Thành, nếu đã chủ động xin làm gì thì nhất định đều đã tính toán kỹ càng, trước khi có tin của nó, đại quân ta phải chuẩn bị cho tốt, không thể khinh xuất nửa phần.”

    “Nhưng thưa phụ thân,” Lý Thế Dân lại tiếp,“Sau khi ra khỏi thành đại ca lập tức cho hơn ngàn nhân mã đi theo quay về, chỉ mang hơn mười tùy tùng, lỡ như gặp chuyện, thì…… thì biết làm sao được?”

    “Đại ca ngươi làm vậy là có lý do cả,” Lý Uyên nói, “Mang nhiều người đi dễ bị phát hiện và theo dõi, chỉ mang hơn mười người, hóa trang rồi chờ tảng sáng nhập quan, sẽ không khiến người ta nghi ngờ.”

    “Phụ thân,” Lý Thế Dân không kiềm chế nổi, tiến lên một bước nói, “Xin phụ thân cho con dẫn hai trăm nhân mã hướng về Phùng Dực, dò xét tình hình!”

    “Hồ đồ!” Lý Uyên nổi giận, “Hai con chính là hai cánh tay đắc lực của vi phụ. Đại ca con nhận lệnh đi Quan Trung liên kết với Tiêu Tạo, con cũng có trọng trách cầm quân, sao lại bốc đồng như thế chứ!”

    Lý Thế Dân im lặng, đành lui về ngồi xuống, nhưng nét mặt rõ ràng là không cam lòng. Do dự một lát, hình như còn muốn mở miệng, Bùi Tịch ngồi bên thấy thế bèn đứng lên khuyên nhủ: “Nhị công tử đừng quá lo lắng, chuyến đi này của thế tử điện hạ được giữ bí mật, nguy cơ gặp trở ngại trên đường là rất nhỏ. Mà cho dù Tôn Hoa, Tiêu Tạo có giữ thế tử lại đi chăng nữa thì cùng lắm cũng chỉ để làm con tin hiếp bức đại quân ta, như vậy trước tiên sẽ phải báo cho chúng ta biết. Nay thế tử bặt vô âm tín, tại hạ nghĩ điều này cho thấy mọi chuyện đều thuận lợi, ngài đang bí mật an bài sự vụ. Chừng nào an bài thỏa đáng, thế tử chắc chắn sẽ báo cho chúng ta biết.” Dừng một chút, ngẩng đầu nhìn sắc mặt Lý Thế Dân mà lựa lời, “Huống chi ngày trước thế tử điện hạ đóng vai sứ giả một mình vào doanh Đột Quyết, một nơi hung hiểm như thế mà còn có thể trở về nguyên vẹn. Chuyến đi này không xa, vả lại bên người còn mang binh mã, tất bình an vô sự.”

    Lý Thế Dân nghe ông ta nói vậy, sắc mặt cũng dịu đi rất nhiều, chỉ đáp: “Đa tạ Bùi đại nhân khuyên bảo.”

    Nhưng trong lòng thủy chung vẫn thấp thỏm không yên. Hắn thật sự không hiểu vì sao đại ca lúc nào cũng như thế, liên tiếp đặt bản thân vào hiểm cảnh, liên tiếp khiến mình thân ở trong quân mà lòng không thôi lo lắng.

    Nhưng cũng chỉ biết lo lắng trong lòng mà thôi, tay nắm cây trường thương mà chẳng thể thay đại ca làm bất cứ việc gì. Cảm giác bé nhỏ vô lực này khiến cho hắn gần như phát điên.

    Nhưng hắn lại luôn nhớ tới ánh mắt bình thản mà xa cách của đại ca những khi đối mặt với mình. Mỉm cười chua xót, có lẽ nỗi lo trong lòng mình đại ca sẽ không bao giờ để ý, cũng chẳng cần đến làm gì.

    *****​

    Vào lúc đó, trong thành Phùng Dực, Lý Kiến Thành và thái thú Tiêu Tạo đang cùng nhau nghênh đón Tôn Hoa – thủ lĩnh một cánh quân khởi nghĩa khác ở Quan Trung – cùng với hơn ngàn binh mã hắn mang đến.

    “Kiến Thành đã mong mỏi nhiều ngày, cuối cùng cũng chờ được Tôn tướng quân đến!” Lý Kiến Thành thấy Tôn Hoa, lập tức tiến lên một bước dài.

