1. Lưu ý khi sử dụng bbcode và template
    Các editor nhớ bỏ truyện vào spoil để load trang nhanh hơn nhaaaaa <3
    Topic chat chit chuyện trò linh tinh
    Topic của tháng: Trùng sinh chi thủ mộ nhân nghịch tập - Nam Qua Lão Yêu
    Hãy năng suất như clone quảng cáo _( :3 」∠ )_

Đề cử - Trích dẫn hay

Thảo luận trong 'Truyện dịch' bắt đầu bởi Esther Valerie, 30/5/16.

  1. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Nơi đề cử, nêu cảm nhận của bạn về quyển đam mỹ bạn đã-đang theo đọc. Hơi lười xài bbcode, một ngày nào đó có ý tưởng sẽ hô biến cho cái lầu 1 này lung linh hơn.

    Đây chỉ là nơi khoe những câu sâu sắc, hay ho, bày tỏ sự yêu thích với một áng văn chương nào đó. Phiêu đi ~ Cơ mà chat thì hãy pm nhau hoặc qua topic Chém gió trên trời dưới đất
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/16
  2. Esther Valerie

    Esther Valerie Chim gánh team Ban quản trị

    Tham gia ngày:
    29/2/16
    Bài viết:
    214
    Nghề nghiệp:
    XXX
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Hôm qua vừa dành hai ngày để cày hết bộ Cựu nhân - Công Tử Hoan Hỉ . Công Tử Hoan Hỉ ấn tượng để lại trong mình không sâu, mình cũng từng đọc mấy bộ Hồ Duyến, Tư Phàm, Hoàn Khố, Dung Quân.. cảm thấy văn phong của tác giả này thoang thoảng như gió, mang nặng hơi hướm cổ phong nhã vận, dùng cảnh tả chuyện khá tài tình, tuy nhiên không ấn tượng lắm. Một phần là do giọng văn khiến câu chuyện có vẻ đều đều, hơi ru ngủ. Nói thật đọc thì hay, đang đọc dở thì không muốn bỏ xuống nhưng đọc xong lại cảm thấy không muốn đọc lại, có cảm giác khá nặng nề dù câu chuyện kết thúc đều HE cả, tình tiết truyện khá rườm rà, câu chữ quá văn hoa hào nhoáng nên sau khi đọc xong cũng chỉ gọi là có ấn tượng chung chung, còn đặc trưng thì lại không nhớ nổi, nên mình dù đọc kha khá tác phẩm rồi mà còn mù mờ về tên tác giả.

    Nhưng mà bộ Cựu nhân này, mình lại đặc biệt thích, lưu ý đến tên tác giả để rồi nhận ra truyện của tác giả này mình đọc nhiều rồi ấy chứ. Rất thích Cố Minh Cử, rất thích tình cảm của họ, tưởng như lãng quên lại khắc sâu đến thế, bao năm không quan tâm thật ra vẫn tâm tâm niệm niệm một người. Có nhiều lí do khiến lý tưởng của mỗi người một khác, hiện thực luôn có cách để bóp méo ước mơ của mỗi người, nhưng khi phát hiện ra mọi thứ tiền tài danh lộc chỉ là hư ảo, thì cuối cùng Cố Minh Cử cũng chỉ có một bóng hình trong tim là chân thật, làm cách nào cũng không bỏ xuống nổi, khiến ngài bỏ mặc sống chết, phá bỏ lời thề, quay lại chỉ để ôm người cũ vào lòng một lần.

    { Nghĩ tới Nghiêm Phượng Lâu, khóe miệng không khỏi lại cong lên càng nhiều, một tấm chiếu rách cũng có thể trở thành bậc thềm triều đình của hắn. Cố Minh Cử cười mỉm nhìn về phía Ôn Nhã Thần đang mang sắc mặt khó coi: “Nhưng đến hôm nay ta đã phát hiện, phú quý quyền thế hóa ra cũng chẳng là gì cả, sống chết trước mắt, cái gì cũng chỉ còn là hư không, chỉ có người nọ trong lòng là chân thật.”

    “Bởi vậy ngay cả tính mạng ngươi cũng chẳng thèm quan tâm, nhất quyết muốn tới Nam An?”

    Cố Minh Cử duy trì nụ cười, không đáp lời nào.

    Ôn Nhã Thần lặp lại một lần nữa: “Chỉ để được nhìn thấy Nghiêm Phượng Lâu kia một lần?”

    “Nếu ta nói phải thì sao?” Hắn nhìn thẳng vào Ôn Nhã Thần, hỏi ngược lại.

    Ôn Nhã Thần vô cùng kinh ngạc: “Ngươi rõ ràng có đủ thời gian để chạy khỏi kinh thành, chờ thời cơ rồi lại đông sơn tái khởi.”

    Trong thiên lao hôn ám, Cố Minh Cử xoay lưng về, lại chầm chậm đứng trước bức tường đầy những dấu khắc kia: “Đông sơn tái khởi thì thế nào? Chẳng qua cũng lại là một hồi đặt điều nịnh bợ, ngươi lừa ta gạt nữa mà thôi. Những thứ ấy, ta còn chơi chưa đủ hay sao?”

    Lúc Ôn Nhã Thần rời đi, Cố Minh Cử vẫn không quay đầu lại nhìn. Một tia nắng mặt trời len qua khe tường chiếu vào trong ngục thất, hắn khoanh tay đứng nghênh đón tia sáng nọ, nói: “Khi ta biết mọi chuyện đã hỏng, người đầu tiên hiện lên trong lòng ta chính là Nghiêm Phượng Lâu. Đến lúc ấy ta mới biết, thì ra mình vẫn chưa từng quên hắn.”

    Cái gì cũng đã quên, cần mẫn vì cầu quan chức, vì tính mạng vì tiền bạc, vì giàu sang vì phú quý, dã tâm bừng bừng đã từng tràn đầy, trong khoảnh khắc đều tan thành mây khói. Khi chân chính đặt một bước lên con đường dẫn tới hoàng tuyền, đầu cầu Nại Hà, đứng trước Mạnh Bà thang, cái gì ta cũng không cần nữa, chỉ cần một mình ngươi, Nghiêm Phượng Lâu, Phượng khanh của ta, ta chỉ cần ngươi ngoảnh đầu lại nhìn ta một lần là có thể hài lòng thỏa dạ rồi, không còn vướng bận gì nữa, dẫu cho chỉ là một cái liếc mắt ngoảnh đầu. }


    - Trích Cựu Nhân - Công Tử Hoan Hỉ. Bản dịch của Nguyệt Cầm Vân -​



    Truyện của Công Tử Hoan Hỉ luôn là có được có mất, muốn được hạnh phúc thì phải trả một cái giá tương xứng, điểm này quả thật khiến một đứa theo chủ nghĩa ưa thích những cái kết có hậu luôn mâu thuẫn và chẳng biết phải làm sao với mấy tác phẩm của bà. Không đọc thì tiếc, đọc cũng tiếc.. chẳng biết phải làm sao đây.

     
    Thanh HiênShimako đã thả thính cho thớt.

Chia sẻ trang này