    Trước đây Tôn Hoa và Tiêu Tạo đã thống nhất sẽ mang nhân mã vào thành hội họp rồi cùng nhau đầu nhập dưới trướng Lý Uyên, không ngờ thủ lĩnh đứng giữa đoàn binh mã nghênh đón lại là một thanh niên áo trắng giáp bạc.

    Xem khí độ toát ra từ thanh niên kia, lại nghe anh tự xưng Kiến Thành, Tôn Hoa cân nhắc sơ qua, lập tức hiểu ra thân phận của người này. Hắn kinh hoàng thất sắc, vội vàng xuống ngựa bái kiến: “Tại hạ không biết thế tử điện hạ lại ở trong thành mà đến sớm hơn một chút, phiền điện hạ phải chờ lâu!”

    “Đâu có đâu có, Tôn tướng quân không chê quân ta mà chịu thật tâm quy phục, đối với Kiến Thành đã là phúc lợi lớn lao.” Lý Kiến Thành cười đáp, “Tôn tướng quân đường xa mệt nhọc, hãy mau vào thành.” Dứt lời dẫn Tôn Hoa cùng với đám Tiêu Tạo trở về phủ.

    Ba người vào phòng, vừa ngồi xuống thì Tôn Hoa đã lấy từ trong ngực áo ra một phong thư, đưa cho Lý Kiến Thành nói: “Đây chính là thư xin hàng tôi tự tay viết, vốn muốn chờ đến khi gặp mặt Đường quốc công mới đích thân dâng lên. Nay thế tử điện hạ đã đến đây, thỉnh điện hạ xem trước. Chúng tôi từ lâu đã nghe danh nhân nghĩa của Đường quốc công, sớm có lòng quy phục đặng góp sức khuyển mã, từ rày về sau nhất định sẽ tuyệt đối phục tùng thế tử!” Dứt lời liền cùng Tiêu Tạo quỳ xuống.

    “Hai vị tướng quân xin hãy mau đứng lên.” Lý Kiến Thành nâng hai người đứng dậy, nói, “Không dám giấu hai vị, Kiến Thành chuyến này đến đây là phụng mệnh Đường quốc công, muốn mời hai vị tiếp ứng cho đại quân nhập quan.”

    Hai người liền đáp ngay: “Thế tử xin cứ phân phó! Chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực tương trợ!”

    Lý Kiến Thành mỉm cười, hạ giọng phân phó kế hoạch đã định. Chờ cho hai người kia lĩnh mệnh lui ra hết, Lý Kiến Thành mới tìm giấy bút viết một phong thư, phái người phóng ngựa thâu đêm đưa về thành Hoắc Ấp.

    Trong những ngày ở lại thành Phùng Dực, anh đã đi thăm viếng một lượt những gia tộc gần Quan Trung. Trong lòng anh biết vùng Quan Trung tuy trù phú, nhưng bất luận là con em thế gia hay là nhà giàu mới nổi đều âm thầm bất mãn với Dương Quảng. Lý Kiến Thành tùy thời hành sự, tỏ rõ thân phận với rất nhiều vọng tộc ở địa phương, cần uy hiếp thì uy hiếp, cần dụ dỗ thì dụ dỗ, tranh thủ được rất nhiều sự ủng hộ. *bản lĩnh chính trị gia của anh vào những lúc như thế này mới phát huy hết tác dụng :”>*

    Chờ cho Tôn Hoa đến nơi, có thể nói là mọi sự đã sẵn sàng.

    *****​

    Ba ngày sau, dựa theo ước hẹn, Lý Kiến Thành cùng hai người Tiêu Tạo, Tôn Hoa dẫn ba ngàn quân xuất phát từ Quan Trung, đi về hướng đông, vượt sông bằng cầu Bồ Tân, thăm dò tình hình của Khuất Đột Thông ở Hà Đông.

    Khuất Đột Thông nghe tin này, quả nhiên phái tướng Tang Hiển Hòa dẫn một ngàn quân, lợi dụng bóng đêm vội vàng tập kích.

    Lý Kiến Thành lường trước được việc đó nên đã sớm lẳng lặng chia quân thành hai cánh. Khi quân của Tang Hiển Hòa và Lý Kiến Thành còn đang giao đấu quyết liệt, hai người Tiêu Tạo, Tôn Hoa đã bất ngờ dẫn cánh quân còn lại đánh úp từ phía sau. Tang Hiển Hòa kinh hãi, toàn quân rối loạn, lập tức bị phân tán, vứt cả mũ giáp dẫn quân chạy về thành Hà Đông.

    Lý Kiến Thành cho người cấp tốc báo lại tình hình cho đại quân của Lý Uyên đang đóng cách thành Hà Đông ba trăm dặm về hướng đông bắc. Lý Uyên lập tức triệu tập tướng sĩ, thương nghị mấy lần, cho rằng Khuất Đột Thông vừa bại trận, tất sẽ sợ địch mà tử thủ, lúc này nếu công thành chỉ phí thời gian, chi bằng nhanh chóng dẫn toàn quân vượt Hoàng Hà.

    Lý Uyên ban đầu còn hơi lưỡng lự, nhưng nhìn phía chân trời bắt đầu nổi gió, hình như sắp mưa, liền lập tức hạ quyết định. Nếu không lợi dụng đêm tối mà qua sông, lỡ ngày mai trời đổ mưa xuống, kế hoạch đã bàn từ trước có thể nói là bại trong gang tấc.

    Lý Uyên lệnh cho Lý Thế Dân mang đại quân vượt sông theo bến Long Môn ở phía nam, lại sai người truyền tin cho Lý Kiến Thành mau mau dẫn quân trở về, qua sông theo cầu Bồ Tân, đến Quan Trung trước rồi sẽ hợp lại sau.

    Lý Kiến Thành tuân lệnh, đang định dẫn quân quay về tây bỗng nghe tin dữ: Cầu Bồ Tân đã bị người chặt đứt!

    Lý Kiến Thành nghe vậy, một ý niệm lóe lên trong óc, lập tức hiểu ra đại sự nguy rồi.

    “Khuất Đột Thông đóng cửa tử thủ là giả, dụ đại quân ta qua sông mới là thật. Nay hắn thấy đại quân đã qua sông, tất sẽ phái người thừa cơ tập kích phía sau,” Anh lập tức triệu vài tướng lãnh đến bên người phân phó,“Việc này không nên chậm trễ, giờ chúng ta phải mau hướng về Hà Đông, chặn đứng binh mã của Khuất Đột Thông lại, tranh thủ thời gian cho đại quân qua sông!”

    Mấy tướng quân bên dưới tuân lệnh, lập tức tập hợp ba ngàn nhân mã theo Lý Kiến Thành chạy về hướng đông, thẳng tiến Hà Đông.

    Lúc này gió đã nổi lên, thổi lá đại kỳ bay phất phới. Đêm bắt đầu trở lạnh.

    *****​

    Lý Kiến Thành dẫn quân một đường rong ruổi, đến mặt nam thành Hà Đông đã thấy không xa về phía trước quả nhiên có một đội nhân mã, rõ ràng đang chạy về hướng bến Long Môn.

    Nheo mắt nhìn những ngọn đuốc nối đuôi nhau của đội ngũ kia, xem ra quân số cũng không ít. Chỉ là lúc này việc quân cấp bách, đã không còn thời gian mà suy tính nữa. Biết rõ trước mắt mình chỉ có một con đường, Lý Kiến Thành quay đầu liếc mắt trao đổi với hai người Tiêu Tạo, Tôn Hoa rồi rút trường kiếm giơ lên, hô một tiếng lệnh cho toàn quân lập tức xuất kích!

    Đại quân nghe lệnh, liền ào ào xông lên như nước triều dâng. Giữa những tiếng hô vang trời, tiếng chân như sấm làm cho đất rung núi chuyển, trong lòng mỗi người đều hiểu: Trận này bất cứ giá nào cũng phải ngăn trở bộ binh của Khuất Đột Thông để tranh thủ thời gian cho đại quân của Lý Uyên qua sông.

    Gió đêm rít gào như tiếng ai than khóc, chẳng mấy chốc đã bị nuốt chửng trong tiếng đao thương kiếm kích va chạm. Lý Kiến Thành vẫn chia quân làm hai lộ, lệnh cho hai người Tiêu Tạo, Tôn Hoa chặn đứng tiền quân Tùy, còn mình thì dẫn số nhân mã còn lại quấy nhiễu đằng sau. Hai mặt trước sau đều gặp địch, quân Tùy không thể không dừng bước đứng lại giao chiến với đối thủ.

    Nhưng sau khi chém giết một hồi, chỉ thấy lớp nhân mã ngăn trở phía trước hình như bị phá ra một lỗ hổng, dưới ánh trăng, những cây đuốc cầm trong tay quân Tùy nối đuôi nhau di chuyển trông như một con trường long ngày càng vươn mình ra xa. Lý Kiến Thành thầm nghĩ không ổn rồi, tay vung trường kiếm, đi trước làm gương, dẫn một đội tinh kỵ ào vào tấn công phần đuôi quân Tùy, phảng phất như một thanh kiếm sắc đâm thẳng vào đầu phía bên này. Một mạch xông đến tiền phương, tụ hợp với nhân mã của Tiêu Tạo và Tôn Hoa, bịt kín lỗ hổng kia.

    “Thế tử điện hạ,” Tiêu Tạo nâng thương, vội vàng đến gần anh, nói, “Quân số bên địch chí ít là gấp ba lần chúng ta, nếu cứ tiếp tục tiêu hao lực lượng thế này, chỉ e bên ta sẽ thất thế trước!”

    Lý Kiến Thành vung kiếm chém gục một gã quân Tùy tìm cách tiếp cận, mở miệng nói: “Mục đích của chúng ta tuyệt đối không phải là đuổi tận giết tuyệt chúng, tạm thời chỉ cần ra sức ngăn chân địch là được!” Dừng một chút, phóng mắt nhìn vào giữa đám quân Tùy, lại lùi đến gần Tiêu Tạo nói,“Kế duy nhất phù hợp vào lúc này, không gì bằng trước bắt chủ soái. Chủ soái chết rồi, trận thế quân địch tất loạn!”

    Tiêu Tạo nói: “Điện hạ, vừa rồi tôi còn thấy một người trông giống chủ soái ở gần đây. Nhưng chém giết được một lúc, quay đi quay lại tự dưng không thấy bóng dáng đâu nữa. Vả lại trời đã vào đêm, tôi đã tìm nhưng tạm thời vẫn chưa thấy.”

    Lý Kiến Thành nghe vậy thì ngẩn ra, quét mắt vào giữa đám quân Tùy. Chỉ thấy nhân mã bên kia đều tự duy trì đội hình, phân ra từng doanh từng đội mà rõ ràng không có ai thống lĩnh. Anh biết nếu đã là thủ lĩnh cánh quân này thì tuyệt đối không thể ẩn thân kín đáo như thế, thậm chí thấy bóng không thấy hình. Hay là……

    Thầm nghĩ “Không ổn”, Lý Kiến Thành giật mình hiểu ra: Cánh quân này vốn không có chủ soái!

    Anh lập tức hạ lệnh: “Toàn quân lui lại, đừng tiếp tục đánh nữa!”

    Nhưng lời vừa mới dứt đã thấy có cánh quân khác chạy như bay đến từ phương nam, một người cười sang sảng nói: “Lão phu vừa đến, thế tử đã không muốn lưu lại nữa, vậy chẳng khiến lão phu mất hứng sao?”

    Trong ánh lửa bập bùng, hắn giơ tay vỗ ba tiếng, liền đó binh mã sau lưng Lý Kiến Thành dần dần ngưng chiến, quân hai bên lặng lẽ đứng đối mặt nhau.

    Thân phận của người này đã không thể rõ ràng hơn. Lý Kiến Thành không cần ngoảnh đầu cũng đoán được lúc này mình đã ở vào tình thế hai mặt ngộ địch. Nắm chặt trường kiếm trong tay, anh nhắm mắt thở ra một hơi rất dài rồi mới giục ngựa tiến lên cười lạnh một tiếng: “Khuất tướng quân thật mưu trí, có thể nghĩ ra cách lấy một đội quân không tướng hơn vạn người làm mồi nhử, dụ Kiến Thành trúng kế.”

    Khuất Đột Thông cười nói: “Trận thế một vạn nhân mã này bố trí không theo quy tắc nào, lại có thể qua mắt thế tử Đường quốc công, đối với lão phu cũng coi như thành tựu lớn rồi.”

    Lý Kiến Thành đáy lòng âm thầm suy tính sách lược ứng phó, bề ngoài lại cố gắng khôi phục vẻ mặt thản nhiên, nghe vậy chỉ cười nói: “Khuất tướng quân bố trí ra trận pháp này chỉ vì Kiến Thành, thật khiến cho Kiến Thành mừng đến rơi lệ. Nhưng tướng quân đã bao giờ nghĩ, dù bắt được Kiến Thành thì vẫn không thay đổi được cục diện Tùy thất suy vi, lòng dân mất hết. Tướng quân có tài như thế, sao không bắt tay với Đường quốc công, thay trời đổi đất, tru sát kẻ vô đạo?”

    “Lão phu biết, giờ thế tử nói ra những lời chiêu hàng này, mục đích cũng không thật sự là chiêu hàng.” Khuất Đột Thông không đáp lại, chỉ cười ha hả, “Ngẫm lại thì nếu không chắc chắn thế tử nhất định sẽ nghĩ cho đại cục, liều chết dẫn binh ngăn đại quân ta, kế này có thể đã thất bại rồi. Nhưng không ngờ đến giờ này thế tử vẫn tìm đủ mọi cách tranh thủ thời gian cho đại quân của Lý Uyên, quả thực khiến người ta kính nể.” Dừng một chút, khẽ nhếch khóe môi, gằn từng chữ, “Thế tử quả đúng là người thông minh, nhưng lại có điều không biết…… Lão phu nếu thật sự bắt được Lý Kiến Thành ngươi thì đâu nhất thiết phải đuổi theo binh mã của Lý Uyên nữa?”

    Lý Kiến Thành nghe vậy thì ngẩn người, sắc mặt trầm xuống, không nói một lời. Trong lòng anh hiểu rõ hôm nay mình đã rơi vào bẫy của Khuất Đột Thông, nếu để hắn bắt được, chắc chắn sẽ bị bức ép trở thành một điều kiện để áp chế Lý Uyên.

    Âm thầm nghiến răng, dù trong lòng hiểu rõ liều mạng chỉ có đường chết, cũng nhất định không để cho hắn toại nguyện.

    Khuất Đột Thông đưa mắt liếc qua đám tàn quân sau lưng Lý Kiến Thành, lại chuyển ánh mắt trở về trên người anh. Nhưng chỉ thấy một thân bào trắng giáp bạc ban đầu giờ đã bị máu tươi nhuộm kín, đậm nhạt không đều, hiển nhiên đã trải qua một trận chiến đẫm máu.

    Liếc mắt nhìn xuống, lại thấy năm ngón tay đối phương buông thõng bên người đang siết chặt chuôi kiếm trong tay. Dừng một chút, Khuất Đột Thông ngước mắt lên, trên mặt vẫn mang theo ý cười, nói: “Lão phu nhiệt tình như thế, sao thế tử không theo ta vào thành làm khách mấy hôm?”

    Lý Kiến Thành nghe vậy chỉ cười lạnh một tiếng, đáp: “Ý tốt của tướng quân, Kiến Thành xin ghi nhớ trong lòng, nhưng thứ cho ta khó tòng mệnh, mong tướng quân thông cảm.”

    Khuất Đột Thông vẫn giữ nét mặt bình thản, cười nói: “Nếu thế tử không bằng lòng, vậy thì lão phu đành phải ‘mời’ thế tử đi rồi!” Dứt lời bỗng múa cây trường mâu trong tay rồi xông thẳng vào Lý Kiến Thành.

    *Khuất Đột Thông này thú vị phết, dùng mưu giỏi mà võ mồm cũng tài không kém =))*

    Trong lòng Lý Kiến Thành đã sớm phòng bị, thấy thế bèn kéo cương ngựa, đưa ngang kiếm chật vật đỡ lấy kích này. Nhưng trong lòng anh hiểu rõ, luận võ lực thì mình không phải đối thủ của Khuất Đột Thông; sau khi đón đỡ trái phải mấy chiêu, liền nghĩ cách tránh thoát mũi nhọn, tìm đường ngăn cản.

    Nhưng được lúc rảnh tay mà nhìn ra bốn phía thì xung quanh cũng chỉ còn lại những tiếng hô chém giết không ngừng.

    *****​

    Lý Thế Dân chống thương đứng ở đầu cầu, nhìn đại quân ung dung tuần tự từ đầu bên kia tiến sang bên này, cho đến tốp cuối cùng.

    Gió đêm không ngừng gào thét bên tai, thế gió ngày càng lớn, thổi cho tấm áo choàng của hắn phần phật tung bay.

    “Hình như trời sắp mưa.” Bên cạnh chợt có người nói khẽ.

    Hắn quay đầu lại, thấy Lưu Văn Tĩnh liền phóng mắt nhìn ra chân trời phía xa, gật đầu nói: “Xem ra còn chưa đến bình minh thì mưa đã rơi rồi.”

    Lưu Văn Tĩnh nghiêng mặt đi, thấy dáng vẻ ngổn ngang tâm sự của đối phương liền nói: “Cũng may lần này vẫn chưa bị quân địch quấy nhiễu, nếu có mưa xuống thì sông này sẽ không dễ vượt qua.”

    Lý Thế Dân nghe vậy, thần sắc rõ ràng đã u ám thêm mấy phần. Lát sau hắn mới nặng nề thở dài, nói: “Đại ca giờ này vẫn chưa về, chẳng hiểu vì sao cũng không hề có tin tức.”

    Giọng điệu của hắn rõ ràng đã đè nén đến cực điểm, Lưu Văn Tĩnh nghe vậy chỉ cúi đầu thở dài: “Thật ra…… vừa rồi có người đưa tin về, lúc này quốc công đang ở trong trướng thương nghị đối sách. Ngài muốn ngươi yên tâm đưa quân qua sông nên vẫn chưa cho ngươi biết, ta……”

    Lời còn chưa dứt, Lý Thế Dân đã tiến lên cắt ngang: “Đại ca ra sao rồi?”

    Lưu Văn Tĩnh thở dài một tiếng, đáp: “Chỉ biết thế tử cùng quân của Tiêu Tạo, Tôn Hoa giao chiến với đại quân Khuất Đột Thông đến quá nửa đêm…… Đại để là vì ngăn cánh quân này, tranh thủ thời gian cho chúng ta qua sông……”

    “Giờ huynh ấy ra sao rồi?” Lý Thế Dân bước lên, túm lấy cánh tay của Lưu Văn Tĩnh.

    Lưu Văn Tĩnh nhìn năm ngón tay run rẩy bấu chặt vào cánh tay mình, nhắm nghiền hai mắt, lắc đầu nói: “Sinh tử chưa rõ.”

    Bốn chữ vừa ra khỏi miệng, Lý Thế Dân đã buông tay. Y ngước mắt nhìn lên thì thấy hắn đã nâng thương trở về.

    Lưu Văn Tĩnh gọi vài tiếng nhưng Lý Thế Dân dường như không hề nghe thấy, bước vào màn đêm hun hút. Lưu Văn Tĩnh đứng yên tại chỗ, thở dài, kì thực trong lòng y làm sao không biết hắn định làm gì?

    *****​

    Trong đại trướng, Lý Uyên nâng chuôi kiếm đeo bên hông, vẻ mặt nghiêm nghị. Một lúc lâu sau ông mới mở miệng, phá vỡ bầu không khí trầm mặc trong trướng: “Vậy sẽ làm theo ý của Bùi đại nhân, phái một người dẫn quân cấp tốc đi cứu viện. Mà phần lớn nhân mã thì vẫn giữ nguyên kế hoạch, tiến vào Quan Trung!” Dừng một chặp, nhìn vào trong trướng, gần như là thở dài nói, “Không biết ai muốn……”

    Nhưng lời còn chưa dứt, đã thấy Lưu Văn Tĩnh gấp gáp xông vào, nói: “Quốc công, có chuyện không hay rồi!”

    Lý Uyên chau mày hỏi: “Chuyện gì?”

    Lưu Văn Tĩnh kéo áo, cúi đầu nói: “Nhị công tử không biết nghe ai báo tình hình thế tử, giờ này đã mang năm trăm nhân mã qua cầu rồi!”

    Người ngồi trong trướng nghe vậy đều giật mình, Lý Uyên nặng nề thở dài một tiếng, than: “Lúc này sao Thế Dân lại liều lĩnh như thế chứ!”

    Bùi Tịch nhìn mặt lựa lời, biết rõ lúc này nhất thiết phải mau mau hạ quyết định, lập tức đứng lên nói: “Quốc công, tại hạ nghĩ sách lược tiến vào chiếm đóng Quan Trung của đại quân ta không thể chần chờ nửa khắc!”

    Lưu Văn Tĩnh cũng nói: “Thần nghĩ lúc này đại quân ta đã qua sông cả rồi. Việc này quốc công hãy tạm thời giữ kín, đưa đại quân cấp tốc nhập quan.”

    Lý Uyên nghe vậy ngẩn người, kì thực ông cũng hiểu ý tứ ẩn trong lời nói của hai người kia. Dù gì đi chăng nữa, cánh quân khởi nghĩa này tuy mang tiếng là của họ Lý nhưng cũng không hoàn toàn thuộc về họ Lý, không thể vì bất cứ ai mà trì hoãn quyết định ban đầu.

    Lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng ông cũng khó nhọc nói: “Truyền lệnh xuống dưới, mệnh toàn quân…… Lập tức nhổ trại, tiến về Quan Trung!”

    Mọi người tuân lệnh tản đi, chỉ còn một người vẫn ngồi lại trong trướng rất lâu, chốc chốc lại nhìn sang Lý Uyên tuy quay lưng về phía mọi người, nhưng vẫn lộ rõ dáng vẻ đau đớn buốt tim gan. Người nọ âm thầm siết chặt tay, lưỡng lự một lúc, thình lình sải bước ra khỏi trướng.

    Một giọt nước nhỏ lên mặt, Đốt Bật ngước mắt nhìn lên bầu trời nặng trĩu mây. Kế đó nước rơi ngày càng nặng hạt, vây kín quanh người gã.

    Trời đổ xuống cơn mưa.

    Gã đột ngột quay đầu nhìn cây cầu kia.

    Trong vài ngày tới nếu mưa vẫn không tạnh, cây cầu này dù muốn qua cũng không thể qua.

    ———————————————–

    Giải thích rõ một chút về diễn biến trong chương này (lần đầu đọc chương này mình cũng hơi loạn tại không có bản đồ để đối chiếu) Đầu tiên là về vị trí các địa danh: sông Hoàng Hà quãng này chảy dọc theo hướng bắc – nam, Trường An nằm ở bờ tây, khu vực xung quanh Trường An gọi là Quan Trung; còn Hà Đông thì đúng như tên, nằm ở bờ đông, đối diện với Quan Trung. Dọc sông có hai chỗ có thể qua, một là cầu Bồ Tân ở phía bắc, hai là bến Long Môn ở phía nam. Thành Hà Đông nằm chẹn trước ngã ba sông, đây có thể coi là vị trí yết hầu trấn giữ Quan Trung, muốn qua sông yên ổn phải hạ được thành này, bằng không bất cứ lúc nào binh mã trong thành cũng có thể xuất ra, chặn đánh kẻ xâm nhập. Trước đây Kiến Thành đã dẫn theo vài tùy tùng qua cầu sang bờ phía tây, vào thành Phùng Dực. Đến ngày ước hẹn, lại từ bờ tây vượt sông sang Hà Đông qua cầu Bồ Tân, đánh một trận với Tang Hiển Hòa rồi được lệnh của Lý Uyên, rút sang bờ tây. Không ngờ khi muốn quay sang bờ tây thì cầu Bồ Tân đã đứt, Kiến Thành dẫn quân sang Hà Đông, gặp một đội quân đang tiến về phía nam thì lập tức chặn đánh để ngăn không cho Khuất Đột Thông quấy nhiễu quân Lý Uyên sang sông. Không ngờ đội quân này chỉ là mồi nhử để Khuất Đột Thông bắt Kiến Thành làm con tin, anh đã mắc vào bẫy của hắn mà không hề hay biết, đành phải ra sức chống cự để cầm chân Khuất Đột Thông lại. Tình hình mỹ nhân ra sao thì hạ hồi phân giải, nhưng chưa gì đã có hai anh hùng đua nhau lên đường đi cứu rồi =))

    Tìm mãi mới được một tấm bản đồ dễ nhìn chút, nhưng trên này không đánh dấu vị trí Hoắc Ấp và cầu Bồ Tân, mọi người xem tạm. Đường màu đỏ nối Tây Hà – Thái Nguyên – Hà Đông – Trường An là đường tiến quân, đường màu đỏ còn lại là sông Hoàng Hà.

    [​IMG]
     
    Người qua đường Giáp đã thả thính cho thớt.

Chia sẻ trang này